Trùng sinh chi Thiên hạ – THIÊN HẠ – 43

       

E&B: Jade

Ăn xong thứ này làm cho nội tâm Văn Chân bỗng nhiên rối rắm cơm chiều vô cùng, Ninh Vân Tấn thì la la điệu hát dân gian mà bắt đầu thu dọn.

Miếu này mặc dù cực kỳ cũ nát, nhưng nhìn qua thường xuyên có người sẽ đến đặt chân, cũng không biến thành trạng thái mạng nhện dày đặc hoang vắng, bất quá ván cửa vân vân đều bị người dỡ xuống, phật tượng cũng đổ.

Ninh Vân Tấn đem vại và bát ôm đi rửa phía sau, còn đến chỗ gần chỗ bệ thờ thu dọn ra hai chỗ có thể để cho hai người nằm nghỉ ngơi.

Sắc trời sau khi ngầm xuống, nguồn sáng trong miếu thì chỉ còn lại có đống lửa sau khi nấu cơm lưu lại, ánh sáng sắc da cam đem thần sắc Ninh Vân Tấn chiếu đến nhu hòa khác thường, Văn Chân nhìn hắn một mình khoái hoạt bận rộn.

Củi đốt nhặt quá ít, đống lửa khẳng định chống đỡ không được qua một tối, Ninh Vân Tấn đem chăn mỏng kia cho Văn Chân đắp lên, mình bọc một bộ quần áo cũ cuộn mình ở một bên.

Minh Vân Tấn đánh một cái ngáp, nói với Văn Chân, “Nhị oa ta ngủ, ngươi nếu không thoải mái gọi ta.”

Thấy hắn mắt đã sắp nhắm cũng mở không ra, Văn Chân nhu hòa nói, “Ngủ đi.”

Đêm tháng tám kỳ thật đã có chút lạnh, nghe tiếng hít thở đều đều của tiểu hài tử, Văn Chân lại làm sao cũng ngủ không được, miệng vết thương đau là một chuyện, ở loại hoàn cảnh này hắn luôn luôn có một loại cảnh giác, không có biện pháp an nhiên đi vào giấc ngủ.

Buổi tối hôm nay ngay cả ánh trăng cũng không có, đến nửa đêm rồi thì bắt đầu nổi gió, thổi trúng nhánh cây xào xạc vang lên. Mặc dù không rõ lắm, Văn Chân lại có thể loáng thoáng nhìn thấy tiểu hài tử nằm thẳng chậm rãi biến thành tư thế cuộn mình ngủ.

Đây chẳng lẽ là lạnh

Văn Chân xốc tung chăn mỏng trên người, chăn này tuy rằng cũ nát không chịu nổi, thậm chí còn mang theo một cỗ hơi ẩm, ngửi cũng cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng ít nhất so với một lớp quần áo mỏng manh của tiểu hài tử kia vẫn ấm áp hơn!

Tuy rằng đối với tiểu hài tử có cảm giác quen thuộc, nhưng loại cảm giác này lại không sâu đậm, bởi vậy hắn cảm thấy được mình trước kia cùng tiểu hài tử này khẳng định không phải quá quen thuộc.

Đáy lòng Văn Chân đối với lời nói của tiểu hài tử cũng không phải tin hoàn toàn, chỉ là từ khi mình thanh tỉnh đến hiện tại, hài tử kêu Ninh Vân Tấn này nhu thuận đến quả thật không giống một hài tử bình thường, với mình cũng vẫn luôn là chiếu cố tốt, nếu không phải hắn, mình trọng thương thành như thế, lại hành động bất tiện, chỉ sợ ngay cả một bữa cơm nóng cũng không có mà ăn.

Nhìn thân ảnh cuộn thành một cục nho nhỏ, hắn màu mắt đen tối không rõ.

Con dâu nuôi từ bé, Văn Chân dưới đáy lòng hừ một tiếng, ai tin!

Đột nhiên một tiếng sấm rền, tiếp theo không trung thì như là bị một một đường ánh sáng vẽ qua, sắc quang trắng xanh đem mặt đất in một mảnh trắng bệch, sau đó liên tục vài tiếng âm thanh ầm vang, thì mới hạ xuống mưa to.

Ninh Vân Tấn xoay người đứng lên, cả kinh nói, “Đây là hạ mưa to”

“Lại đây chút, ngươi nơi đó ngập nước.” Văn Chân dựa ánh sáng tia chớp, đã thấy rõ ràng xung quanh chỗ kia đang tích nước.

Ninh Vân Tấn lắc đầu, “Vô ích, bên ngươi cũng bắt đầu ngập.”

Hắn vừa nói trước đem quần áo sạch sẽ của hai người quàng ở trên người, sau đó giả vờ làm bộ dáng cực kỳ cố hết sức đem bàn thờ nặng nề kia hướng đến chỗ Văn Chân đẩy.

Đợi cho sau khi bàn thờ phủ Văn Chân, hắn mới chui vào dưới bàn, thở hắt ra, “May mắn còn có cái bàn này.”

Cách quần áo cũng có thể cảm thấy nhiệt độ như lửa nóng của tiểu hài tử, cứ dán ở bên cạnh mình, Văn Chân có một chút không được tự nhiên, nhưng đụng đến trên quần áo sau đó cảm giác mát cùng nhiễm nước, tay hắn cư nhiên ma xui quỷ khiến vươn ra ôm thân thể nho nhỏ của Ninh Vân Tấn, làm cho hắn dán sát vào mình, sau đó đưa tay làm cho chăn mỏng kia bao lấy hai người.

Ninh Vân Tấn sửng sốt một chút, hai tay đẩy hắn, có chút kinh hoảng nói, “Ta…trên người của ta có nước.”

“Đừng để bị lạnh.” Văn Chân ôm tay hắn ngược lại dùng sức một chút, cố chấp nói, “Ngủ đi! Xem ra mưa này hạ một đêm.”

Bị Văn Chân ôm, thậm chí có thể rõ ràng cảm giác được nhiệt độ cơ thể, hơi thở cùng tim đập của hắn, Ninh Vân Tấn làm sao còn có thể ngủ được, hắn tuy rằng nhắm mắt lại chợp mắt, trong lòng lại bắt đầu suy nghĩ miên man nổi lên.

Tính ra đây có thể là lần đầu mình gần Văn Chân nhất từ hai đời đến nay – mới trước đây không tính, một người như thế cho dù là chính nữ nhân của mình có thân cận và quan ái chi tâm, nhưng trời sinh lạnh bạc và đủ loại quy củ hoàng cung cũng làm cho hắn sẽ không cùng người khác quá mức thân cận, chứ nói chi là kề gần như thế.

Tình cảm với Văn Chân, Ninh Vân Tấn trong lòng là rất phức tạp, người này mặc dù là phụ thân thân sinh của mình, nhưng không có chân chính nuôi dưỡng qua mình, thậm chí vì thiên hạ đem mình vứt bỏ, ở trong lòng hắn căn bản không thể đem việc này cùng từ phụ thân liên hệ, hắn cũng sớm đã ở trong lòng quyết định đời này phụ thân là Ninh Kính Hiền.

Nhưng mà phải nói bởi vì hắn có lỗi với mình, nên đem đánh giết mà trút căm phẫn, Ninh Vân Tấn cũng làm không được. Đời trước mình ầm ĩ thành như thế, Văn Chân cố nhiên là đem mình bắt giữ, lại trì hoãn không hạ lệnh đem mình tên đầu sỏ gây lên chém đầu, hơn nữa lúc ấy mình cũng quả thật lâm vào cử chỉ điên rồ, làm sai không ít chuyện.

Hiện giờ hắn hơn đời trước hồi ức Dương Trừng hạnh phúc, lại có Ninh Kính Hiền dốc lòng dạy dỗ, oán giận dưới đáy lòng với Văn Chân cũng không chấp nhất như vậy, lúc này đây đi theo đến nam tuần, cũng chỉ bất quá là muốn cho hắn ăn khổ, xem như giải quyết xong oán niệm và khúc mắc của mình, cũng làm cho Hoàng đế bệ hạ ở nơi cao triều đình hiểu rõ cuộc sống không dễ dàng của dân gian.

Đường đường nam tử hán đại trượng phu lúc nào cũng ở trên chuyện đã bị vạch trần rối rắm, cũng thật sự là rất kỳ cục, đợi cho sau khi trở về Ninh Vân Tấn liền quyết tâm hảo hảo kiếm tiền, thật lòng đọc sách, sau đó vào triều làm quan, vì dân chúng lê dân Đại Hạ làm chút chuyện tốt, thật sự.

Nghĩ đến lúc trước nói dối với Văn Chân, Ninh Vân Tấn ở trong lòng thè lưỡi, việc này nếu đợi sau khi hắn thanh tỉnh mình khẳng định thảm.

Hoàn hảo sớm đã có suy nghĩ kế hoạch lừa gạt Hoàng đế ra ngoài, hắn lại đã sớm làm chuẩn bị!

Ninh Vân Tấn ở trong học tập về năng lực huyết mạch, từng đề cập đến một loại thuật hỗn loạn trí nhở chỉ có thể từ tế thiên giả thi triển , dùng một giọt máu người thi thuật sử dụng chú ngữ luyện chế thành hạt giống để cho người đó ăn, tiếp theo thi chú làm cho giữa hai người sinh ra liên hệ, khi muốn sử dụng chỉ cần nắm một pháp quyết là có thể lần lộn một đoạn trí nhớ bên trong thời gian đã định của người nọ.

Hắn từng cẩn thận nghiên cứu qua trên sách tình huống sau khi lẫn lộn trí nhớ, việc đó cũng không phải đem trí nhớ xóa đi, mà đem cất kín ở trong đầu, chỉ cần không bị kích thích thì sẽ không nhớ lại chi tiết trong đó, thậm chí người bị thi thuật hoàn toàn không cảm giác được trí nhớ xảy ra vấn đề.

Loại hiện tượng này đại khái thì có chút giống bạn học cùng lớp của mình khi còn bé rất nhiều năm về sau đột nhiên nhớ tới, có lẽ rõ ràng ở bên nhau đọc sách vài năm, nhưng bạn học không thân lại trầm mặc ở trong trí nhớ lại như là chỉ có một bóng dáng hoặc là tiếng đọc sách, hoàn toàn nghĩ không ra mình đã từng cùng đối phương nói qua lời nào hoặc là quá trình ở chung cụ thể, người kia trong trí nhớ cũng chỉ có một dấu hiệu mà thôi.

Tuy rằng ngoài ý muốn gặp gỡ Văn Chân tẩu hỏa nhập ma xuất hiện suy nghĩ hỗn loạn, nhưng Ninh Vân Tấn cũng không ngốc, hắn biết với cẩn thận của Văn Chân cho dù mình nói đến ba hoa chích chòe, đối phương cũng sẽ không hoàn toàn tin, ở chung lâu lời nói cử chỉ của mình khẳng định sẽ tích tụ vào trong.

Nếu không có chiêu thuật hỗn loạn trí nhớ này làm hậu thuẫn, hắn cũng sẽ không nghĩ biện pháp đem Hoàng đến lén đưa ra để chỉnh ác!

Năng lực võ công của Văn Chân tuy rằng không tệ, nhưng mà chiêu này chỉ với đại tông sư là không có hiệu quả, Ninh Vân Tấn mới không tin Văn Chân thân là Hoàng đế bận rộn như thế, còn có thể trở thành đại tông sư.

Bên ngoài hạ mưa to, trong phòng nước mưa nhỏ xuống, chỉ có một mảnh chỗ bọn họ được bàn thờ che là vẫn khô, bất quá hai người một đêm này cũng không ngủ ngon, thẳng đến sau nửa đêm mới trong tiếng dông tố mơ mơ màng màng mà đi vào giấc ngủ.

Ngày mới mới vừa tảng sáng Ninh Vân Tấn đã dậy, hắn đón lấy giọt nước nhỏ ngoài cửa nhìn thoáng qua, cả kinh nói, “Không xong, bên ngoài sắp thành một mảnh đại dương mênh mông, chúng ta sẽ không bị nhốt ở đây đi!”

Cho dù không đứng ở cửa, Văn Chân thông qua thế mưa đêm qua cũng có thể phán đoán ra, hắn cau mày nói, “Chúng ta phải nhanh chạy rời đi.”

“Nhưng mà vết thương của ngươi không thể gặp nước!” Ninh Vân Tấn khó xử nói, hắn cũng muốn sớm một chút dời đi nha!

“Không sao cả.” Văn Chân nói, “Thế mưa đang nhỏ đi, ngươi trước đem đồ thu dọn xon, mưa dừng chúng ta bước đi.”

Văn Chân phán đoán vẫn là có vài phần chuẩn xác, đợi cho Ninh Vân Tấn đem gia sản hai người vẻn vẹn có sau đó đóng gói tốt, mưa đã ngừng.

Hắn hưng phấn mà đẩy xe, tranh công nói, “Nhị oa ngươi hành động bất tiện, nếu không ta đẩy ngươi nhé”

Nhìn thân thể nhỏ kia của Ninh Vân Tấn, Văn Chân có chút chần chừ, “Ngươi đẩy động được à”

Ninh Vân Tấn đã chạy đến giúp đỡ hắn nói, “Thử xem thôi, ta chính là đại lực sĩ đó! Nếu không thì ngươi bộ dáng bị thương chân, chúng ta khi nào thì có thể tìm đến chỗ dừng chân chứ!”

Văn Chân được hán đặt ở trên xe đẩy, Ninh Vân Tấn hai tay nắm tay lái, giống như dùng sức bình sinh đem xe nâng ổn, sau đó trở tay cầm cán hai bên. Hắn như cố hết sức, trên thực tế chỉ cân nội lực của hắn đầy đủ, dùng xe đẩy đẩy chuyển một người cũng không khó, bất quá vì không cho Văn Chân nghi ngờ, hắn vẫn là cố ý vận công đem mặt bức đỏ một chút.

Thất tha thất thểu mà đẩy xe ra miếu đổ, Văn Chân ngoài ý muốn phát hiện Ninh Vân Tấn cư nhiên thật đúng là đẩy động được mình, bất quá nghĩ tiểu hài tử như thế ngày hôm qua có thể đem mình trọng thương nâng đến nơi đây, khí lực nhất định là không nhỏ, nhưng mà xe này sau khi đem nâng hoàn toàn cơ hồ đến vai tiểu hài tử, nhìn hắn giống như là dùng hai vai đẩy xe.

Thấy đường xuống dốc đã biết cái này là nặng đầu, tiểu hài tử cũng sắp bị tay lái nhếch lên tay treo hai chân cách mặt đất, nhìn thật sự có chút buồn cười.

Hắn vỗ vỗ vách xe, “Đặt ta xuống đi, ngươi vóc dáng quá thấp không dùng được sức.”

Ninh Vân Tấn có chút xấu hổ giận dữ, cư nhiên chiều cao khiến cho kéo chân sau!

Văn Chân chỉ vào cánh rừng nói, “Đi tìm cho ta hai cây gậy gỗ một dài hai ngắn.”

“Làm chi” Ninh Vân Tấn hỏi.

“Làm một đôi quải trượng.” Văn Chân nói xong thì không để ý tới hắn, lấy ra một bộ y phục của mình đã bị làm thành đầy lỗ xé thành từng mảnh vải.

Dùng cây gậy Ninh Vân Tấn nhặt tới đem chân cố định một chút, Văn Chân liền chống quái trượng xuống bước đi. Hành động của hắn không tiện, kỳ thật không chỉ bởi vì nguyên chân do chân, mà là thương trên người, mỗi bước đi miệng vết thương liền đau đớn.

Ninh Vân Tấn trộm nhìn sắc mặt của hắn, kẻ này cư nhiên ngay cả đầu mày cũng không cau một chút.

Văn Chân tự nhiên cũng cảm giác được Ninh Vân Tấn đang nhìn lén mình, hỏi nói, “Chúng ta đây là đi đâu”

“Hôm qua thôn dân nói nếu Hải Ninh ngập sẽ không thể hướng Hàng Châu đi nữa, bọn họ chuẩn bị hướng về Bắc đến Gia Hưng xem thử.” Ninh Vân Tấn thật lòng nói, dù sao bên gần bên mới là khu thiên tai lũ nặng.

Văn Chân cũng không biết nói suy nghĩ trong lòng hắn, chỉ là trầm mặc đi theo sát Ninh Vân Tấn, đợi sau khi lên một quan đạo, nhìn thấy có không ít người dắt vợ mang con cũng cùng bọn họ một phương hướng, thì cũng an tâm.