Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 1.1: TỰ NHẤT | KHỞI ĐẦU

       

CHƯƠNG 1.1: TỰ NHẤT | KHỞI ĐẦU

Đây là Địa Ngục, hồng liên chi hoả bùng cháy trên đất, kim loại nghiền nát khắp nơi, lửa còn có máu trải đầy khắp ngõ nhuộm cả nơi đây chỉ còn một màu. Thế giới này đã không có người sống, chỉ có thi thể… Đây là Địa Ngục.

“Vẫn chưa tìm được sao?” Ở Địa Ngục dĩ nhiên có tiếng người.

“Chỉ còn Cảnh.” Giọng ôn nhuận đáp lại người trước.

Ở vùng đất nhuộm màu này, có ba người, quần áo màu đen, mái tóc màu đen, đó là màu sắc của Tử Thần.

“Y về rồi.” Chất giọng hoa lệ nhìn cái bóng đen chạy nhanh tới nói.

“Sao rồi?” Đây là người đầu tiên, mái tóc đen tự do bay lượn trong gió đêm, như hắc vũ đoạ lạc. Đôi mắt đen phảng phất không thấy Địa Ngục, sạch sẽ nhìn người trước mắt, trên gương mặt tuấn mỹ khiến người hít thở không thông là nụ cười của Thần, nhìn như bi mẫn cũng là tuyệt đối vô tình lãnh mạc, y là sủng nhi của đêm, đế vương của hắc ám, y là Đế. Rafa, Ám Dạ Quân Vương.

Hắc y nhân tới trước mặt ba người, dưới mái tóc đen ngắn là gương mặt nhã nhặn, so kém cả ba tuấn mỹ, nhưng để lộ khí tức nghiêm cẩn của một vị học giả, bộ đồ màu đen trên người không có vẻ nặng nề, thoạt nhìn y thâm thuý hắc ám tựa như thâm uyên, có một thứ cảm giác cấm dục đặc biệt, y là Thâm Uyên Chi Liêm — Mộc Cảnh, lấy một chiếc hộp nhỏ tinh xảo trong không gian ra, “Tìm được rồi.” Y nói với bọn họ.

Mái tóc quăn, gương mặt hoa mỹ là tạo hoá thiên vị, mặt, mũi, môi, tai, mỗi một chi tiết trên người đều là tinh điêu tế mài, mỗi một tiết điểm đều có vẻ cực kỳ hoa quý, thảm trạng đầy đất không ảnh hướng tới y, mỗi một động tác y đều ưu nhã, nhìn y như đang tham gia một yến hội ở cung điện hoa lệ, ưu nhã tàn khốc, Nhiễm Huyết Quý Công Tử Clovis. Byron. Heinrich.

Y nhìn chiếc hộp tinh xảo trên tay Mộc Cảnh dùng chất giọng hoa mỹ nói “Đây là mảnh cuối cùng, thật không dễ a.”

“Phải, là ràng buộc cuối cùng, nguyên điểm đã có thể khởi động.” Đây là một người không nên xuất hiện, mái tóc đen chỉnh tề được buộc phía sau, ngũ quan tuấn tú, nụ cười ôn nhã, như xuân phong phất liễu giọng nói là mưa nhỏ mặt hồ, thanh nhã đạm nhiên, ôn nhuận như ngọc, khiêm khiêm quân tử là ấn tượng đầu tiên mọi người dành cho y, đôi mắt kia thanh triệt, thế nhưng sâu trong đáy mắt có lãnh mạc vô tình như ba người khác, Tu La Quân Tử Thượng Quan Khiêm.

“Có cần phải vậy không?” Clovis. Byron. Heinrich hỏi.

Bốn người họ trong quá khứ xa xưa bị một số kẻ ở vị diện cao đẳng bắt làm vật thí nghiệm kéo vào Ma Phương chúng chế tác. Ma Phương, kiệt tác của vị diện cao đẳng, nó được đặt vào tất cả các nền văn minh xuất hiện ở các vị diện, khoa huyễn, ma pháp, võ hiệp, dị năng vân vân, kẻ bị kéo vào phải ở thời gian quy định học được tri thức văn minh nơi đây, sau đó tiến hành những cuộc săn bắn tàn khốc. Không gian thời gian (nguyên điểm) lúc bọn họ tới đều bị Ma Phương giam cầm, kẻ chết nguyên điểm sẽ bắt đầu khởi động, kẻ sống có thể trở về nguyên điểm, tất cả như khi tiến vào. Chúng nhất định không ngờ được, bốn vật thí nghiệm như họ sẽ cấu thành đồng minh, càng không ngờ được bọn họ có thể mạnh đến mức xé rách Ma Phương.

Nhưng mà, Ma Phương không hoàn toàn phá hủy, nó vỡ nát, mảnh vỡ rơi xuống các vị diện, nguyên điểm của bọn họ không quay tiếp. Nguyên điểm thế nào bọn họ không để ý, cho dù ngày sau bọn họ đã mạnh đến có thể trực tiếp chặt đứt sự khống chế của Ma Phương với nguyên điểm, nhưng bọn họ ghét cảm giác bị Ma Phương ràng buộc, cho nên bắt đầu tìm kiếm mảnh vỡ của nó ở các vị diện, hoàn nguyên Ma Phương, rồi triệt để giải thoát mình khỏi nó.

“Cứ xem như nghỉ ngơi.” Đế. Rafa cười trả lời, “Cảnh, bắt đầu đi.” Sau đó y lấy ra mảnh vỡ của mình.

Quá trình tìm kiếm không thể tốt đẹp, bọn họ bất chấp thủ đoạn, chọc không ít kẻ thù, bọn họ từng đào vong, hiểm tử hoàn sinh, mãi đến khi bọn họ có thể coi rẻ tất cả, cướp đoạt giết chóc vẫn chủ toàn trong sinh mệnh, bọn họ không e ngại tử vong, chỉ là mục tiêu lâu dài đã đạt thành, trên đời này ngoại trừ bọn họ còn có gì đáng để lưu ý?

“Nhờ ngươi, Cảnh.” Thượng Quan Khiêm hữu lễ nói với Mộc Cảnh, giao mảnh vỡ cho y. Là hư không, bọn họ đã không còn mục tiêu, một thời gian rất dài bọn họ sẽ nhàm chán đây, nghỉ ngơi một hồi cũng tốt, có vài người ở nguyên điểm y đều đã quên, đáy mắt Thượng Quan Khiêm là rét lạnh băng lãnh.

Clovis. Byron. Heinrich hiểu ý Đế. Rafa, y không nói gì nhún vai giao mảnh vỡ cho Mộc Cảnh. Về thì về, bọn họ đã không thể thương tổn y, chán thật.

Mộc Cảnh gật đầu.

Bọn họ theo dòng thời gian đằng đẵng, chỉnh hợp khoa huyễn, ma pháp, vũ kỹ, dị năng với nhau, hình thành hệ thống độc thuộc về mình.

Mộc Cảnh đến từ thế giới khoa học kỹ thuật, chế tạo sửa chữa là y am hiểu nhất, binh khí của bọn họ đều đến từ tay y.

Clovis. Byron. Heinrich đến từ thế giới ma pháp, mị lực trời sinh còn có lời ăn tiếng nói bồi dưỡng ở nguyên điểm khiến y trở thành nhân viên ngoại giao tài vụ của bọn họ.

Thượng Quan Khiêm là thế giới võ hiệp, nội lực còn có hiểu biết kỳ lạ đối với thân thể và thực vật ở thế giới cũ giúp y trở thành bác sĩ.

Đế. Rafa là thế giới dị năng mạt thế, y lớn lên ở một thế giới tàn phá, không có đúng sai, chỉ có mạnh mẽ, tự do, y như vậy đối với những kẻ sống dưới đủ loại pháp luật và cái gọi là đạo đức như bọn họ có lực hấp dẫn kinh người, nó giúp y trở thành lãnh đạo của bọn họ, ở thế giới này bọn họ chỉ thừa nhận y, chỉ có Đế. Rafa có tư cách ra lệnh cho bọn họ.

Năng lực tính toán và phân tích đến từ thế giới khoa học kỹ thuật, cộng thêm tri thức từ các nền văn minh, Ma Phương rất nhanh bị Mộc Cảnh sửa xong, lơ lửng giữa không trung tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Sau đó bị cả bốn triệt để huỷ diệt.

Đứng giữa Địa Ngục, Đế. Rafa nói với ba người còn lại: “Nhớ kỹ, chúng ta là Vô Xá.” Sau đó mở ra không gian trở về nguyên điểm.

Ngăn trên đường chúng ta đi đều là tội không thể tha, cho nên giết không tha. Người phương nào có thể định tội chúng ta, chúng ta không có tội.

“Nhớ liên hệ.” Mộc Cảnh khó được cười nhẹ, cũng đi.

“Sau này gặp lại.” Kế là Thượng Quan Khiêm.

“Đều đi cả rồi, nghỉ ngơi thôi.” Clovis. Byron. Heinrich.

Cuối cùng thế giới này không còn sinh mệnh sống, chỉ có tiếng lửa không ngừng cháy, tiếng gió thổi hỗn loạn, bi thương không thôi.

Thâm Uyên Chi Liêm