Người tình thực nghiệm – CHƯƠNG 9

       

CHƯƠNG 9

.

.

.

“Vậy thì tốt, lần sau nếu làm anh lo lắng nữa thì……”

“Em biết rồi! Em biết rồi! Lần sau không dám nữa!” Tôi bịt tai lại, những lời như vậy Nhĩ Triết đã nói rất nhiều lần rồi, hại tôi thường mơ thấy điểm tâm ăn đến một nửa đột nhiên biến mất không thấy. Sau đó Nhĩ Triết nhảy ra, miệng mở ra một cái đem toàn bộ điểm tâm nhét vào bụng hại tôi không ăn được.

“Tình cảm của mấy anh em thật tốt.” Lời nói của cô ta chua chua mắc cười quá, nhưng tôi biết lúc người ta nói chuyện không được cười bậy, bởi vì như thế là không lễ phép, nên tôi uống một ngụm sữa dâu để nhịn lại. Từ miếng thủy tinh đối diện của tủ rượu, tôi có thể thấy được một gương mặt nhỏ trắng trắng, trên đôi môi màu nhạt thấm khá nhiều màu hồng phấn của sữa bò, hai má phồng phồng, đôi mắt to to đen lay láy, bây giờ mới phát hiện, cơ thể này mập lên rồi, thì ra so với trước kia của tôi cũng khá giống, mắt to môi nhỏ, hai má có chút thịt thịt, luôn vì nhét đầy đồ ăn mà phồng lên.

Gương mặt như vậy thật ra là rất dễ thương phải không?

Cô gái nhỏ minh tinh trong tivi tôi xem đều không có gương mặt dễ thương vậy a.

Lúc chúng tôi *** đều chọn cường tráng nhất với đẹp nhất, Nhĩ Triết rất cường tráng……tôi nhìn nhìn người phụ nữ đó với tôi……uhm, tôi cảm thấy tôi xinh đẹp hơn, không cần bôi cái thứ như trên mặt của cô ta thì má tôi cũng đã trắng trắng phấn phấn rồi, miệng cũng không giống cô ta màu hồng đậm mà là màu hồng đào nhạt nhạt dễ thương, mũi nhỏ nhỏ thẳng thẳng, làm con đực của loài người thì có cái này là tốt a, mũi đều thẳng hơn con cái một chút.

Quả nhiên tôi xinh đẹp hơn, cho dù bây giờ không có lông lông màu kem đẹp đẹp như của lúc trước, may mà bộ dạng của cậu trai nhỏ cũng không tệ.

“Anh em chúng tôi cha mẹ mất sớm, nên từ nhỏ nương tựa nhau mà sống, tình cảm tự nhiên tốt hơn so với một số người, đúng không? Tiểu Nhĩ Bạch?” Anh Nhĩ Sâm bước qua đây hôn một cái lên mặt tôi, nhìn tiểu thư đó một cái.

Tôi gật đầu tán thành, nhưng tôi sinh ra thì từ lúc bắt đầu đã chưa từng thấy qua mặt của mẹ, đều là mấy người mặc áo khoác trắng nuôi lớn, bắt đầu có kí ức thì là mặt của Khôi Khôi, nhớ đến Khôi Khôi, mắt cay cay lại muốn khóc rồi.

“Ngoan, không khóc không khóc! Bây giờ đều không có gì rồi.” Nhĩ Sâm bế bế tôi lên, vỗ vỗ lưng của tôi, tôi vừa đem nước mắt chà lên áo của anh ấy, vừa cảm thấy có gì đó lạ lạ.

“Chuyện của mấy anh, tôi cũng rõ, cha của tôi thường nói với tôi thanh niên như mấy anh giờ đã không còn nhiều rồi, ông ấy cũng rất bội phục, trong lòng tôi cũng kiêu ngạo thay cho mấy anh.”

Tôi nhìn thấy làn da dưới lớp áo của anh Nhĩ Sâm đột nhiên nổi lên rất nhiều rất nhiều mụn, ngay cả lông lông cũng dựng đứng lên, thông thường loài chuột chúng tôi chỉ khi gặp rắn hay mèo mới có hiện tượng như vậy. Tôi đến lúc này vẫn chưa từng thấy qua rắn, cũng chưa chạm qua mèo, cảnh tượng này đối với tôi mà nói rất hiếu kì, không nhịn được đưa ngón tay sờ sờ.

Sờ vài cái thì bị Nhĩ Triết bắt qua đó ôm lại, kì lạ tôi đang quay lưng lại với anh ấy mà sao tôi sờ anh Nhĩ Sâm lại bị phát hiện? Mắt của Nhĩ Triết thật lợi hại.

“Cám ơn lời khen của cô.”

“Không, đây không chỉ là lời khen, tôi là thật lòng cảm thấy như vậy, vả lại ngoại trừ vì anh cảm thấy kiêu ngạo, tôi cũng đánh giá cao thái độ làm người và làm việc của anh. Nhiều năm qua, trong số những người tôi từng giao tiếp, thì người tốt nhất chính là anh.”

Uhm! Không sai không sai! Tuy tôi không thích cô, nhưng cô nói câu này tôi tán thành, tôi cũng cảm thấy Nhĩ Triết là tốt nhất.

“Là Trương tiểu thư quá khen thôi.”

“Mấy ngày nay tôi suy nghĩ rất nhiều, tuy trong thời gian này anh Nhĩ Triết không cho tôi quá nhiều khả năng, nhưng tôi nghĩ cơ hội là phải tự mình tranh thủ, tôi muốn biết có phải nếu có cơ hội, chúng ta có thể trở thành người yêu của nhau không?”

“Không có.” Tôi lén lén nhỏ tiếng nói, lần này tôi không để cho cô ấy nghe thấy, nhưng Nhĩ Triết nghe thấy rồi, nên vỗ một cái lên mông mông của tôi, một chút cũng không đau.

“Rất xin lỗi, trước mắt tôi vẫn chưa có dự định này. Trương tiểu thư là một cô gái không tệ, nhưng tôi nghĩ sẽ có người thích hợp với cô hơn tôi xuất hiện.”

“Không, khoan cự tuyệt tôi trước, tôi biết anh luôn là người khiết thân tự hảo(1). Khai nghiệp đến nay cũng không có tin đồn làm người khác phê bình, tôi luôn nhận thấy có lẽ là anh đang đợi người có thể thật sự cùng anh cả đời. Suy nghĩ như vậy tôi cũng có, nên nếu anh quen biết tôi, thì nên biết bên cạnh tôi từ nhỏ đến lớn bạn trai có được đếm trên đầu ngón tay. Tôi không dám nói người giống tôi như vậy thế gian này đã không còn, nhưng điều kiện có thể như tôi nghĩ chắc không nhiều, tôi thật sự hi vọng anh có thể xem xét lại, đừng cự tuyệt tôi nhanh như vậy. Có lẽ sau khi sống chung một thời gian, phát hiện anh với tôi có nhiều điểm tương đồng hơn, sống chung sẽ trở nên rất vui vẻ.”

Nói thật, tôi nghe không hiểu lắm, gì mà khiết thân tự hảo không tự hảo, nhưng mà nghe cô ta nói như vậy, hình như cô ta thật sự không tệ lắm, làm tim tôi có chút bất an, uống xong sữa dâu, trực tiếp nằm lên người của Nhĩ Triết ôm chặt chặt.

“Xin lỗi, tôi nghĩ cô vẫn không hiểu tôi lắm, thứ tôi muốn không phải là loại tình yêu có được bằng cách cố gắng tìm điểm chung như vậy. Điều tôi muốn là sau khi nhìn thấy một lần liền có cảm giác, chỉ cần nhìn thấy đối phương thì trong lòng cảm thấy hạnh phúc, cho dù đối phương có nhiều khuyết điểm, tôi cũng có thể từ từ tiếp nhận, nguyện ý đem toàn bộ của đối phương biến thành một bộ phận trong cuộc sống của bản thân, cho dù không có oanh oanh liệt liệt cũng không sao.”

Có, tôi có đó!

Tôi mỗi ngày chỉ cần nhìn thấy Nhĩ Triết thì cảm thấy rất hạnh phúc, cho dù Nhĩ Triết thường mắng tôi, không thích tôi lăn tới lăn lui, không cho tôi lén lén giấu đồ ăn cũng không sao, Nhĩ Triết có thể ở cạnh tôi mới là quan trọng nhất.

“Tôi nhận thấy cảm tình là vì yêu đối phương, nên nguyện ý phát giác ưu nhược điểm của đối phương rồi cùng nhau sinh sống, mà không phải cố gắng tìm ưu điểm của đối phương làm bản thân đi yêu, nên, rất xin lỗi, tôi không cách nào đáp ứng yêu cầu của cô.”

Phòng khách sau khi Nhĩ Triết kết thúc câu nói này tạm thời lặng xuống, tiếng hơi thở của mỗi người liên tục không ngừng, tôi rất muốn cọ cọ lên người của Nhĩ Triết nhưng nhất định sẽ bị la nên không dám nhúc nhích, ghét cảm giác quái dị này.

Cuối cùng cũng không chịu được, vừa đúng lúc ngước mắt nhìn một cái thì thấy đôi môi của Nhĩ Triết, nên trực tiếp ngước đầu lên hôn một cái lại chui vào trong lòng anh ấy nằm.

“Là vì nó sao?” Giọng nói của Trương tiểu thư cuối cùng cũng vang lên, vả lại lần này hình như đang nói tôi, nên tôi quay đầu nhìn cô ta, đôi mắt đó đang nhìn tôi với dáng vẻ rất hung dữ, vả lại còn có một loại tâm trạng làm tôi rất bất an cứ phiền nhiễu trong đầu.

“Tôi nghĩ vì ai với Trương tiểu thư đều không có quan hệ. Hôm nay đến là muốn tiếp tục thảo luận vấn đề còn chưa kết thúc ở công ty không phải sao?”

“Nếu tôi không muốn thảo luận nữa thì sao?”

“Vậy thì để mai mới nói vậy.”

“Ý tôi là bản hợp đồng này nếu tôi không muốn kí nữa thì sao?”

“Tôi chỉ muốn nói tôi cảm thấy vô cùng tiếc. Như vậy đối với tôi và cô, hai công ty mà nói đều là một khoản tổn thất, nhưng mà nếu hợp đồng không kí thành thì chúng tôi cũng không tiện làm ra bất cứ cử động nào trên pháp luật. Chỉ hi vọng lần sau quý công ty làm tốt quyết định, làm ơn đừng tự tiện thay đổi. Tôi nghĩ như vậy không chỉ rất dễ làm thành rắc rối cho đối phương, vả lại trong giới thương nghiệp cũng sẽ hủy mất hình tượng.”

Nhĩ Triết không hề có chút do dự trả lời, nói chuyện bình bình đạm đạm, là ngữ điệu tôi chưa từng nghe qua. Nếu mà có một ngày anh ấy dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với tôi, nói không chừng tôi lập tức khóc cho anh ấy coi.

“Được, quả nhiên là người quyết sách của một công ty. Chẳng lẽ anh không sợ tôi đem chuyện này nói ra ngoài, nói anh không những thích đàn ông, người đàn ông này còn là đứa em trai thiểu năng của mình!”

Nhĩ Triết không có hành động, Nhĩ Sâm xông lên đang định tát một cái vào mặt cô ta trước thì bị Nhĩ Triết kéo lại.

“Nhĩ Sâm, đừng manh động!”

“Người đàn bà thối này nói cái giống gì? Em không đánh bà ta một cái em không cam tâm!”

“Nếu em thật sự đánh cô ta một cái, nói không chừng ngược lại còn như ý của cô ta, làm cô ta càng có chuyện nói.”

Đem Nhĩ Sâm kéo về chỗ cũ ngồi xuống, tôi dựa vào trong lòng của Nhĩ Triết, kéo kéo tay của Nhĩ Sâm, ánh mắt của anh ấy cuối cùng cũng nhìn về hướng tôi, tôi liền nở nụ cười ngọt ngọt với anh ấy.

Tôi luôn rất thích nụ cười của loài người, có một nguồn năng lượng bình định tâm người, nên sau khi trở thành loài người, tôi luôn luyện tập làm sao cười đẹp nhất để làm người ta cảm thấy vui vẻ nhất, nên tôi biết một nụ cười nhất định có thể làm tâm trạng của anh Nhĩ Sâm tốt một chút.

“Đừng tức giận, tức giận dễ già lắm đó!” Tôi xoa xoa khóe mắt, đem con mắt to kéo xệ xuống, anh Nhĩ Sâm quả nhiên phụt một cái cười ra tiếng.

“Chịu không nổi, em càng lúc càng phá rồi.” Xoa xoa đầu của tôi, làm cho lông lông xinh đẹp trên đầu tôi rối lên, tôi gấp gáp giơ tay phủi rồi phủi, xác định mỗi cọng lông đều rất gọn gàng nằm trên đầu mới thôi.

“Trương tiểu thư, cô muốn nói gì tôi không cản trở cô được, còn trong lời nói của cô có bao nhiêu là thật tôi cũng không quan tâm. Lúc trước tôi thành lập công ty này vì chỉ để cho gia đình tôi có cuộc sống tốt hơn, bây giờ tôi nghĩ tôi có nhà có xe có khoản tiền dùng không hết thì tôi còn làm ông chủ không thật ra cũng không quan trọng. Chỉ là lúc cô nói những điều này, xin nhìn lại thử lương tâm của mình xem, rồi nghĩ đến nhân công vất vả làm việc trong công ty, rất nhiều người cả đời của họ đem hi vọng gửi ở trong công ty này, hành vi của cô có kết quả gì, mời cô tự suy nghĩ.”

“Anh……” Trương tiểu thư nói mỗi một chữ như vậy rồi tức giận đứng dậy. Ngay cả câu tạm biệt cũng không nói, mang dép vào thì liền rời khỏi nhà của chúng tôi.

Không lễ phép. Nhĩ Triết nói ra ngoài phải nhớ nói tạm biệt, về nhà phải nhớ nói tôi về rồi. Không thì giống Tiểu Tân (Shin trong Cậu bé bút chì) vậy, là một đứa trẻ hư không lễ phép.

“Anh hai, cô ta……”

“Kệ cô ta đi! Giống như lúc nãy anh mới nói, anh không quan tâm lắm. Lúc trước còn chưa có Nhĩ Bạch, trọng tâm của anh chính là em với công ty. Cố gắng kinh doanh vậy là vì còn chưa tìm được một sự gửi gắm. Bây giờ anh có Tiểu Nhĩ Bạch rồi, tất cả đều không quan trọng nữa, anh lại không thiếu tiền, cũng không muốn lao lực quá mà chết. Gần đây anh còn đang phiền não làm sao để rút ngắn thời gian làm việc, cùng chơi với Tiểu Nhĩ Bạch này!” Trán của Nhĩ Triết với trán của tôi dính với nhau, sau đó cọ sát cọ sát, hai người cùng chơi với nhau. Chuyện của công ty tôi nghe không hiểu lắm, nhưng nhĩ Triết nói không quan hệ thì không quan hệ, chỉ cần trong mắt Nhĩ Triết là vui vẻ, thì tôi không lo.

“Nhưng mà……anh thật sự có thể buông công việc xuống?” Nhĩ Sâm gãi gãi đầu, hình như đối với thái độ không hề để ý của Nhĩ Triết cảm thấy lúng túng. Chẳng lẽ Nhĩ Triết trong mắt của anh ấy là người coi trọng công việc vậy sao? Trong kí ức của tôi, tuy lúc Nhĩ Triết chơi với tôi cũng sẽ không bỏ quên công việc, nhưng lúc Nhĩ Triết làm việc thì lại rất nghiêm túc làm tôi không nhìn ra bộ dạng vui vẻ gì! Mỗi khi tôi muốn đi khắp nơi chơi, anh ấy đều buông công việc xuống một chút một cách do dự, cũng không có cùng tôi chạy khắp nơi, tôi một chút cũng không cảm thấy Nhĩ Triết đem công việc của mình xem như chuyện quan trọng vậy.

“Nhĩ Sâm, không làm ông chủ không có nghĩa là anh không làm việc nữa, cả ngày rảnh rỗi ở nhà cho dù không chán, anh nghĩ Nhĩ Bạch chỉ nhìn anh cũng cảm thấy chán……”

“Em không có.” Tôi lập tức kháng nghị.

“Được được! Không có, tuy số tiền anh để dành cho chúng ta thoải mái sống nửa đời còn lại không vấn đề, nhưng anh vẫn sẽ tìm một công việc để làm. Lúc trước lý do lập công ty này, thực ra cũng không phải hứng thú của bản thân, lúc đó chỉ nghĩ phải kiếm nhiều một chút để có thể đảm đương gia kế của cả nhà. Không nghĩ đến ông trời quyến cố, trong thương trường lừa lọc này gặp quá nhiều biến cố dẫn đến thất bại, kết quả hồ đồ sao ấy thì mở ra công ty này. Nếu có thể, thực ra anh rất muốn bỏ vị trí hiện giờ, suy nghĩ xem cái gì mới là việc mình thực sự muốn làm. Sắp ba mươi tuổi rồi mới đi tìm hứng thú của mình, hi vọng sẽ không quá trễ.”

“Anh……”

“Vậy em thì sao? Em có thể cùng làm việc với các anh không?” Tôi cũng muốn cùng làm việc.

“Không được!”

“Không được!”

Hai người đồng thời rất nghiêm túc trả lời tôi, hại câu nói tiếp theo của tôi phải nghẹn trong cổ họng không kịp nói ra miệng……người ta cũng muốn làm việc, muốn sinh một đống chuột bảo bảo……có thể giúp bảo bảo uống sữa, cắn hạt dưa quỳ, sau đó cùng nhau lăn tới lăn lui, còn muốn lắp cái bánh quay lớn trong sân…………

“Em đó! Ngoan ngoãn ở nhà thì được rồi.”

Tôi vốn dĩ muốn ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc bảo bảo đó!

“Cho em đi làm việc, nếu lại ở sàn nhà người ta lăn tới lăn lui thì sao?”

Tôi đâu có muốn đi nhà người ta làm việc đâu, tôi muốn ở nhà của mình làm việc, sau đó sẽ chà sàn nhà cho sáng bóng. Như vậy thì có thể cùng nhau lăn tới lăn lui không phải sao.

“Vả lại anh xem em còn chưa làm việc thì đã bị người ta dùng một cây kẹo gạt đi trước rồi.”

Nói bậy, tôi đâu có ngốc vậy, ít nhất phải năm cây kẹo, vả lại cũng chỉ có mấy anh mới dùng kẹo để gạt tôi.

Hai người đàn ông, chi ly hoa la nói không ngừng, tôi xem tôi vẫn là ngủ một lát trước, đợi họ nói xong rồi tôi mới thức dậy ăn điểm tâm……

Kết quả, mấy ngày sau hợp đồng vẫn hoàn thành đúng hạn định, ông chủ doanh nghiệp Vĩ Thành tất nhiên không để cho con gái của mình phá hoại uy tín mà mình vất vả nửa đời mới đánh đổi được. Vả lại thay vì hủy một công ty, thì tốt hơn là hợp tác để lợi nhuận kiếm được càng lớn. Nói đến đây, ông ta cũng là một thương nhân đoan trực không tệ, cả đời làm việc đều ổn ổn định định, việc làm hại người ông ta tất không nhúng tay vào, việc nhà của người ta ông ta càng không quan tâm, nên con gái quậy ra sao ông ta cũng giả bộ không nghe thấy. Hôm kí hợp đồng vẻ mặt ông ta vẫn hoà khí dương dương, chỉ có một mình Trương tiểu thư là tức chết.

Cô ta lớn vậy vẫn chưa chịu qua uất ức như thế. Không những ở nhà người ta chịu thiệt thòi, về nhà cha cũng không giúp cô ta. Nghĩ sao đi nữa thì trong lòng cũng chính là một bụng tức khí, đặc biệt khi nghĩ đến cái thằng nhóc thối tha chỉ biết dựa vào lòng anh hai của mình làm xằng làm bậy thì trong lòng càng không thoải mái.

Cũng chỉ là hơi đáng yêu thanh tú một tí thôi, ỷ mình là em trai của Vương Nhĩ Triết nên mới dựa vào anh hai không buông. Mỗi lần gặp cô ta đều để bộ mặt bí xị, sau đó phá hoại hết toàn bộ dự định của cô ta. Nếu có thể, thật muốn đánh thằng nhóc này một cái cho đã tay.

Nhưng mà, cô ta đương nhiên không thể chỉ đấm vài cái thì thôi, không chơi ác cậu ta một trận thì khoản này tính không xong đâu.

“Đây là số liệu cô muốn tôi điều tra dùm cô, nhưng số liệu này bắt đầu sau khi cậu ta mười bảy tuổi, do Vương gia với bệnh viện hình như đã tính toán rất nhiều cách thức bảo mật đặc biệt. Vì thế những việc liên quan đến hoạt động trước đó của cậu ta chúng tôi đều không tìm ra được. Chỉ có thể dự đoán sơ qua là cậu ta lúc trước có thể đều phải nằm trên giường bệnh, nên năm ngoái lúc vào thu mới bắt đầu tham gia một chuỗi hoạt động phục hồi sức khỏe.”

Trương Quỳnh Nhã mở túi giấy bằng da ra, trong đó không ít hình đều là bộ dáng hai người âu âu yếm yếm. Xem ra đúng là giống như Vương Nhĩ Triết nói với mình vậy, vốn không để ý lắm về việc người ta có biết chuyện này hay không nên mới không đặc biệt phòng bị.

“Hứ! Không phải là đồ ngốc à……” Tư liệu trên đó khá chi tiết, ngay cả thành tích với kết quả kiểm tra IQ cũng có, độ thông minh của Vương Nhĩ Bạch chỉ vì thiếu học tập nên dừng lại ở khoảng thời kì tiểu học, trung học, não không có bất cứ trở ngại gì với khiếm khuyết, nếu như ngày thường dạy dỗ đàng hoàng, sẽ là một đứa trẻ khá thông minh.

Khuyết điểm trên tính cách là quá ư hồn nhiên. Trong quá trình trưởng thành càng cần phụ huynh ở cùng, nếu không dễ xảy ra nguy hiểm.

Đặc trưng trên cơ thể, do mối liên hệ của cơ bắp bị co rút nhiều năm nên dẫn đến các bộ phận trên cơ thể với đại não và tiểu não không cách nào phối hợp hoàn toàn. Vả lại chức năng miễn nhiễm của cơ thể bị phá hoại nghiêm trọng nên cần nhiều thời gian chữa trị để hồi phục. Ngoài ra còn có huyết áp thấp, suy dinh dưỡng ……… một đống bệnh lặt vặt.

Xem ra nói cơ thể cậu ta không tốt là thật. Hôm đó cô ta còn tưởng là hai anh em cố tình ôm tới ôm lui chọc giận cô ta, không nghĩ rằng một người xem ra rất hoạt bát mà sinh mạng lại như con kiến vậy nhẹ nhàng bóp một cái là chết.

Cô ta không ngốc đến nỗi làm những chuyện giết người phạm pháp. Cái lão nhị của Vương gia đó còn là nhân viên cảnh sát cấp cao, giết người rồi cô ta muốn trốn thoát cũng không dễ. Nhưng mà một trò đùa nhỏ cho dù làm rồi cũng không phạm pháp gì. Nhiều lắm thì cho chút tiền là xong chuyện. Chỉ cần dùng tiền thì có thể lấp liếm hết, không có gì không tốt cả.

“Ê! Các người có thể chụp được mấy tấm hình này, vậy muốn tiếp cận đứa nhóc đó có lẽ cũng không phải chuyện khó gì đúng không?”

“Là không khó, cô muốn làm gì?”

“Không có gì, giúp tôi chọc tức cậu ta một chút là được. Không đau không ngứa cũng không phạm pháp. Nếu anh đồng ý, tôi sẽ trả cho anh một khoảng xứng đáng. Đồng ý?”

Người của xã trinh thám suy nghĩ một hồi, dù gì chỉ cần làm thỏa mãn tâm thái muốn chơi bẩn của cô thiên kim tiểu thư này thôi, chỉ cần không quá đáng thì làm cũng không sao. Huống hồ cũng không nhất định phải bản thân ra tay, kiếm người ra tay cũng như nhau, tiền chia đôi là được.

“Được! Nói trước là chúng tôi không làm loại việc giết người, bắt cóc tống tiền.”

“Yên tâm, các anh muốn làm thì tôi cũng không muốn bị cuốn vào. Anh cũng biết người trong đó không dễ chọc, tôi chỉ muốn bớt giận vậy thôi, nhưng ít nhất phải làm đến trình độ cho tôi, không cần các anh điều tra cũng có thể biết được kết quả.”Quá đơn giản cũng không vui đúng không?

“Tôi hiểu rồi.”

Mua vé rồi, tiếp theo việc cần làm hiển nhiên là xem phim hay rồi.

Sáng sớm hôm nay, ăn xong bữa sáng, sau khi đưa Nhĩ Triết ra cửa, tôi tiếp tục ngoan ngoãn ngồi ở nhà học những thứ giáo viên dạy. Đợi giáo viên đi rồi cùng A Nhị và bác Trần sắp xếp ngăn nắp trong nhà. Bởi vì trong nhà có mở máy sưởi nên cho dù mùa xuân thì thời tiết còn vẫn rất lạnh. Quét dọn xong thì mồ hôi đã chảy khắp người, tôi gấp gáp chạy đến phòng tắm tắm rửa sạch sẽ rồi mới đến ăn bữa trưa ngon ngon.

Bác sĩ nói tôi gần đây hoạt động phục hồi của tôi đặc biệt thuận lợi, có thể vì thường xuyên giúp A Nhị quét dọn nhà cửa, mỗi ngày đều có một tiếng đồng hồ ngồi xổm dưới đất, đem vải lau từ trong phòng chà đến ngoài phòng, đem mấy hạt bụi nhỏ trong góc đều làm sạch sẽ, A Nhị nói như vậy mới không có gián và chuột xuất hiện.

Tuy tôi cũng là chuột, nhưng A Nhị nói là loại chuột sẽ cắn người, rất hung dữ, nên tôi cũng không hi vọng ở chung với chúng lắm. Còn với gián, lúc trước đã không thích, sau khi trở thành người rồi tôi càng đặc biệt ghét loại sinh vật này, bởi vì A Nhị nói thức ăn gián bò qua thì không thể ăn, vì thế nên tôi quét dọn đặc biệt cần cù nhanh lẹ.

Ăn trưa xong tôi thích ngủ một chút, chỉ là vì hôm nay lúc muốn đi ngủ, tôi phát hiện trên cành cây ngoài ban công có thêm một con dài dài mắt nhỏ nhỏ le lưỡi nhìn tôi.

Tôi chỉ nhìn thấy nó qua một lần trên tivi, tuy biết rõ bây giờ có cơ thể người nhưng bản năng sợ rắn vẫn không thay đổi, chuột nhìn thấy rắn có phản ứng gì thì tôi có phản ứng đó. Tôi cứng đơ ở chỗ cũ, nhúc cũng không dám nhúc, nhìn nó từ trên cành cây trượt xuống, sau đó ở ban công xoay một vòng rồi thuận theo khe hở ở cửa sổ bò vào.

Tôi ngơ ngác nhìn nó bò vào trong phòng, sau đó trốn vào trong chăn bên chân tôi, không có động tĩnh.

“A Nhị……” Woa woa! Tôi sợ quá!

Không dám thở lớn tiếng, cũng không dám nhúc nhích, nằm cứng trên giường rất nhỏ rất nhỏ tiếng gọi, sợ không cẩn thận chọc giận nó, nó liền một miếng nuốt tôi vào bụng.

“A Nhị……” Nhịn lâu lắm rồi, mới lại gọi thêm một tiếng, nhưng A Nhị ở dưới lầu căn bản là không nghe thấy. Nước mắt cuối cùng không chịu được chảy xuống không ngừng, tôi ngốc ngốc cứng đơ tại chỗ không biết nên làm thế nào, cơ thể cứ không dám nhúc nhích, mệt quá, cả người run đến ngay cả thở cũng cảm thấy khó khăn.

Không biết thời gian đã qua bao lâu, tôi bắt đầu cảm giác trước mắt xuất hiện nhiều đốm đen, sau khi cả người bị mồ hôi hột làm ướt hết. A Nhị cuối cùng cũng đến gọi tôi dậy ăn bữa chiều, mở cửa ra thấy bộ dạng của tôi, ngớ ra một hồi, sau đó kinh hoàng chạy đến bên tôi.

“Sao rồi?Chỗ nào không khỏe?”

Tôi vất vả đưa tay kéo lấy tay của A Nhị, sau khi la lên một tiếng có rắn, cuối cùng khống chế không được ý thức của mình ngất xỉu luôn.

“Là rắn không có độc, có thể là vì lúc ngủ đông bị quấy nhiễu nên tìm nơi ấm áp trú đông trở lại. Kết quả là bò vào trong chăn của tiểu thiếu gia mới làm người bị dọa sợ đến vậy.”

“Nhưng trong nhà mở lò sưởi, cửa sổ đều đóng không phải sao?”

“Cái này, lúc quét dọn đều mở ra một lát, làm sạch một chút khe cửa, sẵn tiện thông thông gió để không khí trong nhà lưu thông một tí. Có thể là tôi không để ý, làm tiểu thiếu gia sợ rồi.” A Nhị tự trách, tiểu thiếu gia lần này thật sự bị dọa không nhẹ, cho dù bây giờ đã yên ổn nằm trên giường nhưng tay chân vẫn còn lạnh lạnh chưa ấm lên được. Nghĩ đến trước khi cô ấy vào, cơ thể ốm yếu đó đều duy trì cùng một tư thế cầu cứu, cô ấy liền cảm thấy đau lòng.

“Không liên quan đến cô, cô cũng không biết sẽ có chuyện đúng lúc như vậy. Sau này chú ý một chút thì được rồi. Cũng may là không phải rắn độc, vả lại còn để Nhĩ Bạch nhìn thấy nó bò vào, nếu không trong tình trạng không biết gì mà nằm vào trong, chân lỡ đè trúng thì bây giờ Nhĩ Bạch gặp nguy hiểm rồi.”

Vương Nhĩ Triết đau lòng hôn một cái lên trán Nhĩ Bạch. Xúc cảm lạnh lạnh làm cho tim anh ta nhói cả lên. Lúc trước cậu ta một mình đối mặt với nhiều sự việc kinh khủng mà còn kiên trì lâu vậy, thật sự dọa sợ cậu ta rồi. Cảm giác cầu cứu không không có ai nghe nhất định không dễ chịu, lúc đó sao anh ta không ở cạnh cậu ta chứ?

Sống chung với nhau từng ngày từng ngày, sự thật thà với tự nhiên của Nhĩ Bạch làm anh ta từ từ cảm giác được tim của mình thật sự đã vùi sâu vào trong người của Nhĩ Bạch. Không kể Nhĩ Bạch chịu tổn thương bao lớn, anh ta cũng hận không được dùng thân để chịu thay, trong lòng rất giận sao lúc đó mình không ở cạnh Nhĩ Bạch?

Đây cũng là nguyên nhân Nhĩ Triết nói với Nhĩ Sâm vì sao anh ta muốn bỏ công việc xuống một thời gian để ở bên Nhĩ Bạch đàng hoàng cho đến khi anh ấy không còn lo lắng nữa, cho dù ngày đó là già cả tóc trắng cũng không sao. Chỉ là……anh ta biết Nhĩ Bạch thích anh ấy, nhưng cậu ta có hiểu ý nghĩa của việc thích đến thiên trường địa cửu không?

“Tôi đã kiểm tra xung quanh nhà rồi, bởi vì nơi này hơi gần với khu núi nên loại bò sát này cũng hơi nhiều. Nếu không phải xảy ra việc này thì tôi cũng không biết được thì ra trong bụi cây cạnh nhà xe của chúng ta có một ổ thằn lằn.”

“Tôi nghĩ sau này cách một quãng thời gian thì kiểm tra một lần nhưng đừng làm hại mấy động vật đó.”

“Tôi biết rồi.”

Bác Trần mới nói xong, người trên giường cuối cùng cũng phát ra tiếng, mí mắt dài dài nhúc nhích vài cái mới mở đôi mắt đen ra. Vừa nhìn thấy Vương Nhĩ Triết ngồi một bên lập tức nhanh như chớp ào qua đó, cơ thể vốn dĩ ướt đẫm mồ hôi, lúc Vương Nhĩ Triết về đã giúp cậu ta tắm rửa thay áo mới nên trên người có mùi hương nhè nhẹ, bế lên nhỏ nhỏ mềm mềm làm người ta không nỡ buông tay ra.

“Nhĩ Triết, có rắn.”

“Anh biết, làm em hết hồn rồi, rắn đã đem đến trong núi thả sống rồi, sẽ không quay lại nữa đâu. Không cần sợ, thật ra rắn vốn không đáng sợ, chỉ cần em không bắt nạt nó thì nó sẽ không cắn em đâu. Hôm nay em làm rất tốt, vì em không nhúc nhích nên nó cũng không cắn em.”

Sụt sịt cái mũi bị nghẹt, đôi mắt to long lanh ướt nước còn đang nhìn anh ta đầy nét đáng thương, mở cái miệng nhỏ nửa buổi trời nói không ra một câu, rõ ràng là còn đang trong cơn sợ hãi. Cái đầu hạt dưa nhỏ nhỏ vẫn không cách nào sử dụng, y hệt như động vật nhỏ mới ra đời vậy, chỉ có thể ỷ lại dính vào người anh ta để bình định lại tâm trạng.

Chỉ là……bộ dạng đáng yêu của cậu ta làm anh ta không chỉ muốn hôn hôn thôi, mà còn muốn làm những việc mà cái miệng nhỏ đó hay nói là ”***” với cậu ta.

Anh ta có chút hiếu kì cậu nhóc nhỏ này có một đống thứ đều không biết nhưng lại biết loại đại sự ẩn mật nối dõi tông đường này. Anh ta còn nhớ lúc đó anh ta nghe thấy thì cả người ngay cả lời nói cũng nói không rõ, đã biết phải “***” với người mình thích, trong lòng kích động biết bao, gần như làm anh ta muốn bắt hết những người từng nói chuyện qua với Nhĩ Bạch lại hỏi cho rõ. Sao có thể nói những chuyện này với một đứa trẻ mới bắt đầu nhận biết thế giới này, cho dù cơ thể của cậu ta đã phát dục trưởng thành đi nữa cũng không thể.

Nhưng cuối cùng anh ta cũng không mở miệng hỏi là ai nói với cậu ta. Nhĩ Triết có chút sợ hãi là một khi anh ta nhắc đến, đến lúc đó thì không chỉ là việc giải thích rõ ràng, nói không chừng còn …………, mới chỉ nghĩ đến gương mặt nhỏ hồn nhiên không hề che giấu tình ý của mình nói mấy chuyện riêng tư này với anh ta, thì anh ta cảm thấy tim không thể khống chế được mà tăng tốc nhịp đập.

Nhưng cậu nhóc nhỏ đó luôn không biết tâm tư của anh ta, còn luôn thích cọ lung tung trên người anh ta, lúc ngủ cũng nhất định phải bắt anh ta ôm lấy ngủ. Hơn nửa năm qua nhẫn nại, anh ta cũng cảm thấy rồi sẽ có một ngày bản thân không tránh khỏi trở thành Liễu Hạ Huệ đời mới. Mĩ sắc trước mặt mà tim không động.

Hôn lấy gương mặt thơm thơm của cậu ta, quyết định bế người đó xuống ăn cơm tối trước. Nhóc nhỏ trước giờ thấy đồ ăn là có tinh thần nhất, nói không chừng có thể làm cậu ta tạm thời quên đi sự kinh sợ gặp phải vừa rồi.

Sau khi ăn xong cơm tối, tinh thần cuối cùng cũng hồi phục lại một chút. Đặc biệt là Nhĩ Triết lâu rồi không giống bây giờ, cho tôi ngồi trên người anh ấy một miếng một miếng đút tôi ăn cơm, trong lòng vui phơi phới, việc ngủ trưa bị rắn dọa hình như quên đến nơi cách xa mười vạn tám ngàn dặm rồi.

Sau khi đem câu chuyện của buổi trưa nói lại một lần với mọi người, tôi lặp một kết luận.

“Có phải em quên quét dọn sân nhà nên rắn mới vào ở nhà chúng ta không?” Không quét dọn trong nhà, chuột gián sẽ vào ở trong nhà chúng tôi. Vậy có phải không quét dọn sân nhà, rắn sẽ vào trong sân không?

Kết quả tất cả mọi người “Phụt!” một tiếng rất to, anh Nhĩ Sâm còn phun nước ra, làm cho cả bàn đều dính ướt, may mà trái cây sau bữa cơm đều ăn sạch rồi, không thì Nhĩ Triết nhất định không cho tôi ăn nước miếng của anh Nhĩ Sâm.

“Không phải như vậy đâu, rắn sẽ chạy vào nhà chúng ta vì rắn sợ lạnh giống em vậy. Nó sẽ tìm nơi ấm áp để ngủ, đem khí hậu lạnh lạnh cùng ngủ qua luôn rồi mới tỉnh dậy. Ở đây nơi ấm áp nhất chính là nhà của chúng ta nên nó chạy vào nhà chúng ta để giữ ấm.”

Thì ra là vậy. ”Rắn lợi hại quá, có thể đem khí hậu lạnh lạnh cùng ngủ qua luôn. Vậy em cũng có thể đem khí hậu lạnh lạnh cùng ngủ qua luôn. Như vậy lúc tỉnh dậy thì là ánh mặt trời ấm áp rọi trên không trung, cảm giác tốt biết mấy!”

“Em thật sự muốn đem ngày lạnh lạnh cùng ngủ qua luôn à?”

Tôi gật gật đầu, như vậy không tốt sao?

“Nhưng như vậy thì không cách nào qua lễ giáng sinh, cũng không cách nào qua Tết, không ăn được bánh tổ em thích nhất, cũng không có lễ tình nhân có thể tặng chocolate, còn có……”

“Không có nữa, không có nữa, em không muốn ngủ nữa, em muốn cùng Nhĩ Triết qua lễ giáng sinh, cũng muốn qua Tết, lễ tình nhân, còn muốn ăn bánh tổ với chocolate……vả lại lâu như vậy không thấy Nhĩ Triết, trong lòng sẽ đau đau.” Sau này nghĩ lại quả thật không được lắm, nếu thật sự ngủ qua luôn, vậy thì sẽ có rất nhiều rất nhiều ngày không nhìn thấy mặt mặt của Nhĩ Triết, không nghe thấy giọng nói của Nhĩ Triết, cũng không ngửi thấy mùi vị của Nhĩ Triết. Vả lại thức ăn ngon toàn bộ không thấy nữa. không được không được, tôi thà qua mấy ngày lạnh lạnh.

“Trong lòng sẽ đau đau à?”

“Uhm! Đau lắm! Đau lắm!” Chỉ nghĩ thôi thì trong lòng đã xoắn một cái, mặt cũng theo đó mà xoắn lại.

“Haha! Tiểu Nhĩ Bạch em đễ thương quá, thế này thì làm sao anh không thích em được chứ?”Ôm ôm tôi, hôn hôn mặt tôi, đem theo cái cằm có chút râu cọ rồi cọ trên mặt tôi, ngứa ngứa làm tôi rất muốn cười.

“Em cũng thích Nhĩ Triết nhất nhất nữa.” Học ôm ôm anh ấy, hôn hôn mặt của anh ấy, trên má của anh ấy cọ rồi cọ, mùi của hai người trộn lẫn với nhau, là mùi hương thơm thơm của sữa tắm khác nhau.

“Kệ anh ấy, anh Nhĩ Sâm của em gần đây đang chịu đả kích nên bắt đầu cảm thấy cô đơn. Anh ấy đang ngưỡng mộ chúng ta.”

“Thật à?” Tôi cười haha, gần đây thái độ của Nhĩ Triết đối với tôi có chút khác với hồi trước, nhưng tôi thích sự thay đổi này. Đặc biệt thích hai người vì cơ thể thân mật mà cảm thấy đỏ mặt tim đập, như vậy làm tôi rất muốn với Nhĩ Triết giao……làm việc phải làm. Nhưng Nhĩ Triết hình như không hiểu lắm, mỗi lần tôi muốn anh ấy sờ sờ thân dưới nóng nóng của tôi, anh ấy sẽ đột nhiên rời khỏi, hại tôi có chút đau lòng.

Chẳng lẽ bây giờ tôi vẫn còn quá nhỏ, còn chưa thể ‘ làm việc phải làm ‘ sao?

“Thật đó.” Nhĩ Triết xoa tay tôi, chơi đùa đầu ngón tay nhỏ của tôi.

“Nhĩ Triết.”

“Việc gì?”

“Em còn bao lâu nữa mới có thể ‘ làm việc phải làm ‘ với anh?”

“Phụt!” Rất nhiều giọt nước phun đến bên chúng tôi, nhà bếp loảng xoảng một tiếng, A Nhị làm bể chén rồi, bác Trần đang đeo kính coi báo ở một bên mặt cũng nhịn đến đỏ lên, tôi nói sai chỗ nào rồi sao?”

“Nhĩ Bạch, sao em đột nhiên hỏi cái này?” Mặt của Nhĩ Triết cũng đỏ quá.

“Bởi vì Khôi Khôi nói, chỉ cần trưởng thành, gặp được đối tượng muốn cùng nhau sanh bảo bảo thì có thể ‘làm việc phải làm’. Em đã rất lớn rồi! Vả lại em cũng muốn cùng Nhĩ Triết sanh bảo bảo, Nhĩ Triết cũng nói anh thích em, tại sao chúng ta còn chưa thể ‘ làm việc phải làm ‘ ?”

“Khôi Khôi là ai?”

“Bạn tốt của em, lúc trước trong phòng thực nghiệm thì chỉ có Khôi Khôi có thể nói chuyện với em. Bởi vì cậu ta sống lâu hơn em, có sống cùng các bạn khác nên việc biết được nhiều hơn em. Rất nhiều việc đều là cậu ta nói với em.”

Nhĩ Triết nhìn Nhĩ Sâm một cái, sau đó Nhĩ Sâm lắc lắc đầu, anh ta vẫn đang cố gắng dừng ho.

“Khôi khôi đó có nói với em, đàn ông với đàn ông là không thể sanh bảo bảo không?”

Tôi nghĩ một hồi, cái này Khôi Khôi không nói với tôi, cậu ta chỉ nói với tôi sau khi *** thì có thể sanh bảo bảo, không nói với tôi hai con đực không thể cùng nhau sanh bảo bảo, thế là tôi lắc lắc đầu.

“Không được sao?” Nhưng tôi muốn sanh bảo bảo của Nhĩ Triết.

“Không được.”

“Ờ……” Nếu tôi vẫn là bộ dạng của chuột hoàng kim thì chắc bây giờ lỗ tai nhất định buồn bã cụp xuống rồi, đuôi vẫy rồi vẫy, cơ thể tròn trịa lại hướng xuống đất mà chui. “Nhưng mà……nhưng mà chúng ta vẫn có thể ‘làm chuyện phải làm’ đúng không?”

“Sao em biết?”

“Tại vì bảo bảo của nhà kế bên với một nhà Lampo trước đó nữa sẽ cùng nhau ‘làm việc phải làm’, chúng nó đều là con đực đó.”

“Khục khục! Khục khục!” Anh Nhĩ Sâm không dễ dàng gì mới tốt được một chút, giờ trong một lúc lại trở nên lớn tiếng hơn, ho đến cả mặt đều đỏ chót rất tội nghiệp a.

“Anh Nhĩ Sâm có muốn uống nước không?”

Chú thích:

(1) khiết thân tự hảo: bảo trì sự thuần khiết của bản thân, không cùng người xấu làm việc xấu.