Độc sủng yêu tinh – [ ĐSYT ] CHƯƠNG 64: VIỆN CỚ

       

Chương 64: Viện cớ

Quả thực vài ngày không thượng triều, sắc mặt của những đại thần đều thay đổi. Làm hoàng đế rốt cuộc có tốt hay không Nếu trước kia, hắn nhất định không chút do dự đáp: đế vị, vốn là thuộc về hắn. Thứ đó vẫn luôn có vị trí tối trọng yếu ở trong lòng hắn! Chính là hiện tại, trong đầu lúc nào cũng xuất hiện, nhất cử nhất động của sủng nhi. Ở trên long ỷ cao cao tại thượng, lòng lại đang ở trên long sàng, nghĩ đến sủng nhi hiện tại tỉnh chưa, vì ngày hôm qua y giúp Lâm công công cầu tình, liền hảo hảo để hắn ‘chỉnh’ một chút.

Ai. . . . . Đối với sủng nhi, hắn thật sự là có chút luyến tiếc khi rời đi. Nếu sủng nhi có thể thu nhỏ thật tốt, có thể đem y đặt trong túi tiền theo hắn vào triều. Nhưng cái này quá buồn chán, lời các đại thần nói đều là chuyện vô vị đến cực điểm, sủng nhi nhất định không có hứng thú đi.

Lâm công công bên cạnh thở dài một hơi, Hoàng Thượng là tới thượng triều, nhưng hồn lại bên cạnh tiểu chủ tử.Đi tới trước một bước cao giọng nói: “Thánh Thượng có chỉ, có chuyện sớm tấu, không chuyện bãi triều. . . . .” Thanh âm lanh lảnh tại triều đường vọng lại, làm cho các đại thần ở bên dưới một trận hưng phấn, cũng làm cho Lôi Duẫn Hạo khôi phục tinh thần, ánh mắt vẫn như cũ lãnh liệt nhìn các đại thần quỳ xuống đất. “Chúng khâm gia bình thân.”

“Tạ ơn Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Không hiểu tại sao, tuy rằng ánh mắt Hoàng Thượng vẫn như trước lãnh liệt, không có nửa điểm tình cảm. Chính là lại làm cho bọn họ cảm thấy an tâm cực kỳ.

Nhìn đám đại thần tâm tư liên tục, hôm nay lại dự định khiến sủng nhi ly cung đi, thật là không biết sống chết. “Trẫm mấy ngày không có vào triều, các đại thần mỗi vị đều là nhân tài trong triều. Hiện tại thiên hạ thái bình, những chuyện vặt vãnh các vị có thể giúp trẫm xử lý thỏa đáng, trẫm thập phần tín nhiệm năng lực của các ngươi, các vị đại thần cảm thấy trẫm nói có đúng không”

“Đúng đúng, thần nhất định đem hết toàn lực phụ trợ ngô hoàng”. Các đại thần cảm thấy cả kinh, Hoàng Thượng thật sự là lợi hại a, có thể nói ra lời lấp kín miệng bọn họ. Nếu đang nói chuyện nam tử kia, nhất định sẽ làm Hoàng Thượng cảm thấy bọn họ mấy ngày qua không có việc gì để làm, quản đến hậu cung của Hoàng Thượng đi. Mà Hoàng Thượng cũng nói thanh thanh sở sở, hắn sở dĩ không thượng triều, là đang thăm dò năng lực của bọn họ, cũng không phải có nguyên nhân khác. Thẹn thùng a, mệt cho đế vương, một câu có bao có biếm (có tán dương có châm biếm), làm cho bọn họ có lời muốn nói lại ngạnh sinh sinh nuốt xuống, đến nông nỗi này, bọn họ ai muốn liều lĩnh nói chuyện kia, nhất định sẽ làm cho Hoàng Thường đối với công tác của bọn họ bắt bẻ một phen.

“Ác, kia tốt lắm, không biết chúng khâm gia hôm nay có gì muốn tấu hả!” Lôi Duẫn Hạo nhẹ nhàng cười, những thần tử này cũng rất biết nhìn sắc mặt a, mọi người đều tinh thông như hồ ly.

“Khởi bẩm Hoàng Thượng, ba năm tuyển tú đã vô cùng cấp bách, thần cho rằng, giang sơn xã tắc đương nhiên là quan trọng, nhưng con nối dòng hoàng thất cũng là long mạch chi nhu (cần thiết). Hiện giờ thiên hạ thái bình, hoàng thất lại chỉ có một nam hai nữ, khẩn xin Hoàng Thượng vì hoàng thất khai chi tán diệp.” Lời nói tốt đẹp, ý tứ sau cùng, mọi người trong lòng đều rõ ràng. Này mặc dù có tư tâm, nhưng là vì tốt cho Hoàng Thượng, sủng ái một nam nhân như vậy, thật sự là tổn hại uy danh.

“Được rồi được rồi, vì con nối dòng, còn khiến các vị đại nhân lo lắng. Lễ bộ Thượng Thư!”

“Hạ quan khấu kiến Ngô Hoàng.” Lễ bộ đại thần Triệu Thuận Dương bên cạnh nghe được Hoàng Thượng chỉ đích danh, vội vàng tiến lên quỳ xuống.

“Chuyện tuyển tú, tại ngày rằm mười lăm tổ chức đi.” Nếu không làm, những lão gia hỏa này nhất định nhìn chằm chằm hắn không tha.

“Thần tuân chỉ!”

“Nếu không có chuyện quan trọng, liền bãi triều.” Cùng đám lão gia hỏa này nhiễu tâm tư, còn không bằng trở về với bồi bảo bối của hắn. Chuyện hôm nay, hắn rất rõ ràng bất quá. Chỉ cần hắn không đi khơi mào chiến tranh, làm sao có chuyện phát sinh. Hơn nữa những tiểu quốc nếu có chút hành động gì, chỉ biết sẽ hại bọn họ càng ngày càng yếu mà thôi, căn bản không thành mối nguy hiểm.

“Hoàng Thượng, thần có một chuyện, chỉ là. . . .”

“Ác, Lí khâm gia có gì quan trọng,trong triều vì sao lại ấp a ấp úng!” Lôi Duẫn Hạo nhíu nhíu đầu mày, hắn ghét nhất bị những quan văn đó, nói cái gì ‘chỉ là chỉ là’, nếu không buộc hắn liền ở đây lắc lư không chừng. Không bằng võ tướng ăn nói thẳng thắn thoải mái nhanh nhẹn.

“Hoàng Thượng thứ tội, vi thần bởi chuyện không tốt, mới do dự như thế.” Lí Nguyên Minh vội vã hướng người cao cao tại thượng bái lạy, còn nói thêm: “Hôm qua vi thần nhận được thân tín báo cáo, phát hiện thái tử Ly quốc vậy mà xuất hiện ở trong Nguyệt thành nước ta.” Lời này vừa ra, trên triều một trận kinh ngạc, Nguyệt thành, kia chính là thành trì ở biên giới Lôi quốc. Thái tử này như thế nào sẽ xuất hiện ở đó Ánh mắt khó hiểu đồng thời dừng ở trên người Lí Nguyên Minh, chờ hắn nói rõ.

“Vi thần sợ bọn họ nhìn nhầm, lại phái người dò la. Không nghĩ tới thật sự là thái tử Ly quốc Ly Nhược Huyền, nhưng lại không biết hắn bí mật đến đây có âm mưu gì, sợ đả thảo kinh xà, liền để cho tùy tùng âm thầm đi theo. Thần do dự chính là, Ly quốc thái tử lần này đến đây, phái thám tử theo nhiều ngày, đều không có hành động gây rối gì của bọn họ, giống như hoàn toàn là đến để du sơn ngoạn thủy.” Nếu là tùy tiện hành động, trái lại sẽ khiến gây chiến không cần thiết. Bọn họ cũng đều biết, đế vương Lôi quốc chính là phần tử hiếu chiến, hắn hai năm trước, tiêu diệt biết bao quốc gia. Mỗi một trận chiến, đều là Lôi vương khơi mào. Lần lượt những hành động vô tâm cùng lời đồn đãi đều bị hắn lấy làm cớ tiến đánh các nước.

Hai năm trước bởi vì Ly quốc xa xôi, ở giữa là Hư Vô Hải Nguyên. Mới khiến hai nước vẫn sống yêu ổn với nhau, bằng không, trên đời này chỉ có một quốc gia tồn tại!

Đương nhiên, đế vương của bọn họ có dũng có mưu, mỗi một lần chiến đấu đều là đại thắng trở về. Một bên trấn an dân tâm, tăng mạnh buôn bán lưu động cùng nông nghiệp cày cấy, khiến Lôi vương triều chưa từng vì chiến tranh mà dừng bước, mà là hào phóng tiếp thu người tài khắp nơi, trở thành quốc gia mạnh nhất trên Hiên Viên đại lục.

Mà hắn do dự, là không muốn làm cho Hoàng Thượng đem chuyện Ly quốc thái tử bí mật đến Lôi quốc, trở thành cái cớ khởi xướng chiến tranh. Bởi vì hắn rất rõ ràng Hoàng đế bệ hạ của bọn họ, vẫn luôn tìm lấy cớ này, nghĩ muốn thôn tính Ly quốc!

“Ác, kia thật đúng là thú vị, các vị khâm gia có đoán được Ly Nhược Huyền lần này đến Lôi quốc có mục đích gì” Lôi Duẫn Hạo nhíu nhíu đầu mày, nếu là hắn có hành động gây rối gì, đúng là một cái cớ tốt. Hơn nữa không bằng, hắn cũng có thể tự mình vì hắn ta ‘chế tạo’ một chút.

“Thần ngu muội.” Nhất chí, các vị đại thần đều phe phẩy đầu. Bọn họ đúng là không biết, hơn nữa cũng không muốn biết a. Thời gian chiến tranh kia, Hoàng Thượng hoàn toàn đem bọn họ trở thành thánh nhân mà sử dụng, thật vất vả qua hai năm thanh tĩnh, thở một hơi, cũng không muốn làm cho bản thân mệt đến chết đi sống lại.

“Ác, vậy mà tất cả mọi người không biết, vậy để hắn ở đây hảo hảo trông chừng. Nếu hắn có bất luận hành động gây rối gì, khiến cho hắn từ ‘du sơn ngoạn thủy’, sửa thành ‘làm khách hoàng cung’, mọi người cho là thế nào hả” Lôi Duẫn Hạo hảo tâm tình cười, có lẽ lần này, thật sự để hắn hoàn thành giấc mộng thống nhất Hiên Viên đại lục. Dã tâm ở trong lòng hắn cháy lên hừng hực, làm cho đám đại thần bên dưới đều cảm giác được nhiệt huyết của hắn.

Này Ly quốc thái tử đi đâu không đi, chạy đến Lôi quốc để làm gì Xem ra thời kì an nhàn của bọn họ cũng sắp hết rồi!