Người tình thực nghiệm – CHƯƠNG 5

       

CHƯƠNG 5

.

.

.

Tôi ngồi gặm cái thanh ngòn ngọt này một cách vui vẻ, điều tốt thứ hai khi trở thành con người đó chính là có thể ăn được nhiều thứ mà sau đó vẫn không bị đau bụng, trong số đó tôi thích nhất chính là những thứ ngòn ngọt như thế này, mỗi lần Nhĩ Triết và anh Nhĩ Sâm đến đều sẽ đem một ít cho tôi, nhưng mà bác sĩ nói không được ăn nhiều, không tốt cho cơ thể, nếu không vậy thì bữa nào tôi cũng ăn cái này rồi.

“Tình trạng hôm nay thế nào? ”

“Cũng không tệ, là đợi anh đến đó, nếu không thì căn bản …… ” Câu tiếp theo chị Vy Vy dừng lại một hồi, nhưng dường như Nhĩ Triết đã hiểu ý của cô ấy nên gật đầu để cô ấy nói tiếp. “Ngoài ra chính là nửa thân trên phục hồi nhanh hơn nửa thân dưới, có thể đây là kết quả do cậu ta nằm trên giường lâu năm dẫn đến, điều phiền phức hơn là tứ chi vì tác hại của thuốc mà để lại di chứng, độ co cứng còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng, bởi vì không phải tự nhiên mà thành nên tạm thời vẫn chưa tìm được biện pháp phục hồi. “

“Nếu không phục hồi được thì sẽ thế nào? ”

“Hoạt động ngày thường sẽ không ảnh hưởng, tuy nhiên vì cơ bắp không cách nào phối hợp truyền đạt được tới các dây thần kinh, nên nhiều lúc não phát ra tín hiệu, cơ thể nhận được nhưng không làm được, cho một ví dụ đơn giản: thông thường lúc chạy bộ, có một số người dễ bị vấp ngã, ngoại trừ vấn đề giữ thăng bằng thì sự hoạt động của não bộ còn nhanh hơn hai chân, vốn dĩ đã chọn sai thời điểm để bước một chân ra, vì thực ra trước đó mới để một chân xuống đất, nói trắng ra thì có người sẽ nói đây chính là tay chân không thống nhất. “

“Tôi đại khái là hiểu rồi, cũng giống như là nhiều việc mà não cho rằng làm được nhưng thực ra thì cơ thể thực hiện rất khó khăn, tình trạng thường gặp nhất chính là chỉ chạy bộ nhanh một tí cũng dễ vấp ngã đúng không? “

“Không sai, tuy không phải tổn hại lớn nhưng vẫn phải cẩn thận chú ý, cố gắng đừng đứng gần những chỗ nguy hiểm, lên xuống cầu thang, qua đường … những loại hoạt động này chú ý một chút là được rồi. “

Tôi chớp chớp mắt, những gì họ nói chắc có đến khoảng một nửa là tôi không hiểu, bởi vì gì mà cơ cắp co cứng, những lời lẽ này, lúc trước thực nghiệm, những người mặc áo khoác trắng thường hay nói bên miệng, tôi còn nhớ mỗi lần nói, cậu trai nhỏ cần phải đưa tay ra tiêm hết những gì trong ống tiêm vào cơ thể, qua một thời gian thì cậu trai nhỏ lộ ra nét mặt không thoải mái.

Khôi Khôi nói không sai tí nào, những thứ đó làm cơ thể cậu trai nhỏ không khỏe.

Lúc tôi còn đang trầm tư suy nghĩ thì cuộc trò chuyện giữa Nhĩ Triết và chị Vy Vy đã kết thúc, một người mặc áo khoác trắng không biết từ lúc nào đã đứng giữa hai người, tôi nhìn hắn ta đưa cho chị Vy Vy cái mâm bằng sắt, tôi cố gắng thoát ra khỏi tổ ấm thoải mái, nắm lấy tấm chăn ở chân che người lại.

Tôi biết người khoác áo trắng đó là ai, Nhĩ Triết nói người đó là bác sĩ chuyên môn của tôi – Phỉ Diệu Quang, mỗi lần hắn xuất hiện đều không có việc tốt, không phải đem theo một đống kim chích thì bắt tôi uống thuốc đắng đắng.

Áo khoác trắng = người xấu.

“Nhĩ Bạch, mau ra đây, phải tiêm và uống thuốc cơ thể mới khỏe lại được. ” Giọng nói hay hay của Nhĩ Triết ở trên len lén thôi miên tôi, nhưng mà tâm lý sợ đau và sợ đắng đã lớn hơn sự quyến rũ, tổ ấm nho nhỏ của anh, em cũng không cần nữa, giọng nói thì càng vô ích.

“Vương tiên sinh, không được đâu, ngày nào mà không cần như vậy …… ” Vẫn là sức mạnh thô lỗ quen thuộc đó kéo tấm chăn dễ thương của tôi ra, làm tôi bị phơi bày dưới mắt của kẻ xấu, trước hết là kéo bộ đồ phẫu thuật ra để lộ cái mông cuả tôi rồi tiêm vào hai mũi, sau đó lại kéo tay tôi tiêm vào một mũi.

Đau đau! Đau đau đau!

Trên thế gian này còn có con chuột nào tội nghiệp như tôi không, ngày nào cũng phải chích và uống thuốc?

“Oa ” Nước mắt lã chã rơi xuống mà không dám giãy giụa, lần trước người xấu nói nếu mà động đậy, cây kim sẽ ở lại trong thịt lấy không ra, sau đó mỗi lần tôi nhúc nhích thì nó sẽ chích một cái, chích một cái, nghĩ đến cảnh tượng đó, cơ thể tôi run lên cầm cập.

“Ngoan! Đừng khóc! Một lát thì sẽ qua thôi mà! Đợi sau khi tiêm và uống thuốc xong, anh dắt em đi tản bộ chịu không? ”

“Oa oa gạt người ta …… ” Khóc càng lớn tiếng hơn, tôi biết tiêm xong thuốc, uống xong thuốc, nửa tiếng còn lại phải truyền nước biển, tưởng rằng loài chuột thì dễ bị gạt à? Chuột cũng biết ghi nhớ giáo huấn đó.”

“Không gạt mà, thật mà, bác sĩ nói hôm nay không cần truyền nước biển, vả lại còn có thể đưa em đi chỗ xa chút để chơi, Nhĩ Bạch chưa thấy qua cá đúng không? Ở đây có một cái ao lớn, trong đó có nuôi rất nhiều rất nhiều cá đó! ”

Cá?

Tôi chớp đôi mắt còn đọng nước, không kiềm chế được nỗi hiếu kì, từ cái gối ngước đầu lên nhìn nụ cười dịu dàng của anh.

“Một loại động vật bơi qua bơi lại dưới nước, rất đẹp, ăn được nữa, đợi lúc dạ dày em có thể đựng nhiều thứ hơn, anh mới dẫn em đi ăn được không nào? ”

Cá?

Một đứa không nhìn thấy nhiều loài vật khác như tôi và một người không có cơ hội tiếp xúc động vật như cậu trai nhỏ, trong ký ức của một người một chuột hợp lại không có sự tồn tại của loài sinh vật này, bây giờ cả đầu đều đang suy nghĩ, là bộ dạng của một đống chuột đang bơi qua bơi lại trong nước, cá …… là chuột bơi trong nước à?

Chuột không ăn chuột đâu.

“Nào uống thuốc, thuốc này không đắng lắm đâu, em xem này, nó với loại thuốc đắng đắng lần trước không giống nhau đúng không? ”

Ừhm! Lần trước là màu vàng phấn, lần này là vàng sáng sáng cơ.

“Không đắng? ”

“Không đắng. ”

“Xem cá? ”

“Uống xong cái này thì đi. ”

Tôi mở miệng ra, ngoan ngoãn để anh ấy đút mấy viên thuốc có vẻ là ngọt ngọt vào, tôi còn muốn liếm thêm vài cái, Nhĩ Triết vội vàng đem nước đến bên miệng đế tôi nuốt vào.

“Ngọt ngọt, muốn nữa. ” Kéo tay anh ta một cách không thỏa mãn lắm.

“Thứ ngọt ngọt ăn xong rồi thì sẽ biến thành đắng đắng đó, không nuốt xuống mau thì sẽ đắng lắm, đắng lắm. ”

“Thật à? ”

“Thật đấy, nên lần sau nhớ uống thuốc xong phải uống nước nhanh rồi nuốt vào nhé. ”

“Ghét nuốt lắm. ” Chuột mới không nuốt đồ, vả lại cũng không ực một cái uống nước vào, lúc lần đầu uống thuốc này, cả phòng bệnh bị tôi quậy đến điên đảo, bởi vì tôi chỉ biết liếm liếm nước trong ly, không biết sao nuốt viên thuốc đắng đắng vào, đắng khắp miệng, nói có khó chịu đến đâu thì nó khó chịu đến đấy.

“Bây giờ biết uống nước rồi, không khó chịu nữa đúng không? ”

Tôi do dự một hồi, gật đầu một cách thành thật, tuy vẫn không thích, nhưng đã không khó chịu như lần đầu tiên, vả lại giờ thuốc còn ngọt ngọt nữa.

“Vậy lần sau anh không ở đây, Nhĩ Bạch cũng sẽ ngoan ngoãn uống thuốc phải không? ”

Tôi do dự ………

Lại do dự ………

Vẫn còn do dự ………

“Thôi được rồi, chúng tôi chịu rồi, nhìn bộ dạng đau khổ của cậu ta kìa, giống như trừ anh ra chúng tôi đều sẽ hại cậu ta vậy, lần sau vẫn đợi anh đến mới tiêm rồi cho cậu ta uống thuốc vậy! ” Bác sĩ Phỉ nhìn tôi nói không vừa lòng lắm.

Áo khoác trắng = người xấu.

Người xấu tất nhiên sẽ hại tôi, tôi mới không chịu cho ông đút.

“Đừng trách cậu ta, chắc là cậu ta đối với mấy người mặc áo bác sĩ như mấy anh không có ấn tượng tốt, tôi nghĩ đó là ấn tượng tạo thành ở phòng thực nghiệm lúc trước, nhất thời khó có thể thay đổi. ”

“Cái này chúng tôi biết, nhưng nhìn bộ dạng của cậu ta, nếu không phải hai má đến nay vẫn chưa có tí thịt nào, chắc chắn sẽ bị véo cho đỏ như cà chua vậy. ”

Tôi phồng hai má lên nhìn ông ta, cảm giác lành lạnh làm tôi quyết định bò về tổ ấm thoải mái của mình, sau đó quay đầu ngủ tiếp.

“Nhìn! Nhìn nữa thì tròng mắt rớt ra đấy, cũng không nghĩ nghĩ mình bây giờ giống như cái đầu lâu vậy, ngay cả mí mắt cũng không biết chạy đâu rồi, rớt ra rồi ta không giúp cậu gắn vào lại đâu. ”

Hừ! Gạt tôi, tròng mắt mới không rớt ra, mắt tôi lúc trước còn tròn hơn bây giờ, chưa bao giờ rớt ra.

“Không bị gạt! Chẳng lẽ trong đầu cậu quả thật có chứa đồ à? ” Vừa nói, bàn tay chỉ dùng để chích thuốc vừa đưa qua định sờ đầu tôi, tôi gấp gáp kéo bộ đồ vest của Nhĩ Triết ra chui người vào gói lại.

“Được rồi, đợi một lát cậu ta lại khóc cho xem, lần này anh tự dỗ đó, tôi đưa cậu ta đi dạo, thời gian làm kiểm tra vẫn như cũ hả? ”

“Bốn giờ, nhớ đừng để cậu ta ăn đồ sau ba giờ. ”

“Tôi biết rồi, Nhĩ Bạch, mau ra đây, như vậy sao anh bế em được? Anh thật không cách nào bế trái banh to vậy được, thật không biết em sao cuộn mình lại như vậy được nữa. ”

Tôi cười cười, đây là thiên tính bản lĩnh của chuột, mọi người tất nhiên học không được …… nhưng mà lúc trước làm rất dễ dàng, bây giờ có chút khó khăn vả lại không thoải mái lắm, chân chân không chạm vào mặt mặt.

“Cá! ”

“Được, chúng ta đi xem cá. ”

“Ha ha! ”

“Ha! Ngay cả việc xem cá cũng có thể làm em cười ngốc vậy, một đứa ngốc con. ”

“Nhĩ Bạch, không phải đồ ngốc. ” Hai chữ này tôi biết ý nghĩa, bởi vì chị Vy Vy thường thường mắng tôi như vậy.

“Được, không phải đồ ngốc, em thông minh nhất rồi được chưa! ”

“Cá! ”

“Được, được …… ”

Sân của bệnh viện rất lớn, ngoại trừ ao nước ra, trên bãi cát còn có nơi có xích đu, trên bãi cỏ có cái đình, còn có cây lớn lớn nhỏ nhỏ, lúc tôi với Nhĩ Triết đến, trong sân đã có rất nhiều người mặc đồ của bệnh nhân còn có y tá đang ở đâu đó đi dạo tắm nắng, nhưng mà có tôi không giống nhất, tuy tôi không cách nào đi được, nhưng có Nhĩ Triết bế tôi, trên người cũng không mặc nhiều đồ như họ, là cái áo dài rất thoải mái, trong áo không có gì cả, bời vì tôi không thích mặc một đống đồ, nên cái quần bên trong sớm đã bị tôi cởi xuống lén lén quăng ở gầm giường.

Theo Nhĩ Triết cùng ngồi trên tảng đá bên ao, chỉ cần nghiêng người là tay có thể chạm vào nước trong đó, tôi ở trong nước mò rồi mò, muốn bắt thứ đang bơi qua bơi lại trong nước lên.

Thì ra cá không giống chuột cũng không giống người, có con rất to, có con nhỏ xíu, có con đen đen, có con trên người có rất nhiều màu sắc, hai bên tay dẹp dẹp, không có móng cũng không có đầu ngón tay, chân chân càng kì lạ, chỉ có một sợi vậy không có đầu ngón chân với móng.

Thứ lạ quá.

Nhưng nhìn hình như là rất ngon.

Nhĩ Triết nói chúng ăn được ……

“A! Nhả ra! Nhĩ Bạch, nhả con cá ra! ”

Đáng ghét thật!

Không dễ dàng gì bắt được một con cá nhỏ, tôi nghĩ là có thể ăn rồi, đương nhiên là nhét nó vào miệng, nhưng mà không những không ngon, còn nhúc tời nhúc lui trơn trơn rất buồn nôn, không cần Nhĩ Triết banh miệng tôi ra, tôi cũng tự mình nhả xuống nước.

Con cá về đến nơi có nước một chốc là bơi đến nơi không nhìn thấy, tôi cũng bị Nhĩ Triết bế về phòng vệ sinh ở bệnh viện, bị ép súc miệng mấy lần.

“Nhĩ Triết gạt người ta, cá không ăn được ……. ” Tôi rưng rưng nước mắt khiếu nại, cảm giác con cá lúc nãy nhúc nhích trong miệng vẫn còn, xém tí nôn cả những thứ đã ăn trong bụng ra.

Không biết đây là lần than thở thứ mấy trong ngày, Nhĩ Triết lấy khăn tay ra giúp tôi lau lau miệng lau lau mặt, sau đó về ngồi ở phòng nghỉ ngơi.

“Cá không phải ăn như vậy đâu, lần sau lúc em muốn ăn những thứ chưa ăn qua, hỏi anh một tiếng trước được không? Xém tí bị em hù chết. ”

Không phải ăn như vậy, đồ ăn không phải chỉ cần nhét vào miệng là ăn được à?

Nhớ đến hạt dưa quỳ ngon ngon với trái vải mấy hôm trước ăn ……

“Phải bóc vỏ trước à? ”

Khẳng định tôi không cảm giác sai, Nhĩ Triết nhất định lại than không ra tiếng, bữa nào tôi cũng phải học theo, nghe Khôi Khôi nói, việc than thở đại khái là biểu tình mà chỉ có nhân loại mới có, ngày nào đó chuột mà biết than thở, khẳng định sẽ bị bắt đi nghiên cứu.

“Thôi được rồi! Phải cạo vẩy trước …… tức là bóc vỏ, sau đó làm chín mới ăn được, lúc trước em ăn cháo mặn, trứng chưng, bánh pudding, đều là đồ phải nấu qua, trước khi nấu đều không thể ăn trực tiếp được.”

Tôi cảm giác chân mày của tôi cũng nheo lại theo anh ấy.

Rắc rối thật, vẫn là hạt dưa quỳ với trái vải tiện hơn, táo không gọt vỏ cũng có thể ăn trực tiếp, cũng không cần nấu.

Nhưng mà bánh pudding với trứng chưng cũng rất ngon.

“Nấu ra sao? ” Tôi muốn học, như vậy có thể ăn được đồ ngon.

“……… ”

“Nấu ra sao? ” Tại sao không nói?

A a! Lại than thở rồi! Lại than thở rồi!

“Nhĩ Bạch, em học làm sao phân biệt cái nào ăn trực tiếp được, cái nào không ăn trực tiếp được trước quan trọng hơn, nếu không có một ngày tim anh tê cả buổi đấy. ”

“Tại sao? ”

“Anh không muốn nhìn thấy một thằng nhỏ miệng sùi bọt mép, nguyên nhân là vì thức ăn trúng độc hay cách ăn thức ăn không đúng, rất xấu hổ đó. ”

Miệng sùi bọt mép!

Chuột mà miệng sùi bọt mép thông thường đều là lúc sắp chết!

“Rất xấu hổ ý là sẽ chết hả? ” Vậy tôi sẽ không ăn đồ tùy tiện nữa, miệng sùi bọt mép nhất định là chết rất đau đớn, tôi muốn ôm lấy hạt dưa quỳ chết trong tổ ấm mới thoải mái.

“…… Ý cũng gần như vậy …… ” Đột nhiên, Nhĩ Triết cười lên, bế tôi lên hôn lên mặt tôi, lần trước tôi len lén xem tivi, hôn hôn là động tác hai người cùng nhau *** mới làm.

Mặt đỏ đỏ.

Hiện giờ hình như chưa phải là mùa ***.

Nhưng mà có chút vui vui, Nhĩ Triết muốn *** với tôi đó!

Khôi Khôi nói, loài chuột chúng tôi mỗi khi *** xong có thể sinh ra một đống chuột con, vậy …… vậy ……

“Nhĩ Triết …… ”

“Sao rồi? ”

“Anh muốn *** với em không? ”

Nụ cười trên mặt của Nhĩ Triết đột nhiên cứng lại, ngay cả tròng mắt nhúc cũng không nhúc nhìn tôi.

“Tại sao hỏi như vậy? ”

Sao giọng nói nghe lạ lạ? Nhưng mà vẫn rất hay, tôi không ngại.

“Bởi vì anh hôn em đó! ”

“Khục ! Khục! ”

“Nhĩ Triết cảm rồi à? ” Giọng này tôi biết, khi cơ thể không khỏe bị cảm, chúng tôi cũng phát ra tiếng giống vậy.

“Không có, anh không bị cảm …… Nhĩ Bạch, hôn lên má, lên trán đều là thích em, ý là cảm thấy em rất dễ thương …… hôn lên môi …… mới là …… có ý muốn ***. ” Nhĩ Triết nhẫn nại giải thích cho tôi nghe, nhưng trong lòng tôi lại vì sự giải thích của anh ấy mà có chút thất vọng.

“Vậy Nhĩ Triết không muốn *** với em à? ”

Giao phối là một việc rất thiêng liêng đối với loài chuột, bởi vì tuổi thọ của chúng tôi không dài, nếu không có đối tượng yêu mến sinh ra một đống chuột con, thì …… thì …… cái gì cũng không có nữa ……

“Tuổi của Nhĩ Bạch còn nhỏ, đợi lớn lên chút hẵng nói, với lại cơ thể bây giờ lại tệ như vậy, sao mà …… *** em nói đúng không? ”

Tôi nhìn cơ thể nhỏ bé của mình, so với Nhĩ Triết quả thật rất nhỏ rất nhỏ, lúc trước tôi một tuổi là có thể *** rồi, loài người mười bảy tuổi vẫn còn nhỏ lắm sao?

Không cam tâm tình nguyện gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi.

“Hiểu thì tốt, còn nữa, sau này *** …… hai từ này không nên dùng, đổi thành ‘việc phải làm’ sẽ tốt hơn. ”

“Dài quá …… ”

“Nhưng nghe hay hơn mà! ”

Lại một lần nữa không cam tâm tình nguyện gật đầu, tôi sớm phát hiện loài người thích dùng một đống chữ khác nhau để miêu tả cùng một sự việc, rất phiền phức, không giống chúng ôi, chít chít vài tiếng là hiểu rồi.

“Vậy …… đợi em lớn lên, Nhĩ Triết cùng em giao …… làm việc phải làm nhé? ” Quả thật rất khó nói!

Xoa xoa đầu tôi, cười hôn lên mặt tôi, tôi rất thích cái mũi thẳng thẳng với đôi mắt đẹp, còn đôi môi ấm áp lúc hôn người ta của anh ấy.

“Đợi Nhĩ Bạch lớn lên mới nói tiếp được không? ”

Tôi nhìn đôi mắt dịu dàng của anh ấy, nhưng tôi muốn bây giờ!

Lại lại một lần không cam tâm tình nguyện gật đầu.

Làm loài người …… rất khó khăn …… ngay cả *** cũng phải đợi lớn lên mới được nói ……

Ở bệnh viện một tháng, tôi mỗi ngày ngoại trừ việc làm phục hồi, thì là học một chút chữ nghĩa đơn giản với nhận biết các loại đồ, việc đáng ghét nhất là còn phải học viết chữ. Cũng may là Nhĩ Triết đã lấy được quyền nuôi dưỡng của tòa, vả lại tôi cũng không cần tiếp tục ngày ngày uống thuốc ngày ngày tiêm thuốc, nên chiếm lấy giường bệnh cũng không phải là biện pháp, tôi theo Nhĩ Triết về nhà.

Lúc trước khi đến bệnh viện tôi căn bản là ngủ suốt trên đường đi, không có cơ hội xem xem thế giới loài người là ra sao, bây giờ nhìn thấy cảnh tượng không ngừng chạy qua bên cửa sổ xe, làm tôi căng to đôi mắt, nơi ở của loài người rất lớn rất lớn, có cái ***g vừa cao vừa rộng, cũng có cái ***g nhỏ nhỏ thấp thấp, nhưng cửa của cái ***g luôn mở ra, loài người có thể tự do ra ra vào vào, con đường bên ngoài một đống xe chạy qua chạy lại, ngồi trong xe còn có thề nghe thấy tiếng bla bla.

“Tiểu thiếu gia so với một tháng trước mập được không ít rồi. ” Tài xế bác Trần ở đằng trước vừa cười vừa nói, tôi cảm thấy bác ấy rất lợi hại, có thể lái được thứ to vậy chạy khắp nơi.

“Vẫn chưa đủ mập, mập thêm khoảng mười kí nữa sẽ tốt hơn, bây giờ chạm vào vẫn thấy xương. ” Nhĩ Triết nắm lấy tay tôi, ngón tay cái vuốt ve trên mu bàn tay của tôi, gần đây anh ấy rất thích làm động tác này, còn thích bế tôi lên bàn cân xem tôi có nặng hơn không.

“Không tệ, một tháng trước khi tôi nhìn thấy cậu ấy, còn sợ cậu bé này không mập nổi, bây giờ tuy không thể gọi là mập mạp trắng trẻo, nhưng đã có thể thấy được chút máu, trên mặt còn nựng ra thịt, qua thêm một thời gian, chắc chắn là cậu đẹp trai không thua cho hai vị tiên sinh. ”

Tôi quay mặt qua cười với bác tài xế, sau đó hướng về phía Nhĩ Triết nằm sấp xuống, cả người nằm ngang trên ghế sau, đưa hai chân lên quơ trên không trung.

“Không xem nữa? ”

“Không xem nữa, đầu quay quay. ” Nhiều màu sắc như vậy còn chạy tới chạy lui, nhìn tới tôi chóng mặt hoa mắt.

“Rất chóng mặt à, có muốn ói không? ” Đưa tay xoay mặt tôi lại, cẩn thận xem sắc mặt của tôi, hôm nay Nhĩ Triết không mặc đồ vest, phía trên là áo sơ-mi màu xanh đậm, phía dưới là quần màu xám, tóc cũng không chải lên trên, có không ít cọng rơi trên trán, rất nhiều chị y tá đều lén nhìn.

Tôi biết Nhĩ Triết nhìn đẹp nhất.

“Không có, không muốn ói. ” Tôi lăn qua lăn lại trên chân của anh ấy, tuy không biết đi lắm, nhưng nhúc qua nhúc lại tuyệt đối không thành vấn đề, chị Vy Vy nói thì ra tôi là đứa trẻ hiếu động, chỉ cần dậy rồi là không yên tĩnh lại được.

Tôi nói tôi rất bình thường, chuột chỉ cần thức dậy không phải ăn, thì nhất định là nhúc qua nhúc lại, nhúc qua nhúc lại, chỗ nào kì lạ đâu.

Kết quả trán bị gõ một cái, hỏi sao tôi cứ thích xem bản thân là chuột.

Tôi vốn dĩ là chuột ……

“Lăn qua lăn lại như vậy không mệt sao? ” Đôi tay đưa xuống xốc nách tôi, bế cả người tôi lên để lên đùi anh ấy, hai người mặt đối mặt, có thể rất nhìn thấy mặt của đối phương rất rõ, mỗi lần như vậy tôi lại muốn chơi hôn hôn với Nhĩ Triết, ai bảo anh ấy dễ nhìn như vậy, dễ ngửi như vậy.

“Không mệt! ”

“Đúng là, nếu không phải bác sĩ Phỉ nói cơ thể em không khỏe, anh thật sự nghi ngờ bộ dạng ốm ốm như vậy có phải cố tình gạt anh để làm cho anh thương, cả ngày thức dậy là nhúc qua nhúc lại, em lấy đâu ra mà lắm sức lực đến vậy chứ! ”

Tôi cười haha, lấy mũi của tôi chà chà lên mũi của anh ấy.

“Không biết, cái gì cũng không biết. ” Tóm lại là tôi muốn nhúc nhích.

“Tốt nhất là em vĩnh viễn đều có tinh thần như vậy, em xem, sắp đến rồi, phía trước chính là nhà của chúng ta.”

“Thật à? Ở đâu? Ở đâu? Em muốn giấu thật nhiều thật nhiều đồ vào. ” Tôi mở mắt ra nhìn tứ phía, phát hiện bên ngoài cửa xe đã không giống lúc nãy nhiều xe nhộn nhịp nữa, từng căn từng căn nhà nối đuôi nhau xếp thành một hàng trên nền đất gạch đỏ xinh đẹp, chỗ này không giống cái ***g tí nào, nên tôi không muốn dùng ‘cái ***g’ để gọi nó.

“Phía trước nóc nhà màu đỏ, là nhà mà có tường gạch đỏ, em đó! Giấu đồ trên người anh còn chưa đủ nhiều sao? Em xem, đều là đồ ăn vặt của em, em còn muốn giấu gì trong nhà? ” Anh ấy mở túi áo ra, trong đó có hạt dưa quỳ tôi đễ sẵn, còn rất nhiều kẹo gói rất đẹp, mỗi lần Nhĩ Triết với anh Nhĩ Sâm cho tôi đồ ăn vặt, tôi cũng ăn một nửa, một nửa còn lại giấu trên người Nhĩ Triết, bụng đói tham ăn thì có thể đào ra ăn.

“Rất nhiều rất nhiều, trên người Nhĩ Triết không thể giấu được nhiều, nên giấu ở trong nhà vậy. ”

“Em đó! Hi vọng mai mốt căn nhà không biến thành bãi rác. ”

Xe chạy vào trong tường bảo vệ, căn nhà màu đỏ so với nhìn từ xa còn lớn hơn nhiều, vả lại bên cạnh giống như bệnh viện vậy có hồ nước với sân, còn có rất nhiều rất nhiều hoa không nhận ra, chỗ này so với bệnh viện còn đẹp hơn, là nơi đẹp nhất tôi từng thấy qua.

“Lại đây, chúng ta xuống xe thôi! ”

“A Nhị! ” Tôi vừa xuống xe đã nhìn thấy A Nhị đứng ngoài cửa, không nhịn được gọi to, mỗi lần A Nhị đến bệnh viện, đều sẽ đem rất nhiều đồ ăn ngon cho tôi, thích A Nhị nhất đó.

“Tiểu thiếu gia! Chào mừng cậu về nhà! A Nhị bế nào! Woa! Cậu nặng hơn rồi, ta cũng sắp bế không nổi rồi. ” A Nhị bế eo tôi nâng lên trên, không bao lâu tôi lại được Nhĩ Triết bế lại, trên tay có thêm vài viên kẹo sôcôla.

“Cám ơn A Nhị! ” Nghiêng người hôn lên gương mặt mập mập của bà ấy, quay đầu nhìn Nhĩ Triết, lại không nhịn được hôn mặt anh ấy, cảm thấy rất vui.

“Đợi một lát ăn cơm xong mới có thể ăn! Bỏ ở chỗ anh trước, ăn cơm xong mới lấy lại. ”

Tôi gật gật đầu, kéo túi áo của Nhĩ Triết ra, bỏ kẹo sôcôla vào. ” Có chảy mất không? ” Sôcôla bị chảy cũng ngon, chỉ là mỗi lần tôi đều ăn đến tùm lum, nên Nhĩ Triết không cho tôi ăn.

“Không đâu, nếu sợ chảy mất, đợi một lát anh giúp em để vào tủ lạnh, đầu cuối thấp xuống tí, sắp đụng vào cửa rồi kìa. ” Bởi vì Nhĩ Triết rất cao, nên mỗi lần bế tôi, đầu tôi sẽ đụng vào cửa rất nguy hiểm, nhưng Nhĩ Triết rất cẩn thận, luôn nhớ để ý, nên lúc được anh ấy bế, tôi chưa bao giờ bị cửa đụng trúng.

Anh Nhĩ Sâm thì không như vậy, anh ấy còn cao hơn Nhĩ Triết, sau đó có lúc không phải không cẩn thận thì là manh động, tôi chơi với anh ấy đều sẽ quên này quên nọ, hại tôi đụng đầu hai lần, mọc hai cái bọc, đau đến tôi nước mắt lã chã rơi, kết quả là sau này mỗi khi ở nơi có rất nhiều cửa, Nhĩ Triết không để cho anh Nhĩ Sâm bế tôi nữa.

Bế theo tôi, trực tiếp lên lầu hai, mở cửa phòng gần cầu thang nhất, trong đó là thế giới được hợp thành bởi màu vàng kem nhạt với màu trắng rất đẹp rất đẹp, đó là màu cơ thể lúc trước của tôi.

“Thích không? Sau này đây sẽ là phòng của em. ”

Mắt tôi sáng lên nhìn bức tường, nhìn màn cửa sổ, sau đó nhìn thấy chiếc giường lớn tròn tròn mềm mại, bởi vì khi tôi ngủ ở trong bệnh viện sẽ lăn qua lăn lại, thường thì không cẩn thận lăn xuống đất đụng tới cả người bầm tím, nên chiếc giường tròn tròn để trên tấm thảm lát đầy lông nhung nhung, không có giá giường cao cao, nên rớt ra ngoài giường cũng không đau, tôi có thể lăn qua lăn lại cả phòng ngủ khắp nơi.

“Tuyệt quá! Giường! Nhĩ Triết, em muốn xoa xoa giường! ”

“Anh biết nhất định thế nào em cũng thích, đây là đặc biệt đặt làm, không những rất êm còn có độ đàn hồi, em rớt xuống cũng không lo. ”

Để tôi lên chiếc gường lớn mềm mại, tôi nắm lấy tấm chăn, chui chui vào dưới tấm chăn, che người lại, sau đó lăn trong tấm chăn lạnh.

Woa …… so với mạt gỗ mịn còn thoải mái hơn …… tuyệt quá ……

“Nhĩ Triết lại đây, Nhĩ Triết cùng nhau nào. ” Tôi từ trong chăn đưa đầu ra, đưa tay kéo Nhĩ Triết đang ngồi một bên vào.

Nhĩ Triết cười nhẹ, đưa cao cái lỗ nhỏ nhỏ của tấm chăn lạnh lên, sau đó bò đến bên tôi đặt tôi lên người của anh ấy, cả cái tổ một lát sau đều là mùi của hai người.

“Nhĩ Triết. ”

“Hửm? ”

“Nhĩ Triết. ”

“Việc gì? ”

Nhìn nụ cười luôn rất dịu dàng của anh ấy đối với tôi, lòng bàn tay cảm nhận được tiếng đập thình thịch của tim, tôi hôn hôn mặt anh ấy, sau đó dừng lại một chút, mặt nóng bừng, lỗ tai cũng như bị đốt cháy vậy, trong lúc tim của mình đập càng lúc càng nhanh, tôi cuối cùng cũng hôn lên môi của anh ấy.

“Em thích Nhĩ Triết nhất, là thích của rất thích, tuy là em vẫn chưa lớn, nhưng em vẫn muốn hôn hôn môi anh. ”

Vòng tay của Nhĩ Triết ở eo tôi siết chặt hơn, nụ cười vốn dĩ rất dịu dàng trên mặt trong thoáng chốc tĩnh lặng và sâu xa giống như có thể dìm người ta vậy, ngoài ra cánh tay trống kia chạm vào mặt tôi, lại chạm vào môi tôi, hai làn môi mỏng của đôi nở nụ cười nhẹ.

Nhĩ Triết thường cười với tôi.