Quỷ hành thiên hạ – CHƯƠNG 6 : BIỆT NỮU KÌ (THỜI KÌ KHÔNG ĐƯỢC TỰ NHIÊN)

       

CHƯƠNG 6 : BIỆT NỮU KÌ (THỜI KÌ KHÔNG ĐƯỢC TỰ NHIÊN)

Khi trời sắp sáng, xe ngựa của Công Tôn và Triệu Phổ cuối cùng cũng đến cửa huyện nha Hưng Hóa.

Sáng sớm các nha dịch vừa mở cửa, đã thấy trước cửa có một đại đội nhân mã.

Giả Ảnh xuống xe, hắn vốn nghĩ rằng nha dịch sẽ hét to mấy tiếng, không ngờ thủ hạ của Lưu Hiệp tương đối có lễ nghĩa, tiến tới lễ độ hỏi: “Các vị, đây là cửa nha môn, đến giải oan hay tìm Huyện thái gia?”

Công Tôn và Triệu Phổ trong xe nghe được, âm thầm gật đầu, Công Tôn vén rèm xuống xe: “Làm phiền các vị thông tri một chút, Công Tôn Sách Phủ Khai Phong, phụng mệnh Bao đại nhân đến hiệp trợ Lưu huyện lệnh tra án.”

“Nga!” Nha dịch vội vàng mời vào trong, một người lập tức chạy vào trong bẩm báo với Lưu Hiệp.

Triệu Phổ ôm Tiểu Tứ Tử xuống, tiểu gia hỏa sau nửa đêm đã không ho nữa, có điều vừa đến nơi đã ngủ, ngủ rất ngon.

.

.

Lưu Hiệp đích thân ra đón, mời người vào bên trong, hắn thật không ngờ cả Công Tôn tiên sinh đại danh đỉnh đỉnh ân sư cũng đưa đến rồi, nói vậy…

Lưu Hiệp thấp thỏm dè dặt liếc mắt nhìn Triệu Phổ, vội vàng hành lễ: “Tham kiến Cửu vương gia.”

Triệu Phổ bảo hắn cứ tùy ý, không cần câu nệ.

Ấn tượng của Giả Ảnh và Tử Ảnh đối với Lưu Hiệp rất tốt, chuyển hành lý vào trong viện, ngựa thì đưa về chuồng… Vừa vào chuồng đã nghe một trận ầm ĩ… Bạch Vân Phàm và Tảo Đa Đa thấy Hắc Kiêu rồi, có lẽ là lão hữu gặp mặt phải ầm ĩ một trận, khiến cho những con ngựa khác trong chuồng đều cả kinh lui về phía sau. Tử Ảnh còn đặc biệt phân phó mã phu, tính tình Hắc Kiêu không được tốt, nghìn vạn lần đừng nhốt chung với ngựa khác.

Lưu Hiệp cùng bọn Triệu Phổ vào biệt viện của Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, vừa đi vừa nhìn chằm chằm Thạch Đầu và Tiễn Tử, thầm nói đây là con gì a? Gấu con sao? Nhìn đâu có giống.

.

.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường tối qua lăn qua lăn lại cả một đêm, vừa thức dậy, đã bị lạnh còn có chút choáng váng, định đi nấu một nồi canh gừng uống.

Vừa đến cạnh giếng múc nước rửa mặt, liền thấy Hắc Ảnh Bạch Ảnh đang bê hành lí vào, chào hai người bọn họ một cái: “Ngũ gia, Triển đại nhân.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu lắc lắc đầu, nghĩ có khi nào mình còn chưa tỉnh không, hôm qua vừa gửi thư hôm nay đã đến rồi?

“Triển đại ca, Bạch đại ca.” Tiêu Lương đi đầu chạy ào vào phòng, phía sau là Thạch Đầu và Tiễn Tử.

Lúc này hai người mới hiểu được là Công Tôn và Triệu Phổ thật sự đã đến rồi.

Triển Chiêu vốc nước lạnh rửa mặt cho tỉnh, ngước lên đã thấy Công Tôn và Triệu Phổ theo sau Lưu Hiệp cùng vào, Tiểu Tứ Tử có lẽ còn đang ngủ, nằm trong lòng Triệu Phổ.

“Công Tôn, tới nhanh vậy, đang cần ngươi đây.” Triển Chiêu tiến lên.

Công Tôn vốn dĩ định khách sáo mấy câu, thế nhưng vừa ngẩng đầu đã ngây ngẩn cả người, hắn kề sát vào nhìn Triển Chiêu một chút, lại nhìn Bạch Ngọc Đường, nhíu mày: “Sắc mặt hai ngươi sao lại kém như vậy?”

Hai người liếc mắt nhìn nhau, ấp úng nói: “Tối hôm qua… Hơi nhiễm lạnh.”

Công Tôn lắc đầu, bảo Giả Ảnh nấu mấy chén canh gừng, đơn giản gom cả ba vào cùng trị, đều bị thương hàn.

.

.

Công Tôn vào phòng, Thạch Đầu trước tiên lủi lên giường nằm ngay ngắn, Công Tôn liền đem Tiểu Tứ Tử nhét vào trong lòng nó, kéo chăn đắp lên, ấm êm êm để bảo bối ngủ thêm một chút.

Sau đó lại bảo Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường ngồi xuống, Công Tôn bắt mạch cho hai người, vốn chỉ tưởng là bệnh thương hàn thông thường, thế nhưng bắt mạch rồi, Công Tôn sửng sốt. Sau đó, hắn dùng một loại ánh mắt kì dị nhìn hai người, khiến cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường bất giác đỏ mặt.

“Làm sao vậy?” Triệu Phổ hỏi Công Tôn.

“Nga…” Công Tôn chần chờ một chút, nói với Tử Ảnh: “Tử Ảnh a, đi xem dược thế nào rồi?” Vừa nói vừa nháy mắt với hắn.

Triệu Phổ không hiểu, có cái gì mà không thể nghe? Tử Ảnh tuy rằng rất muốn nghe, thế nhưng ý của Công Tôn là mọi người không thể ở lại, liền dẫn theo Tiểu Lương Tử đi ra. Các ảnh vệ đều lui ra ngoài, Lưu Hiệp còn có công vụ phải xử lý, cũng ra ngoài.

Cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn bốn người, Thạch Đầu Tiễn Tử vã Tiểu Tứ Tử đang ngủ say. Công Tôn ngồi bên bàn bưng cằm nhìn hai người, hỏi: “Hai ngươi… Đêm qua ngủ thế nào?”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường vạn phần xấu hổ, mập mờ ậm ờ nói: “Cũng… Cũng được.”

“Thực sự được?” Công Tôn không tin cười cười: “Không mơ thấy giấc mơ kì quái, hay là… chuyện kì quái?”

Triển Chiêu Bạch Ngọc Đường đều sửng sốt, Triệu Phổ ngồi một bên vừa ngáp vừa hỏi: “Thư ngốc, tối qua hai người bọn họ làm gì rồi?”

“Không a!” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường trăm miệng một lời, đồng lòng lắc đầu: “Cái gì cũng không có!”

Triệu Phổ và Công Tôn có chút bất ngờ sao người này lại kích động như vậy, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều thở dài xoay mặt nhìn nơi khác không nói lời nào. Một lúc lâu sau, Triệu Phổ cười, đá mày với Công Tôn: “Nói vậy là làm gì rồi? Cuối cùng cũng đã?”

Công Tôn cũng hiếu kì, thầm nói không lẽ mộng đẹp của Tiểu Tứ Tử đã thành thật rồi?

“Thật sự cái gì cũng chưa làm a.” Triển Chiêu bất đắc dĩ rồi: “Công Tôn, hay là ngươi nói thẳng đi, rốt cuộc làm sao vậy.”

Công Tôn cảm thấy có chút mất hứng, nói: “Hai người trúng *** độc rồi có biết không?”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường mở to hai mắt, cùng nghĩ đến mùi khói kì lạ tối qua, còn có cảnh lạ trong mơ và cảm giác khô nóng không tầm thường: “Có khi nào là…”

“Ai bản lĩnh như vậy có thể hạ độc được các ngươi?” Triệu Phổ cũng buồn bực.

Hai người đem chuyện mắt thấy tai nghe tối qua nói lại một lần, còn có chuyện buổi tối toàn thân khô nóng đi ra dội nước lạnh.

Công Tôn nghe xong thở phào nhẹ nhõm: “May mà tối qua hai ngươi cách khá xa không ngửi được a, nếu không có lẽ sẽ không là vấn đề có thể giải quyết bằng nước lạnh đâu.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lại không tự khống chế được, nghĩ tới cảnh nam nữ mập hợp trong rừng đêm qua, cùng với cảnh trong mơ, đem nhân vật đổi thành ai đó… Đều cảm thấy có chút choáng váng.

Triển Chiêu đỡ trán: “Hiện tại ta vẫn còn choáng váng, có phải là vì thứ dược kia không?”

“Nga, cái này thì không phải.” Công Tôn nói: “Yên tâm đi, *** độc đã giải rồi, đầu ngươi choáng váng là vì xối nước lạnh lại gặp gió, cho nên bệnh thương hàn rồi.” Vừa nói vừa viết một đơn thuốc: “Uống thêm chút dược sẽ khỏi.”

“Đúng rồi.” Triệu Phổ hiếu kì hỏi: “Hai người ngươi mơ thấy ai rồi?”

“Khụ khụ…”

Công Tôn đang uống nước, che miệng nhìn Triệu Phổ ——– thật trực tiếp a!

Các ảnh vệ đang nghe trộm trên mái nhà cũng nắm tay ——- nguyên soái thật lợi hại.

“Lẫn nhau sao?” Triệu Phổ vờ vô tư hỏi, dù sao thì da mặt hắn cũng dày mà.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều cảm thấy có chút khó thở, Triển Chiêu vội vàng xua tay: “Đừng nói bậy, Bạch huynh đã có người trong lòng rồi.”

Công Tôn và Triệu Phổ sửng sốt, trên mái, Tử Ảnh nhéo Giả Ảnh một cái, đau đến nỗi Giả Ảnh giật mình một cái: “Làm sao vậy?!”

“Thật không phải mơ a.” Tử Ảnh hồ nghi: “Bạch Ngọc Đường có người trong lòng? Mà không phải là Triển Chiêu!”

Giả Ảnh nhún nhún vai: “Ngươi phải biết rằng đây là Triển Chiêu nói, theo ta thấy, có vài phương diện năng lực lý giải của Triển Chiêu thật ra cũng không hơn Tiểu Tứ Tử bao nhiêu, đương nhiên là chỉ vài phương diện.”

Mà lúc này trong phòng trên giường, Thạch Đầu cảm giác trong lòng giật giật, cúi đầu nhìn, đã thấy Tiểu Tứ Tử không biết tỉnh dậy từ lúc nào, chân mày nhăn nhíu lại, xoa cằm ngơ ngác nhìn nó —— Bạch Bạch có người trong lòng? Không phải là Miêu Miêu sao?!

Thạch Đầu với qua ngửi ngửi Tiểu Tứ Tử, thấy không còn nóng, liền dùng cái bụng lông mềm mềm ủn ủn Tiểu Tứ Tử tiếp tục ngủ.

Tiểu Tứ Tử làm sao còn ngủ được a, mối nguy nghiêm trọng nhất trong lịch sử đã tới rồi! Người trong lòng Bạch Ngọc Đường, rốt cuộc là ai!

“Ách…” Triệu Phổ nhìn Công Tôn ——- thiệt hay giả?

Công Tôn nhướng mày một cái ——- không chắc, chỉ đành chờ sau này tìm cơ hội hỏi.

.

.

“Đúng rồi.” Triển Chiêu thấy bầu không khí có chút cổ quái, liền cắt ngang hỏi: “Sao các ngươi đột nhiên lại đến?”

“Nga, ta nghe nói lần này ngươi phải đối phó với Ẩn Sơn yêu vật, cho nên vội vàng đến hỗ trợ.” Công Tôn nói, hỏi Triệu Phổ: “Người có cánh đêm qua, còn nhớ rõ không?”

Triệu Phổ gật đầu: “Ân, là tên gia hỏa cầm đầu người bay đó sao?”

“Cái gì?” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường giật mình: “Cầm đầu người, có cánh biết bay?”

Triệu Phổ nghiêm túc gật đầu: “Trước đây khi ta, từng thấy qua mấy tên đeo cánh giả mạo đến phô trương thanh thế, có điều tối qua không giống như là giả, cảm giác rất thật.”

“Người làm sao lại có cánh?” Bạch Ngọc Đường cảm thấy những chuyện xảy ra gần đây đều có chút ngoài tưởng tượng.

Sau đó, Lưu Hiệp chu đáo phái người đưa điểm tâm đến, bọn người Triệu Phổ chạy suốt một đêm, bọn Triển Chiêu lăn qua lăn lại suốt một đêm, đều đã rất đói bụng, ngồi xuống trước tiên lấy một phần to cắn ăn, án kiện phiền não để qua một bên.

Tiểu Tứ Tử cũng dậy rồi, tựa trên người Thạch Đầu, Tiêu Lương đút bảo bối ăn kê đản canh. [nó là bánh flan ó]

Nhân lúc mọi người không chú ý, Tiểu Tứ Tử nhỏ giọng nói với Tiêu Lương: “Tiểu Lương Tử, khi nãy ta nghe thấy, Bạch Bạch có người trong lòng!”

“Ân, là Triển đại ca sao?” Tiêu Lương lại đút vào miệng bảo bối một muỗng đầy.

“Hình như là không phải.”

“A?!” Tiêu Lương cũng kinh hãi.

Tiểu Tứ Tử nghiêm túc nói: “Chúng ta nhất định phải nghĩ biện pháp điều tra rõ!”

“Ân!” Tiêu Lương vội vàng gật đầu, Cẩn Nhi nói thế nào thì là thế đó!

.

.

Trong khi ăn, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nói cho Công Tôn nghe một chút về án mạng xảy ra mấy ngày qua.

“Ăn mặt người?” Công Tôn nghe xong cảm thấy rất buồn cười, Triệu Phổ cũng nhíu mày: “Ăn mặt người… Ăn luôn cả cái mũi sao?”

Khóe miệng Triển Chiêu giật giật, Bạch Ngọc Đường trước sau như một không muốn ăn gì.

“Nga, ý của ta là, ăn cả mắt và mũi, vậy chẳng phải là ăn luôn cả rỉ mắt và rỉ mũi sao…: Triệu Phổ còn chưa dứt lời, mọi người đã không muốn ăn tiếp nữa, Công Tôn cầm cái bánh bao nhét vào chặn miệng hắn.

“Ẩn Sơn yêu vật, không bằng nói là Ẩn Sơn yêu tộc.”

Đối một bình trà, Công Tôn bắt đầu nói câu chuyện hắn biết về Ẩn Sơn yêu vật.

“Ẩn Sơn vốn dĩ là một truyền thuyết. Tương truyền, trên núi có một bộ tộc cổ, bọn họ có một đặc điểm chung, vô luận nam nữ đều có dung mạo rất đẹp, cho nên khi đó vương cung quý tộc đều muốn bắt Ẩn Sơn tộc về đùa giỡn. Sơn dân đại bộ phận đều được sơn thần bảo hộ, bọn họ rất ghét quý tộc hung bạo, thà rằng biến thành quái nhân cũng không chịu hầu hạ quý tộc. Vì vậy, sơn thần thực hiện nguyện vọng của bọn họ, biến bọn họ thành quái vật xấu xí, còn cho bọn họ đôi cánh, đồng thời đưa bọn họ đi ẩn giấu trong sơn lâm. Người tốt có thể nhìn thấy, lên Ẩn Sơn được chúc phúc về sau thăng chức rất nhanh, những kẻ tàn ác, hung bạo đến gần sẽ bị nguyền rủa, sẽ chịu vận rủi. Vì vậy, truyền thuyết về Ẩn Sơn cứ như vậy mà thành.”

“Nói vậy…” Triển Chiêu khó hiểu: “Người tại Ẩn Sơn hẳn là rất thanh cao, sao lại bắt đầu ăn thịt người rồi?”

“Còn có đoạn sau.” Công Tôn tiếp tục nói: “Sau này một sơn dân yêu một vị cô nương trong thôn, cô nương đó ngại hắn xấu xí, yêu một vị văn sinh công tử. Chuyện tương tự cũng xảy ra với những cư dân Ẩn Sơn khác… Dần dần, tính cách của bọn họ thay đổi, sau cùng trở nên hung tàn, đồng thời chán ghét những người có dung mạo đẹp.”

Công Tôn kể xong cố sự, Triệu Phổ cười: “Một bộ tộc đi từ bi kịch này đến bi kịch khác.”

Tất cả mọi người gật đầu ——- cực kì chính xác.

Đang nói, Giả Ảnh chạy từ bên ngoài chạy vào: “Vương gia, Lưu đại nhân nói phát hiện thấy một cỗ thi thể không đầu ở ngoại ô.”

Mọi người lập tức nghĩ đến ——- quái vật cầm đầu người đêm qua.

“Đi, ra ngoài đi dạo tiêu thực.” Mọi người đứng dậy ra ngoài.

.

.

Triển Chiêu đi đến giường cầm Cự Khuyết cũng muốn đi, Tiểu Tứ Tử ôm chặt hắn: “Miêu Miêu, bế bế, Tiểu Tứ Tử cũng muốn đi!”

Triển Chiêu bất đắc dĩ: “Tiểu Tứ Tử, ngoan ngoãn ở nhà dưỡng bệnh, chờ khỏe rồi lại ra ngoài.”

“Vậy Miêu Miêu nói cho Tiểu Tứ Tử biết người trong lòng Bạch Bạch là ai!” Tiểu Tứ Tử nhất định phải hỏi cho ra.

Triển Chiêu nhìn trời: “Ta cũng không biết a, hắn chưa nói tên.”

“Một chút cũng không tiết lộ sao?” Tiểu Tứ Tử không chịu buông tay.

Triển Chiêu không thể làm gì hơn là nói: “Ân… Ta chỉ biết là người trong lòng hắn rất đẹp, ăn mặc mộc mạc, không biết phân biệt vải vóc, gia cảnh giàu có, võ công cũng tốt, còn rất có danh tiếng trên giang hồ, nhưng lại thích chạy khắp nơi.”

Nói xong, Triển Chiêu đi.

Tiêu Lương lắc đầu cười khổ, Tiểu Tứ Tử bên cạnh ôm chầm lấy cánh tay nó, nghiêm mặt hỏi: “Tiểu Lương Tử, người đó là ai a?!”

Tiêu Lương ôm trán, nhét thêm một cái tiểu lung bao vào miệng Tiểu Tứ Tử: “Ăn xong rồi uống dược, mau mau trị cho khỏi bệnh Cẩn Nhi, ta thấy tương đối rồi!”

“Tương đối?” Tiểu Tứ Tử nghiêng đầu…

Tiêu Lương ôm cánh tay ngửa mặt lên trời lẩm bẩm: “A, Cẩn Nhi, ngươi đoán xem Triển đại ca khi còn bé có khả ái giống ngươi không?”

Đang nghi hoặc, Tiểu Tứ Tử hung hăng nhéo nó một cái: “Không được nghĩ đến người khác!”

Tiêu Lương kinh hoảng, vội vàng ngoan ngoãn dâng kê đản canh.

Giả Ảnh nhìn Tử Ảnh cười: “Ai, tiểu vương gia rất có phong thái của tiên sinh a.”

Mà Tử Ảnh lúc này vẫn còn đang trong trạng thái xoa cằm không hiểu: “Người đó là ai nhỉ?”

.

.

“…Hắt xì.” Trên đường đi ngoại ô, Triển Chiêu hắt xì mấy cái liên tục.

Bạch Ngọc Đường quay đầu lại nhìn hắn: “Còn chưa khỏi?”

“Không có, mũi ngứa thôi.” Triển Chiêu xoa mũi, đi lên vài bước tiếp tục bàn chuyện vụ án với Công Tôn.

Bạch Ngọc Đường khẽ nhíu mày, trước nay Triển Chiêu đều là đi sóng vai với mình, hôm nay xuất môn dường hắn cố ý muốn tách ra, không phải đi nhanh hơn thì chậm hơn… Con mèo này, đang giận dỗi sao?