Quỷ hành thiên hạ – CHƯƠNG 1 QUYỂN 7: CẢI TRANG TÂY TUẦN

       

CHƯƠNG 1 QUYỂN 7: CẢI TRANG TÂY TUẦN

Bắt đầu vào đông, thời tiết càng ngày càng lạnh, đông chí vừa tới đã rơi xuống một trận đại tuyết, toàn bộ Khai Phong ngân trang tố khỏa. Khai Phong thành dân chúng đều mặc y phục mùa đông thật dày, có thể không xuất môn, thì tận lực không ra ngoài.

tuyết nhiều đến nỗi mọi thứ như được dát bạc

Một ngày này, trời còn chưa sáng rõ, Bao Chửng đã rời giường, mặc miên bào thật dày, chuẩn bị vào triều.

Vừa mở cửa liền đánh cái giật mình.

Đừng tưởng rằng da đen thì sẽ không sợ lạnh, Bao đại nhân vừa bước ra cửa trong nháy mắt lại lui về, có chút xúc động muốn mắng chửi người, lần đầu tiên trong đời cảm thấy hâm mộ Bàng Thái Sư kia, một thân da dày thịt béo phỏng chừng so với miên bào còn ấm áp hơn.

Bao Chửng hít sâu một hơi, gió lạnh cuốn theo bụi tuyết làm hắn có chút khó chịu, lắc đầu, an ủi duy nhất cũng là Triệu Trinh cần chính yêu dân, trời lạnh như thế vẫn là lâm triều một ngày cũng không chậm trễ.

Xốc lại tinh thần bước ra khỏi cửa, gió lạnh bắt đầu bốn phương tám hướng sưu sưu thổi đến.

Bao Chửng xuất môn, thuận tay đem cửa phòng đóng lại “Kẽo kẹt” một tiếng. Cửa trước đó đã bị Thạch Đầu Tiễn Tử phá hỏng rồi, vừa thay cái mới, có chút dễ đóng hơn.

Bao Chửng mặc quan phục một bước đạp vào tuyết, hướng viện ngoài đi, mới vừa đi hai bước, cửa phòng cách vách mở bung. Bao Duyên chạy ra, chỉ mặc trung y, trong lòng không biết đang ôm cái gì.

Bao Chửng nhíu mày: “Không mặc hảo quần áo đã chạy ra!”

“Cha!” Bao Duyên mở tay để lộ món đồ trong lòng, là một áo choàng da thật dày màu đen, bên ngoài còn có lông xù lên.

Bao Chửng để hắn tùy ý đem áo choàng phủ thêm, nháy mắt cảm thấy thực ấm áp.

“Hôm nọ cùng bọn Cửu Vương gia đi săn thú, săn được một con gấu chó, lấy da làm cho ngài kiện áo choàng, rất ấm áp, thời điểm vào triều mặc là vừa vặn.” Bao Duyên nói xong, xoa xoa tay đang run đi về phòng, còn dặn Bao Chửng trên đường đi chậm một chút.

Bao Chửng nhìn hắn vào phòng đóng cửa lại, phỏng chừng sẽ ngay lập tức chui vào ổ chăn đi, khóe miệng nhịn không được khẽ nhếch. Khoác áo choàng, Bao Chửng từng bước đi ra sân, cảm thấy ấm áp trước nay chưa từng có, trời lạnh tính là gì? Lão tử có nhi tử a!

Ngoài cửa, Vương Triều Mã Hán thấy Bao Chửng nghênh ngang mặc kiện áo choàng da gấu đi ra, cao thấp nhịp nhịp, hướng trong tuyết mà đi, mọi người trong đầu không hiểu sao bật ra suy nghĩ “đốt than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi”, vội lắc đầu.

Bao Chửng bước qua cửa sân thứ hai, Tiêu Lương ở trong sân đang đang luyện công, bốn phía một vòng tuyết lớn đều đã dọn xong, hắn mặc một thân gọn gàng, luyện đến hăng say.

Bao Chửng nhíu mày: “Tiểu lương tử, cẩn thận cảm lạnh!”

Tiêu Lương dừng lại, lau mồ hôi: “Đại nhân sớm như vậy a, ta không lạnh.”

Bao Chửng nhìn mồ hôi trên người tiêu lương, nhìn trời — quả nhiên tuổi trẻ hăng hái a.

“Luyện xong rồi nhớ ngâm nước ấm.” Bao Chửng nhắc nhở hắn.

“Ân.” Tiêu Lương gật đầu, tiếp tục luyện, Bao Chửng tiếp tục đi, nhìn cửa viện tử thứ ba, viện tử của Triển Chiêu.

Trong viện im ắng, tuyết thật dày không được dọn. Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường sau khi đính hôn, Bao Chửng cho hắn hai tháng nghỉ phép, cùng nhau trở về Hãm Không Đảo. Tính ngày, hôm nay phỏng chừng đã nên trở lại. Trước kia Khai Phong phủ nơi nơi đều là người, cảm giác thực náo nhiệt, nay người đột nhiên đều đi, có vẻ trống trống. Bao Chửng cũng không biết có phải bản thân lớn tuổi hay không, có chút tưởng niệm mọi người, nhất là Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường.

Trải qua sự tình lần trước, manh mối truy tung Thận lâu bị chặt đứt, Bao Chửng vẫn luôn lo lắng cho an toàn của Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường, tổng cảm thấy có một âm mưu gì đó đang âm thầm tiến hành xung quanh.

Cỗ kiệu một đường đi rất chậm, đến cửa hoàng cung, vén rèm kiệu lên, thủ vệ ngoài cửa đi lên nói: “Bao đại nhân, Hoàng Thượng phân phó, nói bên ngoài lạnh, bảo ngài không cần hạ kiệu, trực tiếp nâng kiệu tiến cung.”

Bao Chửng thầm khen Hoàng Thượng thật cẩn thận lại quan tâm, gật đầu nói tạ ơn, ngồi kiệu một đường đến cửa Kim Điện.

Phía trước Kim Điện có không ít cỗ kiệu, Bao Chửng hạ kiệu muốn bước lên bậc thang, thì thấy phía đối diện là Bàng Cát đang khoác một kiện áo choàng lông cừu.

Bàng Cát từ thật xa đã nhìn thấy Bao Chửng, đầu tiên là ngẩn người, sau đó cười ha ha: “Ha ha ha… Tiểu Bao tử, ngươi như thế nào ăn mặc y như một con cẩu hùng.”

Bao Chửng mí mắt run run, nheo mắt nhìn Bàng Cát, tâm nói đâu như ngươi mập mạp chết tiệt, ngươi không nhìn lại mình đi, ăn mặc y chang con hồ ly béo.

Bất quá vẫn là câu nói kia, Bao đại nhân hôm nay tâm tình hảo, thứ nhất Bao Duyên có hiếu tâm, thứ hai Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường sắp về đến, cho nên lười cùng Bàng Cát đấu võ mồm, chậm rì rì bước lên bậc thang.

“Ai.” Bàng Cát cười xong rồi, đang ôm bụng đuổi theo, thấp giọng hỏi Bao Chửng: “Nghe tiếng gió chưa?”

“Cái gì?” Bao Chửng khó hiểu nhìn hắn, thần sắc hắn dường như có chuyện.

“Sách.” Bàng Cát bĩu môi, hạ giọng nói: “Thục Trung đã xảy ra chuyện biết chưa?”

Bao Chửng sửng sốt, nhíu mày nhìn hắn: “Gặp chuyện không may?”

“Một tháng trước, có người từ Thục Trung tới.” Bàng Cát lời ít ý nhiều nói: “Tử châu, Mậu châu, Nhã châu Huyện lệnh địa phương, tướng lãnh địa phương, cao thấp tổng cộng mười hai quan lại địa phương, liên kết cùng Thành đô phủ doãn Hạ Chính hoành hành.”

Bao Chửng nhíu mày, Hạ Chính và mình là cùng kì, cùng nhiều vị quan viên trong triều quan hệ rất tốt, người cũng rất có khả năng. Hắn làm Thành đô phủ doãn đã mười năm, Thục trung vẫn luôn mưa thuận gió hoà, sao đó thể cùng nhiều quan viên như vậy hoành hành?

“Làm gì?” Bao Chửng buồn bực.

“Khó lường a.” Bàng Cát lắc đầu: “Cấu kết Thổ Phiên, dung túng sơn phỉ, tham ô thuế, còn cùng vài đại tướng phía nam cắt xén quân lương… Hơn nữa mười hai quan viên, đã chết mười một người, đều là bị người nửa đường chặn lại chém chết.”

Bao Chửng nghe được chân máy cũng dựng đứng: “Ngươi nói thẳng hắn tội ác tày trời không phải được rồi sao?”

Bàng Cát nhún vai, thân thủ vỗ Bao Chửng: “Hoàng Thượng vì giữ bí mật, lại sợ vu hãm trung lương, phỏng chừng cố ý âm thầm xử lý, có lẽ đã phái mật thám đi thăm dò, tính ngày cũng kém không nhiều lắm nên trở về rồi. Hôm qua ta tiến cung xem Hương Hương, sắc mặt Hoàng Thượng không tốt lắm.”

Bao Chửng nhíu mày: “Không lẽ những án này đều là thật.”

Bàng Cát cười: “Lão Bao, nếu là thật, ngươi biết có nghĩa gì không?”

“Vô nghĩa.” Bao Chửng nhíu mày: “Thành đô phủ nằm sát Thổ Phiên cùng Đại Lý, vị trí thập phần vi diệu (nhạy cảm), nếu xảy ra sai lầm gì sẽ khó lường.”

“Hạ Chính đang ở đó củng cố căn cơ, Hoàng Thượng đối hắn thập phần tín nhiệm, hạ lệnh điều tra khẳng định chỉ để phô trương một chút.” Bàng Cát dùng cánh tay cọ cọ Bao Chửng: “Ngươi bao lâu không đi tuần?”

Bao Chửng nhíu mày: “Không phải đâu…”

“Như thế nào không phải.” Bàng Cát chậc chậc hai tiếng khoát tay: “Ta xem ngươi lần này tám phần phải đi Thục trung một chuyến, Triển hộ vệ trở về chưa a? Nghe nói Hạ Chính bản thân là võ tướng theo văn, thủ hạ cao thủ nhiều như mây a.”

Bao Chửng phiền não, nếu là thật, có khả năng phải tốn chút công phu.

Trong điện, sắc mặt Triệu Trinh vẫn như mọi ngày.

Gần đây vẫn là trước sau như một quốc thái dân an, trừ bỏ trời có vẻ lạnh cần phát áo bông và mở thêm chúc phô, cũng không có gì đặc biệt. Triệu Trinh sau khi bãi triều, kêu một mình Bao Chửng đến thư phòng nói chuyện.

Bao Chửng nhìn Bàng Cát, Bàng Xát đối hắn làm cái biểu tình“Xem đi”, vui vẻ hớn hở hẹn Vương Thừa tướng cùng Bát Vương gia uống trà nói chuyện phiếm.

Bao Chửng đi theo Triệu Trinh đến thư phòng, chỉ thấy Triệu Phổ đang ôm Tiểu Tứ tử ngồi ở đó, Thái Hậu cùng Triệu Viện cũng tới, như là đang nói việc nhà, Triệu Viện bóc đậu phộng cho Tiểu Tứ tử.

Triệu Phổ ngẩng đầu thấy Bao Chửng bị Triệu Trinh mang đến, hơi ngẩn người, ý thức được… Khó trách hôm nay đột nhiên gọi hắn tiến cung, còn cố ý bảo hắn đến thư phòng, xem ra cũng không phải bàn việc nhà đơn giản như vậy a.

Triệu Trinh vào cửa, ôm lấy Tiểu Tứ tử cùng hắn đùa hai câu, Triệu Viện cùng Hoàng thái hậu liền mang theo Tiểu Tứ tử đến chỗ Bàng phi chơi, thuận tiện thăm Hương Hương. Hương Hương đã biết đi, còn có thể gọi Tiểu Tứ tử “Ca ca”.

Chờ mọi người đi rồi, Triệu Trinh bảo Trần Bật đóng cửa lại, ngồi xuống nhìn hai người.

Triệu Phổ nhìn Bao Chửng, ánh mắt ý nói — xảy ra chuyện gì?

Bao Chửng hơi nhướng một mi — ân! Đại sự.

Triệu Phổ liền hiểu được, chờ Triệu Trinh nói.

Triệu Trinh hỏi Bao Chửng: “Bao khanh, Triển hộ vệ cùng Bạch thiếu hiệp đã trở lại chưa?”

Bao Chửng gật đầu: “Theo kế hoạch, hôm nay hẳn đã có thể trở lại.”

“Hảo.” Triệu Trinh không nói chuyện tiếp, bộ dáng tâm sự rất nặng.

Triệu Phổ cùng Bao Chửng liếc mắt nhìn nhau một cái, hỏi: “Hoàng Thượng, xảy ra chuyện gì?”

Triệu Trinh hít sâu một hơi, đứng lên, từ bàn nhỏ lấy lên một chồng tấu chương thật dày ném mạnh lên bàn, mắng một tiếng: “Phản!”

Triệu Phổ cùng Bao Chửng hiếm khi thấy Triệu Trinh tính tình ôn hòa phát hỏa lớn như vậy, cầm tấu chương mở ra xem, càng xem, hai người mặt mày nhăn càng chặt.

Bao Chửng hỏi Triệu Trinh: “Hoàng Thượng, những tấu chương này…”

“Ta đã phái ảnh vệ đi thăm dò, thiên chân vạn xác!” Triệu Trinh ngăn cơn tức giận: “Uổng cho trẫm tín nhiệm hắn như vậy, hắn đem một Thục trung giàu có và đông đúc khiến cho kêu than phẫn nộ. Hiện tại trên núi đầy sơn tặc, nghe nói còn có vài thị trấn dân chúng đều bị chết đói.”

Triệu Phổ đóng tấu chương: “Hắn ăn hối lộ trái pháp luật không lo cai quản vẫn là thứ yếu, chủ yếu là, nhiều thuế cùng quân lương như vậy, hắn muốn làm cái gì?”

Bao Chửng cũng gật đầu: “Đúng vậy, Thổ Phiên vẫn như hổ rình mồi, gần đây nghe nói tân hoàng tử kế vị, nhất định là dã tâm bừng bừng.”

Triệu Trinh nhìn hai người: “Trong triều nhất định có nội gián của hắn, hoàng thúc, Bao khanh, một chuyến Thục trung này…”

Triệu Phổ xếp tấu chương lại: “Chúng ta đi một chuyến.”

Bao Chửng cũng gật đầu: “Bất quá không nên lộ ra, cải trang tốt hơn.”

Triệu Trinh đem Thượng Phương bảo kiếm trên tường đặt lên bàn: “Nếu Hạ Chính không xứng đáng, tiền trảm hậu tấu, việc này trọng đại, nhất định phải cẩn thận một chút.”

Bao Chửng nhận Thượng Phương bảo kiếm, tâm nói, Hạ Chính thân là nhị phẩm, lại làm Thành đô phủ doãn lâu như vậy, có thể nói bá chủ một phương, muốn chém hắn nói dễ hơn làm. Nói không chừng đến lúc đó còn phải xuất động đại quân… Xem ra, mùa đông này lại không thể yên bình.

Nghĩ đến đây, Bao Chửng ho khan một tiếng: “Hoàng Thượng, Bàng Thái Sư gần đây không bận gì chứ?”

Triệu Trinh ngẩn người: “Ý Bao khanh là, Thái Sư cũng nên đi theo?”

Bao Chửng cười cười, nhẹ nhàng khoát tay: “Cũng không phải.”

“Ân?” Triệu Trinh khó hiểu.

Triệu Phổ cười, nhìn Bao Chửng: “Bao tướng, muốn dùng Thái Sư làm mội, phân tán chú ý của Hạ Chính?”

Bao Chửng nở nụ cười, gật đầu.

Triệu Trinh thông minh cỡ nào, lập tức hiểu được, gật đầu: “Cũng đúng, Hạ Chính biết Khai Phong cử quan viên đến điều tra, nhất định sẽ có đề phòng cho người cải trang điều tra nghe ngóng. Hắn nếu sớm có chuẩn bị hơn nữa án binh bất động, các ngươi làm việc cũng khó khăn, cho nên… Các ngươi âm thầm đi trước, cách Thục trung không sai biệt lắm, trẫm lần nữa xuống chỉ, lệnh Thái Sư đi tuần. Hạ Chính nếu thật trong lòng có quỷ, nhất định sẽ muốn tiêu hủy chứng cứ phạm tội hoặc tiên hạ thủ vi cường, các ngươi tra sẽ dễ hơn.”

Bao Chửng gật đầu: “Hoàng Thượng anh minh.”

Ngoài cung, bàng Thái Sư vừa cùng bọn Bát Vương gia uống trà, vừa thở dài.

“Làm sao vậy lão Bàng?” Bát Vương gia hỏi hắn: “Sao ngươi cứ Buồn bã ỉu xìu.”

“Vương gia, quý phủ ngày không phảo có mấy đại cao thủ sao, cho ta mượn hai người được không?” Bàng Cát vẻ mặt cầu xin hỏi.

Bát Vương gia cười, vươn tay chọc chọc hắn: “Sớm chuẩn bị tốt  cho ngươi.” Nói xong, vỗ tay một cái, tứ đại cao thủBát vương phủ đi lại.

“Bốn người bọn họ bốn đến lúc đó phụ trách bảo hộ an toàn cho ngươi, đợi đến Thục trung, không vạn bất đắc dĩ, Hạ Chính hẳn là sẽ không động đến ngươi, hơn nữa còn có Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường cùng Trạch Lam, hẳn là không việc gì.”

“Ta không phải sợ mất mạng, ta là sợ Hắc tử kia áp bức ta a.” Bàng Cát lắc đầu thở dài, thầm mắng Hạ Chính thực tìm phiền toái cho mình.

Triệu Phổ Bao Chửng cùng Triệu Trinh sau khi thương lượng kế hoạch tốt, liền cáo từ rời cung . Triệu Phổ kỵ mã đi trước tới quân doanh, lần này cần Âu Dương phối hợp, còn muốn Hạ Nhất Hàng ở phía tây điều nhân mã hỗ trợ, không ít chuyện phải lo.

Tiểu Tứ tử cáo từ Bàng phi cùng Thái Hậu, ngồi trong kiệu Bao Chửng, thuận đường cùng nhau hồi Khai Phong.

Bao Chửng vẫn ngồi im suy nghĩ.

Tiểu Tứ tử mặc một cái áo chồng lông thỏ màu trắng, trên đầu đội mũ con thỏ nhỏ, trên chân lắc lư một đôi giày da hươu bé xíu, thỉnh thoảng hướng ngoài cửa sổ nhìn xung quanh.

Bao Chửng thấy hắn bộ dángsốt ruột, cười nói: “Đừng nhìn nữa, phỏng chừng khi ngươi trở lại trong phủ Triển hộ vệ cùng Bạch thiếu hiệp đã trở lại.”

“Thật a?” Tiểu Tứ tử mặt đỏ phây phây: “Ta hảo nhớ Miêu Miêu cùng Bạch Bạch nga!”

Bao Chửng cười sờ đầu hắn: “Đáng tiếc Triển hộ vệ vừa mới trở về, sẽ lại phải đi Thục Trung.”

“Chúng ta sẽ đi Thục Trung chơi sao?” Tiểu Tứ tử vui vẻ.

“Lần này cũng không phải là đi chơi nga.” Bao Chửng thở dài: “Phải đi bắt người xấu.”

Đang nói chuyện, chợt nghe bên ngoài Vương Triều gào to một tiếng: “Triển đại nhân!”

Tiểu Tứ tử vui vẻ, vén rèm kiệu nhìn ra bên ngoài, Triển Chiêu đang cưỡi Tảo Đa Đa, tựa hồ vừa mới vào thành, đang nhàn nhã hướng Khai Phong phủ đi. Nghe được Vương Triều gọi hắn, vừa quay đầu lại, Triển Chiêu cũng cười , vội quay đầu ngựa chạy lại.

Kiệu dừng lại, Tiểu Tứ tử liền vọt ra, Triển Chiêu xuống ngựa, một phen tiếp lấy Tiểu Tứ Tử giống như một quả cầu tuyết đang hướng tới, ôm đến: “Tiểu Tứ tử, nhớ ta không?”

“Nhớ!” Tiểu Tứ tử ôm Triển Chiêu hôn một cái, một bên Tảo Đa Đa cũng đi lại cọ cọ mặt Tiểu Tứ tử.

“Di?” Tiểu Tứ tử nhìn nhìn phía sau: “Bạch Bạch đâu? Không cùng ngươi trở về.”

“Nga, Hãm Không Đảo còn chút chuyện, Ngọc Đường phải hoãn lại vài ngày mới về được.” Triển Chiêu vỗ nhẹ Tiểu Tứ tử: “Ta gấp nên trở về trước.”

Bao Chửng cũng đi ra: “Gấp như vậy làm cái gì, chờ Bạch thiếu hiệp cùng nhau trở về cũng không muộn.”

“Hắc hắc, cũng đã hết ngày nghỉ rồi a, đại nhân, gần đây Khai Phong phủ có ổn không? Ta không ở không xảy ra chuyện gì chứ?” Triển Chiêu vẫn quan tâm tình hình Khai Phong phủ.

“Dĩ nhiên không có việc gì.” Bao Chửng cười hỏi: “Những người khác đâu?”

“Ân, cha nương đều đã về nhà, Đường Thạch Đầu cùng Nhạc Dương bị Thiên Tôn và Ân Hậu mang đi học công phu, nói là ba năm sau tái phóng xuất, đến lúc đó lại đến Khai Phong phủ hỗ trợ, bây giờ còn quá nhỏ.”

Bao Chửng gật đầu: “Rất tốt, rất tốt!”

Triển Chiêu dắt ngựa, ôm Tiểu Tứ tử, cùng Bao Chửng trở về.

Tiểu Tứ tử xoa xoa bóp bóp  Triển Chiêu, phát hiện không béo không gầy, bất quá tựa hồ dưỡng trắng hơn một chút, hơn nữa sắc mặt hồng nhuận khí sắc rất tốt, hai tháng này nhất định thực vui vẻ, tâm tình cũng tốt lên, duy nhất tiếc nuối chính là Bạch Bch còn phải chờ vài ngày nữa mới trở về.

Trở về Khai Phong phủ, Công Tôn vui vẻ chạy đến, bảo Tử ảnh Giả ảnh đi đặt một bàn lớn, cấp Triển Chiêu tẩy trần.

Bàng Dục cũng vui vẻ chạy tới, Bao Chửng bảo mọi người cùng đến Thái Bạch Cư hảo hảo ăn một bưa34, cố ý không nhắc chuyện xuất hành , trước để Triển Chiêu nghỉ ngơi hai ngày đã.

Ngày thứ ba sáng sớm, Triển Chiêu cũng đã nghỉ đủ, luôn cảm thấy Bao Chửng mấy ngày nay tâm sự rất nặng, vì thế chạy đến thư phòng hỏi Bao Chửng.

Bao Chửng thấy thời điểm không sai biệt lắm, đem chuyện phải đi tuần phía nam nói cho hắn nghe.

“Hạ Chính?” Triển Chiêu nhíu mày: “Hạ Chính năm ngoái ở giang hồ làm mưa làm gió, được xưng Báo Gấm, ở Thục Trung phi thường có danh tiếng. Mặt khác, Thục trung địa hình phức tạp, nhiều núi nhiều trại.”

“Triển hộ vệ, đối Thục trung võ lâm nhân sĩ có quen biết không?” Bao Chửng hỏi.

Triển Chiêu lắc đầu, vỗ tay một cái: “Ngọc Đường vài ngày nữa sẽ trở lại, hắn đối Thục trung hình như rất quen thuộc! Thục trung Đường môn đều là bằng hữu của hắn, vài trại chủ trên núi cũng cùng Hãm Không Đảo có giao tình.”

“Bạch thiếu hiệp phải vài ngày nữa mới trở về.” Bao Chửng nhíu mày: “Nhưng chúng ta càng trì hoãn càng không tốt.”

Triển Chiêu nghĩ nghĩ: “Khôngsao, chúng ta lưu lại lời nhắn rồi đi trước, phỏng chừng trước khi chúng ta đến Thục trung hắn đã có thể đuổi kịp.”

Bao Chửng gật đầu: “Vậy là tốt nhất, việc này nguy hiểm, nhất định phải cẩn thận làm việc.”

Triển Chiêu gật đầu, chạy đi chuẩn bị.

Ngày hôm sau, mọi người thừa dịp trời tối lặng lẽ ly khai Khai Phong phủ, đánh xe đi.

Chuyến này nhân số không ít, Bao Chửng, Công Tôn, Tiểu Tứ tử, Bao Duyên cùng Bàng Dục, mọi người ngồi xe. Nhóm ảnh vệ đánh xe và kỵ mã, Triệu Phổ cùng Triển Chiêu cũng kỵ mã đi phía trước.

Đoàn người tiến nhập quan đạo, ngày đêm gấp rút, chạy tới Thành đô phủ, trạm thứ nhất là một trấn nhỏ phía đông Thành đô phủ, cũng là nơi tất phải đi qua nếu muốn nhập thành — Kim Quan Trấn.

——————————

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Mị, tân giọt án tử. Có ống hỏi, vì mị đính hôn yếu phiên ngoại viết đâu, hai cái nguyên nhân, nhất là ta tưởng viết kể lại viết, cho nên không thể cam đoan một ngày nhất chương, nãi nhóm cũng không tưởng chờ văn giọt, là đi. Nhị là muốn xen kẽ rất nhiều phía trước chuyện cũ, nếu là hợp với vu án xem khả năng hội thực loạn. Ta sẽ tận lực mau hòa hảo viết xong phiên ngoại = =+

—————————-

Ta càng ngày càng iu hai cục cưng nha

————————-