Trùng sinh chi Thiên hạ – THIÊN HẠ – 10

       

E&B: Jade

Đối với Dương Trừng, hoặc là nói Ninh Vân Tấn hiện tại mà nói, tự mình tham dự lịch sử là một chuyện làm cho hắn rối rắm. Hắn là người trải qua triều Thiên Thụ huy hoàng, Tông Chính Văn Chân này được mọi người xưng là vĩ đại, Đế vương anh minh chân chính quật khởi đi vào trong mắt thế nhân chính là bắt đầu từ hôm nay.

Ninh Vân Tấn khi tiến vào kinh đô này trung tâm triều đình này, chuyện bắt Phu Mông Trác Minh đã qua hơn hai mươi năm, khi đó trên dưới cả nước cũng đã ở dưới sự quản khống (cai quản khống chế) của Văn Chân, tuy rằng Tây Bắc vẫn luôn có ưu sầu về chiến sự, nhưng phương diện triều chính đã gần không có bao nhiêu người dám làm trái Đế vương Văn Chân này.

Ở dưới sự ca tụng Tuyên đế là như thế nào trí tuệ bắt quyền thần, ở trong cố sự đánh kẻ phản bội, bởi vì trên dưới nhất trí im miệng, ngoài cung người biết tình hình cụ thể và tỉ mỉ chuyện này căn bản không nhiều lắm, trong truyền lưu sự tích nhiều hơn là hướng đến dụng ý Văn Chân xuất sắc vùng lên, nhưng cũng nói rõ trá hình thảm thiết của lần hành động này.

Thị vệ vật hy sinh không nói, chủ yếu mười hai người chấp hành nhiệm vụ đương trường đã chết bảy, còn lại vài người không phải trọng thương rời khỏi nhiệm vụ, thì chính là tổn thương nguyên khí cơ thể cuối cùng mất sớm, có thể từ lần này từ trong sự nghiệp chi Long đạt lợi ích cũng không có nhiều người – dù sao chân chính cùng Hoàng đế thân cận chính là bản thân bọn hắn, người chết đèn tắt, cho dù ân huệ che chở con cháu gia tộc, nhưng loại tin một bề này dù sao cũng kém một tầng.

Ninh Vân Tấn nhớ rõ Ninh Kính Hiền chính là một trong người may mắn sống sót, nhưng tựa hồ cũng bị trọng thương. Hắn chỉ biết là thời điểm này Phu Mông Trác Minh chẳng những là đệ nhất cao thủ trong Kỳ, đồng thời cũng là một trong thiên hạ ngũ đại Tông sư, quan trọng hơn Đại Hạ kinh sợ lực lượng tộc Phụng Vũ Tây Bắc, ở trong mắt Ninh Vân Tấn nếu mười một người kia võ công đều cùng Ninh Kính Hiền không sai biệt lắm, nhưng mà dùng biện pháp thông thường, cho dù hơn mười hai người nữa hẳn là cũng không phải đối thủ của Phu Mông, khẳng định còn có những thứ thủ đoạn khác phụ trợ, nếu không căn bản không thành công được.

Ninh Vân Tấn thời điểm điều tra trước kia làm sao nghĩ đến mình sẽ cùng Ninh Kính Hiền có nguồn gốc như thế, đến tột cùng thương thế của hắn bao nhiêu nặng, là một chút cũng không muốn nghĩ. Đợi cho ngày cũng biến tối, còn không thấy Ninh Kính Hiền trở về, hắn cũng không nhịn được có chút nóng nảy.

Tuy rằng lập Thái tử trong cung sẽ có yến ban thưởng, nhưng mà hẳn là sẽ không vượt qua buổi trưa sẽ chấm dứt, trong cung không thể lưu qua một đại nam nhân, thời điểm này Ninh Kính Hiền còn chưa trở lại, không khỏi làm hắn có hoài nghi có phải hay không đã gần bị thương nặng không thể di chuyển.

Hắn cũng có chút đứng ngồi không yên mà đứng lên, lắc lắc lắc lắc mà đi đến một đầu kháng khác, Chân Văn Tú đang ngồi quấn guồng cuốn chỉ.

Thấy hắn đi tới, Chân Văn Tú vội vàng buông đồ thêu, khẩn trương mà theo dõi hắn, “Ai yo, Tiểu thiếu gia của ta, kháng này rất cao, ngươi cũng đừng té xuống.”

Thân thể trẻ con thật sự quá khó điều khiển, Ninh Vân Tấn bước đi đường một chút đã cảm thấy được chân nhũn, đơn giản ngồi ở trên kháng, kéo kéo góc áo, “Đa…Đa đa đâu…”

Chân Văn Tú chỉ cho là hắn nhớ Ninh Kính Hiền, vội vàng dỗ nói, “Lão gia bên ngoài bận bịu mà, lập tức sẽ đến xem thiếu gia!”

Ninh Vân Tấn lúc này chỉ muốn biết tình huống bên ngoài, nghiêm mặt nghiêm túc nói, “Đa đa…Muốn đa đa…”

Một tiểu bất điểm trắng trẻo mập mạp lại nghiêm túc mà cau bản mặt, hiệu quả tạo thành cũng chỉ có dị thường đáng yêu mà thôi, thấy mắt hắn chăm chú mà nhìn cửa phòng, Thúy Hương đi đầu chịu không nổi. Nàng đứng lên đối với Chân Văn Tú nói, “Ngày thường lúc này lão gia đều đã tới một chuyến, thiếu gia đây là nhớ lão gia rồi, nếu không ta ra ngoài nhìn xem!”

“Cũng được!” Chân Văn Tú gật đầu, “Ta thấy thiếu gia ngày chưa tối thì vẫn luôn nhìn bên ngoài, đây là ngóng trông đó! Nghe nói trong cung hôm nay bận rộn, nếu lão gia không trở lại chúng ta cũng sớm một chút dỗ thiếu gia ngủ.”

“Thiếu gia với lão gia đây là tình cảm tốt mà!” Thúy Hương che miệng cười, xoay người đẩy mành đi ra ngoài.

Ninh Vân Tấn trộm mà bĩu môi, nghĩ thầm nếu không phải sợ người nào đó bị mình xuất hiện cho con bướm, hắn mới sẽ không quan tâm đâu!

Thúy Hương đi ra ngoài chưa quá hai khắc thời gian, tiền viện đột nhiên đèn đuốc sáng trưng, huyên náo loạn lên, mơ hồ có thể nghe thấy có âm thanh người gọi nấu nước, lấy dược. Ninh Vân Tấn trong lòng nhất thời lộp bộp, biết chỉ sợ Ninh Kính Hiền đã bị đưa về đây.

Chân Văn Tú là một người thông minh, nghe như là bên ngoài có việc, đã đứng dậy bắt đầu mặc bên ngoài xiêm y rộng.

Rất nhanh Thúy Hương đã trở lại, nàng là một đường chạy chậm, hôm nay lạnh mà rét cư nhiên còn đầu đầy mồ hôi, trâm trên đầu đều lệch đi.

Chân Văn Tú vừa thấy bộ dáng nàng, đã vội vàng hỏi nói, “Làm sao vậy Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì”

“Lão gia…” Thúy Hương sắc mặt có chút trắng bệch, “Lão gia bị trọng thương được vài đại nhân thị vệ đưa về, trên người rất nhiều máu.”

“Không phải nói vào trong cung dự tiệc sao Làm sao lại bị thương.” Chân Văn Tú hết sức kinh ngạc, “Lẽ nào là có thích khách”

Thúy Hương lắc đầu, “Ta đây cũng không biết. Nghe nói tựa hồ không phải chuyện xấu, Đại quản gia đưa cho vài vị đại nhân kia lá bạc.”

Ninh Vân Tấn thấy nàng nửa ngày không nói đến trọng điểm, đứng lên hét, “Đa, muốn đa đa…”

“Tiểu thiếu gia, ngài thời điểm này cũng đừng nháo!” Chân Văn Tú vội vàng ôm hắn, lại quay đầu nhìn phía Thúy Hương, “Đúng rồi, thương lão gia thế nào”

“Ta không gặp lão gia, tiền viện người nhiều quá, không thích hợp ra ngoài.” Thúy Hương lắc đầu, “Hình như nói ở trong cung Thái y đã xem qua, lúc này mới đưa về.”

Hai người còn nói vài câu đã bắt đầu hợp lực dỗ Ninh Vân Tấn dời đi lực chú ý của hắn, xem tình huống hiện tại là không cần trông cậy lão gia lại qua đây!

Ninh Vân Tấn biết đêm nay nhiều nhất cũng chỉ biết chút tin ấy, dù sao Thúy Hương cũng chỉ là một đại nha hoàn mà thôi, không thích hợp đến tiền viện phần đông nam đinh, vì thế đã phối hợp ấp ở trong ổ chăn ấm áp, nhắm mắt lại bắt đầu luyện công.

Thời điểm hắn lại nhìn thấy Ninh Vân Tấn đã là ba ngày sau, mấy ngày nay nguồn gốc tin tức của hắn chỉ có Thúy Hương tìm hiểu, nghe nói lão gia thương rất nặng chuyển về phòng đã hộc máu hôn mê, nghe nói Hoàng thượng phái Thái y lại đây cứu chữa hai ngày bệnh tình lão gia mới chuyển tốt, lại nghe nói lão gia lập công lớn Hoàng thượng muốn trọng dụng…Tin tức loạn thất bát tao này Ninh Vân Tấn cũng không để trong lòng, nghe thấy Ninh Kính Hiền tỉnh lại hắn một lòng cũng đã ổn xuống rồi, Ninh gia tương lai hai mươi năm phú quý đã chạy không thoát.

Ninh Vân Tấn được ôm vào phòng Ninh Kính Hiền thì, đại ca hắn đang cầm một cái thìa từng thìa từng thùa hầu hạ lão cha uống thuốc, tỷ tỷ thì lại bưng một chén cháo thịt nạc rau mùi bốn phía ở bên cạnh chờ đợi. Ninh Kính Hiền nghiêng ở trên kháng, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, nhìn không ra một tia huyết sắc, hai tay hắn đều bị mảnh vải quấn lấy, mơ hồ có thể nhìn thấy tơ mấu chảy ra từ bên trong, xem ra quả thật bị thương không nhẹ.

Ninh Kính Hiền sau khi đem một thìa dược cuối cùng nuốt xuống, cong xuống đầu mày. Chờ Chân Văn Tú sau khi thỉnh xong an ổn, hỏi nói, “Ngươi chiếu cố Nhị thiếu gia thế nào vậy, chỗ này lộn xộn, dẫn hắn lại đây để làm chi”

Thanh âm của hắn tuy rằng vô cùng suy yếu, nhưng không khỏi mang theo vài phần uy nghiêm, Chân Văn Tú ôm Ninh Vân Tấn cánh tay rụt lui, vội vàng nói, “Hồi bẩm lão gia, hai ngày nay Nhị thiếu gia vẫn luôn khóc nháo muốn gặp ngài, hôm nay thật sự là dỗ không được, lúc này mới mang Nhị thiếu gia…”

Ninh Vân Tấn là đặc biệt đến rồi giả vờ ngoan ngoãn ra sức lanh lợi, cũng không phải đến xem ai mắng hạ nhân mình! Hắn không đợi Chân Văn Tú nói xong, đã muốn ở trong lòng nàng giãy dụa lên. Chân Văn Tú nguyên bản đã quỳ, lại sợ ném té hắn, đành phải đem hắn đặt ở trên đất.

Hai chân vừa chạm đất, hắn đã nghiêng ngả lảo đảo đi đến trước kháng, ghé vào cạnh kháng níu níu mà nhìn Ninh Kính Hiền, “Đa đa. Nhớ…Đa đa…”

Đứa bé một tuổi ai cũng không trông cậy vào hắn có thể nói ra lời gì lưu loát cao thâm, nhưng chỉ là ánh mắt nhỏ quấn quýt gần gũi đã đủ làm cho người ta động dung. Ninh Vân Tấn tròng mắt vừa chuyển, đã đem Ninh Kính Hiền trong mắt hưởng thụ thấy ở trong lòng.

Bất quá thấy hắn còn muốn hướng trên kháng chen chúc, Ninh Xảo Hân vội vàng một phen giữ chặt bàn tay nhỏ lộn xộn của hắn, nghiêm túc mà giáo dục, “Tiểu đệ không thể bướng bỉnh, trên người phụ thân có thương tích đó!”

“Thương…” Ninh Vân Tấn nghiêng đầu nhìn phía Ninh Kính Hiền, “Là đau đau sao…” Không đợi mọi người kịp phản ứng, hắn giãy tay Ninh Xảo Hân, tiến đến Ninh Kính Hiền trên tay bị thương đặt ở mép kháng, thổi thổi, “Thổi đi…”

“Hảo hảo hảo. Đều là hảo hài tử!” Nhìn con canh giữ bên người, Ninh Kính Hiền ánh mắt có chút chua xót, rồi lại rất nhanh mà khống chế tốt cảm xúc lộ ra ngoài. Tuy rằng cảm xúc kích động khiến cho vết thương của hắn ẩn ẩn đau, nhưng mà trong lòng hắn cũng là ấm áp, trai gái nhu thuận đáng yêu khờ dại hiếu thuận, mình ở bên ngoài vì con cháu gia tộc sinh tử giao tranh thì cũng có hy vọng, có động lực.

Tiểu nhi tử không biết chuyện không nói, nghe nói Trưởng tử Trưởng nữ đã gần liên tục không ngủ chiếu cố mình, hai đứa đều hai mắt sưng đỏ, nhìn thấy hắn cũng không tránh khỏi đau lòng, “Cha không có việc gì, hai người các con cũng đi nghỉ ngơi đi, nếu là chịu đựng bị bệnh làm sao tốt được! Đem Tiểu nhị cũng mang về, nơi này mùi thuốc đông y quá nặng, đối với thân thể hắn không tốt.”

Tuy rằng rất muốn trông coi phụ thân, nhưng mà Ninh Vân Đình cũng thật sự mệt nhọc. Hắn năm nay cũng mới tròn tám tuổi mà thôi, ba ngày nay tuy rằng không phải hoàn toàn không ngủ, nhưng mà chỉ là ở trên kháng nằm một chút mà thôi, có gió thổi cỏ lay thì đã tỉnh, đặc biệt Ninh Kính Hiền cách mỗi hai canh giờ sẽ đổi dược, trong phòng nói nhao nhao ồn ào cũng làm cho người không có biện pháp an tâm nghỉ ngơi.

Hơn nữa phụ thân chính là trụ cột trong nhà, trong lòng lo lắng thương thế của phụ thân, hắn làm sao ngủ được, vẫn luôn ác mộng không ngừng, khi đến trưa nhìn thấy phụ thân chân chính tỉnh lại, tâm treo mới rơi xuống. Mặc dù phụ thân gọi hắn đi nghỉ ngơi, nhưng trong tiềm thức lại cảm thấy tựa hồ không tốt, trong lòng hắn rối rắm, liền quay đầu nhìn tỷ tỷ.

Tâm tư đệ đệ Ninh Xảo Hân tự nhiên hiểu được, nữ hài tử hiểu chuyện sớm, tuổi mụ mười tuổi cũng sắp có thể quản nhà non nửa. Nàng sờ sờ đầu Ninh Vân Đình nói, “Hai ta thay phiên trông phụ thân, hôm nay ngươi đi ngủ trước! Ngày mai lại đổi ngươi.”

“Hồ nháo!” Tâm tư trai gái tuy rằng làm cho Ninh Kính Hiền động dung, nhưng nếu mình tỉnh lại, muôn vàn không có đạo lý để cho hài tử nhỏ như vậy chiếu cố mình. “Cũng không phải không có người hầu hạ, đâu vẫn dùng đến các con. Xảo Hân con cũng đi nghỉ ngơi.”

“Phụ thân!” Ninh Xảo Hân trong lanh lảnh mà nói, “Xin thành toàn cho một mảnh tận hiếu chi tâm của con cùng với đệ đệ! Nếu là phụ thân thân thể không khỏe, chúng ta chẳng quan tâm thì chẳng phải là thành hạng người bất trung bất hiếu!”

Ninh gia giáo dục được thật không tệ, tuổi nhỏ như vậy đã biết trung hiếu, tình cảm giữa người nhà cũng rất tốt, quả nhiên là nơi tốt! Ninh Vân Tấn thấy Ninh Kính Hiền rõ là bị trai gái thuyết phục, hắn cũng liền tiếp tục bán manh vô giúp vui, tận lực phồng khuôn mặt nhỏ nhắn, “Hiếu…Tận hiếu…Trông…Đa đa…”

Lời của hắn tuy rằng đứt quãng, bất quá trọng điểm cũng đã biểu đạt ra! Đáng tiếc chính là hắn thân là một cái bánh nhân đậu không hề có nhân quyền, trực tiếp bị Ninh Kính Hiền kêu nhũ mẫu ôm về chỗ của mình!