Quỷ hành thiên hạ – CHƯƠNG 27 : THANH LÝ MÔN HỘ

       

CHƯƠNG 27 : THANH LÝ MÔN HỘ

Edit : Chuông cỏ

Beta : Trangki

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường trà trộn vào tiêu cục, hỏi một người giang hồ đang đứng ở vòng ngoài xem náo nhiệt: “Xảy ra chuyện gì vậy ?”

Người nọ cao thấp đánh giá Triển Chiêu một chút rồi nói: “ À, hôm nay vốn là ngày Lưu Hi tổng tiêu đầu rửa tay chậu vàng, nhưng đột nhiêu có hai người chạy tới gây sự, đả thương không ít người.”

“Vậ sao…” Triển Chiêu nhíu mày, hiếu kì: “Nhiều người giang hồ như vậy chẳng lẽ lại đi sợ hai người ?”

Vài người giang hồ đứng gần đó đều lắc đầu: “Hôm nay cũng có không ít cao thủ, còn có rất nhiều nhân tài mới xuất hiện trên giang hồ, chỉ là đại hòa thượng này quá lợi hại !”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau hòa thượng ? Vì thế đều ngẩng đầu nhìn lên đài.

Lúc này trên lôi đài, một hắc y nhân ngồi trên một cái giá cao. Người này có vẻ cà lơ phất phơ bất cần đời, một đầu tóc nâu ánh đỏ xù lên một cục, tuổi còn trẻ, cũng không giống hòa thượng. Hắn một tay nâng cằm nhìn người dưới đài : “Ta thấy hay là thôi đi, đánh không lại thì là đánh không lại, không cần miễn cưỡng!”

Nhìn kỹ dung mạo của người nọ, Triển Chiêu nghi hoặc tuổi không lớn, mười sáu mười bảy là cùng. Bộ dạng cũng không tệ, ngũ quan sắc sảo, vừa anh khí vừa mang theo vài phần bá đạo, hơn nữa……

Triển Chiêu nhón qua nhỏ giọng hỏi Bạch Ngọc Đường: “Ngươi có cảm thấy người này có chút quen mắt không ?”

Bạch Ngọc Đường hơi sửng sốt  bị Triển Chiêu nhắc tỉnh mới thấy quả thật giống như đã gặp ở đâu rồi.

“Các hạ là người phương nào ?”

Lúc này, một trung niên nam tử đi ra từ chủ trạch phía sau lôi đài. Hắn vóc dáng cao lớn, nếu không phải trên cằm có ba sợi râu dài đảm bảo sẽ tạo cho người ta cảm giác hắn là hung thần ác sát.

Ăn mặc hoa lệ nhưng không chướng mắt, ngược lại còn có vài phần khí phái, đi phía sau hắn là ba nam hai nữ, đều là người trẻ tuổi. Trong đó có một nam một nữ Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều nhận ra được, chính là hai huynh muội Trầm Bá Thanh và Trầm Ngọc Thanh. Xem ra, vị đi ở đằng trước chính là tổng tiêu đầu tiêu cục Lưu Hi.

“Ai, Lưu tổng tiêu đầu ra rồi !”

“Có trò hay nhìn !”

Triển Chiêu nhỏ giọng nói với Bạch Ngọc Đường nói: “Hoá ra nghi thức còn chưa bắt đầu đã có người đến quấy rối .”

Bạch Ngọc Đường mỉm cười: “Người Bạch Phúc an bài hẳn là sẽ không đến muộn, bất quá vị nhìn quen mắt kia lại nhanh hơn một chút .”

“Lại nói.” Triển Chiêu nhắc nhở Bạch Ngọc Đường: “Ta biết người kia giống ai rồi!”

Bạch Ngọc Đường giật mình: “Giống ai ?”

“Là tiểu hài tử mà ngày nào ngươi cũng gặp đó.” Triển Chiêu cười giảo hoạt.

Bạch Ngọc Đường nhíu mày người quen ? Không có khả năng, tiểu hài tử hắn nhận thức chỉ có Tiểu Tứ Tử và……

Bị Triển Chiêu nhắc tới tỉnh, Bạch Ngọc Đường quay qua nhìn kỹ lại cũng giật mình.

Lúc này, trong một tòa tiểu trà lâu cách đó không xa, Tiểu Tứ Tử cầm tay Ân Hầulạch bạch chạy lên lầu. Nơi này khá yên tĩnh, dù sao sau cũng không phải giờ cơm, trong lâu tự nhiên sẽ không có nhiều người. Bạch Phúc rất hiểu chuyện, cho tiểu nhị chút ngân lượng, nói bao cả tầng, đừng cho ai lên. Tiểu nhị cầm bạc hớn hở đóng cửa trà lâu, hảo hảo hầu hạ một già một trẻ này.

Ân Hầuchọn bàn cạnh cửa sổ, quả nhiên từ đây có thể nhìn hết toàn cảnh đại viện Lưu Hi tiêu cục.

“Thật nhiều người nha !” Tiểu Tứ Tử đứng trên ghế, bám vào khung cửa nhìn ra ngoài. Vừa liếc mắt một cái bé liền nhìn thấy hắc y nhân đứng trên lôi đài, lập tức sửng sốt.

“Di ?”

“Sao vậy ?” Ân Hầusợ bé đứng không vững ngã xuống thì khổ vội giữ bé lại.

Tiểu Tứ Tử nhíu mày: “Vì sao Tiểu Lương tử lại ở đó  ? Trên đầu còn đội một ổ gà nữa.”

“A…… Hắt xì.” Thiếu niên hắc y ngoại tộc đến quấy rối đột nhiên hắt xì một cái, vừa xoa mũi vừa quay đầu nhìn đám Lưu Hi đang đi lại.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường lúc này cũng đánh giá hắn một chút hỏi sao cứ cảm thấy người này rất quen mắt. Nếu bỏ qua chi tiết cái đầu ổ gà và tuổi tác thì dung mạo của người trẻ tuổi này và Tiểu Lương tử quả thật có tới sáu bảy phần tương tự !

Tiểu Tứ Tử đứng ở xa, lại là nhìn từ trên xuống nên bé không nhận ra chỉ thấy đó không phải là Tiểu Lương tử sao ? Nhưng hình như hơi thì phải. Bất quá cứ nhìn thấy Tiêu Lương là bé lại sốt ruột, lẩm bẩm tự hỏi: “Vì sao Tiểu Lương tử lại ở đó ?”

Triển Chiêu thấp giọng hỏi Bạch Ngọc Đường: “Người giống người hả? Dù sao thì toàn tộc của Tiểu Lương tử đều bị người Liêu giết, hẳn là sẽ không còn thân thích.”

“Có lẽ.” Bạch Ngọc Đường nhướng mi, ý bảo tiếp tục nhìn thử đi.

Lúc này, một nam tử hai khoảng hơn mươi tuổi, da mặt ngăm đen phía sau Lưu Hi ồn ào: “Dã cẩu từ đâu đến, dám đến quấy rối buổi lễ rửa tay chậu vàng của cha ta!”

Thiếu niên kia cười lạnh, không trả lời.

“Hỏi ngươi đó !” Một nha đầu thoạt nhìn thập phần điêu ngoa cũng nói một tiếng: “Câm điếc hay là nghe không hiểu tiếng người ? Quả nhiên, mọi rợ chính là mọi rợ.”

Thiếu niên cao thấp đánh giá nha đầu nọ một chút, bĩu môi: “ Đúng là…… Ta thường nghe người ta nói cô nương Trung Nguyên xinh đẹp ôn nhu, bây giờ diện kiến trước phẳng sau phẳng, đã không có mùi vị nữ nhân thì không nói, tính tình còn khó ưa nữa chứ.”

Bộ dáng nha đầu kia quả thực cũng không xinh đẹp, nhìn bộ dạng hẳn là nữ nhi của Lưu Hi. Lưu Hi cao lớn thô kệch dĩ nhiên nha đầu nọ cũng thô chả kém, xác thực không có nhiều nữ nhân vị lắm.

Bất quá là nữ tử thì sẽ không thích nghe người ta nói mình như vậy, huống chi còn là trước mặt người nhiều.

“Xú tiểu tử, bổn tiểu thư vả nát miệng ngươi!” Nói xong liền cầm đao muốn lao tới lại bị Lưu Hi nhẹ nhàng khoát tay ngăn lại.

Lưu Hi đánh giá thiếu niên nọ một chút: “Tiểu huynh đệ, ngươi là ai ? Vì sao lại đến quấy rối buổi lễ rửa tay chậu vàng của ta?“

Thiếu niên khoanh tay: “Ta và sư phụ đi ngang qua thì thấy có rất nhiều người giang hồ tụ tập trong này, còn có cả lôi đài nên chỉ muốn khoa tay múa chân một chút thôi.”

Triển Chiêu hỏi một người đang xem náo nhiệt bên cạnh: “Cũng đúng, lễ rửa tay chậu vàng thì việc gì phải dựng cả lôi đài ?”

“Ai, mấy chỗ như tiêu cục người đến người đi là chuyện bình thường.” Người nọ tựa hồ cũng là tiêu sư: “Nếu tiêu sư mới xuất hiện thì ngươi nghĩ lấy cái gì để an bài chức vị cho hắn? Dĩ nhiên là đánh đã rồi nói sau, càng lợi hại thì càng có tiền, không lợi hại  thì không được tiền . Lôi đài này lúc nào cũng ở đây, vừa rồi mọi người đến sớm, mà Lưu tổng tiêu còn chưa bắt đầu buổi lễ nên mới lên đài luận bàn một chút. Không nghĩ tới đột nhiên lại lòi ra một thiếu niên ngoại tộc và một đại hòa thượng, chắc là họ nghĩ đang luận võ nên mới chạy lên. Khinh thường mọi người không nói, còn đả thương người.”

Triển Chiêu nhíu mày: “Người vừa rồi bị đánh bay là do thiếu niên này làm ?”

“ Không phải, người nọ không phải do hắn đánh chết là hắn.” Nói xong, vươn tay chỉ một người cách đó không xa.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường lúc này mới chú ý ở đó còn có một người, bởi vì không đứng nên không nhận ra.

Đó là một đại hòa thượng mặc tăng bào màu đen, trên cổ đeo một chuỗi phật châu thật lớn. Hạt châu đỏ rực, mỗi hạt to cỡ nắm tay mà hắn đeo cũng không ngại mệt.

Triển Chiêu vừa thấy đại hòa thượng thì chau mày, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Hắn có khi nào là……”

Bạch Ngọc Đường gật đầu: “Huyết di đà Bố Tằng.”

Triển Chiêu kinh ngạc – hắn là phản đồ xú danh trong truyền thuyết của phái Thiên Sơn Huyết di đà Bố Tằng? Khó trách hắn lại đi gây sự với phái Thiên Sơn, môn hạ của Lưu Hi tiêu đầu phần lớn đều là tục gia đệ tử phái Thiên Sơn.

Triển Chiêu theo bản năng đảo mắt nhìn Bạch Ngọc Đường liền thấy sắc mặt hắn không được tốt lắm.

Vốn là Bạch Ngọc Đường còn lâu mới đi quản nhàn sự, có người tìm phái Thiên Sơn gây chuyện hắn xem náo nhiệt còn không kịp. Bất quá Huyết di đà này thì có chút ân oán với hắn.

Bố Tằng là một hung tăng đã làm rất nhiều việc ác. Nói đến sự tàn nhẫn tà ác của hắn thật sự là nhân thần đều phẫn nộ, tội lỗi chồng chất, nhưng môn phái của hắn lại là phái Thiên Sơn quang minh chính đại, hơn nữa…… còn là đồng môn của Bạch Ngọc Đường!

Thiên Tôn cả đời thu không ít đồ đệ, nổi tiếng nhất dĩ nhiên là Bạch Ngọc Đường. Nhưng có một đồ đệ Thiên Tôn chưa bao giờ nhắc tới, người giang hồ cũng rất ít biết đến, chính là Huyết di đà Bố Tằng.

Bố Tằng lúc đầu là một cái thuyền phu, trời sinh tính tình giảo hoạt dã tâm rất nặng. Năm đó công phu của hắn cực tệ nhưng cứ mơ tưởng có được võ công của phái Thiên Sơn, nên hao tổn tâm cơ tiến vào phái. Bởi vì hắn có thiên phú hơn người thông minh tuyệt đỉnh, nên Thiên Tôn nhìn hắn rất thuận mắt, còn chỉ điểm hắn vài câu. Thiên Tôn và Ân Hầu bất đồng, lão nhân đằng trước tính tình hồ đồ, lại không thích phiền toái nên không điều tra chi tiết về Bố Tằng, chỉ nghe vài chưởng môn phái Thiên Sơn đề cử hắn, nói hắn có tài. Vì thế mới dạy hắn chút công phu.

Nhưng mà Bố Tằng dã tâm bành trướng, Thiên Tôn bảo hắn một năm là có thể luyện hảo công phu, hắn lại muốn một tháng luyện thành, nên lén lút vụng trộm luyện tập tà công bị cấm của phái Thiên Sơn rồi tẩu hỏa nhập ma sau đó hoá điên. Sau khi Thiên Tôn cứu hắn đã phế bỏ tà công của hắn, khuyên hắn hồi tâm dưỡng tính. Hắn trong lòng ghi hận, thừa dịp Thiên Tôn ra ngoài huyết tẩy Bách Hoa cốc, giết vài tiểu đạo sĩ hầu hạ Thiên Tôn, trộm vô số võ công bí tịch trong Tàng Kinh, ẩn độn giang hồ tiếp tục luyện tà công.

Sau Thiên Tôn muốn bắt hắn thanh lý môn hộ. Bố Tằng ẩn độn bế quan lánh đi, cũng thả ra tin tức rằng Bố Tằng luyên công tẩu hỏa nhập ma đã chết. Thiên Tôn nghĩ hắn đã chết, vì thế không tìm nữa. Nhưng công phu của Bố Tằng càng luyện càng tốt, cuối cùng tái xuất giang hồ, đại khai sát giới, mọi người đặt cho hắn biệt danh là Huyết di đà.

Lúc Huyết di đà làm ác là lúc Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu còn chưa có sinh ra. Năm đó Thiên Tôn cũng đang bận cùng Ân Hầu diệt trừ Huyết Ma, không rảnh thu thập hắn. Đến khi giải quyết xong, Thiên Tôn truy kích Huyết di đà, đánh cho hắn trọng thương. Huyết di đà giả chết tránh được một kiếp, cuối cùng trốn đến Tây Vực, nghe nói hắn dưỡng một chập đã dưỡng hết vài thập niên. Sau đó trên giang hồ cũng không thấy hắn nữa, chỉ nghe nói hắn thường lui tới ở Tây Vực. Nhưng chuyện hắn hận Thiên Tôn là không sai.

Thiên Tôn tuổi càng ngày càng lớn, không quan tâm chuyện giang hồ nữa, chỉ là hắn lo cho Bạch Ngọc Đường, nên ban lệnh từ nay về sau nếu gặp Huyết di đà lập tức giết ngay. Vì phái Thiên Sơn thanh lý môn hộ, cũng vì thiên hạ trừ đi một đại họa.

Hiểu biết về giang hồ của Triển Chiêu so với đại đa số giang hồ hậu bối dĩ nhiên nhiều hơn. Nhất là chuyện liên quan đến Thiên Tôn, đám lão nhân gia lão thái thái trong Thiên ma cung bình thường không có việc gì liền đi bát quái ( tám chuyện =.= ) với hắn. Ngay cả chuyện Thiên Tôn lúc trẻ có mấy hồng nhan tri kỷ cũng biết hết, chỉ sợ chuyện hắn biết so với Bạch Ngọc Đường biết còn nhiều hơn, bởi vậy đối với cái tên Huyết di đà cũng có chút hiểu biết. Nếu luận bối phận, hắn ít nhiều gì cũng là sư huynh đã bị trục xuất sư môn của Bạch Ngọc Đường a!

Chỉ tiếc, mọi người ở đây trừ Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường thì không ai biết Huyết di đà. À quên, còn có một người trong trà lâu đối diện nhận ra hắn…..

Ân Hầu đứng ở lan can, nhìn thoáng qua liền nói với Tiểu Tứ Tử: “Người nọ không phải Tiểu Lương tử nhà ngươi đâu, tuổi tác thoạt nhìn không giống.”

“Đó là thân thích của Tiểu Lương tử sao ?” Tiểu Tứ Tử ngẩng: “Rất giống !”

“Rất giống sao ?” Bạch Phúc ở một bên khó hiểu: “Ta thấy ngũ quan bộ dạng cũng có sáu bảy phần tương tự, bất quá cũng có người giống người mà.”

“Không phải đâu!” Tiểu Tứ Tử chậc chậc hai tiếng lắc đầu: “Xem người phải xem khung xương không nên xem thịt !”

Bạch Phúc há mồm: “Vậy… phải nhìn thế nào ?”

Tiểu Tứ Tử nghiêm túc: “Biết Cửu Cửu vì sao muốn nhận Tiểu Lương tử làm đồ đệ không ? Bởi vì Tiểu Lương tử có căn cốt tốt, thích hợp luyện võ. Có rất nhiều chỗ trên cơ thể, nếu cha mẹ có thì con cái nhất định cũng có . Tỷ như nói cằm Tiểu Lương tử, ngươi xem cằm người này xem, còn có dáng đứng, còn có thói quen nhe răng lúc cười nữa !”

Ân Hầu khẽ nhíu mày: “ Đúng là vậy…… không lẽ là huynh đệ thất lạc nhiều năm?”

“Rất có thể, Tiểu Lương tử là ngoại tộc mà người này cũng vậy.” Tiểu Tứ Tử nói xong, vui vẻ: “Có khi nào là ca ca Tiểu Lương tử không ? Nếu thật là vậy Tiểu Lương sẽ rất rất vui !”

“Hy vọng là không.” Ân Hầu lại nhíu mày, ánh mắt tối lại rơi xuống người Huyết di đà đang ngồi: “Nếu đúng thì nó đã đi lầm đường lạc lối rồi.”

Mọi người tiếp tục nhìn xuống lôi đài.

Lưu Hi hỏi xong, thiếu niên trẻ tuổi chỉ đại hòa thượng sau lưng: “Sư phụ ta tới tìm phái Thiên Sơn võ lâm Trung Nguyên báo thù , nghe nói các ngươi đều là đệ tử phái Thiên Sơn?”

Sắc mặt Lưu Hi trầm xuống, nhìn Huyết di đà: “Đại sư, người xuất gia sao lại muốn đại khai sát giới ?”

“Ha ha.” Bố Tằng cười lạnh một tiếng: “Ta nghe nói, Thiên Tôn đã già đến hồ đồ , có vẻ không phải là giả.”

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường, chỉ thấy mí mắt hắn nhảy nhảy, nhẹ nhàng chọt hắn một cái: “Ngọc Đường, nhịn một chút, còn chưa tới lúc!”

Bạch Ngọc Đường hít sâu một hơi, đem hỏa khí đè xuống, tâm nói con lừa trọc, gia cho ngươi trăn trối nốt rồi sẽ làm thịt ngươi thanh lý môn hộ !

“Làm càn, Thiên Tôn là người mà ngươi có thể bình luận sao ?!” Tính cách Trầm Ngọc Thanh vẫn điêu ngoa như cũ, bước lên một bước chỉ vào mặt hắn:“Ngươi là ai?”

Bố Tằng nheo mắt, hung quang lộ ra: “Là người muốn giết các ngươi.”

“Khẩu khí thật lớn.” Trầm Ngọc Thanh nói xong, rút bảo kiếm nhảy lên.

Không ngờ, hắc y thiếu niên kia đỡ kiếm của nàng, cợt nhả nói: “Ai nha, võ công của nha đầu ngươi mới mấy cân mấy lượng, tìm đại nhân đi ra, đừng làm bẩn tay sư phụ ta.”

“Hỗn đản !” Trầm Ngọc Thanh vung kiếm chém thẳng xuống thiếu niên.

Thiếu niên xoay người né kiếm, nhảy lên đạp lên kiếm của nàng rồi “Sưu” một tiếng vọt ra sau lưng Trầm Ngọc Thanh.

Triển Chiêu nhướng mi, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Như Ảnh Tuỳ Hình ?”

Bạch Ngọc Đường khẽ lắc đầu: “Không đủ thuần khiết.”

Trầm Ngọc Thanh bị hắn làm cho hoảng sợ, còn chưa hiểu được thì mông đã bị người ta đạp cho một cước bay về cạnh Trầm Bá Thanh.

Thiếu niên khoanh tay cợt nhả: “Sư phụ ta là cao thủ đó, các ngươi chả đáng một đồng đâu, đừng tưởng cứ nhiều người là được. Cử cao thủ ra đi!”

Triển Chiêu khẽ nhíu mày, nghi hoặc nhìn thiếu niên nọ rồi thấp giọng hỏi Bạch Ngọc Đường: “ Hắn không phải là ám chỉ đơn đả độc đấu đánh không lại Huyết di đà , phải hội đồng mới được, tốt nhất là tìm cao thủ hỗ trợ đấy chứ? ”

Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu: “Ta cũng cảm thấy hắn có vẻ cánh tay ngoặc ra bên ngoài. Vừa rồi nếu Huyết di đà đã vận nội kình, nếu không phải hắn đá Trầm Ngọc Thanh xuống, nha đầu đó hẳn đã chết.”

“Ai nha, hoá ra hắn là thân ở doanh Tào lòng tại Hán sao !” Triển Chiêu chậc chậc hai tiếng.

Hắc y thiếu niên thối lui đến bên người đại hòa thượng: “Sư phụ, chỗ này đều là đám ô hợp, chúng ta tìm một chỗ ăn cơm đi ?”

Đại hòa thượng bỗng nhiên nghiêm mặt lườm hắn một cái, lạnh lùng cười: “Vi sư làm việc, không cần ngươi dạy. Lát nữa vi sư dạy ngươi Táng tâm đao của phái Thiên Sơn, ngươi nên hảo hảo học cho kỹ !”

Thiếu niên khẽ cau mày, trong mắt hiện lên chút lo lắng rồi ngẩng đầu nhìn mọi người, ánh mắt kia như thể đang giục người mau chạy đi !

Đại hòa thượng nói xong thì đứng lên, từ trong tay áo rút ra một thanh đại đao màu đen, đầu đao hơi cong, hình dáng có chút cổ quái.

“Táng tâm đao là chiêu gì ?” Triển Chiêu hiếu kì hỏi Bạch Ngọc Đường.

“Táng tâm đao là một trong những võ công bị cấm của phái Thiên Sơn.” Bạch Ngọc Đường thấp giọng nói: “Táng tâm đao còn được gọi là Bách nhân trảm sát trận, là một đao pháp rất hung tàn. Bởi vì quá mức hung tàn nên người sử đao đều là người có tâm thuật bất chính, người bình thường nếu muốn học trước tiên phải mài dũa cái tâm trở nên lãnh khốc thị huyết mới có thể học.”

Triển Chiêu nhíu mày: “Đại hòa thượng này muốn thông qua chuyện giết người mà dạy công phu cho thiếu niên?”

Lúc này, Lưu Hi bước lên một bước, trong tay hắn là một thanh kim đao : “Sao ngươi lại biết Táng tâm đao ? Không lẽ ngươi chính là hung tăng đã biến mất vài thập niên trước Huyết di đà Bố Tằng ?”

Bố Tằng cười ha ha : “Xem ra ngươi cũng không phải không có mặt, vậy cũng tốt, có thể cho ngươi chết minh bạch!” Nói xong, vẫy tay một cái: “Đồ đệ ta nói đúng vậy, một tên không đủ, cùng lên đi ! Ta sẽ lưu lại một người sống để hắn đi nói cho lão bất tử Thiên Tôn kia, ta sẽ giết sạch đệ tử phái Thiên Sơn của hắn, làm phái Thiên Sơn của hắn từ nay về sau biến mất trên giang hồ!”

Quần hùng xôn xao, đây chính là lần đầu tiên võ lâm xảy ra đại sự sau mấy năm yên bình.

Ở xa, Ân Hầu nhĩ lực cực tốt, tiếng của đại hòa thượng cũng vang, hắn nghe rõ ràng liền cười ha ha.

Tiểu Tứ Tử ngưỡng mặt, chuyện gì vậy? Lúc này bé chỉ lo lắng vị kia đại ca không biết có phải là thật nọ của Tiêu Lương sẽ không sao chứ.

Trong sân có không ít người phái Thiên Sơn, nhưng đều là tục gia đệ tử. Tuy nói là võ lâm quần hùng, nhưng Lưu Hi thân phận hữu hạn, công phu của hảo hữu hắn có thể thỉnh tới cũng chỉ bình thường. Bố Tằng nội lực thâm hậu công phu kì cao, mọi người rõ như ban ngày. Đám người giang hồ tuy rằng kêu đánh kêu giết nhưng thật sự thì không ai dám tiến lên khiêu chiến.

Trong nhất thời, bên nhiều người lại rơi xuống hạ phong.

“Yêu tăng, khẩu xuất cuồng ngôn.”

Lúc này, Trầm Bá Thanh tiến lên một bước, rút đao ra tựa hồ muốn đấu với Huyết di đà.

Triển Chiêu khoanh tay xem náo nhiệt, vừa nói với Bạch Ngọc Đường: “Công phu của Trầm Bá Thanh cũng không tồi, bất quá so với Huyết di đà thì còn kém xa.”

Bạch Ngọc Đường gật đầu không nói, tựa hồ đang cân nhắc khi nào ra tay cứu giúp thì được.

Huyết di đà nhìn Trầm Bá Thanh, nở nụ cười: “Vậy bắt đầu từ ngươi.” Nói xong hắn vung tay quét đao, đồng thời sát khí của toả ra, nội lực mạnh mẽ khiến Triển Chiêu cũng lắp bắp kinh hãi.

Triển Chiêu vừa rồi còn có chút tâm tư vui đùa, nhưng lúc này thì… sự tình không ổn ! Công phu của hắn không thể thứ có thể cười được, lập tức khẩn trương:“Ngọc Đường, có nắm chắc không ?”

Bạch Ngọc Đường rất thành thật lắc đầu: “Không biết.”

Triển Chiêu mở to hai mắt.

“Bất quá cũng không thể để hắn lại giết người của phái Thiên Sơn ngay trước mặt ta.” Bạch Ngọc Đường chỉ chỉ bên ngoài: “Đã chết một rồi.”

“Bằng không ta giúp ngươi ?” Triển Chiêu xung phong nhận việc, Bạch Ngọc Đường bóp trán: “Nếu ta muốn giúp ngươi bắt phản đồ Thiên ma cung thì Ân Hầu sẽ nghĩ như thế nào ?”

Triển Chiêu nhếch miệng lúc đó ngoại công còn không mắng hắn te tua sao. Thiên Tôn dĩ nhiên cũng sẽ không muốn đồ đệ của đối thủ một mất một còn hỗ trợ thanh lý môn hộ.

“Yên tâm đi Miêu Nhi.” Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng vỗ vai Triển Chiêu: “Ta có thể ứng phó .”

“Tại hạ Trầm Bá Thanh……” Trầm Bá Thanh thấy đại hòa thượng bước ra nghênh chiến thì tự giới thiệu, nhưng Bố Tằng lại xua tay: “Không cần, dù sao ngươi cũng sẽ thành người chết.”

Sắc mặt Trầm Bá Thanh trầm xuống, hắn tâm cao khí ngạo cũng không phải người dễ đối phó. Thấy đại hòa thượng khẩu xuất cuồng ngôn giận dữ rút đao gật đầu một cái: “Vậy tiếp chiêu đi !” Nói xong, vung đao.

Lại nói tiếp, công phu của Trầm Bá Thanh quả thật không tệ , Bố Tằng cũng hơi giật mình, hậu sinh phái Thiên Sơn không tồi…… Chỉ tiếc, đạo hạnh quá thấp lại còn là tục gia đệ tử. Chưa đến mười chiêu, Trầm Bá Thanh đã bị vây xuống thế hạ phong, hơn nữa rõ ràng Bố Tằng còn chưa dùng đến công phu thực sự.

Trầm Bá Thanh âm thầm than thở, không lẽ hôm nay phải bỏ mạng ở đây?

Đồng thời, đại hòa thượng giương mi, đang muốn hạ sát thủ lại nghe thiếu niên hắc y kia hô to: “A ! sư phụ !”

Đại hòa thượng sửng sốt, lui một bước quay ra nhìn hắn: “Cái gì ?”

“Không phải…… Ta đang tính hỏi ngươi chiêu đó là Táng tâm kiếm à ?” Thiếu niên thắc mắc: “Ta hiếu học chút thôi.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau. Trầm Bá Thanh suyễn thở hắt, lạu mồ hôi lạnh…… được thiếu niên này cứu một mạng.

Đại hòa thượng lạnh lùng nhìn thiếu niên, nghiến răng nghiến lợi quát ra một câu: “Ngươi thành thật cho ta.”

Thiếu niên vẻ mặt vô tội: “Ta không biết thật mà.”

Bố Tằng liếc mắt cảnh cáo thiếu niên kia một cái, quay đầu: “Kế tiếp là ai?”

“Ta đến !” Trầm Ngọc Thanh thấy đại ca nàng chịu thiệt, muốn lên hỗ trợ thì bị Trầm Bá Thanh kéo lại.

Lúc này, không ít người giang hồ đã lén lút trốn đi, Lưu Hi cầm kim đao: “Yêu tăng, ta tiếp ngươi!”

Lưu Hi đối chiến với yêu tăng, nhưng rõ ràng lòng thì dư nhưng lực không đủ. Công phu của hắn còn không bằng Trầm Bá Thanh.

Triển Chiêu nhỏ giọng nói với Bạch Ngọc Đường: “Nha, Ngọc Đường, không phải ta nói xấu phái Thiên Sơn nhưng ngươi coi Thiên ma cung á, bọn họ đều là võ lâm cao thủ. Phái Thiên Sơn trừ bỏ Thiên Tôn và ngươi cùng vài lão đạo sĩ không biết đã chạy đi đâu thì số còn lại đều là kẻ to mồm !”

Bạch Ngọc Đường nhìn trời, bất quá Triển Chiêu nói không sai bọn họ quả thực rất yếu. Sau này phải nói với Thiên Tôn lúc thu đồ đệ phải cẩn thận mới được.

“Ân Ân.” Tiểu Tứ Tử tuy rằng không hiểu lắm nhưng bé cũng biết đại hòa thượng hảo hung nga, có khi nào sẽ xảy ra chuyện không? Liền kéo tay Ân Hầu: “Làm sao bây giờ?”

Ân Hầu bình thản cười: “Không cần lo lắng, công phu của hòa thượng quả thực có chút tà tính, bất quá…… Bạch Ngọc Đường hẳn là có thể thu thập hắn.”

Lúc này trên đài, Lưu Hi đã gần đi bán muối.

Triển Chiêu để ý, thiếu niên kia so với những người khác còn sốt ruột hơn thì khó hiểu. Hắn thoạt nhìn tâm địa thiện lương, sao lại hội nhận Huyết di đà làm sư phụ, hay là bị bắt buộc ……

Huyết di đà chém thẳng xuống tử huyệt của Lưu Hi. Lưu Hi khó khăn né tránh. Mắt thấy đao tiếp theo tránh cũng không thể tránh, liền biết hôm nay chết chắc.

Ngay tại khoảnh khắc hắn đang chờ chết, thiếu niên đứng đằng sau ồn ào: “Sư phụ cẩn thận !”

Đại hòa thượng hơi ngây người, Lưu Hi lập tức nhân cơ hội đào thoát. Bố Tằng chau mày, quay đầu nhìn thiếu niên.

“Ách, ta nhìn lầm……”

Hắn nói còn chưa dứt lời, đại hòa thượng đột nhiên lóe thân, bước đến cạnh hắn một tay bóp cổ hắn giơ lên giữa không trung: “Xú tiểu tử, nếu không phải thấy ngươi thiên phú dị bẩm, ta sẽ không để ngươi lại. Ba lần bốn lượt đối nghịch với ta, hôm nay ta sẽ giết ngươi trước!”

“Ngươi mới là xú hòa thượng giết người không chớp mắt, lão tử nếu không nể mặt ngươi công phu tốt cũng sẽ không theo ngươi !” Thiếu niên giãy giụa cào cấu lung tung, thập phần hung hãn.

Đám người giang hồ hai mặt nhìn nhau này gọi là là nội chiến hả ?

Triển Chiêu nhíu mày: “Xem ra Huyết di đà vẫn bị tẩu hỏa nhập ma. Ngươi xem hai mắt hắn tơ máu che kín, tính tình hung bạo !”

“Hắn nóng lòng muốn thành tài nên chọn cách tà công phụ thể. Nội lực phái Thiên Sơn thiên về hàn khí, hắn lại dùng công phu thuần dương, hàn khí tụ tập trong cơ thể không thể thoát ra, thân thể sẽ tự động đẩy nhanh tốc độ di chuyển của huyết mạch để khu hàn, khiến cho huyết khí công tâm xung não, càng vận công sẽ càng hung bạo !” Bạch Ngọc Đường nói xong lóe thân.

Triển Chiêu vội chạy theo, tuy nói Bạch Ngọc Đường không muốn hắn ra tay nhưng dù sao Ngọc Đường cũng là mĩ quyến nhà hắn á! Một khi xảy ra chuyện, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Bạch Ngọc Đường gặp nạn. Cùng lắm thì bị ngoại công mắng hai câu, dù sao cũng đều là người nhà.

Ân Hầu thấy hết, bĩu môi: “Ai, nhi đại bất trung lưu !”

Tiểu Tứ Tử phồng má kêu: “Nha ! Thân thích của Tiểu Lương tử gặp nguy hiểm !”

Ân Hầu xách cổ áo bé: “Chỗ này xem không thấy, chúng ta lên nóc nhà xem đi.”

Tiểu Tứ tử nheo mắt nhìn hắn: “Người sợ Miêu Miêu gặp nguy hiểm thì có.”

Mí mắt Ân Hầu nháy nháy, vươn tay nhéo má Tiểu Tứ Tử: “Cái bánh bao nhà ngươi, lúc cần thông minh thì thật đúng là không ngốc !”

“Hôm nay ta sẽ giết tiểu súc sinh ngươi.” Huyết di đà ném thiếu niên xuống đất.

Thiếu niên bị ném cho choáng váng, vừa tỉnh lại thì thấy mắt Huyết di đà đỏ rực, giơ đao chém xuống. Hắn vội nhắm mắt chờ chết nhưng lại không thấy bị đao chém trúng, mà có cảm giác cổ áo bị ai đó kéo lại, bản thân thì bay lên.

Huyết di đà hạ đao mà thiếu niên đột nhiên biến mất, hắn cũng sửng sốt.

Đám người giang hồ nháy mắt im lặng.

Lưu Hi vừa rồi được thiếu niên kia cứu một mạng, thập phần lo lắng cho sinh tử của hắn, nhưng bất đắc dĩ đánh không lại Huyết di đà, vừa không thể cứu hắn vừa đi thí mạng…… đang lúc do dự thì kỳ tích xuất hiện.

Thắc mắc nhất là thiếu niên kia, nó mở to hai mắt hình như mình bị ai kéo đi, còn chưa hiểu ra thì cái mông đã tiếp đất.

Nó vừa xoa mông giương mắt thì nhìn thấy một mảnh tuyết trắng.

Thiếu niên kinh ngạc nhìn lụa trắng viền chỉ bạc cực kì xa hoa, tái ngẩng mặt, lầm bầm một câu: “Thần tiên……”

Hắn nói còn chưa hết, thì lại có cảm giác sau cổ bị ai đó chọt một cái, quay đầu một nam tử trẻ tuổi mặt lam y ngồi xổm cạnh nó.

Thiếu niên đổ mồ hôi lạnh hắn tới từ khi nào ? ! Giống hệt như mèo hoàn toàn không có tiếng động.

Người này có một khuôn mặt tươi cười ôn hòa thân mật, nhìn hắn thôi cũng cảm thấy thoải mái. Thiếu niên không khỏi cảm khái, người này thật đẹp mắt ……

Người trước mắt nó dĩ nhiên là Triển Chiêu.

Triển Chiêu dán sát vào nhìn kỹ, phát hiện nó và Tiêu Lương thật sự rất giống, liền cười tủm tỉm hỏi nó: “Tiểu huynh đệ, ngươi tên gì ?”

Thiếu niên ngẩn người, mở miệng: “Ta tên Tiêu Thụy.”

“Ngươi cũng họ Tiêu!” Triển Chiêu kinh hỉ: “Ngươi có biết một người tên là Tiêu Lương không? Nó so ngươi nhỏ hơn vài tuổi á.”

Thiếu niên bỗng nhiên chau mày, xoay mặt “Không biết !”

Triển Chiêu chớp mắt mấy cái Cái này ? xem ra là biết a.

Vỗ mông, Tiêu Thụy đứng lên nhìn kỹ Bạch y nhân vừa cứu mình, cũng chính là Bạch Ngọc Đường.

Triển Chiêu túm cổ áo nó kéo lại: “Muốn học võ công Thiên Sơn chính tông thì phải nhìn bên này, bên kia là thứ phẩm.”

Người giang hồ và Huyết di đà tất cả đều kinh ngạc nhìn Bạch Ngọc Đường tuổi còn trẻ lại có một thân võ công tạo nghệ như thế.

Trầm Bá Thanh cùng Trầm Ngọc Thanh lập tức nhận ra người đến chính là cứu tinh .

Lưu Hi chắp tay với Bạch Ngọc Đường : “Các hạ là……”

Trầm Bá Thanh vội nói với hắn: “Lưu sư thúc, đây là Thái Sư thúc tổ.”

Lưu Hi ngơ ngác, tâm nói ai cơ, bối phận cao như vậy chẳng lẽ là Thiên Tôn ? Không đúng, Thiên Tôn đã hơn một trăm tuổi không thể trẻ như vậy dược ? Vả lại còn nghe nói tóc Thiên Tôn bạc trắng mà.

“Là Cẩm mao thử Bạch Ngọc Đường.” Trầm Bá Thanh nhỏ giọng nhắc nhở.

Lưu Hi bừng tỉnh đại ngộ, kinh hỉ:“Nguyên lai là Thái……”

Bạch Ngọc Đường khoát tay chặn lại, không nhìn hai người bọn họ chỉ trầm giọng hỏi: “Thiếu niên kia liều mình cứu các ngươi, vì sao các ngươi không liều mạng cứu hắn ?”

Hai người sửng sốt, cũng có chút khó chịu.

Bạch Ngọc Đường cười lạnh: “Quả nhiên, cái gì thiên hạ Đệ nhất môn phái đều là khoác lác.”

Mọi người phái Thiên Sơn lập tức xụ mặt thường nghe nói Bạch Ngọc Đường tính tình cổ quái quả nhiên danh bất hư truyền.

Lưu Hi vừa định tranh cãi vài câu thì thấy Triển Chiêu xua tay với hắn, ý bảo hắn đừng cố cãi.

Lưu Hi liếc mắt một cái nhận ra liền nhận ra cổ kiếm đen tuyền trong tay Triển Chiêu, trong lòng khẽ động Triển Chiêu !

Người giang hồ nhỏ giọng bàn tàn, không nghĩ tới hai người này cũng tới.

Mà lúc này, Huyết di đà lại cao giọng nở nụ cười, trong tiếng cười ẩn chứa nội kình. Ở đây không ít người nội công không đủ đều chịu không nổi té xỉu .

Trên nóc nhà thượng, Ân Hầu bịt tai Tiểu Tứ Tử.

Bên dưới, Triển Chiêu bịt tai Tiêu Thụy. Tiêu Thụy có vẻ xấu hổ , đỏ mặt từ chối hai cái. Triển Chiêu khẽ nhíu mày thiếu niên này, tựa hồ có chút khác trước. Sau khi nghe được cái tên “ Tiêu Lương ” Tiêu Thụy liền có vẻ không tự nhiên.

Huyết di đà ngẩng đầu, cao thấp đánh giá Bạch Ngọc Đường: “ Nga ? Một thân bạch y thực con mẹ nó chói mắt ! Sở thích rất giống lão quỷ kia.”

Bạch Ngọc Đường chắp tay sau lưng cũng đánh giá hắn: “ Các đốt ngón tay sưng phù, song chưởng gấp khúc, nội lực bành trướng, huyết mạch không thông. Ngươi trộm luyện đến tầng thứ bảy cũng không thể luyện thêm.”

“Ha ha ha !” Huyết di đà ngửa mặt lên trời thét to: “Quả nhiên quả nhiên…… Nguyên lai là tiểu sư đệ !”

Bạch Ngọc Đường nhíu mi, chói tai rồi đấy.

“Sao rồi ?” Huyết di đà lỗ mãng bĩu môi: “Lão bất tử Thiên Tôn còn sống không ?”

Bạch Ngọc Đường lạnh mặt: “Ngươi không có tư cách nhắc tới hắn.”

“Ha.” Bố Tằng cười: “Xem ra hắn từng kể với ngươi về ta. Sao? Hắn bảo ngươi làm gì? Kêu một tiếng sư huynh hay là chửi ầm lên ?”

Bạch Ngọc Đường thản nhiên: “Giết không tha.”

Sắc mặt Huyết di đà lạnh lẽo: “Muốn chết…”

Bạch Ngọc Đường gật đầu: “Xác thực ngươi muốn chết.”

———————-

Trangki : Nói thêm về nghi lễ Rửa tay chậu vàng một chút. Chuông cỏ edit là chậu vàng rửa tay, ta ko dám chắc đúng hay sai nhưng trên phim và trong các đam mĩ cổ trang khác đều dùng là Rửa tay chậu vàng nên mạn phép sửa lại. Nếu có gì các nàng xin góp ý cho chúng ta. Nghi lễ này như kiểu Rửa tay gác kiếm thời nay, nghĩa là không xem vào việc giang hồ, không quản chuyện bên ngoài, chỉ chú tâm vào thảnh thơi và hưởng thụ. Nghi lễ rửa tay chậu vàng trong một số bộ phim thấy bảo là qua nghi lễ này nếu có thâm cừu đại hận gì cũng không thể báo nữa vì sau nghi lễ họ chỉ là người bình thường, những ân oán đều vứt sau lưng, ko màng việc đời. Vì thế nếu có thù phải báo trước khi nghi lễ diễn ra, nếu sau nghi lễ mà vẫn báo thù sẽ trở thành tội nhân bị giang hồ tróc nã :D. Đây là những gì ta góp nhặt sau khi coi phim và đọc truyện, thỉnh các nàng nếu không đúng thì cứ sửa.

Chương  28 :  Cửu trọng thiên

Edit : Chuông cỏ

Beta : Trangki

 

Huyết di đà Bố Tằng có nằm mơ cũng không nghĩ tới lại đụng phải Bạch Ngọc Đường ở nơi này.

Hắn chưa gặp qua Bạch Ngọc Đường nhưng hắn vẫn nghe nói đó chính là quan môn đệ tử của Thiên Tôn. Hơn nữa còn là đệ tử thu từ nhỏ, năm nay chỉ vừa mới hai mươi. ( quan môn đệ tử : đệ tử chân truyền do đích thân sư phụ truyền dạy )

Huyết di đà lúc đầu còn thấy buồn cười Thiên Tôn không phải đã già đến hồ đồ rồi đấy chứ, hết chuyện sao lại thu đồ đệ nhỏ như vậy. Nhưng sau này lại suốt ngày nghe người ta bàn tán về Cẩm mao thử Bạch Ngọc Đường, nghe đến mức hai lỗ tai hắn muốn đóng kén luôn. Nghe nói là kỳ tài võ học, hiện giờ đã nổi danh khắp thiên hạ.

Lúc đầu, hắn chỉ chú ý Bạch Ngọc Đường mặc một thân ảnh bạch sắc. Lúc đó Huyết di đà quả thật có vài phần sửng sốt, cứ tưởng Thiên Tôn giá lâm vì khí chất cũng có vài phần tương tự. Tuy nói hắn muốn gây phiền phức cho phái Thiên Sơn nhưng hắn vẫn rất kiêng kị Thiên Tôn. Ngồi ngốc ở Tây Vực lâu như vậy, hắn tính toán Thiên Tôn chắc đã hơn một trăm tuổi, có khi nào đã lụt nghề rồi không? Cho nên hắn mới nhân cơ hội chạy về. Nhưng nếu đột nhiên bảo hắn cùng Thiên Tôn so chiêu, hắn vẫn không dám nắm chắc.

Vừa nghe tiểu tử xinh đẹp trước mắt này chính là quan môn đệ tử của Thiên Tôn, Huyết di đà nở nụ cười, còn cười cực kì cao hứng.

Cả bộ dạng lẫn khí chất đều có chút xấp xỉ Thiên Tôn, khó trách lão bất tử kia hợp ý như vậy, chịu dạy hắn từ nhỏ. Nói cách khác đây là tiểu đồ đệ hắn sủng ái nhất, nếu giết hắn, vậy cũng coi như đã trả thù được Thiên Tôn.

Trong đầu Huyết di đà nảy ra ý niệm độc ác. Hắn muốn ở nơi này chính tay giết chết Bạch Ngọc Đường. Nói như thế nào thì niên kỉ của Bạch Ngọc Đường so với hắn nhỏ hơn không ít, nội lực luyện kiểu gì cũng không thể vượt qua hắn. Bất quá Bạch Ngọc Đường thế mà lại không bị sát khí của hắn làm cho sợ hãi, còn có thể xuất khẩu cuồng ngôn, một bộ không đem hắn để vào mắt. Huyết di đà cũng không phải ngốc tử, Thiên Tôn thu tiểu tử này làm đồ đệ nhất định có lý do, bởi vậy hắn quyết định cẩn thận ứng đối.

Trên nóc nhà, Tiểu Tứ Tử chống cằm cùng Ân Hầu ngồi coi diễn biến bên dưới, bé hỏi hắn: “Ân Ân, Bạch Bạch có thể đánh thắng hòa thượng hung hung kia không?”

“Hẳn là không thành vấn đề, bất quá……” Ân Hầu do dự, Tiểu Tứ Tử cả kinh: “Bất quá cái gì ?”

Ân Hầu quay đầu nhìn Tiểu Tứ Tử: “Phải cẩn thận kia con lừa trọc kia giở ám chiêu, ví dụ như một loại nội công thập phần tà môn của phái Thiên Sơn gọi là Cửu Trọng Thiên.”

Lúc Ân Hầu nói có dùng chút nội lực, thanh âm truyền đi, rất nhiều người giang hồ ở dưới nội lực bình thường không thể nghe thấy, nhưng Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường thì có thể nghe thấy. Đồng dạng…… Huyết di đà cũng có thể .

Huyết di đà chau mày, nhìn xuống dưới đài…… Tâm nói cao thủ từ đâu đến?

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu thì hiểu rõ, hẳn là Ân Hầu nhắc nhở Bạch Ngọc Đường cẩn thận Huyết di đà sử dụng ám chiêu.

Một câu này của Ân Hầu cũng không phải là làm điều thừa, trong mắt Huyết di đà hiện lên một tia bất mãn vì bị nói trúng quấy rầy kế hoạch.

Triển Chiêu cũng từng nghe qua cái tên “Cửu trọng thiên” nghe nói là một loại nội lực rất tà ác. Bình thường nếu ức chế nội kình tăng thêm một bậc thì gọi là Nhất Chu Thiên. Cao thủ có nội lực thâm hậu lúc đối chiến thường ức chế nội kình tăng gấp đôi, cũng tức là đạt tới Nhất trọng thiên. Bình thường Nhất trọng thiên có thể duy trì trong một thời gian khá lâu, cũng không ảnh hưởng đến cơ thể nên có thể dùng được.

Nhưng nếu nội tức hỗn loạn, cũng chính là cái mà người ta thường gọi một cách hoa mĩ là tẩu hỏa nhập ma, thì nội kình sẽ tăng nhanh một cách điên cuồng. Bình thường nguyên nhân tẩu hỏa nhập ma phần lớn đều là do thân thể không thể thừa nhận một nguồn nội lực quá mức cường đại, dẫn tới việc không khống chế được.

“Cửu trọng thiên” là nội gia công phu của Phái Thiên Sơn được một vị cao nhân sáng chế mấy trăm năm trước. Loại nội kình này chính là để trong khoảng thời gian ngắn tiến vào một trạng thái như tẩu hỏa nhập ma, nội lực nháy mắt tăng lên, dùng để đánh lén đối thủ.

Cao thủ so chiêu, sử dụng chiêu thức hỗ trợ để tăng nội lực (nói chung là buff)cũng là chuyện bình thường. Nếu nội lực hai bên không sai biệt lắm mà một bên đột nhiên ra tay sau dùng chiêu thức khiến nội lực tăng lên gấp mấy lần thì bên tiếp chiêu rất có khả năng sẽ bị thương nặng, cũng có thể chết.

Cửu trọng thiên chiêu cũng như tên, có một thì sẽ có chín, bất quá từ đó tới vẫn chưa ai có thể luyện đến mức đó, bình thường có thể luyện đến ba bốn tầng cũng đã phải đi gặp Diêm vương mấy lần . Vừa rồi Huyết di đà xác thực đã động tâm, tính toán khi đang so chiêu với Bạch Ngọc Đường thì lén dùng chiêu Cửu trọng thiên, để hắn chịu nội thương không nhẹ sau đó tiếp tục đánh lén.

Nhưng một câu của Ân Hầu đã đập tan dự tính của Huyết di đà.

Công hiệu lớn nhất của Cửu trọng thiên là đánh lén, nếu đối phương có chuẩn bị không tiếp chiêu thì cũng đồng nghĩa với việc nó sẽ hoàn toàn vô tác dụng, hơn nữa còn phải hao một lượng lớn nội lực. Nếu Cửu trọng thiên thất bại thì sẽ tổn hại nội lực của bản thân. Thậm chí còn có khả năng làm cho nội lực phản phệ, kết quả là thật sự tẩu hỏa nhập ma mà chết.

“Kẻ nào đang âm thầm tác quái ?” Huyết di đà nhìn bốn phía.

Có rất nhiều giang hồ nhân sĩ chung quanh không thể nghe được tiếng nói của Ân Hầu cũng có chút khó hiểu.

Triển Chiêu lạnh lùng cười: “Đại hòa thượng, sao ngươi có thể làm mấy chuyện thiếu đạo đức như đánh lén hả?”

Ánh mắt Huyết di đà phát lạnh, theo bản năng quay lại nhìn Triển Chiêu đứng sau Bạch Ngọc Đường, cũng thầm giật mình…… lại là một hậu bối trẻ tuổi khí độ bất phàm.

Nhìn hai người này, hắn cũng không khỏi cảm khái, quả thực hậu sinh khả uý. Bất quá diệt họa phải diệt ngay từ khi còn trong trứng nước, ngồi chờ bọn chúng trò giỏi hơn thầy không bằng nhằm ngay lúc bọn họ còn chưa thành tài liền dứt khoát diệt luôn!

Huyết di đà nghĩ đến đây, nâng tay giơ quái đao của hắn lên chém thẳng xuống Bạch Ngọc Đường.

Hắn dùng công phu phái Thiên Sơn nhưng chiêu thức có vẻ không quá thuần thục. Bạch Ngọc Đường vẫn chưa rút đao, chỉ nghiêng người né. Triển Chiêu cảm thấy không được tự nhiên  công phu của Huyết di đà hình như có vấn đề. Sao lại hoa mắt vậy?

“Hoa mắt quá à!” Tiểu Tứ Tử cũng thấy khó chịu, vươn tay dụi mắt. Ân Hầu thầm nhíu mày, không phải do chiêu thức ( mê ) hoặc người, mà là do thanh quái đao của Huyết di đà!

Chuôi đao hình trụ còn có khớp nối chứng tỏ nó không phải một cặp với thân đao, nhìn lâu dễ khiến người khác hoa mắt, huống chi là giao chiến.

Mặt khác…… Còn có khinh công của Bạch Ngọc Đường.

Dưới lôi đài không ít người xem muốn hoa cả mắt. Nhìn lại Bạch Ngọc Đường thì chỉ thấy mỗi cái bóng trắng, lắc trái lắc phải căn bản không thể biết hắn đang ở đâu.

Tiết ( Tiết hay Tiêu hả em ) Thụy xem cũng có chút chóng mặt, kinh ngạc mở to mắt.

“Lợi hại không ?” Triển Chiêu vỗ vai hắn, đồng thời cũng nhận ra hắn cảm thấy không được tự nhiên không phải vì Huyết di đà, mà là vì Bạch Ngọc Đường hôm nay đổi bên, lúc dùng Như ảnh tùy hình hắn hướng về bên phải. Triển Chiêu thông minh cỡ nào chứ, hắn lại cùng người ta tâm linh tương thông, liếc mắt một cái liền nhận ra Bạch Ngọc Đường đã có chuẩn bị !

“Được ! Khinh công rất cáo.” Tiêu Thụy gật đầu, nhìn Triển Chiêu: “Bất quá có lợi hại đến mấy cũng chỉ là bỏ chạy……”

“ Hanh !” Triển Chiêu cốc đầu nó: “Tiểu hài tử không kiến thức !”

Tiêu Thụy mếu máo, quay lại tiếp tục xem.

Sau khi Bạch Ngọc Đường nhường Huyết di đà mười mấy chiêu, Huyết di đà đột nhiên nhảy ra, chỉ hắn: “Tiểu tử, không dám ra tay hay là không thể ra tay ? Muốn ta giết ngươi ?”

Bạch Ngọc Đường cười nhạt: “Ba chiêu.”

“Cái gì ?”

“Ba chiêu, hạ gục ngươi.”

Huyết di đà giật mình, đồng thời hắn nghe thấy một tiếng rít như tiếng rồng ngâm, quang đao loé sáng.

Quần hùng cũng cả kinh.

Người dùng đao thì chỉ tư thế xuất đao đã chiếm năm phần, tư thế xuất đao đẹp hay xấu liền trực tiếp quyết định trình độ của đao khách. Bạch Ngọc Đường thiên hạ đệ nhất đao quả nhiên không phải giả, đao này rút ra cực suất cũng cực khó.

Tiểu Tứ Tử đột nhiên ôm ngực “Ai nha” Một tiếng.

Ân Hầu vừa rồi còn giật mình mấy ngày không gặp, công phu của tiểu tử này lại tăng lên không ít. Thấy Tiểu Tứ Tử ôm ngực vội đỡ lấy bé : “Sao vậy ? Bị nội kình chấn bị thương ?”

“ Sao ?” Tiểu Tứ Tử khó hiểu nhìn hắn.

Ân Hầu chỉ chỉ ngực bé: “Sao ngươi lại ôm ngực ? Đau à ?”

“Không phải.” Tiểu Tứ Tử thập phần nghiêm túc nói: “Mỗi lần Miêu Miêu, Bạch Bạch, còn có Cửu Cửu rút đao chỗ này của con liền ‘Oành’ một cái !”

Ân Hầu ngẩn người: “Oành…… một cái ?”

Tiểu Tứ Tử hít sâu một hơi: “Ừh ! Tiểu Lương tử nói, chỉ cao thủ mới làm được.”(chuongco: ừh. cao cao thủ đó cục cưng :”>)

Ân Hầu dở khóc dở cười. Phỏng chừng ngày nào của Triệu Phổ cũng rất vui, trong nhà dưỡng nguyên một tiểu ngốc tử mà. Quay lại tiếp tục xem, trong lòng có chút nghi hoặc Bạch Ngọc Đường cũng thổi phồng thật a. Nếu nói hắn có thể bắt Huyết di đà, điểm ấy Ân Hầu tin. Mà nếu nói ba chiêu có thể giải quyết …… thì thật có chút không tin . Bản thân Ân Hầu cũng chưa nắm chắc trong vòng ba chiêu liền có thể giải quyết con hồ ly cáo già âm hiểm ngoan độc Huyết di đà này. Bạch Ngọc Đường tính làm như thế nào?

Sau khi Bạch Ngọc Đường rút đao khỏi vỏ thì quét ngang một đao, đao phong cực thịnh. Huyết di đà chỉ thấy hàn quang xẹt qua, âm thầm ngạc nhiên tiểu tử này tuổi còn trẻ mà đã có một thân nội lực hảo mạnh.

Đồng thời, Huyết di đà cũng chau mày. Một đao này của Bạch Ngọc Đường chém ngang , nói cách khác hắn chỉ có thể chặn theo chiều dọc. Mấu chốt là đao của hắn, thân đao hình trụ, thân đao thẳng đứng, tiền trọng sau khinh, chém thẳng thì có ưu thế nhưng dựng thẳng để chắn này nọ thì lại là nhược điểm. Vừa rồi chỉ mới ‘nháo’ hơn mười chiêu, Bạch Ngọc Đường đã có thể phát hiện nhược điểm lớn nhất của hắn, sức quan sát kinh người.

Bình thường, đao khách đều chỉ biết chém thẳng, có người cả đời cũng không thể học được cách chém ngang, hơn nữa Bạch Ngọc Đường còn đang dùng tay trái……

Huyết di đà liền thấy kỳ quái, hắn thuận tay trái ? Vừa rồi rõ ràng hắn xuất đao bằng tay phải!

“Vừa rồi là tay phải mà!” Tiêu Thụy khó hiểu hỏi Triển Chiêu : “Hắn thuận tay trái ?”

Triển Chiêu mỉm cười. Ngộ tính của Tiêu Thụy không tệ, có thể chú ý cả tay Bạch Ngọc Đường hay dùng…… Bất quá, cái gọi là tay trái cầm bút tay phải viết chữ, đối với Bạch Ngọc Đường mà nói căn bản không có ý nghĩa. Hắn từ nhỏ tới giờ hai tay đều có thể dùng hoàn toàn không khác gì nhau, cũng không có bất cứ thói quen hay dùng tay nào.

Huyết di đà hiển nhiên cũng là không quá thích ứng, bởi vì chiêu thức hiện tại của Bạch Ngọc Đường hoàn toàn ngược lại với vừa rồi.

“Ai nha !” Ân Hầu vỗ đầu : “Quả nhiên y hệt Thiên Tôn, có thể dùng cả hai tay!”

Tiểu Tứ Tử ngẩng mặt, không hiểu : “Ai mà không thể dùng cả hai tay?”

“Vậy ngươi có thể dùng tay trái cầm đũa không ?” Ân Hầu cười hỏi bé.

“Vậy thì không được đâu.” Tiểu Tứ Tử gãi đầu.

“ Lão quái vật Thiên Tôn kia ấy, cả người hắn nửa trái nửa phải bên nào cũng dùng được.” Ân Hầu cười lạnh một tiếng : “ Hôm nay tiểu tử Bạch Ngọc Đường trở mặt mới có thể thấy được. Khó trách Thiên Tôn sống chết muốn thu hắn làm đồ đệ. Xem ra con lừa ngốc đó chết chắc rồi.”

Triển Chiêu từ nãy đã nhìn thấu tâm của Bạch Ngọc Đường, bởi vậy cũng không ngạc nhiên mấy.

Võ công trên đời được phân thành hai loại, đặc biệt và bình thường. Loại bình thường thì người nào cũng có thể luyện, luyện tốt thì lợi hại hơn một chút, luyện không tốt thì yếu một chút. Nhưng có tốt đến đâu, có lợi hại đến đâu cũng chỉ thuộc mức bình thường.

Mà võ công đặc biệt thì chỉ những người đặc biệt mới có thể luyện, cái này gọi là tuyệt kỹ. Cũng cùng một nguyên lí, tuyệt học cũng chỉ có người cực đặc biệt, thậm chí trên đời có khi chỉ có một hai người mới có thể luyện. Dựa vào cái gì ? Hiển nhiên là dựa vào thiên phú.

Triển Chiêu có thể luyện Yến tử phi là do trong vạn người chỉ một mình hắn được trời ban cho một thân xương mềm cốt nhẹ, thân thể linh hoạt, nói đơn giản chính là hắn có dáng người đặc biệt tốt. Mà Bạch Ngọc Đường có thể luyện Như ảnh tuỳ hình, trừ bỏ hắn có thân thủ nhanh nhẹn, thì còn do hắn thông minh, trái phải đều thuận!

Ân Hầu và Thiên Tôn là hai đại võ học kỳ tài được người đời công nhận. Ân Hầu hoàn toàn là dựa vào bản năng, ông trời ban cho hắn là một thân thể luyện võ Thiên hạ vô song. Luận phương diện này thì Thiên Tôn kỳ thật không bằng hắn…… nhưng sao không ngẫm lại vì sao tuổi gần như tương đồng mà tóc Thiên Tôn bạc trắng một đầu, còn tóc Ân Hầu lại đen một mảng . Hai người tinh lực giống nhau nội lực tương đương, nhưng tố chất thân thể bất đồng. Điều làm Thiên Tôn đạt tới độ cao mà thế nhân không thể với tới là do hắn có một cái đầu rất đặc biệt.

Đạo lý này, cũng đồng dạng áp dụng trên người Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường. Triển Chiêu học này nọ phi thường mau, liếc mắt một cái liền có thể học được. Kỳ thật chỉ có bản thân Triển Chiêu rõ nhất không phải do hắn nhớ rõ chiêu thức mà là thân thể hắn nhớ . Chiêu thức nào hắn cũng có thể làm được, thậm chí huyệt vị cũng có thể di động. Bình thường thân thể hắn so với cái đầu của hắn nhớ chiêu thức nhanh hơn, thường thường lúc hắn nghĩ thông suốt thì đã học được, không nghĩ thông suốt cũng vẫn học được . (chuongco : kì thị )

Năm đó, lúc Triển Chiêu hơn mười tuổi học được thuật di huyệt, nương hắn từng cảm thán, nói ngoại công ngươi quả thật đã truyền lại thiên phú cho ngươi. Mà Bạch Ngọc Đường cũng học một lần là được là do hắn thông minh, trí nhớ tốt.

Nhưng là, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường không chỉ kế thừa thiên phú của Thiên Tôn và Ân Hầu, đồng thời cũng bù những phần hai người không đủ. Ví dụ, thân thể Bạch Ngọc Đường tuyệt đối tốt hơn so với Thiên Tôn lúc trẻ. Mà Triển Chiêu…… mượn lời Ân Lan Từ thì hắn có một nửa giống Triển Thiên Hành, so với Ân Hầu lúc trẻ khôn khéo hơn.

Đây cũng là nguyên nhân thúc đẩy hai người Trường Giang sóng sau đè sóng trước. Kết quả của việc chiếm hết thiên địa linh khí chính là dù tuổi còn trẻ đã hoành hành giang hồ trổ hết tài năng, tiếu ngạo quần hùng. Đương nhiên , nếu hai người là thiên tài là do thiên phú thì Triệu Phổ là do nuôi thả nên trở thành thiên tài. Tóm lại anh hùng thì thích tụ tập với nhau, có lẽ có liên quan tới chuyện trăng tròn trăng khuyết? (có thể hiểu là vòng tuần hòa, trăng có lúc tròn nhưng qua thời gian phải khuyết. Ý nói là 60 năm mới có lớp nhân tài mới đó :v )Giang sơn biến đổi nhân tài xuất hiện, mỗi sáu mươi năm xuất hiện một đợt, sau đó yên lặng vài thập niên, rồi lại đến một đợt. Ân Hầu Thiên Tôn giết Huyết Ma cũng đã sáu mươi năm, thiên hạ lúc này quả thực cũng là gió nổi mây bay, anh hùng hào kiệt khắp nơi hội tụ, đương nhiên …… Có tốt cũng có xấu .

Một đao của Bạch Ngọc Đường xuất ra tao nhã, nhưng lại làm choáng một đám tục gia đệ tử phái Thiên Sơn đang đứng nhìn.

Huyết di đà hoàn toàn không có cách, chỉ có thể dựng đao tiếp một đao kia, rơi xuống thế hạ phong. Mà giận nhất là không phải một đao kia, mà là lúc hai thanh đao vào chạm vào nhau phát ra tiếng vang thanh thuý. Bạch Ngọc Đường không nhanh không chậm phán một câu: “Chỉ bằng khối sắt vụn này?”

Tiếng nói vừa dứt, Huyết di đà mạnh cúi đầu…… Nguyên bản một đao bị hắn đỡ được đột nhiên quét qua đỉnh đầu hắn.

“Đương” một tiếng, mũi quái đao bay ra ngoài, sau khi xoay mấy vòng giữa không trung thì rơi xuống cắm phập xuống đất, giống như một cái đinh cắm phập xuống mộc sàng của lôi đài.

Mọi người há miệng thở dốc…… đao pháp quá nhanh!

Huyết di đà cũng phát hiện trên thanh đao của hắn có một tầng hơi nước, âm thầm kinh hãi đao của Bạch Ngọc Đường là bảo đao không sai, nhưng thanh đao của hắn cũng không phải là “Sắt vụn” thật! Muốn dùng bảo đao chém gãy bảo đao thì cả hai thanh nhất định đều bị ảnh hường, hơn nữa trên đời thật sự có đao pháp nhanh như vậy sao ? Nhưng vừa thấy hơi nước Huyết di đà minh bạch.

Nguyên lai vừa rồi trong nháy mắt lúc Bạch Ngọc Đường xuất đao đã âm thầm vận hàn khí, đó còn là nội lực độc môn, tạo một tầng băng sương trên lưỡi dao. Bảo đao của hắn vốn cũng rất sắc bén, bởi vậy không ai phát hiện trên lưỡi đao có một tầng băng mỏng. Trong quá trình huy đao hai luồng kình phong được tạo ra, trong nháy mắt lưỡi đao băng được mài mỏng như tơ. Nương theo nội kình cùng với đao phong vốn có, tầng đao băng siêu mỏng đã chém đứt đầu đao của Huyết di đà.

Đồng thời, lớp băng còn bảo hộ đao của Bạch Ngọc Đường không chịu bất cứ tổn hại nào.

Huyết di đà nghiến răng nghiến lợi, một đao này tựa như lơ đang nhưng rốt cuộc lại có bao nhiêu tâm tư. Mới một chiêu đã làm hắn cảm thấy sao đối phương lại thông minh như vậy, tương phản chính mình thì lại dại dột ngu ngốc y như lừa. Loại cảm giác này đã từng xuất hiện nay lại hiện lên, trước mắt phảng phất như xuất hiện một mảng bạch y của Thiên Tôn, vĩnh viễn chỉ có thể nhìn cái bóng của hắn, không thể cường đại hơn hắn!

“Đây là cảm giác khi so chiêu với Thiên Tôn.” Ân Hầu thản nhiên lắc đầu: “Tử lão quỷ, nhất vạn tâm nhãn.”

Tiểu Tứ Tử ngẩng mặt: “Tôn tôn không phải thiếu tâm nhãn sao ?”

Ân Hầu “Phốc” một tiếng: “Lúc nào chả vậy, tâm nhãn của hắn chỉ dùng trên võ công thôi.”

“ Vậy sao !” Tiểu Tứ Tử gật đầu: “Khó trách Bạch Bạch bình thường rất ngốc……” còn chưa dứt lời bé đã bị Ân Hầu bịt miệng: “Cẩn thận hắn hắt xì phân thần !”

Tiểu Tứ Tử vội im bặt.

Triển Chiêu khoanh tay bĩu môi hắn ở với Bạch Ngọc Đường nhiều như vậy, khôn khéo chả thấy đâu đầu óc cũng ngốc muôn chết, lúc nào cũng bị lừa, nhưng lúc con chuột này đánh nhau quả thật rất khôn khéo, hắn không phản đối.

Tiêu Thụy thì hoàn toàn không hiểu gì, chỉ theo bản năng bị một đao kia của Bạch Ngọc Đường hấp dẫn. Chỉ một đao đã ai có thể chém đứt đầu đao của Huyết di đà, thật sự là…… thống khoái !

Huyết di đà thấy Bạch Ngọc Đường xoay tay tựa hồ muốn tiếp tục chém tới, biết không có thể đỡ vội lui lại, không ngờ trước mắt nhoáng lên một cái…… Bạch Ngọc Đường biến mất !

Hắn thầm nghĩ một tiếng không tốt ! Bởi vì vừa rồi lúc Bạch Ngọc Đường dùng Như ảnh tuỳ hình đấu với hắn hơn mười chiêu đều dùng tay phải, cũng có thói quen hơi hướng sang phải. Cao thủ so chiêu cũng tựa như cao thủ chơi cờ, rất nhanh có thể thích ứng kì lộ của đối phương. Vừa rồi thói quen của Bạch Ngọc Đường là giả, nhưng Huyết di đà quả thật vẫn bị lừa . Trong nhất thời không thể thích ứng, nhưng hắn rất nhanh đã cảm giác được sau ót có gió lạnh lướt qua, biết Bạch Ngọc Đường đã lẻn đến phía sau, kình phong nổi lên là đao !

Để tránh cho đầu bị chém rớt, Huyết di đà theo bản năng nâng đao, chắn bên nhĩ sườn.

Lại nghe “Đương” Một tiếng.

Huyết di đà liền nhận ra không ổn! Vừa rồi đao đầu tiên của Bạch Ngọc Đường có thể chém rớt đầu đao của hắn thì đao thứ hai dĩ nhiên cũng có thể chém rớt thân đao. Quả nhiên ! Hắn nhanh chóng nghiêng đầu, thoát được cổ nhưng lại không thoát tai.

“Sưu” một tiếng, Huyết di đà chỉ cảm thấy lỗ tai lạnh lạnh, sau đó một luồng chất lỏng hầm hập chảy xuổng cổ. “ Bịch ” một tiếng, một cái lỗ tai rơi xuống đất.

Người giang hồ đều mở to mắt, không nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra. Chỉ biết là đao của Huyết di đà bị chặt đứt, lỗ tai cũng rớt mất một bên, trên mặt toàn là máu.

Lúc Tiểu Tứ Tử muốn nhòm xuống thì trước mắt đen thui, Ân Hầu bịt mắt bé.

Tiểu Tứ Tử dãy dụa: “Nha ! Không thấy gì hết. Ân Ân, bỏ tay ra đi!”

Đồng dạng giãy dụa còn có Tiêu Thuỵ đang bị Triển Chiêu bịt mắt: “Ai nha, bỏ tay ra, lão tử không thấy được đao chiêu!”

Huyết di đà mặt đầy máu, lại nhìn xuống tay, chỉ còn chuôi đao, thân đao đã rơi xuống đất biến thành một mảnh sắt đúng nghĩa. Lửa giận dâng lên nhưng tự hắn cũng biết mệnh số đã hết, chỉ cần Bạch Ngọc Đường xuống một đao nữa là chết luôn! Không thể tưởng tượng được hắn luyện công phu cả nửa đời, sau khi bị Thiên Tôn đả thương lại dưỡng thương thêm nửa đời nữa, thật vất vả mới rời núi. Còn chưa kịp báo thù đã bị đồ đệ Thiên Tôn đánh chết. Không cam lòng! Hắn không cam lòng!

Nhưng tại hắn nhắm mắt chờ chết lại nghe thấy tiếng thu đao vào vỏ.

Bạch Ngọc Đường vừa thu đao, vẫn như trước vân đạm phong khinh: “Ngươi không xứng chết dưới đao của ta.”

Huyết di lửa giận công tâm. Lúc này ngay cả Triển Chiêu và Ân Hầu cũng sửng sốt Bạch Ngọc Đường không phải muốn thanh lý môn hộ sao ? Sao lại không động thủ ?

Tiểu Tứ Tử cố sức tách ngón tay Ân Hầu ra thành một khe hở, nhìn ra ngoài. Trên mặt đại hòa thượng vừa rồi đầy máu, Tiểu Tứ Tử cảm khái thật sự biến thành Huyết di đà rồi nga !

“Xú tiểu tử, không biết trời cao đất rộng !” Huyết di đà đột nhiên nhảy lên.

Đồng thời mọi người dưới đài nâng tay che mặt, bởi vì nội lực quá thâm hậu, khi toả ra thì tựa như muôn ngàn lưỡi đao.

“Ngươi hãy chết dưới chưởng của ta đi!” Huyết di đà tìm cơ hội, ác tâm nổi lên, sau khi vận đủ nội lực thì sử xuất Cửu trọng thiên, đem nội lực bức đến cực hạn Lục trọng.

Huyết di đà đem nội lực dồn hết vào một chưởng hướng thẳng về phía Bạch Ngọc Đường.

Ân Hầu cả kinh.

Bạch Ngọc Đường đột nhiên xoay mặt nhìn Huyết di đà, khóe miệng khơi mào tựa như đang cười.

Huyết di đà vốn cho là Bạch Ngọc Đường bắt chước Thiên Tôn, suốt ngày giả bộ thanh cao, coi mình như thiên chi kiều tử còn người khác đều là sâu bọ, vì thế muốn cùng hắn đồng quy vu tận ra tay đánh lén!

Nhưng nhìn vẻ mặt của Bạch Ngọc Đường tựa hồ thứ hắn đang đợi chính là một chiêu này.

Huyết di đà đánh ra một chưởng cũng là có chút nghi hoặc, Bạch Ngọc Đường muốn làm gì ? Hắn không có khả năng tiếp một chưởng này. Một chưởng này có nội lực gấp sáu lần hắn, một khi tiếp chưởng, Bạch Ngọc Đường không phải chết thì cũng là gân mạch đứt đoạn, võ công phế bỏ.

Đang nghi hoặc thì chỉ thấy Bạch Ngọc Đường nghiêng người nâng tay, tựa hồ muốn tiếp một chưởng của hắn.

Huyết di đà hớn hở, tâm nói Thiên Tôn a Thiên Tôn, đồ đệ của ngươi thiên phú cực cao nhưng cũng cực ngu xuẩn, cực không biết trời cao đất rộng! Dám một tay tiếp Cửu trọng thiên của hắn? Xem ra hôm nay Bạch Ngọc Đường nhất định sẽ chết trên tay hắn !

“Oành” một tiếng, song chưởng tương tiếp, mọi người liền cảm giác một cỗ nội lực mạnh mẽ ào ra, cuồng phong nổi lên. Không ít người lảo đảo ngã phịch xuống, trong viện cát bay đá chạy, khói bụi mù mịt.

Tiêu Thụy cảm thấy nó sắp bay rồi nhưng Triển Chiêu đứng sau đỡ lại, không để nó bị chút sứt mẻ nào. Ngẩng mặt nhìn, chỉ thấy hai mắt Triển Chiêu nhìn thẳng phía trước, khóe miệng nhếch lên, mỉm cười tràn đầy tự tin.

Trên nóc nhà thượng, Tiểu Tứ Tử bị Ân Hầu túm cổ áo, lơ lửng giữa không trung. Bé chỉ cảm thấy mình đang bay bay, thật thú vị . (chuongco: tàn bạo >3