Xuân thụ mộ vân

       
e74d12ae956a33d9708883aa3f3d3598

Tác giả: Vị Lương

Thể loại: Xuyên việt, cổ trang, chủng điền văn, ấm áp, 1×1, HE

Tình trạng: Hoàn (54 chương)

Chuyển ngữ: Lightraito

Ý nghĩ tên tác phẩm: Xuân thụ mộ vân

(Xuân thụ: cây mùa xuân

Mộ vân: mây xế chiều)

Xuất xứ từ bài thơ “Xuân nhật ức Lý Bạch” (Ngày xuân nhớ Lý Bạch) của Đỗ Phủ.

“…Vị Bắc xuân thiên thụ,

Giang đông nhật mộ vân.

Hà thời nhất tôn tửu,

Trùng dữ tế luân văn?”

Dịch nghĩa:

“Cây xuân nơi Vị Bắc,

Mây chiều chốn Giang Đông.

Bao giờ một bình rượu.

Cùng ẩm rồi luận văn?”

Ý nghĩa là: Đỗ Phủ tại Vị Bắc nhìn thấy “xuân thụ”, Lý Bạch ở Giang Nam thấy cảnh “mộ vân”, xúc cảnh sinh tình, càng khiến cả hai thêm nhớ nhau.

Sau này cụm từ “xuân thụ mộ vân” được dùng để chỉ ý nghĩa mong nhớ bạn cũ nơi phương xa.

Văn án

Một sinh viên bình thường không có gì đặc biệt xuyên việt đến dị thế trở thành một trong những người kế thừa vương vị trong vương thất, nghe thì thấy rất tốt đẹp, nhưng trên thực tế những gian khổ trong đó, có mấy ai hiểu được? Còn không thì cứ vậy trở về, mai danh ẩn tính, chìm vào hồng trần thập trượng, nhân gian phồn hoa.

Review by Ad Cỏ Non:

Em thụ nhà mình tươi trẻ, nhan sắc hài hòa, tài năng đủ dùng , vốn sinh ra làm một thằng sinh viên bình thường sáng mỳ tôm, trưa trốn học, chiều cúp tiết , tối quay tay . Chả hiểu tổ tông lông cánh nhà em ăn ở thế nào mà đang tuổi teen nổi loạn yêu đời thì lăn đùng ra chết. Em chết rồi xuyên về thành trẻ sơ sinh, mở mắt ra thấy ngay một thằng bé nằm cạnh trắng trẻo xinh xắn. Từ ấy, bạn nhỏ quyết định dùng hết tài năng, sắc đẹp , tuổi thanh xuân của mình phò tá thằng em song sinh lên làm vua. Với trí tuệ của một sinh viên ưu tú học đại học chưa kịp thi lại môn nào đã chết, bạn thành công biến một cậu bé non dại ngây ngô trở thành một người đàn ông lãnh khốc , vô tình , vô ơn vcđ.

Em trai thành vua rồi bạn thụ mới thấu hiểu thế nào là tự bê đá đập vào t(r)ym mình . Các cụ nói cấm có sai, trong nhà đế vương thì không có tình cảm gia đình , em thụ vì đưa em trai lên ngôi mà có bao nhiêu tài giỏi phô sạch bách, thằng em lên làm vua rồi sướng quá hóa rồ cộng thêm đang ở tuổi trẻ trâu thần teen mà lúc nào cũng phải tỏ ra cool ngầu , áp lực dồn nén nên tự biên tự diễn nghĩ anh trai muốn tạo phản, nhốt vào ngục SM ba năm rồi gọt tóc bôi vôi thả trôi sông.

Vốn nếu thể loại là hoàng cung tranh đấu thì ắt chúng ta sẽ có một màn ngược tâm ngược thân máu chó trào lên não, hoàng đế bỏ ngôi đi tìm anh. Nhưng cơ bản truyện là chủng điền văn, thằng làm vua thì cứ làm, thằng trôi sông thì cứ trôi. Em thân mang trọng thương, có cái mặt tiền làm vốn cua trai cũng bị rạch nát, thả trôi ra biển , trôi thế nào mà cập vô cái huyện do anh công làm quan huyện. Cũng may em số cao, dạt thế nào dạt ngay vào huyện nhà anh, cái gì cũng rách nát nhưng có ông thầy thuốc y thuật cao minh, ổng cứu em xong thì để em lại làm người hầu cho vị quan phụ mẫu được cả huyện kính trọng tôn làm thánh (=ↀωↀ=)✧

Lần đầu nhìn anh , thấy anh đẹp như tranh thủy mặc, khí chất tiêu sái như thần tiên uống gió Tây Bắc cho no bụng. Ai ngờ sống với anh rồi mới thấy hết cái độ thối của anh. Đây có thể đánh giá là một trong những anh công nghèo nàn nhất thế giới đam mỹ. Lương bổng chẳng được là bao mà cứ có tiền là chạy đi cho dân nghèo hết, về nhà húp cháo loãng cầm hơi. Em còn tưởng anh là loại văn nhân sĩ đời, thanh liêm hơn người, mặt song song với trời ai ngờ đâu thằng chồng tương lai của ẻm chỉ là một anh thừa năng lượng không ngồi yên được 5 phút, ngày ngày trốn vợ ra đường chơi, mê đồ ngọt như mê vợ. Sở thích : Sờ đầu , bóp bụng mỡ của vợ, nửa đêm ra ngắm cành cây ảo tưởng hoa nở, lên rừng săn thú (nằm trong sách đỏ) về làm áo cho vợ.

Hãy đọc và cùng em thụ trải nghiệm cuộc sống ở cái huyện ảo lòi từ dân đến quan của anh. Yên tâm, anh công tuy trông có hơi đần độn bại não nhưng bản chất thì phúc hắc vô vàn , nguy hiểm nhất truyện.

 

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 1

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 2

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 3

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 4

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 5

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 6

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 7

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 8

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 9

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 10

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 11

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 12

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 13

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 14

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 15

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 16

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 17

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 18

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 19

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 20

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 21

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 22

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 23

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 24

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 25

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 26

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 27

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 28

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 29

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 30

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 31

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 32

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 33

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 34

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 35

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 36

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 37

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 38

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 39

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 40

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 41

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 42

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 43

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 44

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 45

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 46

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 47

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 48

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 49

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 50

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 51

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 52

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 53

Xuân thụ mộ vân – CHƯƠNG 54