Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 1.3: HỌC VIỆN

       

CHƯƠNG 1.3: HỌC VIỆN

Năm năm sau.

Đại học Liên Bang, ngôi trường lớn nhất, ưu tú nhất của Ốc Lam, được xây ở ngoại ô thủ đô Liên Bang Ốc Lam — Vân Kinh, vì thành lập ngôi trường đại học này, chính phủ Liên Bang riêng chọn ra một thị trấn. Đại học Liên Bang là đại học mang tính tổng hợp, ở đây bạn có thể học được bất luận thứ gì mình muốn, trong trường ngoại trừ công trình sân trường cơ bản, còn có phố mua sắm, ngân hàng, bệnh viện, quảng trường, có thể nói là một học viện đô thị.

Đặc biệt nhất là chế độ học tập của nó. Chỉ cần đủ mười tám, bất kỳ ai cũng có thể vào đại học Liên Bang, ngành học bên trong mặc người lựa chọn, trước một tuần trường sẽ phát thời khoá biểu tuần kế trên online sân trường, thống kê nhân số lên lớp sắp xếp phòng học, cũng nội trong một tuần thông báo cho học viên. Ở trường ngoại trừ hai ngày nghỉ mỗi tuần, ngày lễ Liên Bang quy định không còn ngày nghỉ khác, đại học Liên Bang cũng không thi bất kỳ cuộc thi gì ngoại trừ tốt nghiệp, bạn có thể không chọn chương trình học gì, chơi vài năm, thế nhưng, chỉ có năm năm.

Cuộc thi tốt nghiệp, học viên quyết định một môn hoặc hơn một môn chuyên nghiệp xin tốt nghiệp, do giáo sư chuyên nghiệp khảo hạch. Giấy tốt nghiệp S là ưu tú nhất, giấy tốt nghiệp A là ưu tú, giấy tốt nghiệp B là hợp cách, học viên ba lần không thông qua cuộc thi không được trường học thừa nhận đồng thời đuổi học. Trong vòng năm năm, bạn muốn tốt nghiệp có thể tuỳ thời xin, ba lần không thông qua cũng không sao, vì học viện có chế độ năm năm, thế nhưng ở năm thứ năm không thông qua, như thường thủ tiêu tư cách học viên. Mà học viên đã học tập ở trường năm năm, năm thứ năm bị hạ lệnh cưỡng chế thi tốt nghiệp, trong vòng ba tháng phải quyết định chuyên nghiệp cần thi giao cho học viện, rồi nghe thông báo thời gian thi, không cần giao luận văn, khi thi trực tiếp trình bày lý luận cho giáo sư, để giáo sư quyết định thành tích.

Cổng trường đại học Liên Bang.

“Thật là, Lỗi, vì sao cậu kéo một năm mới chịu tốt nghiệp? Ba năm trước cậu đã có thể lấy bằng.” Người nói chuyện lười biếng dựa vào một chiếc xe huyền phù định chế cao cấp màu đen, mái tóc đen ngắn lộn xộn kiêu ngạo, cái quần cùng màu bó sát, áo trong bằng tơ dán thân, trên có mấy cái nút không gài, lộ ra xương quai xanh gợi cảm, xứng với khuôn mặt kiệt ngạo tuấn mỹ, nụ cười nguy hiểm, đây là một người thiếu niên khiến phụ nữ mê muội.

Thiếu niên đứng cạnh mặc áo trắng quần trắng, thân hình thon dài, tuấn mỹ không thua người kia, lại lịch sự tao nhã hơn đồng bạn rất nhiều, mặt mang mỉm cười, vừa nhìn chỉ biết xuất thân bất phàm, nhưng đừng xem thường cậu, cậu hôm nay lấy được bằng tốt nghiệp cấp S, hơn nữa là chuyên nghiệp điều khiển Mecha, “Ở trường có rất nhiều thứ để học, thầy cô và bạn bè cũng rất tốt, tôi vui lắm.”

“Tốt gì chứ, bọn họ nếu không phải vì cha cậu, nếu không phải cậu trở thành Mechanic, có thể nịnh nọt vậy sao, thật khiến người buồn nôn, chậc, nếu không phải cậu, tôi mới không ở đây năm năm.” Âu Dương Ngạo khinh thường, cậu là thiên tài, từ nhỏ đến lớn chỉ có Mộc Lỗi có thể so sánh, Mộc Lỗi là bạn và đối thủ cậu thừa nhận, nếu không phải Mộc Lỗi còn ở học viện cậu đã sớm vào bộ đội Mecha, không có đối thủ rất nhàm chán.

“Ngạo.” Bất đắc dĩ nhìn bạn tốt, Mộc Lỗi không tán thành nói, Ngạo quá mức kiệt ngạo, ngoại trừ cha không nghe ai cả.

“Đã biết. Ông anh phế vật của cậu bị hạ lệnh cưỡng chế tốt nghiệp, có ba tháng đi, hôm nay hình như là ngày cuối, chậc, hôm nay chọn môn tốt nghiệp, anh ta mới giao đầu đề. Ê, Lỗi, cậu sẽ không vì ông anh kia nên kéo dài tốt nghiệp đến nay đi.” Ân Dương Ngạo đột nhiên nhớ tới gì, nhìn bạn tốt quát.

“Không phải. Là vì tôi muốn học vài thứ ở trường. Còn có, đừng nói anh như vậy.” Mộc Lỗi vội vã biện giải.

“Tin cậu? Mới là lạ, thật không rõ cậu giữ gìn anh ta vậy làm chi, không có năng lực, người thừa kế của cha cậu khẳng định là cậu, tôi rất hoài nghi anh ta có phải con của cha cậu không, quả thực…”

“Ngạo!” Mộc Lỗi giận thật.

“Quên đi, anh ta tới rồi.” Thấy bạn tốt sinh khí, Âu Dương Ngạo nhún vai, cậu rất không thích ông anh của bạn tốt, âm u, không có thiên phú điều khiển Mecha, trong mắt cậu anh ta là cặn bã chiếm lấy tài nguyên.

Cách đó không xa, một cái bóng màu đen tới gần, cũng là màu đen mặc trên người Ân Dương Ngạo là nguy hiểm, mà mặc trên người y là âm trầm nặng nề, mái tóc cùng màu, chiếc kính gọng đen đeo trên mặt, che khuất đôi mắt, thấy không rõ biểu tình. Nhìn y, lại nhìn người bên cạnh còn có thần tượng cậu sùng bái, run rẩy, di truyền quả thật thần bí, cậu có nên tiến tu, lý giải sự huyền bí của gien không.

“Anh ơi, em thi xong rồi, cha hôm nay về nhà, chúng ta về thôi.” Đối với người tới, Mộc Lỗi cười nói.

“Ừ.” Không nhiều lời, Mộc Cảnh gật đầu đáp ứng. Sau đó mở cửa xe vào.

Mộc Lỗi kế tiếp, Âu Dương Ngạo vì chờ mong gặp thần tượng theo sau.

Xe rời cổng trường, người bốn phía bắt đầu nghị luận.

“Đó là công tử của Chiến Thần nguyên soái Mộc Linh Hạo, thật là phong độ phiên phiên.”

“Đúng vậy, nghe nói hôm nay cậu ấy lấy được bằng tốt nghiệp cấp S, giỏi thật.”

“Này có gì chứ, điều khiển Mecha tuy là chuyên nghiệp khó nhất, nhưng cậu ấy ở năm hai mươi tuổi đã nhận được tư cách Mechanic, cuộc thi ở trường tính cái gì.”

“Ngạo đại nhân cũng vậy!” Đây là nữ học sinh mê luyến Âu Dương Ngạo.

“Người phía sau là ai.” Học sinh vào học không lâu hỏi, có thể ở cạnh người ưu tú như vậy nhất định giỏi lắm đi, tuy rằng bề ngoài.

“Cậu là mới tới.” Một học viên cũ khẳng định nói.

“Phải, sao anh biết?” Học viên mới rất kinh ngạc, người này sao mà biết.

“Vì người trong học viện đều biết anh ta, Chiến Thần đại nhân còn có một đứa con cậu hẳn cũng biết!”

“Lẽ nào, anh ta là sỉ nhục của gia tộc Chiến Thần…” Học viên mới hiểu.

“Không sai, là phế vật kia, nếu không phải anh ta là con của Chiến Thần đại nhân, bất kỳ học viện nào cũng không cho phép anh ta nhập học.”

“Đúng vậy, nghe nói thời gian thi của anh ta đã được lập, lúc đó đi xem thế nào.”

“Đúng, chúng ta phải công chính, giáo sư không thể làm việc thiên tư, chúng ta cùng đi giám sát.”

“Nói rất hay, đi thăm dò địa điểm thi đi, chúng ta cùng đi.”

Mọi người tán đi, chuẩn bị gọi bạn bè cùng đi xem kịch vui. Đó xác thực là một vở kịch vui, một vở kịch vui có thể thay đổi tất cả, nhân loại sẽ dần thấy được tuyệt thế sắc bén thuộc về Thâm Uyên Chi Liêm, sự thay đổi sắp xảy ra với thế giới, là tốt hay xấu? Tương lai ai nào biết được…

Thâm Uyên Chi Liêm