Trùng sinh chi Thiên hạ – THIÊN HẠ – 57

       

E&B: Jade

Ninh Vân Tấn và Văn Chân ai cũng không trông cậy vào dùng một phương thuốc xà phòng có thể dân giàu nước mạnh, thứ này nhiều nhất chính là có thể làm cho Văn Chân nhiều ra con đường phát tài mà thôi, dùng để hơi chút bù lại một ít lỗ thủng chiến sự phương bắc lưu lại, kỳ thật biểu đạt thay thế chính là thái độ của Ninh gia – Ninh gia vĩnh viễn là trung quân.

So với lần này và chiến sự phương bắc, kỳ thật hắn càng lo lắng là chuyện vài năm sau cùng tộc Phụng Vũ khai chiến toàn diện.

Sau khi rời khỏi hoàng cung, Ninh Vân Tấn không ngừng mà suy đoán dụng ý của Văn Chân. Phải biết rằng đến thượng thư phòng đọc sách chí ít chính là con cháu tôn thất bình thường đều cầu không được – trừ phi là làm thư đồng.

Về phần từ Hoàng đế tự mình đổi sư truyền thụ tài nghệ, việc này đã có thể nói lên sau này Văn Chân chính là nửa thầy của mình, tuy rằng việc này xác định chắc chắn là sẽ không thông cáo thiên hạ, nhưng mà những tin tức đó trong cung đám quan to hiển quý muốn nghe được vẫn là rất dễ dàng.

Coi như mình là tế thiên giả, ân sủng này cũng thật sự là quá mức một chút, trong lòng Ninh Vân Tấn thật sự là có chút không nỡ.

Về trong nhà Ninh Kính Hiền phá lệ cư nhiên đã về nhà, Ninh Vân Tấn rất muốn cùng hắn nói một câu chuyện này, nhưng mà Ninh Kính Hiền lại xua tay ngăn trở, chỉ là đâu vào đấy mà ở nhà sắp xếp chuyện tình, thẳng đến dùng xong bữa tối, hắn mới gọi Ninh Vân Tấn vào thư phòng mình.

“Phụ thân, trong nhà sắp có khách quý sao” Ninh Vân Tấn tuy rằng không phải vẫn luôn đi theo bên cạnh hắn, nhưng mà những phân phó đó không có chỗ nào không phải là đón khách, cho nên bèn hỏi.

Ninh Kính Hiền đưa tay thưởng thức chén trà, sắc mặt có chút không tốt, “Gia gia con phải về kinh.”

“Không thể vào đâu!” Ninh Vân Tấn cả kinh nói. Nhìn trận thế hôm nay gia gia chính là muốn ở kinh, thân là Tổng đốc Trực Lệ phải về kinh không phải là thăng quan, chính là phạm sai lầm bị trục, nhìn thế nào cũng là cái trước.

Hiện giờ mắt thấy chiến sự tiền phương sắp chấm dứt, năm trước khẳng định sẽ phải bàn về công được thưởng, hiện giờ phụ thân là Binh bộ Thượng thư, lần đại chiến này không có công lao cũng có khổ lao, chung quy phải có chỗ khen thưởng, Văn Chân có thể hào phóng như thế để phụ tử Ninh gia đều làm quan nhất phẩm!

“Con hài tử này thật sự là càng ngày càng ghê gớm!” Ninh Kính Hiền thở dài, từ trong lòng lấy ra một chiết tử, “Trước đó vài ngày gia gia con cáo bệnh từ quan.”

Ninh Vân Tấn thần sắc có chút phức tạp, “Hoàng thượng chuẩn ạ”

“Còn chưa có hạ minh chỉ, nhưng mà hơn phân nửa sẽ đồng ý.” Ninh Kính Hiền có chút phiền muộn mà nói, “Hôm qua Hoàng thượng đã tìm ta đi lộ chút ý tứ.”

Ninh Vân Tấn cắn cắn môi dưới, lại cũng không biết nên như thế nào khuyên giải an ủi. Đành phải nói, “Ít nhất gia gia có thể trở về kinh một nhà đoàn tụ, chút chuyện của ca ca cũng có thể an bài, phụ thân sao không nhìn về phía trước.”

Ninh Kính Hiền nhìn mắt hắn có chút vui mừng, “Con hài tử này nhìn xem quả nhiên thông thấu. Ý tứ của gia gia con cũng là như thế. Nhưng mà phụ thân vất vả một đời, trước nhập Các lại…”

Ninh Vân Tấn có chút chán nản nói, “Đều là con làm lỡ gia gia.”

“Hài tử ngốc!” Thấy hắn bộ dáng ủ rũ, Ninh Kính Hiền xoa xoa đầu của hắn, “Con không nên nghĩ quá nhiều, thân phận tế thiên giả là ông trời ban cho, công cứu giá kia càng là phát ra từ chân tâm mà làm, ai còn có thể trách con hay sao. Chỉ cần có con và ca ca con ở, Ninh gia liền có hy vọng.”

Ninh Vân Tấn ngoan ngoãn mà gật đầu, sau đó đem chuyện hôm nay ở trong cung nói một lần.

“Con đây mới suy nghĩ cẩn thận, Hoàng thượng làm sao sẽ cho Ninh gia thể diện lớn như thế, hóa ra còn có chuyện gia gia từ quan…”

“Đây là Hoàng thượng thích con, thích thân cận con, bằng không hắn làm sao dùng phương pháp kia.” Ninh Kính Hiền cũng nhịn không được ở trong lòng nghĩ hai người này lẽ nào thật sự là thiên tính phụ tử, cho dù không quen biết nhau cũng hấp dẫn lẫn nhau, từ lúc Hoàng thượng nhìn thấy Tiểu nhị đã bắt đầu phá lệ khoan dung với hắn, chiếu cố nhiều hơn.

Hắn dặn dò, “Nếu Hoàng thượng một lòng muốn bồi dưỡng con, con hãy hảo hảo dụng công.”

Ninh Vân Tấn tự nhiên chỉ có đáp ứng.

Ngày hôm sau hoàng cung hạ ý chỉ, quả thật khiến đám người liên can rớt tròng mắt. Trên thánh chỉ nhắc tới Ninh Đào Húc bởi vì thân thể khó chịu cáo bệnh từ quan, Hoàng thượng cảm niệm trung thành và tận tâm này điều nhiệm làm ti tế công văn tông miếu, tôn tử thông minh lanh lợi, phúc tuệ song tu, lại hiếu thuận có thừa, đặc biệt ban thưởng vào thượng thư phòng đọc sách.

Chuyện về Ninh gia mọi người vẫn luôn đoán, một nhà phụ tử cùng hướng làm quan có hai nhất phẩm, chuyện như vậy trước nay chưa có, cho dù Hoàng thượng nguyện ý, gia tộc của hắn cũng phải đỏ mắt, trên đời này cũng không phải chỉ có Ninh gia có năng lực nhất, lẽ nào cứ bởi vì bọn họ nhận tín nhiệm của Hoàng thượng, là có thể chiếm cứ hai nhất phẩm vị!

Hoàng thượng sẽ xử lý chuyện Ninh gia như thế nào, tất cả mọi người đang chờ xem.

Bất quá người sáng suốt cũng biết việc này hẳn là sẽ tại thời điểm chiến sự phương bắc chấm dứt, luận công để thưởng mới nhắc tới trên mặt bàn, không nghĩ tới cáo già Ninh gia quả nhiên không đơn giản, cư nhiên không chút nào lưu luyến hấp dẫn sáp nhập Các, một phong chiết tử trực tiếp cáo bệnh từ quan, vì hậu thế dành vị trí.

Nhìn một chiêu thức ấy của hắn chơi quá vi diệu, trước mắt vì Hoàng thượng giải ưu, lại khiến Ninh gia chiếm đại nghĩa. Hoàng thượng quả nhiên cũng cho Ninh gia thể diện, ti tế tông miếu có thể nói chính là chỗ dưỡng lão, ti tế công văn công tác chính là chỉnh lý một chút tư liệu năng lực huyết mạch và tâm đắc trong tộc, cố tình lại cùng cấp với đại quan nhất phẩm, thật là một chức vị cực kỳ thanh quý.

Chỉ có Ninh Vân Tấn sau khi nhìn thấy thánh chỉ này ở trong lòng nói thầm, chức vị này kiếm không dễ chính là ngó phương thuốc kia mà mua về. Bất quá như vậy cũng tốt, gia gia mới hơn năm mươi tuổi, muốn để hắn sớm như thế đã nhàn rỗi ở nhà, chỉ sợ trong lòng cũng sẽ có chút mất mát, an bài như thế ngược lại tốt hơn.

Ngày hôm sau nhận được thánh chỉ, Ninh Vân Tấn cũng chỉ có thể ngoan ngoãn đến trước học viện đệ tử hoàng gia. Đến thượng thư phòng hắn mới phát hiện hóa ra mình cư nhiên không phải học sinh xếp lớp duy nhất ở đây đọc sách, trừ bỏ Nhị hoàng tử tân sinh chân chính cùng thư đồng của hắn ra, còn có một số con cháu đại quan tôn thất tuổi không sai biệt lắm, như vậy hắn đến nơi lại căn bản không dễ gây chú ý.

Ninh Vân Tấn thấy vậy không khỏi cảm thán, không hổ là tác phong của Văn Chân, tựa như lần trước công cứu giá một dạng xử lý, đã làm tròn chín mươi chín, mà hắn ngay cả một chút bại lộ cũng không cho phép có, suy xét đến chu toàn hai mặt.

Hồng Minh vào thượng thư phòng nhìn bên trong có bao nhiêu người như thế, đặc biệt còn có nhị tử Ninh gia đáng ghét kia, vẻ mặt của hắn liền luôn luôn có chút tối tăm. Từ sau khi vài vị hoàng thúc đầy mười lăm xuất cung lập phủ, gần đây toàn bộ thượng thư phòng cũng chỉ có một mình hắn, an an tĩnh tĩnh mà rất khoái hoạt.

Nhưng mà phụ hoàng lại nói người quá ít, cư nhiên thừa dịp Nhị đệ nhập học nhét vào nhiều người như thế! Thật sự là rất chán ghét.

Ninh Vân Tấn đã lâu không thấy đệ đệ Thái tử này, hắn hiện tại lớn lên giống bản thu nhỏ của Văn Chân, tuy rằng khuôn mặt nhỏ nhìn như mặt không đổi sắc, nhưng mà ngẫu nhiên nhướn lông mày lại nói rõ trong lòng người này đang khó chịu, thật sự có chút đáng yêu.

Hồng Minh cảm giác một đường tầm mắt dừng ở trên người mình, quay đầu vừa thấy phát hiện cư nhiên là nhị tử Ninh gia, không khỏi trong lòng một bụng hỏa, nhưng mà không đợi hắn tìm Ninh Vân Tấn phiền toái, Nhị hoàng tử đến.

So với Ninh Vân Tấn, Hồng Minh càng chán ghét đệ đệ này, hắn quả thật là trời sinh thích cùng mình đối lập, cố tình ở trước mặt phụ hoàng lại thích giả vờ ngoan ngoãn bán lanh lợi.

Thấy Hồng Tích cười đến hiền lành cùng những con cháu tôn thất mới tới kết quan hệ, không ra chớp mắt công phu bên cạnh hắn đã tụ tập một tốp người, cũng không biết bọn họ đang nói gì, thỉnh thoảng sẽ phát ra một trận tiếng cười.

Ninh Vân Tấn cũng không có dựa tiến lên, sau khi cho Nhị hoàng tử thỉnh an đã rời đi, may mắn Hồng Tích cũng không đem con của đại thần này để ở trong lòng, bởi vậy cũng không thèm để ý.

Hắn đánh giá sắc mặt của Thái tử đệ đệ, Hồng Minh và thư đồng cô đơn chiếc bóng đứng ở bên kia, sắc mặt vô cùng âm trầm, nhịn không được cười.

Hồng Minh tự nhiên cũng thấy khuôn mặt cười của hắn, cả giận nói, “Ngươi cười cái gì”

“Đã lâu không thấy Thái tử, vi thần trong lòng vui mừng.” Ninh Vân Tấn cười tủm tỉm mà nhìn hắn, nhàm chán mà đùa tiểu hài tử xù lông.

“Cô cũng không vui lòng nhìn thấy ngươi.” Hồng Minh nâng cằm kiêu ngạo mà nói, “Cũng không biết nhà ngươi cho phụ hoàng ta mê dược gì, cư nhiên còn cho ngươi đến thượng thư phòng đọc sách.”

Ninh Vân Tấn hướng hắn cười ngọt ngào, “Hoàng thượng anh minh thần võ như thế, sao lại bị người khác mê hoặc.”

Hồng Minh bị hắn nghẹn, không đợi hắn phát tác, hôm nay Thị Kỳ Như Hải làm nhiệm vụ lão sư đến, mọi người vội vàng trở lại chỗ ngồi của mình.

Nơi này trừ bỏ Thái tử ra, những người khác đều xem như tân sinh, lão sư cũng không có khả năng sẽ dạy học từng người, đơn giản để cho mọi người đi theo học lại một lần.

Ninh Vân Tấn vừa nghe còn phải học lại một lần tứ thư ngũ kinh, cả người đều chết lặng, trong lòng buồn bực cực kỳ.

Vào buổi trưa Văn Chân lại tới một chuyến, khảo giáo học vấn Thái tử, lại khích lệ những người khác một phen, liền vội vàng rời đi. Giữa trưa cơm nước xong nghỉ ngơi một hồi mọi người liền bắt đầu học cưỡi ngựa bắn cung võ công, thứ này với Ninh Vân Tấn mà nói là chuyện mới mẻ, trái lại học đến khá dụng công.

Đời trước hắn chính là một tên thả rong, dựa vào là công phu tay chân, cưỡi ngựa bắn cung cơ bản chưa chạm qua. Ninh gia thấy hắn ngày thường việc học khác bận, lại có đại tông sư truyền thụ, liền không an bài giáo đầu cưỡi ngựa bắn cung.

Thẳng đến hiện tại phụ thân vẫn luôn đều cho rằng võ công của mình là đại tông sư dạy, nhưng mà trên thực tế đại tông sư chỉ là ném một câu ngươi hiện tại luyện tâm pháp không tồi, thì không có quan tâm qua, với hiểu lầm tốt đẹp này, Ninh Vân Tấn cũng không cho phép bị vạch trần.

Đến giờ Dậu thượng thư phòng liền tan học, người khác đều từng người về nhà, Ninh Vân Tấn căn bản không nghĩ cùng Văn Chân học cái gì, đang cân nhắc nên hay không nhân cơ hội chạy trốn, lúc này vị công công nhìn quen mắt Hoàng Cẩm lại dẫn theo hai tiểu thái giám lại đây.

Ninh Vân Tấn tước vị cao, tuy rằng Hoàng Cẩm này là hồng nhân trước mặt Hoàng đến cũng phải cho hắn hành lễ.

“Ninh công tử, Lý tổng quản để chúng ta dẫn ngươi đến chỗ Hoàng thượng.”

“Làm phiền công công!” Ninh Vân Tấn chắp tay với hắn, dán đến bên người Hoàng Cẩm, lấy ra hai tiểu hà bao dày, nhét vào trong tay hắn, “Đây là tiểu tử hiếu kính ngài, một chút tục vật cũng đừng ghét bỏ. Còn có chút là cho hai vị kia, ngài giúp phân chia.”

Hoàng Cẩm ngầm hiểu trong lòng mà hướng hắn cười cười, đem đồ vật nhét vào trong tay áo, đi thẳng dẫn tiểu tử này lên đường. Hắn đem Ninh Vân Tấn đưa đến Dưỡng Tâm điện, người dâng lên trà nóng liền đi.

Chờ đến chỗ không người, hắn đem tiểu hà bao kia lấy ra nhìn thoáng qua, bên trong là vài kim qua tử và một ít hạt châu thượng đẳng, dưới cùng còn kèm theo ngân phiếu, vừa thấy mặt trên, liền cười ngoác miệng.

Hoàng Cẩm đem hai tấm ngân phiếu kia nhét vào trong ngực, ra cửa liền ném cái khác vào hai tiểu thái giám, “Đây là Ninh công tử thưởng, cũng đừng quên chỗ tốt của người ta, cẩn thận hầu hạ.”

Hai người kia mở túi nhìn vào, lập tức vui rạo rực mà nở nụ cười, liền nói, “Hoàng tổng quản ngài cứ bảo đảm yên tâm đi!”

Hồng Minh trước khi đi vừa lúc nhìn thấy một màn Ninh Vân Tấn đưa đồ vật, cảm thấy chói mắt ngay được, bĩu môi mà nói kẻ nịnh hót, hất hất tay áo ngẩng đầu rời đi.