Trùng sinh chi Thiên hạ – THIÊN HẠ – 2

       

Jade: Nhá nhá hàng ^_^

E&B: Jade

Cư nhiên dễ dàng như vậy đã đem mình bí mật mang ra hoàng cung!

Sự thật tàn khốc này đối với Dương Trừng ngóng trông làm cho lão cha hỗn đản nhà mình thêm chút phiền toái cũng là một đả kích lớn, trong lòng buồn bực hắn không biết Ninh Kính Hiền nếu muốn làm được chút chuyện này cũng là tương đối không dễ dàng.

Ninh Kính Hiền khi cáo biệt Văn Chân chuẩn bị ra cửa cung, sắc trời đã tối mờ không sai biệt lắm. Vào đêm cửa cung đã đóng, hắn lúc chạy tới thị vệ ngoại ca đang chuẩn bị đem cửa cung khóa lại. Phải biết rằng một khi cửa cung khóa lại, cho dù hắn mang thủ dụ của Hoàng thượng cũng không dễ đi ra ngoài như vậy, càng miễn bàn phải bí mật mang theo một đứa bé sơ sinh.

Vào lúc Dương Trừng ngẩn người thì bị Ninh Kính Hiền dùng một loại mê hương làm hôn mê đi, bởi vậy hoàn toàn không biết mình bị mang ra hoàng cung như thế nào.

Trên thực tế Ninh Kính Hiền đối với bí mật mang theo đồ vật ra hoàng cung có thể nói là quen tay hay việc, mặc dù mang một người sống ra ngoài là lần đầu tiên, nhưng cũng không gây trở ngại hắn phát huy. Hắn đem Dương Trừng buộc ở trong một cái bọc, lại dùng tã lót quấn kỹ rồi cột ở phía sau, tạm nhìn qua giống như là một đại hành trang.

Ninh Kính Hiền chính là phó lĩnh thị vệ tam phẩm, rất được Hoàng đế yêu thích, nhân duyên của hắn cũng không tệ, bình thường ở trong cung rất có vài phần thể diện, trừ bỏ một vài thị vệ cá biệt địa vị khá cao đối với hắn kiêu căng một chút, những thị vệ khác thấy hắn đều phải nhiệt tình xưng hô một tiếng Ninh đại nhân.

Dù sao hắn ở trước mặt Hoàng thượng một câu nâng đỡ có thể làm cho người ta ít đi phấn đấu vài năm, giống như thị vệ bọn họ nếu có thể thả ra ngoài đi làm quan nhỏ, chẳng những không cần mỗi ngày nhàm chán thủ vệ, còn có thể kiếm một bộn đầy.

Gần đây sắp xếp ca người làm đều là Ninh Kính Hiền một tay sắp xếp, lĩnh thị vệ nội đại thần đối với mấy việc nhỏ bình thường không nhúng tay vào, chỉ cần hắn sắp xếp tốt, làm một điều lệ để mà phủ lên một điều khoản phù hợp là được.

Phải từ trong cung bí mật mang đồ vật ra ngoài, Ninh Kính Hiền tự nhiên sẽ không ngốc đi đến chỗ có mấy người trông coi cửa cung cùng mình bất hòa. Đường vòng Tây Hoa môn, bên này hai thị vệ trông coi đều là hắn một tay đề bạt đi lên, vừa nhìn thấy hắn tự nhiên đã nhiệt tình mà tiến lên cùng hắn chào hỏi.

“Ninh đại nhân, vội vã như vậy chính là nhận hoàng mệnh sao”

Ninh Kính Hiền bất động thanh sắc, cười nói ôn hòa, “Cũng không phải, Hoàng thượng vừa mới xem phần chiết tử thỉnh an, nghĩ đến năm nay rơi tuyết lớn, nghe nói Thiếu Chính đại nhân thân thể gần đây không tốt, liền ban thưởng một bộ áo choàng da khỉ lông vàng lệnh ta một đường nhanh chóng đưa đến cho Thiếu Chính đại nhân.”

“Đây chính là thiên đại ân điển a! Hoàng thượng nhân từ.” Trong mắt người nọ một mạt hâm mộ, tuy rằng trong nhà hắn cũng không phải mua không nổi một bộ áo choàng da lông như thế, thế nhưng ngự ban cho cùng mình mua cảm giác dù sao hoàn toàn không giống nhau.

“Vậy Ninh đại nhân lần này thật là phải chịu khổ rồi!” Một người khác thì lại phúc hậu hơn nhiều, nhìn trên tay Ninh Kính Hiền đang cầm một cuộn thánh chỉ, trên lưng một cái bọc vải bố màu vàng làm thành, trên người ngay cả một cái áo choàng cũng không có, cứ thế này một hồi thời gian trên mặt đã sắp đông lạnh đến đỏ bừng, “Mùa đông này thời điểm khắc nghiệt sắp nhanh đến, ta nghĩ đều lạnh đến xương đau!”

“Đúng vậy đó! Ninh đại nhân chính mình cần phải chú ý thân thể.”

Ninh Kính Hiền cười nói, “Hai tên tiểu tử các ngươi! Được rồi, ta vội vàng đi làm việc vì Hoàng thượng, cửa cung cũng mau khóa lại, các ngươi nhanh chóng kiểm tra một chút, ta phải vội nhanh rời đi, nếu không chốc nữa không ra được cửa thành.” Nói xong hắn giơ tay lên phà một hơi, “Hôm nay trời cũng thật lạnh, chỉ sợ còn muốn rơi tuyết, ta còn phải đi trước thêm chút quần áo.”

Trong khoảng thời gian này Hoàng đế thường xuyên đột nhiên nhớ tới ai thì ban thưởng xuống một ít đồ, bọn thị vệ đối với một màn này nhưng thật ra cũng đã quen rồi. Theo lệ là phải kiểm tra một chút, bất quá bọn thị vệ tuần tra từ trước đến nay là từ ngoài hướng trong kiểm tra nghiêm túc, từ trong ra ngoài kiểm tra thì qua loa hơn, hơn nữa Ninh Kính Hiền lại là cấp trên của bọn họ, hai người kia nào dám thật sự muốn cởi xuống bọc của hắn, cũng chỉ là tra xét thẻ bài, lại bóp bóp hành trang trên người hắn, cảm giác đụng chạm mềm mại xác thật là áo choàng lông, thì cũng không có làm nhiều rắc rối rất dễ dàng để hắn rời hoàng cung.

Đến khi Ninh Kính Hiền ở trên xe ngựa cùng tùy tùng của mình hội hợp, sau khi lên xa ngựa của mình tâm hắn nhấc lên lúc này mới thả xuống. Ninh Kính Hiền sợ đem Hoàng tử ngộp chết, đem người đổi thành ôm vào trong ngực. Trên đường hắn phân phó tùy tùng Phúc Mãn về nhà lấy cho mình quần áo chống lạnh sau đó ở cửa thành hội hợp, hắn thì chuẩn bị trực tiếp ra khỏi thành tránh cho đêm dài lắm mộng.

Cho dù Ninh Kính Hiền động tác cẩn thận nữa, cũng tránh không được làm cho Dương Trừng thổi tới một ít gió lạnh. Gió tháng giêng trong kinh thành như con dao giống nhau, vừa rát vừa lạnh, băng hàn đến xương, trực tiếp thổi tới trên mặt ngay cả người lớn cũng có chút chịu không nổi, chớ nói chi là trẻ sơ sinh mềm yếu, hôn mê qua đi Dương Trừng đã bị luồng gió lạnh này thổi tỉnh lại.

Bên tai rõ ràng nhất chính là tiếng vó ngựa lộc cộc cùng tiếng tim đập trầm ổn của Ninh Kính Hiền, Dương Trừng cũng không lập tức mở to mắt, mà là tiếp tục làm bộ hôn mê tự hỏi tình cảnh của mình.

Trong thế thứ hai trở thành Dương Trừng hắn đối với Văn Chân hận vốn đã phai nhạt không ít, đối với qua lại một đời kia không sai biệt lắm có thể cười mà qua, kỳ thật hồi tưởng lại lúc ban đầu Văn Chân cũng có không ít cơ hội có thể làm cho mình thất bại thảm hại, nhưng cuối cùng đều là cao cao giơ lên lại nhẹ nhàng rơi xuống.

Thời điểm đó mình bị cừu hận cùng quyền thế mê ánh mắt, tỉnh táo lại hồi tưởng qua, nếu không phải hoàng đế hỗn đản đối với mình đứa con bị vứt bỏ này còn có vài phần áy náy, bằng hắn một Hoàng đế đã gộp quyền đã lâu muốn chỉnh trị mình một Đại Tướng quân như thế vẫn là rất dễ dàng. Nếu không phải hắn vẫn luôn mỉa mai thế lực suy yếu của mình, thì cũng sẽ không làm cho mình có được thế lực lớn như thế.

Vừa rồi Văn Chân rơi nước mắt ở trên mặt mình cũng quả thật làm cho Dương Trừng tâm có chút xúc động, ngẫm lại hắn Hoàng đế này làm đến cũng quả thật khổ bức, ngoài có tứ đại đại thần phụ chính nắm giữ triều đình, trong còn có thân huynh đệ không có khi nào muốn kéo hắn xuống nước, thật vất vả tìm được một cửa đột phá cưới cháu gái của Tả Sư Hoành muốn mượn sức Tả Sư gia, kết quả Hoàng hậu khó sinh, mình thành người không vợ không nói, cùng Tả Sư gia liên hệ cũng chỉ còn lại có hai người con trai.

Cố tình hai nhi tử này lại đều là song sinh tử, không chỉ có Đại Hạ triều, trên thực tế lịch đại triều đình đều thừa nhận trẻ song sinh tử không thể kế thừa ngôi vị Hoàng đế, dù sao ngôi vị Hoàng đế chỉ có một, song sinh tử diện mạo quá mức giống nhau, dễ dẫn ra tranh chấp.

Văn Chân năm trước đã đại hôn, ấn lệ hẳn là có thể trước tiên tự mình chấp chính, thế nhưng lại vẫn bị Phu Mông Trác Minh đè nặng. Phu Mông Trác Minh chẳng những không cho hắn tự mình chấp chính, còn ngầm tìm cách để nhi tử thứ mười sáu của Tiên hoàng vừa mới mười bảy tuổi đẩy lên hoàng vị, một khi để cho hắn thành công Văn Chân chẳng những phải mất đi ngôi vị Hoàng đế, còn mệnh nhỏ khó bảo toàn.

Mà Tả Sư Hoành là nguyên lão tam triều, ở trong triều thế lực không kém Phu Mông Trác Minh, đồng thời Tả Sư gia cũng một là trong năm thế gia vọng tộc tộc Phụng Thiên (thừa lệnh trời), đệ tử trải rộng triều đình và dân gian, chỉ có lấy được ủng hộ Văn Chân mới có thể ngồi vững ngôi vị Hoàng đế này.

Tựa hồ mình còn phải cảm kích thời điểm này Văn Chân còn có vài phần khờ dại, chẳng những không có một đao giải quyết mình, ngược lại chọn biện pháp phiền toái như vậy mạo hiểm phiêu lưu đem mình đưa ra cung. Dương Trừng trong lòng nói thầm, nhưng nhìn phân thượng vài giọt nước mắt kia, hắn rốt cuộc quyết định buông tha cho ưu thế trọng sinh có được, cả đời này không lại như cũ muốn cái ghế rách kia, chính mình hảo hảo sống thôi!

Trong lòng nếu hạ quyết định Dương Trừng vậy không thể không suy nghĩ một chút cuộc sống tương lai của mình, muốn hắn lại ở dân gian qua một lần thời gian khổ cực, hắn là tuyệt đối không muốn!

Phải biết rằng Đại Hạ triều chính là quốc gia chế độ phong kiến bán nô lệ, cùng hắn thế thứ hai trên lịch sử đại Thanh triều hết sức giống nhau, đồng dạng là sử dụng chế độ Bát Kỳ, cuộc sống cùng cuộc sống người Hán quả thật là cách biệt một trời.

Một đời kia Ninh Kính Hiền đối với mình cũng không tệ lắm, chẳng những đem mình đưa đến phủ Hàng Châu ở ngoài ngàn dặm, còn cho cô nhi viện không ít tiền bạc, thậm chí làm một tờ giấy chứng nhận để cho mình không bị cắt nhập tiện tịch.

Thuế má thiên hạ một phần ba xuất từ Giang Nam, cũng chỉ có như phủ Hàng Châu này những cô nhi viện trong thủ phủ phồn hoa mới không phải thùng rỗng kêu to, mình thời kỳ còn nhỏ xem như không có trở ngại, nhưng đợi cho năm năm sau Giang Nam phát sinh lũ lụt, chẳng những ngay cả cô nhi viện cũng ngập, còn làm cho sau thiên tai ôn dịch hoành hành, Giang Nam cũng thành địa ngục nhân gian.

Khi đó xung quanh thành thị ngay cả gốc cỏ cũng sắp bị người nhổ hết, nơi nơi đều là thê ly tử tán, bán con bán nữ nhân, ai còn quản được ai, lại để cho mình đi qua cái loại thời kỳ khổ cực đói bụng đến ngay cả đất cũng ăn, mình tuyệt đối chịu không nổi.

Không nói đời kia sau khi trở thành Tướng quân cuộc sống hủ bại, mình thân là Dương Trừng hơn hai mươi năm qua được hưởng thụ cũng không kém hơn Hoàng đế. Làm độc đinh một đời của Dương gia, hắn chẳng những có cha mẹ đau, còn có bốn lão nhân biết kiếm tiền sủng, đó thật sự là cuộc sống từ quần áo đến vươn tay cơm đến há mồm.

Phải nói cuộc sống hiện đại của người có qua tiền tuyệt đối không thể kém hơn Hoàng đế, làm Hoàng đế còn phải phí sức lao động, như ngồi tù giống nhau ở trong Tử Cấm Thành đông lạnh hạ nóng, muốn ra ngoài hít thở chẳng những rắc rối, còn chỉ có thể ngồi xe ngựa hoặc là cỗ kiệu đến người phát điên; không có điều hòa, trừ nóng chỉ có thể dựa vào băng với cây quạt của hạ nhân…

Nghĩ đến về sau đã cùng các loại công nghệ cao cáo biệt, Dương Trừng không nhịn được vô cùng buồn bực, hận không thể lại xuyên trở về là tốt rồi. Cho dù không thể quay về hắn cũng không nguyện ý bị Ninh Kính Hiền đưa đến Giang Nam trải qua thời kỳ khổ cực, một hồi trọng sinh cho dù mình không đi tranh cái ghế rách kia, cũng không thể để cho mình trải qua đến thảm như vậy.

Mắt thấy cửa thành sắp tới rồi, Dương Trừng trong lòng không nhịn được có chút sốt ruột, nhưng với bộ dáng hiện tại của hắn đây miệng không thể nói cũng vẫn không có biện pháp đấu tranh.

“Không biết bệnh của Tĩnh Tuệ có đỡ không, gần đây vội vàng chuyện công vụ, không thể đi xem nàng.” Có lẽ là nghĩ đến phải rời kinh một thời gian ngắn, Ninh Kính Hiền trong lòng cũng có chút phiền muộn, nhịn không được cùng tùy tùng của mình lải nhải, “Phúc An, ngươi nghe nương ngươi nói qua bệnh tình của thái thái không”

“Thái thái tâm hiền tất sẽ bình phục, nghe nương ta nói thái thái mấy ngày nay tinh thần tốt lên nhiều, lão gia ngài cứ yên tâm đi!” Phúc An vội vàng nói.

Ninh Kính Hiền thở dài nói, “Hy vọng là như thế! Đoạn thời gian trước lễ mừng năm mới trong cung bận quá, nàng sinh sản cũng không thể bồi, ngay cả con cũng chưa nhìn qua mấy lần!”

Phúc An lập tức thông minh mà khuyên nhủ, “Đó không phải là lão gia bận việc sao, thái thái người hiền thục như vậy khẳng định sẽ lý giải.”

Nghe hai người bọn họ nói chuyện, Dương Trừng trước mắt sáng ngời đột nhiên trong lòng có chủ ý. Đối với Ninh Kính Hiền này hắn trước kia là làm qua một phen điều tra cẩn thận chặt chẽ, phải biết rằng người này chẳng những là tâm phúc của Văn Chân, hơn nữa còn là anh em đồng hao của Hoàng đế, cưới chính là cháu gái thứ lớn nhất của Tả Sư Hoành Tả Sư Tĩnh Tuệ.

Nếu như nói mình nhớ không lầm, Tả Sư Tĩnh Tuệ sinh sản lần này cùng Hoàng hậu chỉ kém hai ngày, nhưng nàng là sản tử có tuổi, sau khi sinh con thì bệnh cũng không nhẹ, ngày chết đúng là đêm nay, càng trùng hợp chính là đứa bé nàng sinh cũng thể yếu nhiều bệnh, vào hôm nay đồng thời chết non.

Hắn lại nhớ rõ lúc này cũng là đúng dịp, thứ nhất là ngày mai chính là ngày đầy tháng của mình, thứ hai hôm nay cũng là ngày mình bị đưa đi, thật sự là làm cho Dương Trừng ấn tượng khắc sâu, hai đời đều không thể quên.

Một đời kia Ninh Kính Hiền phải đưa mình đi Giang Nam, ngay cả gặp mặt cuối cùng vợ con của mình cũng không kịp, nếu như có thể có biện pháp làm cho Ninh Kính Hiền trở về nhà một chuyến, với tình huống lộn xộn trong nhà hắn, chuyện đưa mình rời đi chỉ sợ sẽ chậm một chút, cũng có thể để cho mình nghĩ ra một biện pháp tốt hơn!

Không cần rất cảm ơn ta đâu! Dương Trừng khanh khách vui vẻ mà nở nụ cười, cẳng chân nhỏ dùng sức đạp đem tã lót làm lỏng một chút, một tia nước tiểu đồng tử bắn ra, rất nhanh đã xuyên qua tã, đem ngực Ninh Kính Hiền tẩm ướt một bãi lớn!