Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 100: THĂM DÒ

       

CHƯƠNG 100: THĂM DÒ

Tàu Edgar dừng trước vành đai vẫn thạch một thời gian, lưu lại mấy phi thuyền tra xét, thiết bị thông tin tiên tiến tiện cho việc liên hệ, để người trên tàu Edgar biết tình huống của bọn họ, cũng khiến bọn họ biết tình huống của tàu Edgar, phương tiện qua lại.

Sau đó tàu Edgar lần thứ hai xuất phát, vận dụng tinh lộ Edgar tính toán, rất nhanh đã tới vũ trụ xa lạ trước nay chưa từng giao thiệp.

Khi thấy tinh vực mới xuất hiện trước mặt, ngoại trừ bọn Cảnh, mọi người đều hoan hô, hưng phấn ôm nhau, các phóng viên cũng truyền hình ảnh vũ trụ mới về cho nhân dân, để mọi người chung vui với bọn họ, nhân loại rốt cục bước thêm một bước.

Sau đó một chiếc phi thuyền mang theo chuyên gia, đại lượng thiết bị còn có nhân viên công tác lái khỏi tàu Edgar, đỗ xuống tinh cầu đầu tiên, tuy chỉ là một tinh cầu không có sinh mệnh, nhưng nhân loại bước thêm một bước rất trọng đại, các phóng viên cũng đi theo, ghi lại một khắc có tính lịch sử này.

Khi Cảnh dậy, mở mắt ra đầu tiên thấy là Mộc Linh Hạo thần thanh khí sảng, vẻ mặt thoả mãn, sau đó cảm giác được chước nhiệt còn ở trong cơ thể y càng nhiệt tình.

“Cha nói chỉ làm một lần.” Cảnh mở miệng là

dừng lại Mộc Linh Hạo tính gây rối nữa.

“Cảnh Nhi rất mê người, ta cầm giữ không được.” Mộc Linh Hạo cười nói, động một cái trong cơ thể Cảnh.

“Nguỵ biện.” Cảnh khó được xuất hiện cảm xúc, bất mãn nói.

“Xin lỗi, Cảnh Nhi, chỉ là ta không dừng được, mỗi lần tiến vào em, ta cuối cùng sẽ mất đi lý trí.” Vùi đầu ở cổ Cảnh, Mộc Linh Hạo thấp giọng đáng thương nói.

Cảnh không nói gì, xác thực làm chuyện này cả y đều có một thời gian mất đi lý trí, tùy ý mình trầm luân, nó rất thoải mái, nhưng y không thích cảm giác mất kiểm soát ấy, phải nghĩ cách khiến Mộc Linh Hạo dừng lại.

Không nói ra suy tính trong lòng, Cảnh đứng dậy, để chước nhiệt của Mộc Linh Hạo lui ra, dịch thể lưu lại chảy xuống theo động tác.

Mộc Linh Hạo theo vào phòng tắm, rửa sạch cho Cảnh. Cảnh trầm mặc, trước sau như một, khuôn mặt không có biểu tình vì tự hỏi mang theo buộc chặt. Mộc Linh Hạo kiên trì rửa sạch cho Cảnh, không làm thêm ở phòng tắm. Mộc Linh Hạo thầm nghĩ, lấy cớ kia dùng đến giờ cũng đủ rồi, Cảnh Nhi sẽ không để hắn làm được nữa.

“Cảnh Nhi, sau này ta sẽ cố gắng cầm giữ mình.” Khi mặc đồ cho Cảnh, Mộc Linh Hạo nói.

Cảnh gật đầu, “Hy vọng cha làm được.” Y chưa nghĩ ra cách, Mộc Linh Hạo đã chủ động đưa ra, tuy không rõ nguyên nhân, nhưng Cảnh không ngốc đương nhiên không bỏ qua cơ hội.

“Tuy rất khó, bất quá ta sẽ cố gắng.” Mộc Linh Hạo nói, thấy sắc mặt y không buộc chặt nữa, khôi phục lãnh đạm bình thường, mới thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên gần nhất yêu cầu vô độ, làm Cảnh Nhi không vui. Có thỏa mãn gần đây, hắn hẳn có thể chống một thời gian, thời gian này hắn chỉ có thể thành thật. Mộc Linh Hạo cười, hắn quả thật yêu thảm Cảnh Nhi, cả tí chuyện làm Cảnh Nhi không vui đều không cho phép, là sợ cũng là yêu. “Cảnh Nhi, ta yêu em.” Mộc Linh Hạo luôn nói câu này.

Hai người sửa soạn xong, Mộc Linh Hạo đưa Cảnh tới hạm kiều, mà mình thì đi sở giao dịch.

Hạm kiều tàu Edgar, Cảnh ngồi ở ghế chỉ huy, bị y gọi tới làm lĩnh đội Âu Dương Ngạo và Edian. Hogar ngồi phía dưới, còn có một bộ phân chuyên gia cũng ở đây, kính mộ nhìn thần tượng phía trên.

Trên lập thể đồ, một chiếc phi thuyền đỗ xuống tinh cầu, kéo ra đa dạng vật tư, bật xe thăm dò, tiến lên từng nấc một, phát hiện vật chất mới sẽ lấy hàng mẫu, phản hồi phi thuyền. Cảnh nhìn đến đây, phất tay, hình ảnh chuyển sang chỗ khác, hàng mẫu được mang về, đưa tới tay chuyên gia, chuyên gia bắt đầu kiểm tra, áp dụng số liệu.

“Mọi người đều thăm dò như vậy?” Nhìn một hồi, Cảnh nhàn nhạt lên tiếng hỏi người ở đây.

“Có vấn đề gì sao? Anh Cảnh.” Thấy Cảnh đột nhiên hỏi, người ở đây nhất thời không biết phản ứng sao, vẫn là quen nhất Âu Dương Ngạo đáp.

“Thăm dò là vậy?” Cảnh hỏi lại.

“Thánh Công Tước điện hạ, chúng tôi trước nay đều làm vậy, muốn hiểu rõ một tinh cầu không phải dễ, nó có gì, chúng tôi đều cần thu thập, phân tích, đây là một quá trình dài dòng.” Chuyên gia thuộc về đế quốc Feinbird lớn mật nói thẳng.

“Cảnh điện hạ, quá khứ chúng tôi vì tiến quân vũ trụ, chỉ là cải tạo tinh cầu, đối với thăm dò, đế quốc Feinbird kinh nghiệm phong phú hơn chúng tôi, Ốc Lam trong thời kì phát triển đối với tinh cầu xung quanh, đều thả ra thiết bị thăm dò không người, cũng là từng chút đẩy mạnh.” Chuyên gia thuộc về Ốc Lam bổ sung.

“Nói cách khác, là cần thăm dò từng tấc trên tinh cầu này, phát hiện mới lạ sẽ thu về nghiên cứu?” Cảnh đơn giản kết luận.

“Đúng vậy.” Chuyên gia đại biểu hai bên cùng trả lời.

Cảnh trầm tư một hồi, rồi đứng dậy, rời khỏi hạm kiều. Lưu lại mọi người hai mặt nhìn nhau, bọn họ nói gì sai sao?

“Âu Dương quan chỉ huy, có vấn đề gì à?” Một vị quan chỉ huy khác Edian. Hogar hỏi Âu Dương Ngạo.

“Không, tôi cũng không rõ lắm.” Âu Dương Ngạo nói, đáy lòng trỗi lên lo lắng, sao vậy chứ, nhưng anh Cảnh không xuất thủ, hẳn là không sao đi, “Mọi người cứ tiếp tục, không sao cả.” Âu Dương Ngạo trấn an chuyên gia, sau đó chạy theo Edian. Hogar, lại không thấy bóng Cảnh, cả hai đành trở lại hạm kiều nhận trách nhiệm, bất kể thế nào, bọn họ cũng phải làm tốt chuyện của mình

Cảnh cũng không đi lòng vòng, mà là trực tiếp vào phòng thí nghiệm, bắt đầu nghiên cứu mới.

Ở sở giao dịch Mộc Linh Hạo nói gì với mấy người khác.

“Mấy thứ này chúng ta phải đích thân động thủ?” Nói là Quân Hành Tuyệt đối tinh của Thượng Quan Khiêm, chỉ vào danh sách yêu cầu thật dài.

“Phải.” Tôn Hoàng khẳng định, mấy thứ này trân quý không cần nói, ghét nhất là chỗ xuất hiện, không có chút thực lực căn bản không lấy được.

“Ai bảo người chúng ta có thể sử dụng quá ít.” Istolil. Elinahl đối tinh của Clovis cũng nói, trình độ như bọn họ muốn lấy được mấy thứ này rất dễ, chỉ là chút việc nhỏ như vậy lại cần những người vốn đứng sau màn như bọn họ ra mặt.

“Tách ra, nhanh chóng xử lý.” Mộc Linh Hạo tổng kết. Đã phải làm vậy nhanh lên, nhân thủ sau này từ từ tìm.

Mấy người khác thờ ơ gật đầu, sau đó cầm mục tiêu của mình tách ra.

Đương nhiên đầu tiên là về báo cho thân thân ái nhân, bọn họ phải rời đi một thời gian.

Mộc Linh Hạo đầu tiên là xuất hiện ở hạm kiều, sáng nay hắn đưa Cảnh Nhi tới đây mới rời đi, thời gian hắn đi không lâu, Cảnh Nhi hẳn còn ở hạm kiều, nhưng hắn không thấy. “Cảnh Nhi đâu?” Mộc Linh Hạo lạnh lùng hỏi người ở hạm kiều.

“Thầy, anh Cảnh vừa rời đi.” Đã quen việc Mộc Linh Hạo đột nhiên xuất hiện, khác với biểu tình kinh ngạc của mọi người, Âu Dương Ngạo bình tĩnh trả lời vấn đề của Mộc Linh Hạo.

Nghe đáp án Mộc Linh Hạo lập tức biến mất, khoa học gia hồi hồn lập tức vây lấy Âu Dương Ngạo, hỏi vừa nãy đột nhiên xuất hiện là thế nào, khiến Âu Dương Ngạo đau đầu, một vị quan chỉ huy khác nhìn tình huống rất sáng suốt không xen vào, ngồi tại chỗ nhìn lập thể đồ nghiên cứu, biểu hiện tố chất của một vị quan chỉ huy nghiêm túc phụ trách, nếu quên đi nụ cười vui sướng khi người gặp họa bên môi cô. Edian. Hogar và Âu Dương Ngạo vì Galle. Hogar, từng ở chung một thời gian, đối với kẻ suýt nữa cùng thằng em nhà mình hủy phủ công tước này, cô là cố ý, ai bảo lần trước Âu Dương Ngạo là khách, giáo dưỡng của nhà công tước làm cô không thể thất lễ, giờ Âu Dương Ngạo và em cô là sư huynh đệ, nói cách khác Âu Dương Ngạo cũng là em cô, thất lễ lại thế nào.

Âu Dương Ngạo bất đắc dĩ nhìn Edian. Hogar, thời gian chuẩn bị công việc thăm dò với cô, cậu đã có hiểu biết nhất định, Edian. Hogar cường thế thông minh, bất quá cũng có lòng dạ hẹp hòi của phụ nữ, cô đang trả thù cậu từng suýt nữa hủy công tước phủ, nên cậu không trông cậy vào cô sẽ giải vây cho mình. Âu Dương Ngạo chỉ có thể nói với các chuyên gia, đây là kỹ năng cao đẳng của sư môn, không thể tiết lộ.

Mộc Linh Hạo rời hạm kiều, về phòng ngủ, không thấy người. Nghiêm mặt đi tứ quý viên, cũng không có. Chỉ còn một chỗ, phòng thí nghiệm.

Quả nhiên, vào phòng thí nghiệm Mộc Linh Hạo thấy Cảnh ngồi giữa một đống màn hình, tính toán số liệu phức tạp, thậm chí không để ý tới hắn.

“Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo mất hứng, khó khăn lắm mới kết thúc thí nghiệm điều chỉnh Yesero, Cảnh Nhi lại có nghiên cứu mới. Mỗi khi Cảnh Nhi bắt đầu nghiên cứu, luôn không quan tâm hết thảy, chuyên tâm vào việc của mình. Nếu là người không quen, hắn sẽ kính phục sự chuyên chú và nghiêm túc của đối phương, nhưng là Cảnh Nhi, hắn tất nhiên không thể làm vậy, rất không biết yêu quý bản thân.

Quả nhiên tiếng gọi đầu tiên của hắn, Cảnh Nhi không để ý, chuyên tâm nhìn số liệu, chỉnh chỉnh sửa sửa. Thở dài một hơi, Mộc Linh Hạo chặn lại tầm mắt của Cảnh Nhi.

“Cha, tránh ra.” Bị quấy rầy Cảnh nhìn chướng ngại vật không kiên nhẫn nói, suy luận công thức rất quan trọng.

“Cảnh Nhi, em lại nghiên cứu cái gì?” Mộc Linh Hạo hỏi, là nghiên cứu gì khiến Cảnh Nhi nhiệt tình như vậy. Khi Cảnh Nhi nhiệt tình nghiên cứu, sẽ khiến hắn cảm giác thì ra Cảnh Nhi vẫn có yêu thích, rồi bực mình, mấy thứ này có lực hấp dẫn hơn hắn sao, khiến Cảnh Nhi trầm mê như vậy. Cho nên hắn quấy rầy Cảnh Nhi, cùng lúc là quan tâm, mặt khác, là ghen tị.

“Thiết bị thăm dò.” Thấy Mộc Linh Hạo không định tránh ra, Cảnh nhìn về phía số liệu khác, giờ không phải giờ ăn, nghỉ ngơi, Mộc Linh Hạo không có lý do quấy rầy y.

“Vì sao làm nó?” Mộc Linh Hạo tiếp tục hỏi.

“Tiến độ của bọn họ quá chậm, ta tự tới.” Lái cái xe thong thả như vậy, từng tấc một đi khắp tinh cầu, cho dù có dài dòng thời gian y cũng không tính lãng phí vào chuyện này, cho nên y sẽ chế tạo thiết bị thăm dò đẩy nhanh tiến độ.

“Cảnh Nhi, ta phải rời đi một thời gian.” Mộc Linh Hạo đột nhiên mở miệng.

Thâm Uyên Chi Liêm