Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 10: NĂNG NGUYÊN TINH

       

CHƯƠNG 10: NĂNG NGUYÊN TINH

Ngữ khí kiên định, khiến người trong sân thi không khỏi cứng lại, rồi bắt đầu nghị luận.

Mộc Cảnh không để ý, cầm chiếc hộp đặt trên bàn diễn thuyết, đi về phía đài biểu diễn.

Mộc Linh Hạo nhíu mày. Người ở đây không ai rõ hơn hắn, khí thế chấn nhiếp toàn trường trong nháy mắt vừa rồi là gì, đó là tự tin, tự tin tuyệt đối, tự tin của kẻ đứng trên đỉnh cao nhất lĩnh vực, khí thế ngạo thị thiên hạ. Tự tin ấy, vậy kỹ thuật này… “Thiên Cách.” Giọng Mộc Linh Hạo mang theo mệnh lệnh.

“Rõ, sếp.” Làm trợ thủ theo sếp lâu vậy, sao anh không rõ ý sếp. Kỹ thuật này xuất hiện sẽ đánh vỡ tất cả, ngẫm lại xem, năng nguyên vô hạn, nhân loại không cần vì nó phiền não, đủ loại vũ khí uy lực lớn từ lý luận thành hiện thực, số lượng Mechanic ngày càng tăng, bất luận Ốc Lam hay Nguyệt Cầu, chỉ cần nắm giữ kỹ thuật này, tuyệt đối không bỏ qua bên khác. Lý Thiên Cách thông qua máy thông tin an bài chỉ lệnh, bốn phía tranh cãi ầm ĩ, khiến không ai để ý. Chú nói này Cảnh, cháu không biết đây là thứ nghịch thiên cỡ nào sao, lần này cháu đột nhiên bạo phát cũng quá kinh hãi đi, trái tim chú Cách nếu không tốt sẽ bị cháu hù chết, nhìn chú Liệt kìa, như thấy quỷ vậy.

Bàn tay Mộc Lỗi đặt bên người không khỏi siết chặt, anh ơi, anh đã triệt để thoát khỏi bóng ma của cha, mà em vẫn còn vẫy vùng trong đó, anh ơi, thì ra anh từ lâu nhìn thấu, rõ ràng hơn em, cũng thông minh hơn em, anh đã đạt được thành tích trên một con đường khác, mà em đâu, thậm chí không tìm được đường. Lần đầu tiên, em có chút đố kỵ với anh.

Âu Dương Ngạo chỉ thấy long trời lở đất, bị áp chế, trong nháy mắt vừa rồi ngoại trừ thầy, cậu bị khí thế một người khác áp chế, Mộc Cảnh, anh quả thật không giống những gì tôi vẫn nghĩ, không, tôi căn bản chưa từng lý giải anh.

Chiếc hộp màu bạc được đặt lên đài, Mộc Cảnh ấn nhẹ một chỗ ở mặt hộp, hộp bị phân giải, bên trong là sự tinh mỹ của tác phẩm nghệ thuật. Kim loại màu bạc sáng bóng phảng phất mặt nước lưu động, hoa văn kỳ dị chạm rỗng, chỗ lõm an trí phía trên cùng có thể thấy rõ thông qua hoa văn. Theo động tác của Cảnh, nó xuất hiện một tí màu lam, dải băng khúc lam khúc bạc dần hiện ra trên thiết bị. Ánh mắt mọi người bị nó hấp dẫn, mỹ lệ hư ảo như vậy. Kéo nhẹ, dưới tấm vải trắng, Mecha lộ ra, năng nguyên hạch đã bị dỡ bỏ, ***g ngực trống rỗng, chỉ có máy đo năng nguyên phía trên, đã bị Cảnh cải tạo, động lực Mecha hoàn toàn không phản ứng, trong mắt không ánh sáng.

Giữa những tiếng kinh hô, chỗ lõm trên thiết bị mỹ lệ, xuất hiện rậm rạp ánh sáng, đủ mọi màu sắc như nhận được chỉ lệnh tập hợp lại, chậm rãi, ai cũng có thể thấy một thể rắn hình thành. Đột nhiên, ánh sáng biến mất, thương một tiếng, đó là tiếng thứ gì rơi xuống. Cảnh tắt thiết bị, dải băng lam bạc giao nhau đã biến mất, trở lại màu bạc, tuy rằng mỹ lệ, nhưng mọi người đều nghĩ nó đã mất đi sinh mệnh, bọn họ thấy được một loại mỹ lệ hư ảo, như một giấc mộng.

Lấy ra kết tinh màu đen trong chỗ lõm, chỉ chừng móng tay, Cảnh để nó vào hộp năng nguyên, trên máy đo là con số năng nguyên thuộc về Mecha, 100%. Ấn chốt mở động lực, hệ thống khởi động, đôi mắt của Mecha xuất hiện dải sáng màu đỏ.

Mọi người đứng lên, thực nghiệm thành công, lý luận của Mộc Cảnh thành lập.

Giáo sư chủ khảo kích động xông lên bục giảng: “Là thật, thật có loại năng nguyên này.” Vừa kiểm tra, vừa hoa chân múa tay vui sướng.

Thời khắc mọi người hưng phấn, cửa bị bạo lực mở ra, bộ đội vũ trang cấp tốc bao vây sân thi, học sinh và giáo sư kinh hoảng không thôi.

Người dẫn đội, tới trước mặt Mộc Linh Hạo, hành lễ, “Báo cáo nguyên soái, nhân viên đã tới, xin hạ lệnh.”

“Mang những vật trên bục giảng an toàn về sở nghiên cứu, mọi người ở đây hạ lệnh phong khẩu, giữ lại thiết bị camera.” Mộc Linh Hạo quả đoán hạ lệnh. Sau đó nhìn Cảnh nói: “Con, đi theo ta.”

Cảnh xuống bục, y cũng không tính đứng ở đây.

“Đợi đã, Mộc Cảnh đồng học, luận văn của cậu đâu, tôi cho cậu bằng tốt nghiệp cấp S, để luận văn của cậu lại.” Giáo sư tính kéo Mộc Cảnh nhưng bị ngăn cản, chỉ có thể hô lớn.

Mộc Cảnh không hề quay đầu, tới cạnh Mộc Linh Hạo.

“Nguyên soái, ngài không thể mang thứ này đi, đây là phát minh vĩ đại nhất trong 500 năm qua, nhân loại có nó sẽ không bị giam cầm nữa, vũ trụ sẽ thuộc về chúng ta.” Vô hạn năng nguyên không ngừng tuần hoàn, ngẫm lại xem. Chỉ cần có thiết bị này, có thể vô hạn chế tạo năng nguyên tinh, phi thuyền sẽ không vì vấn đề ấy mà dừng bước nữa.

Các học sinh rùng mình, đây là phát minh vượt thời đại, nhìn các quân nhân xung quanh, có tự tin vào đại học Liên Bang đều không phải ngu ngốc, bọn họ biết tính nghiêm trọng của sự việc, bắt đầu phối hợp hành động.

Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo nghĩ tới một tầng sâu hơn, cân bằng… Rồi vội vã chạy theo Mộc Linh Hạo. Hiệu trưởng cũng hỗn vào đoàn người.

Giữa sân trường, đã đỗ một chiếc phi thuyền

quân dụng, đoàn người Mộc Linh Hạo cấp tốc rời đi. Hiệu trưởng phất tay nhìn phi thuyền bay xa. Thẳng tới khi nó biến mất trong tầm mắt, ông vỗ túi quần, đắc ý nở nụ cười.

Thâm Uyên Chi Liêm