Người tình thực nghiệm – CHƯƠNG 6

       

CHƯƠNG 6

.

.

.

Nhưng nụ cười ấy làm tim tôi đập nhanh như sắp tắt thở vậy, lần đầu khi tôi nhìn thấy, không hiểu sao đều là nụ cười nhưng lại có sự khác biệt lớn đến vậy, nhưng tôi thích anh ấy dùng nụ cười với ánh mắt ấy nhìn tôi, như thế so với xoa xoa đầu tôi càng thoải mái càng mãn nguyện.

“Anh cũng thích em, rất thích, rất thích. ” Từ lần đầu tiên gặp mặt tôi đã cảm thấy khi giọng nói hay hay này ở gần bên tôi, từng tí truyền đến tai tôi, làm cho ngực tôi nhói lên vì tim đập quá nhanh, lại thêm cảm giác tê tê, trong đầu là một mảng hỗn loạn, lúc vẫn chưa biết nên nói gì, trả lời ra sao thì tấm chăn che chúng tôi lại đã bị kéo mạnh ra.

“Trời nóng nực vậy, hai người chui vào chăn không nóng à! ” Người kéo chăn ra là anh Nhĩ Sâm, anh mặc quần jeans, áo vít-tông, gương mặt rất giống Nhĩ Triết kia nở nụ cười tinh nghịch, lần đầu tiên tôi có cảm giác không vui khi nhìn thấy anh Nhĩ Sâm, anh ấy làm cho lời nói của tôi bị đứt đoạn rồi, vả lại còn quên sạch sành sanh, bây giờ làm tôi không thể nhớ lại được.

“Đáng ghét! Rõ ràng có máy lạnh, anh Nhĩ Sâm là đồ xấu xa, cướp chăn của em với Nhĩ Triết. ”

“Cái gì? Anh là đồ xấu xa? Anh tốt bụng gọi hai người xuống ăn cơm lại nói anh là đồ xấu xa? Được! A Nhị ơi! Tiểu Nhĩ Bạch nói hôm nay không ăn bữa trưa thím nấu nữa, xem ra thím uổng công khi chuẩn bị dĩa trái cây với bánh kem sô-cô-la mà nó thích nhất rồi. ”

A! Dĩa trái cây và bánh kem sô-cô-la của người ta!

“Em không có nói! Em không có nói mà! Anh Nhĩ Sâm là đồ đại xấu xa, cướp chăn của em, cướp dĩa trái cây của em, còn cướp luôn bánh kem sô-cô-la của em! ”

“Woa woa! Nâng cấp thành đại xấu xa rồi à! ”

Tôi phồng hai má lên, định bò qua cắn chân của anh ấy, nhưng lại không nỡ ra khỏi vòng tay ấm áp của Nhĩ Triết, dưới sự do dự của hai cái, mũi lại bắt đầu thấy chua chua.

“Sao lại khóc rồi! Yên tâm đi! Để dành dĩa trái cây với bánh kem cho em được chưa? Con trai mà khóc sẽ xấu hổ lắm đó, như vậy là không dũng cảm. ”

“Nói bậy! Khóc không có chết đâu, em không cần dũng cảm. ” Cái đó cũng đâu ăn được.

“Khóc đương nhiên không chết rồi, ai nói sẽ chết vậy? ”

Nhĩ Triết cười rộ lên, người rung lên từng hồi từng hồi. “Nhĩ Bạch, rất xấu hổ không phải có nghĩa là chết đâu, anh cũng quên giải thích cho em. ”

“Không phải là chết, vậy là ý gì? ”

“Thì là cảm thấy không tốt, ý là sẽ bị mọi người cười. ”

“Bị mọi người cười không tốt sao? ” Tôi thường bị mọi người cười nà!

“Không phải, em không cảm thấy không tốt thì thôi, nhưng anh Nhĩ Sâm thì không thích người khác cười nên mới nói vậy. ”

Cậu nửa hiểu nửa không gật đầu, dù gì việc phải hiểu nhiều thứ như vậy, không khác gì việc từ sáng đến tối học qua học lại, đầu cũng sắp nổ tung luôn rồi, tôi cảm thấy tôi nhất định là con chuột thông minh nhất và khổ nhất từ trước đến nay.

“Nhĩ Triết, em đói rồi. ”

“Đói rồi thì chúng ta xuống ăn đồ, phải ăn nhiều một chút đó! ” Trước hết anh bế tôi đặt qua một bên, sau khi bản thân đứng dậy rồi mới bế tôi lại, mỗi động tác đều cẩn thận nhẹ nhàng.

“Nhĩ Triết. ”

“Hửm? ”

“Những lời hồi nãy, không được quên đó! ” Tuy là tôi quên mất tiếp theo định nói gì, nhưng đã nói rồi thì tôi nhất định sẽ nhớ, nên Nhĩ Triết cũng không được quên.

“Được, anh sẽ nhớ mãi được chưa? ”

“Ừhm! ” Vui vẻ ôm lấy cổ của Nhĩ Triết, anh Nhĩ Sâm ờ sau lưng làm động tác mặt xấu hổ, đột nhiên tôi hiều ý nghĩa của từ xấu hổ.

Nhưng mà, giống như Nhĩ Triết nói vậy, tôi thích Nhĩ Triết là lời nói thật lòng, bị mọi người cười cũng không sao, Nhĩ Triết không cười tôi là được.

“Nhĩ Triết. ”

“Sao rồi? ”

“Em rất vui. ”

Rất vui, rất vui!

Vốn dĩ tôi tưởng bản thân là loài chuột thông minh nhất, nhưng sau khi ăn cơm, lúc một mình ôm gối ngồi ở phòng khách xem tivi, tôi mới phát hiện có một con chuột còn thông minh hơn tôi. Là con nhỏ nhỏ đó, con cả người toàn màu trắng.

Khôi Khôi từng nói rất nhiều phòng thực nghiệm khác đều dùng loại chuột bạch làm thực nghiệm, bởi vì chúng đẻ nhiều đẻ nhanh, có hiệu quả phản ứng tốt nhất.

Tôi không biết hiệu quả phản ứng dùng làm gì, tôi chỉ biết con chuột gạo dễ thương trong tivi kia không chỉ biết lái thuyền trên nước, còn biết lái tút tút nhỏ, nhất, nhất, quan trọng nhất là, nó lại làm bạn với mèo!

Mèo đó!

Mèo sẽ ăn thịt chuột đó!

Làm bạn với mèo thật lợi hại quá!

“Tiểu Nhĩ Bạch, mắt của em đang sáng lên kìa! ” Một bàn tay lớn đang huơ huơ mấy cái trước mặt tôi, cản trở tôi xem tivi, tôi bắt lấy cái tay đáng ghét đó …… woa …… quảng cáo rồi …….

“Đáng ghét! Anh hại em không xem được đoạn lúc nãy. ”

“Cái đó có gì mà coi, chỉ có con nít mới coi cái này …… Oh! Anh cũng quên là em chính là con nít, sao rồi, em thích xem cái này à? ” Anh Nhĩ Sâm kéo tôi lại gần anh ấy, một tay lấy một trái nho bỏ vào miệng tôi.

Woa …… bụng không đói …… nhét bên phải trước ……

“Thích. ”

“Vậy ngày mai anh mua dùm em bộ phim này về là được rồi, sao phải xem vất vả như vậy, còn một đống quảng cáo nữa. ” Lại bỏ một trái nho vào miệng tôi.

Hmm …… bên phải còn chút chỗ trống, nhét thêm một trái ……

“Thật à? ”

“Đương nhiên là thật rồi, dù gì nhà chúng ta chắc là chỉ có mỗi mình em xem tivi, mua cái DVD với amly về để đó không dùng cũng phí, ngày mai anh mua dùm em mấy bộ phim về, có muốn theo anh đi chọn không? ” Bàn tay to đưa trái nho thứ ba ra.

Lần này nhét bên trái, bên phải hết chỗ rồi ……

Tôi gật gật đầu. ” Được! ”

“Để anh nghĩ xem mai anh khi nào rảnh. Sáng sớm thì về Sở để xem có nhiệm vụ gì mới không, việc trước đó thì làm xong rồi, hmm! Xem ra ngày mai không có việc gì, anh từ Sở về thì đưa em đi chọn, đi sớm một tí có thể sẽ về kịp trước giờ ăn trưa, thời tiết dạo này không nóng lắm …… ”Trái thứ tư đưa lên miệng.

Nhét tiếp vào bên trái ……. hết chỗ rồi ……

Tôi nhìn tứ phía, nhìn nhìn phía đông nhìn nhìn phía tây.

“Em muốn đưa Nhĩ Bạch ra ngoài thì phải cẩn thận tí, tuy là đã ra viện, nhưng tình trạng cơ thể của nó vẫn chưa tốt lắm, chú ý nó một chút ……. Vương Nhĩ Bạch, em dám giấu nó vào đó thì cứ thử xem! ”

Tay tôi đang kéo tấm nệm sofa dừng lại, cơ thể cứng lại tại chỗ không dám nhúc nhích, bốn trái nho trong miệng nên nhả hay không nhả ……

“Nhả ra! ” Bàn tay to của Nhĩ Triết xòe ra để kế bên miệng tôi, tôi ngoan ngoãn mở miệng nhả bốn trái nho màu tím lên tay anh ấy, lưu luyến không nỡ nhìn anh ấy đi về phía đã để sẵn khăn giấy.

“Không phải chứ! Hèn gì lúc nãy em không nhả ra hột nào cả, thì ra lại lén giấu đồ ở hai bên má. ” Anh Nhĩ Sâm nhìn tôi không biết nên cười hay nên khóc đây, nhưng tôi lại cười không nổi, bởi vì ánh mắt giận dữ của Nhĩ Triết vẫn đang nhìn tôi.

“Nhĩ Bạch, lúc trước anh từng nói gì? ”

“Không được đem đồ ăn lén giấu trong miệng. ”

“Còn gì nữa? ”

“Không được để đồ ăn trong miệng đem giấu đi. ”

“Vậy hồi nãy em đang làm gì? ”

Tôi chớp chớp mắt, nước mắt lập tức xuất hiện ngay khóe mắt, “Nhĩ Triết xấu, anh tước đoạt thiên tính của loài chuột! ” Người ta từ nhỏ việc đầu tiên học được, chính là len lén đem đồ ăn giấu trong miệng sau đó len lén đem giấu trong tổ, bây giờ anh đang tước đoạt thú vui nho nhỏ của em.

“Nhĩ Bạch, anh đã nói bao nhiêu lần rồi, em không phải chuột. ”

Tôi rõ ràng là chuột, là chuột đội lốt người ……

“Nhưng mà người ta không đói bụng …… ”

“Không đói bụng thì đừng đem đồ ăn người ta cho bỏ vào miệng. ”

“Nhưng em muốn ăn. ”

“Ở đây có rất nhiều thứ, đợi khi đói bụng mới ăn không được à? ”

“Nhung mà ……. nhưng mà ……. ” Woa …… anh không hiểu được tâm linh nhỏ bé của người ta đang nghĩ gì đâu ……

“Đừng nhưng mà nữa, lần này tha cho em, lần sau anh mà còn thấy em còn lén giấu đồ nữa, thì anh không cho em ăn đồ ngọt trong bảy ngày. ”

Tôi đưa ngón tay lên vẽ vòng tròn trên đùi của Nhĩ Triết, trong lòng đầy ấm ức.

Vẽ vòng tròn không đủ giải tỏa sự khó chịu trong lòng, chuyển cái mông dính vào người của Nhĩ Triết đôi tay ôm lấy cọ rồi cọ.

Vẫn chưa đủ ……

“Muốn lăn thì anh bế em lên phòng. ” Vẫn là Nhĩ Triết hiểu tôi, nhưng tại sao anh ấy không cách nào hiểu cho bản năng muốn giấu đồ ăn của người ta vậy?

“Nhĩ Triết cùng đi. ”

“Anh còn phải đem tư liệu gửi cho thư kí, tối một chút mới lên cùng em được không? ”

Tôi nhìn máy tính xách tay của anh ấy, muốn đưa tay ra tắt nó đi, nhưng đó là thứ Nhĩ Triết đã mất rất nhiều thời gian mới làm xong, trong lòng không nỡ làm anh ấy vất vả, chỉ có thể vụng về quay quay đầu ngón tay, quấn lại với nhau rồi lại thả ra, thả ra rồi lại quấn lại với nhau.

“Vậy em ở cùng Nhĩ Triết. ” Tấm nệm ấm áp rất hấp dẫn, nhưng tấm nệm ấm áp mà có thêm Nhĩ Triết càng hấp dẫn.

“Em không ngủ sao? Bình thương ở bệnh viện em đều ngủ trưa mà, không ngủ đợi một lát ăn tối thì đừng ngủ gục trên bàn ăn đấy. ”

Tôi lắc đầu thật mạnh để tỏ ý kiên quyết. “Không cần, không ngủ trưa.”

Căng to đôi mắt thật ra đã có cảm giác chua chua, không cách nào khác, thật ra tôi thích ngủ trưa căn bản không phải là thói quen hình thành khi ở bệnh viện, mà là bẩm sinh.

“Vậy anh làm nhanh một chút, một lát sẽ cùng em. ”

“Ai da! Đừng có dây dưa ở đây nữa, em sẽ giúp anh làm xong cái này, lúc nãy có xem qua một chút, mấy thứ này không làm khó được em đâu, lúc trước em cũng từng làm dùm anh rồi. ”

Yeah! Yeah! Nhĩ Sâm vạn tuế!

Không hổ danh là làm cảnh sát, giống y như trong phim vậy, đợi đến lúc nguy cấp thì sẽ chạy ra một cách đầy chính nghĩa hỗ trợ chúng tôi – những người gặp nạn tội nghiệp.

“Em đồng ý? Anh nhớ là em ghét nhất mấy thứ này. ” Đề nghị của Nhĩ Sâm hiển nhiên làm Nhĩ Triết vô cùng ngạc nhiên, đôi chân mày thẳng dày cũng nhướng lên.

“Chỉ lần này thôi, không có lần sau, Tiểu Nhĩ Bạch hôm nay mới chuyển về nhà ở, cho nó vui vẻ một ngày. ”

“Nhĩ Sâm tốt nhất đó. ”

“Lúc trước còn nói anh là đồ xấu xa đó! ”

“Bây giờ là người tốt. ”

“Anh cải tà quy chánh nhanh như vậy à? ”

“[Cải hài quy chánh] là cái gì? ” Khó hiểu quá, tại sao người xấu trở thành người tốt thì phải đổi giày? Chân chân cũng sẽ trở nên lớn hơn à?

“Thì là sửa đổi thói quen xấu, trở thành thói quen tốt, tà là tà của tà khí, quy là quy của quy linh. ” Nhĩ Sâm lập tức dựng nên cái lớp học.

“Không hiểu! ” Hài của hài khí là hài gì? Quy của quy linh lại là quy gì?

“Nhĩ Sâm, em nói như vậy nó không hiểu đâu, sau này mới từ từ dạy nó là được, anh đưa nó đi ngủ trưa trước, cái này giao cho em, làm xong rồi thì gửi cho Hách Triết. ” Cho tôi bám vào người anh ấy như con mực vậy, Nhĩ Triết bế tôi cùng nhau lên lầu, về đến căn phòng nhỏ màu gạo ngủ giấc ngủ trưa đẹp đẽ.

Việc làm hoạt động phục hồi lúc trước, khiến tôi có vấn đề gì trong việc đứng nhưng đi còn có chút khó khăn, Nhĩ Sâm nói tôi đã quá lớn, ở nhà bế bế thì không sao, nhưng mà ra ngoài bế bế thì không tốt, nên tôi chỉ có thể ngồi trên xe lăn cho anh ấy đẩy đi trên đường.

Thời tiết ở ngoài nóng không chịu nổi, lúc ra cửa A Nhị giúp tôi đội nón, khoác áo khoác mỏng dài tay, ngay cả chân cũng phải mang giày thể thao bao kín mít, vì trước đây cơ thể này đều trong phòng thực nghiệm chưa từng ra ánh mặt trời, bác sĩ Phỉ nói như vậy không thể phơi nắng quá gắt, da không thường tiếp xúc với ánh mặt trời rất dễ bị tổn thương, nên chỉ có thể bao toàn bộ lại, muốn phơi nắng đợi thời tiết mát chút mới phơi.

Trong xe còn không cảm thấy gì, vừa ra khỏi cửa, tôi cảm thấy mình như sắp tắt thở vậy, không khí còn có mùi hôi hôi.

“Anh Nhĩ Sâm, không khỏe. ”

“Nhẫn nại một chút, chúng ta sắp vào trong công ty bách hóa rồi. ”

“Uhm. ” Tôi ngoan ngoãn ngồi trên xe lăn, phát hiện có rất nhiều người hướng ánh mắt nhìn về phía này, có người đang nhìn tôi, còn rất nhiều người đang nhìn anh Nhĩ Sâm.

“Anh Nhĩ Sâm, tại sao họ đều nhìn chúng ta? ” Cửa của công ty bách hóa tự động mở ra, sự thanh mát của máy lạnh lập tức ập vào mặt, theo đó còn ngửi được có hương thơm rất nồng, thơm đến nỗi không nhịn được mà hắt xì.

“Bởi vì tiểu Nhĩ Bạch dễ thương, còn anh đẹp! ” Anh Nhĩ Sâm trả lời không do dự.

Tôi gật gật đầu, lắc lắc cẳng chân, cảm thấy mấy người này thật lợi hại, nón của tôi lớn như vậy mà họ cũng nhìn ra tôi rất dễ thương.

“Phải mua dùm em kem chống nắng trước. ” Anh Nhĩ Sâm từ trong túi lấy tờ giấy mà sáng nay Nhĩ Triết giao cho anh ấy, nhìn tờ giấy đọc từng mục từng mục.

Vừa đứng trước quầy bán đồ trang điểm, mấy chị lập tức bước qua hỏi thăm, mặt mỗi người đều cười rất vui, mắt còn phát sáng nữa. “Vị tiên sinh này, anh cần gì? Tôi có thể lập tức giới thiệu cho anh. ”

“Tôi cần kem chống nắng, hệ số cao tí nhưng đừng làm hại da. ”

“Vâng, đây là kem chống nắng mới ra của chúng tôi, nó nâng cao tính ôn hòa đối với da, không những không làm hại da, vả lại còn có công hiệu chăm sóc da, cùng hãng với sản phẩm này, còn có công thức nhuận màu, anh dùng để tặng cho người khác à? ”

“Cho em trai tôi, Nhĩ Bạch, đưa tay ra một lát. ”

Tôi đang xem mấy bình bình lọ lọ trong tủ kính, không để ý họ đang nói gì, muốn tôi đưa tay ra thì tôi để tay lên tủ, mắt tiếp tục nhìn đồ vật trong tủ, trong đó có rất nhiều hạt châu tròn tròn trong suốt, đang phát sáng dưới ánh đèn nho nhỏ rất đẹp.

“A! Tay của em trai anh trắng quá, da lại còn mịn nữa, cho hỏi là thuộc loại da nào? ”

“Không biết, cô xem giúp nó đi, Nhĩ Bạch, đầu ngước lên một tí được không, thích những hạt châu đó thì lát anh mua cho em, đầu ngước lên một chút trước đi. ”

Tôi luyến tiếc dời ánh nhìn khỏi những hạt châu trong suốt kia, ngước đầu nhìn đám con gái đang hiếu kì tỉ mỉ nhìn tôi, đối diện với nhiều ánh nhìn vậy, tôi lại không có cảm giác gì, lúc trước ở trong ***g không phải cũng thường thường bị mấy người áo khoác trắng nhìn qua nhìn lại, quen rồi, làm thú cưng thì phải chịu thôi.

“Em trai dễ thương quá, lại đây, qua đây để chị làm sạch cho em, xong nhanh lắm. ” Nhĩ Sâm đẩy tôi đến kế cái bàn nhỏ bên trong, một chị nhẹ nhàng xoa mặt tôi vài cái, sau đó ngón tay xoa bóp ở khắp mặt, lực vừa đủ rất thoải mái.

Xoa bóp xong sau đó dùng bông gòn nhúng nước giúp tôi từ từ lau khô, cuối cùng lấy một thứ có dạng cây viết để lên mặt tôi, sau đó chỉ chỉ vào cái tivi ở kế bên bảo tôi coi, nói đó là ảnh phóng to của da tôi.

“Da của em tốt quá! Phóng lớn như vậy cũng không thấy lỗ chân lông, đường vân cũng rất nhạt, không có bất kì đốm nào, mỗi bộ phận đều vô cùng sạch sẽ, bình thường rửa mặt xong có nhờn không? ”

“Không có ”

“Vậy khi chuyển mùa có sưng đỏ hay lột da không? ”

“Không có. ” Chưa thấy qua mặt của cậu trai nhỏ sưng đỏ hay lột da.

“Ngay cả đậu mùa cũng chưa nổi qua? ”

“Không có. ” Dinh dưỡng đâu mà nổi đậu mùa.

“Trời ơi! Ngưỡng mộ quá! Vậy anh của em cũng giống như em sao? ” Câu cuối cùng hỏi rất nhỏ tiếng.

“Chị nói là anh Nhĩ Sâm hả? ”

“Anh của em tên Nhĩ Sâm hả! Đúng rồi! Chị nhìn qua da anh của em cũng rất tốt, chỉ là không trắng không mịn như em thôi, gia tộc di truyền hả? ”

Tôi do dự một hồi, nhớ đến trên mặt Nhĩ Triết cũng không có đốm đen nào. ” Uhm! Người nhà chúng tôi ai cũng vậy. ”

“Tốt thật …… em là nhỏ tuổi nhất à? Trên có bao nhiêu anh chị em? ”

“Em có hai người anh, Nhĩ Triết với Nhĩ Sâm. ”

“Ai đẹp trai hơn? ”

“Nhĩ Triết. ” Tôi lập tức trả lời mà không hề do dự, Nhĩ Triết là người đẹp nhất trên đời, không có ai đẹp hơn anh ấy nữa.

“Thật à? So với người đưa em đến đây còn đẹp hơn? Là giống em hay là giống người này? ”

“Giống Nhĩ Sâm. ” Sao lại giống tôi được? Chúng tôi đâu cùng cha mẹ đâu, câu hỏi thật kì quái.

“Có bạn gái không? ” Cảm giác đôi mắt của cô ấy vào lúc này phát sáng đến điểm cao nhất, sáng đến nổi có chút chói mắt.

Có bạn gái không?

“Xong chưa? Chúng tôi còn nhiều thứ phải mua, có thể nhanh một chút không? ” Bên kia Nhĩ Sâm vốn dĩ đang nhìn đồ trưng bày một cách chán nản, bị một đám con gái tiếp thị vây quanh ở tứ phía phiền đến không chịu nổi, cuối cùng bước qua đây hối thúc.

“Xong rồi, da của cậu em trai này rất tốt, nhưng mà độ mẫn cảm chắc sẽ hơi cao, nên anh có thể mua loại này, mùi vị của nó rất dễ chịu, vả lại là thuần tự nhiên không chứa hương liệu nhân tạo, là loại bán chạy nhất hiện nay. ” Chị lúc nãy còn đang hỏi tôi Nhĩ Triết có bạn gái không nhanh chóng đứng lên, từ cái tủ phía dưới lấy kem chống nắng được gói đàng hoàng trong hộp rồi đưa đến tay Nhĩ Sâm.

“Vậy lấy cái này, dùng thẻ. ” Nhĩ Sâm quăng thẻ tín dụng cho chị tiếp thị, sau đó bước đến bên người tôi ngồi xuống. ” Tiểu Nhĩ Bạch, sau này mấy cô đó còn phiền em nữa, đều nói không biết là được rồi, không cần cảm thấy không phải, dù gì chúng ta cũng đâu biết cô ấy. ”

“Có thể như vậy sao? ” Thì ra lúc Nhĩ Sâm đang đứng ở bên đã nghe hết cuộc nói chuyện của tôi với cô bán hàng, thật lợi hại, tôi cứ tưởng anh ấy không để ý bên đây nói gì chứ.

“Đương nhiên có thể, có cảm thấy rất nhờn không? ” Sờ sờ bàn tay lúc nãy có thoa kem chống nắng, không cảm thấy trên đó có thoa thứ gì cả, nhưng có mùi thơm rất dễ chịu.

“Không có. ”

“Vậy anh giúp em thoa một chút lên trước, đợi một lát lúc ra ngoài đợi xe, mới không bị phơi đến mặt đỏ đỏ. ” Nhĩ Sâm mở hộp ra, quệt một tí kem giúp tôi thoa lên tay và lên mặt, đầu kia nhìn gương mặt kì quái của mấy chị kia đỏ lên.

“Tiên sinh, mời kí tên ở đây, ngoài ra đây là đơn liên lạc khách hàng, có thể mời anh điền giúp chúng tôi không? Mỗi khi có sản phẩm mới chúng tôi sẽ đem mục lục đến gia đình, có lúc trên đó sẽ có chút ưu đãi. ”

Nhĩ Sâm đưa kem chống nắng cho tôi gói lại, điền nhanh một đống dữ liệu lên đó, sau khi lấy lại thẻ tín dụng, đẩy tôi hướng về lầu hai, lúc rời xa cái quầy ấy, còn có thể nghe thấy mấy chị kia nhỏ tiếng nói ở đằng sau.

“Người giàu đó! Cậu xem cậu xem, nhà ở đây siêu mắc đó, tớ lúc nãy có hỏi! Nghe nói có ba anh em, còn một người đẹp trai hơn không đến.”

“Thật à? Lần sau lúc gửi mục lục qua bỏ một chút đồ dùng thử vào, tớ thấy anh ấy rất thương em trai, nói không chừng sẽ lại đến mua. ”

“Nam sinh ít dùng mấy thứ này, sẽ đến không? ”

“Sẽ thôi, hiện nay nam sinh dùng đồ bảo dưỡng siêu nhiều, vả lại da của em trai lúc nãy tốt quá! Trắng như vậy mà lại không có đốm nào, nhất định rất ít phơi nắng, không bảo dưỡng phí quá. ”

“Các cậu thấy cậu ta ngồi xe lăn không? Cơ thể lại ốm như vậy, khẳng định cơ thể không khỏe nên rất ít khi ra ngoài. ”

“Uhm uhm! Tớ lúc nãy có chú ý, hình như không phải tàn tật, nên có lẽ …… ”

“Sao rồi, thấy được sự đáng sợ của phụ nữ chưa? ” Thấy tôi len lén quay đầu nhìn một đám phụ nữ còn đang chuyên chú thảo luận, Nhĩ Sâm vừa cười hỏi, vừa cẩn thận đưa tôi vào thang máy.

“Nhĩ Triết với anh Nhĩ Sâm có bạn gái không? ” Nhưng mà tôi cũng rất hiếu kì, chưa từng nghe họ nhắc qua, vả lại …… tôi không muốn Nhĩ Triết có bạn gái.

“Không có, lấy đâu ra nhiều thời gian như vậy, vả lại chỗ anh làm toàn bộ đều là con trai, mỗi ngày đều bận muốn chết, thời gian đâu tìm bạn gái, huống hồ nữ sinh hiện nay đều không thích bạn trai mình cầm súng. ” Nhĩ Sâm vừa nói, toàn bộ người trong thang máy đều len lén nhìn anh ấy, nhưng nhĩ Sâm lại chẳng để ý gì.

“Vậy Nhĩ Triết thì sao? ”

“Anh ấy, đừng nhìn anh ấy bình thường chiều chuộng em như vậy, cả ngày đều cười, thực ra lúc ở công ty cứ thích trưng ra bộ mặt người chết, lại không thích nói chuyện, phụ nữ đều sợ chạy hết rồi, đẹp trai ra sao cũng vô ích. ”

“Như vậy à …… ” Tôi không nhịn được lén cười.

“Em làm gì vui đến run run vậy. ” Vừa bước ra thang máy, Nhĩ Sâm vừa mắc cười lại giận dỗi nhìn tôi.

“Bởi vì như vậy thì không ai giành với em rồi! ”

“Thật là, không ai giành với em thì vui như vậy rồi, em cũng dễ mãn nguyện quá đấy! Thích Nhĩ Triết đến vậy à? ”

“Uhm! Thích nhất đó! ”

“Nói như vậy, còn anh thì sao? ”

“Nhĩ Sâm cũng thích, chỉ ít hơn một chút so với Nhĩ Triết. ”

“Vậy sao? Anh thấy không phải vấn đề ít hơn chút, vấn đề là bản chất khác nhau. ” Nhĩ Sâm lắc đầu lẩm bẩm, nhưng tôi hoàn toàn không hiểu anh ấy nói vậy là ý gì.

“Nhĩ Sâm anh đang nói gì? ”

“Không có gì, tiểu Nhĩ Bạch, thật hi vọng em mãi sẽ như vậy, không biết cũng không quan tâm đến giới hạn của luân lý xã hội, ngay cả việc che giấu tâm trạng của mình cũng không biết, chẳng trách sao Nhĩ Triết nói em như tờ giấy trắng, việc mà trẻ ba tuổi lo nghĩ còn nhiều hơn em. ”

Sao càng nói càng khó hiểu, chỉ là thích Nhĩ Triết thôi mà, tại sao lại lôi ra một đống lời nói thế này?

Biểu tình của tôi đại khái hoàn toàn phản ảnh được nghi hoặc của mình, Nhĩ Sâm xoa xoa cái đầu đã cởi nón ra của tôi, sẵn tiện làm mái tóc bị đè bẹp dí của tôi lỏng ra.

“Không cần cố gắng hiểu những gì anh nói đâu, bởi vì hiểu rồi cũng không có ý ngĩa gì, anh chỉ muốn nói, sau này em sẽ học được rất nhiều tri thức, nhưng mà những tri thức đó đừng tin tưởng một cách tùy tiện, trong lòng em cảm thấy đúng thì là đúng, không đúng thì là không đúng, ngoài ra thì đừng suy nghĩ gì nhiều, được không? Anh tin rằng Nhĩ Triết nhất định cũng hi vọng như vậy. ”

“Được. ” Tuy là vẫn không hiểu lời anh ấy nói có ý nghĩa gì, nhưng mà mỗi câu nói nghiêm túc của Nhĩ Triết và Nhĩ Sâm, tôi đều sẽ ghi nhớ, trong mắt của họ, tôi biết, mỗi lần thao thao bất tuyệt đều vì là quan tâm tôi.

Đến công ty bách hóa mua quá nhiều đồ, cuối cùng toàn bộ đều cho người của công ty bách hóa đưa đến nhà. Tôi ngồi trên tấm nệm trong phòng, vì đối diện với cửa sổ ở đầu giường chính là sân, có thể thấy rõ xe từ thị trấn qua đây, nên tôi ngoan ngoãn ngồi trên nệm giường mềm mại, mắt chăm chăm mong đợi đồ có thể mau chóng đem đến, họ nói sáng hôm nay có thể đem đến nhà.

“Nhĩ Bạch, bây giờ mới bảy giờ, người của công ty bách hóa chưa đến đâu, ngủ thêm một lát được không? ” Nhĩ Triết nằm bên cạnh, bây giờ mỗi tối anh ấy đều ngủ cùng với tôi, đợi tôi ngủ rồi mới trở về phòng của mình, nhưng mà về nhà mới đã năm ngày, trong năm ngày thì có bốn ngày Nhĩ Triết đều cùng tôi ngủ một giấc đến sáng.

“Vậy khi nào mới đến? ”

“Trên hóa đơn nói đại khái là khoảng mười giờ đến mười một giờ, nào, nằm xuống ngoan ngoãn ngủ đi, bình thường em ngủ đến mười giờ mới dậy mà, hôm qua lại ngủ trễ như vậy, mắt thâm quầng hết cả rồi. ”

Kéo tôi về lại giường nằm đàng hoàng, ánh mặt trời không cách nào rọi đến vị trí của căn phòng này được, nên cho dù có cửa sổ to to cũng không sợ nắng, bên cạnh trồng một cây phượng rất to, bây giờ chỉ còn lại vài đóa hoa phượng trên ngọn, Nhĩ Triết nói lúc tôi ở bệnh viện, hoa phượng nở đầy khiến cho lá xanh gần như bị che khuất hết, phòng tôi đến mùa hè, nhánh cây bắc ngang trên ban công, mỗi lần gió thổi một cái giống như là một trận mưa lửa bị đốt cháy, đẹp hơn so với bất cứ thứ gì, đợi năm sau hoa lại nở, vừa tỉnh dậy là có thể nhìn thấy cánh hoa đỏ đỏ bay bay trên bầu trời.

Nhĩ Triết nói rất đẹp, làm tôi mỗi lần tỉnh dậy lúc nhìn thấy cây phượng xanh xanh, thì lại rất mong đợi tháng bảy tám năm sau đến mau.

“Nhưng mà ngủ không được. ” Hưng phấn quá ngủ không được, hôm qua anh Nhĩ Sâm cười tôi lúc hưng phấn lên là giống như trái táo đỏ vậy, may là bây giờ tôi không cách nào chạy lung tung, nếu không thì giống như một trái táo lớn biết tưng qua tưng lại vậy.

“Thích đến vậy cơ à? ”

“Uhm! Anh Nhĩ Sâm mua dùm em một khối gỗ rất to rất to! Trong đó có xe lửa có thể chạy qua chạy lại, còn rất nhiều rất nhiều chỗ để ở, người nhỏ xíu, nhỏ như vậy nè. ” Tôi dùng ngón trỏ và ngón cái làm ra dáng lớn nhỏ khoảng năm phân. ” Còn xe nhỏ nhỏ chạy lung tung, nhưng mà máy bay phải tự mình mua, còn con khủng long lớn nữa, Nhĩ Triết có thấy qua khủng long lớn chưa, anh Nhĩ Sâm nói khủng long lớn thực sự còn to hơn căn nhà, mở miệng ra là có thể nuốt cả người vào, anh xem anh xem! Chuột nhỏ mở miệng ra là có thể nuốt hạt dưa quỳ vào, em mở miệng ra là có thế nuốt chuột nhỏ vào, khủng long lớn mở miệng ra là có thể nuốt em vào, nên khủng long lớn một chốc thì có thể nuốt hạt dưa nhỏ, chuột nhỏ, còn có em nữa, thật lợi hại quá! ”

Nói những lời nói không biết được lập lại mấy lần trong mấy ngày nay, Nhĩ Triết chỉ cười nghe tôi nói, ôm tôi vào lòng, một tay cẩn thận kéo tấm chăn che kín người tôi lại, bởi vì trong phòng có máy lạnh, không đắp chăn lại đàng hoàng sẽ bị lạnh đến bệnh, Nhĩ Triết sợ tôi nửa đêm lại lăn qua lăn lại đá chăn ra, nên ngoại trừ ngày đầu tiên anh ấy về phòng mình ngủ, mỗi ngày sau đó đều là ôm tôi ngủ.

Trong vòng tay của Nhĩ Triết, tôi không lăn qua lăn lại nữa, mỗi lần tỉnh dậy chăn đã được đắp đàng hoàng nên cũng không cảm thấy chỗ nào lạnh.

“Nhưng mà Nhĩ Bạch, muốn chơi thì cũng phải ngủ cho đủ giấc mới có thể chơi được chứ, em nói đúng không? Cơ thể em bây giờ kém như vậy, mỗi lần chơi một chút là đã hết sức rồi, bây giờ không ngủ đàng hoàng, đợi một lát đồ được mang đến thì không còn sức để chơi nữa. ”

“Nhưng mà …… vẫn không ngủ được! ”

“Vậy anh hát cho em nghe chịu không? ”

“Nhĩ Triết muốn hát? ”

“Muốn nghe không? ”

Chú thích:

Cải hài quy chánh: ở đây Nhĩ Bạch nghe nhầm giữa “tà” và “hài”, vì phát âm của hai từ này khá giống nhau, còn “quy” có nghĩa là quay lại nhưng ở đây Nhĩ Bạch tưởng là quy = rùa.