Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 102: SAU KHI ĐI

       

CHƯƠNG 102: SAU KHI ĐI

Mộc Linh

Hạo sửa sang lại bản thân, nhìn Cảnh còn ngủ trên giường, sờ sợi tóc bên tai, thỏa mãn mà ngọt ngào cúi người ấn nhẹ một nụ hôn lên khuôn mặt ấy. Vậy là tốt, “Cảnh Nhi, ta yêu em.” Đắp chăn cho Cảnh, đứng dậy, vẻ mặt ôn nhu trong nháy mắt xoay người biến thành băng lãnh, rời đi, phải nhanh xử lý xong mọi chuyện.

Mộc Linh Hạo rời đi không lâu, Cảnh từ từ tỉnh dậy, mở mắt không thấy khuôn mặt ôn nhu cười nhẹ nói sớm, hơi ngây ra một lúc, nhớ tới, đúng rồi, Mộc Linh Hạo nói phải rời đi một thời gian. Ngồi dậy, dấu vết trên người đã bị xử lý trước khi ngủ.

Vào phòng tắm, cởi đồ, ngâm giữa bể nước ấm áp, từng đợt sóng như có như không hắt lên, phòng tắm an tĩnh chỉ có tiếng giội nước, ra vẻ rất lớn, vì sao trước đây không cảm giác. Cảnh nhìn phòng tắm hoa quý nghĩ.

Đứng dậy, dùng khăn mặt lau một hồi, thói quen cầm quần áo đặt sẵn, không có, đúng rồi, Mộc Linh Hạo đã rời đi, không chuẩn bị cho y, phủ thêm khăn mặt, ra ngoài, mở tủ đồ, bên trong đều là Mộc Linh Hạo chọn, tùy tiện cầm một bộ, mặc vào.

Tóc chưa khô, quên mất, không ai giúp y lau, hình như đã lâu lắm, bắn nhẹ, tóc khô rồi. Y có việc cần làm, ra khỏi căn phòng trống trải, Cảnh chui vào phòng thí nghiệm, bắt đầu bận rộn. Về phần cảm giác lướt qua vừa nãy, đã bị vứt đi, trong mắt y chỉ có số liệu.

………

……

“Chủ nhân.” Raphael đột nhiên xuất hiện, khiến Cảnh ngẩng đầu. “Mộc Linh Hạo đại nhân dặn ta giờ ăn phải gọi ngài, ngài nên dùng bữa.”

“Ta đã biết, bưng tới đây.” Số liệu đã tới thời khắc mấu chốt, nhưng không biết vì sao Cảnh không có mất hứng bị người quấy rầy. Dừng việc lại, ăn xong bữa cơm vốn không cần thiết.

Cơm xong lại làm, vong ngã trong nghiên cứu, bị Raphael quấy rầy nữa, đều là nhắc y dùng cơm, nghỉ ngơi. Mà Cảnh không biết vì sao cũng ngoan ngoãn nghe lời.

Nằm trên giường, nhắm mắt, qua hồi lâu, phát hiện mình không ngủ được. Không ngủ được thì thôi, y sẽ minh tưởng. Buổi sáng kết thúc, tiếp tục việc hôm qua.

Mấy ngày kế tiếp, đội ngũ thăm dò vẫn dừng lại. Bọn Âu Dương Trạch, Arnole. Feinbird tới nhập đội bị Mộc Linh Hạo chiếu cố, huấn luyện nghiêm ngặt, sau ngày đầu tiên bọn họ đều hạ quyết tâm không tới nữa, lại bị Doré báo cho biết, Mộc Linh Hạo yêu cầu bọn họ mỗi ngày huấn luyện, kêu rên thảm thiết. Khiến Merck. Sartoria trải qua ma luyện hài lòng khôn xiết, rốt cục có người hưởng thụ với anh.

Hôm nay, sau huấn luyện gian khổ, bọn họ oa trên hạm kiều quan sát tiến độ hoạt động.

“Ngạo, sao không thấy cha và anh?” Mộc Lỗi hỏi, mấy ngày nay cậu vẫn không thấy bọn họ.

“Đúng vậy, bọn họ đâu rồi?” Lý Thiên Cách cũng phát hiện, mấy ngày nay bọn họ không thấy hai người kia.

“Không biết.” Âu Dương Ngạo nói, chỗ thầy và anh Cảnh ở là cấm địa, cậu không thể cũng không dám tới.

Mọi người không hỏi nhiều, chuyện của hai người kia bọn họ không quản được.

“Tôi nói này Ngạo, vì sao tiến độ của các cậu không khác gì thế, hai ngày trước tôi tới là vậy, giờ cũng là vậy.” Nhìn hình ảnh trên lập thể đồ, Galle. Hogar nói, đây căn bản là không có biến hóa gì đi?

“Chuyên gia nói đây xem như nhanh, không thấy tôi phái không ít người xuống sao?” Mỗi ngày nhìn hình ảnh khô khan như vậy, cậu cũng bực bội.

“Vậy lúc nào mới kết thúc?” Wien. Sartoria nhíu mày, chiếu tiến độ này một nghìn năm cũng đừng mơ thăm dò xong.

“Đi hỏi chuyên gia ấy.” Âu Dương Ngạo nói.

Mọi người nhìn lập thể đồ không có nhiều biến hóa, giờ cả truyền thông đều ngán lần hoạt động này, tin tức mỗi ngày chỉ là hôm nay đẩy mạnh bao nhiêu, thu thập gì, quá buồn chán, có thể khiến khán giả hứng thú là có phát hiện gì mới trên tàu Edgar.

Mà ở phòng thí nghiệm Cảnh rốt cục hoàn thành thiết bị thăm dò, một

thiết bị tạo hình quỷ dị, “Raphael còn lại giao cho ngươi.” Đối với yêu cầu của bọn Đế, sau khi hoàn thành để Raphael tiến hành nghệ thuật gia công, Cảnh chưa từng quên.

“Dạ, chủ nhân.” Nhìn thứ chủ nhân thiết kế, Raphael tính toán, thiết kế ra ngoại hình hợp lý nhất. Tạo hình quỷ dị bị điều chỉnh thành một cái vòng tinh mỹ, nhìn không ra nguyên hình ban đầu. “Xong rồi, chủ nhân.”

“Đi thử nghiệm. Ghi lại số liệu.” Cảnh không để ý điều chỉnh của Raphael.

“Dạ, chủ nhân.”

Cả hai xuất hiện ở hạm kiều, khiến mọi người đang nhìn lập thể đồ bật người đứng dậy.

“Anh Cảnh, sao anh lại tới đây?” Âu Dương Ngạo hỏi.

“Gọi bọn họ về.” Cảnh chỉ vào những người đang làm công tác thu thập trên tinh cầu.

“Dạ.” Lời của anh Cảnh tuyệt đối không thể cãi, Âu Dương Ngạo lập tức hạ lệnh.

“Cảnh, sếp đâu?” Sếp vẫn theo cạnh Cảnh đâu.

Động tác của Cảnh khựng lại một chớp mắt, không để người phát hiện, nhàn nhạt mở miệng, “Làm việc.”

Làm việc? Làm việc gì? Quan trọng đến phải rời đi Cảnh, đương nhiên mọi người không hỏi ra.

“Âu Dương quan chỉ huy, giờ là thời khắc mấu chốt, sao ngài lại hạ lệnh dừng lại, còn gọi mọi người phản hồi.” Mỗi chuyên gia xông vào hạm kiều đều là bất mãn.

Không chờ Âu Dương Ngạo nói gì, khí thế trầm lãnh đã đè xuống, nặng nề, bọn Mộc Lỗi may mắn không đến mức quỳ trên đất, mà các chuyên gia không có thể lực gì này bật người té ngã, bị uy áp doạ tới. Uy áp tuyệt đối đến từ thượng vị giả, không thể phản kháng, chỉ có thể khuất phục thuận theo.

“Edgar, đóng quyền lợi vào hạm kiều của bọn họ.” Cảnh lạnh lùng nói.

“Dạ, chủ nhân.” Edgar lập tức chấp hành.

Nghe chất giọng nhàn nhạt này, chuyên gia Ốc Lam lập tức rõ Cảnh điện hạ đã tới, vừa nãy bọn họ rất liều lĩnh, những người này sắc mặt tái nhợt. Mà chuyên gia đế quốc, không trải qua tẩy lễ kinh khủng, tuy rằng bội phục thực lực của Cảnh, lòng cũng không phục, nhưng đã bị áp chế trên đất.

“Raphael bắt đầu.” Cảnh nói với Raphael bên cạnh, không nhìn các chuyên gia.

“Dạ, chủ nhân.” Raphael trả lời. Sau đó một loạt số liệu xuất hiện ở hạm kiều, chiếm lĩnh vị trí lập thể đồ.

Bên ngoài hạm kiều, có thể thấy rõ tinh cầu mới này, một tinh cầu màu vàng đất không có sự sống.

Một cái vòng nho nhỏ xuất hiện phía trên tinh cầu, vì quá nhỏ, nếu không phải màn hình hiện ra, căn bản không bị phát hiện. Sau đó nó bắt đầu lớn lên, đường kính còn lớn hơn cả tinh cầu.

Cái vòng này là gì? Chuyên gia đã khôi phục còn ở hạm kiều, cùng nhìn tất cả.

Cái vòng bắt đầu động, từ trên xuống dưới, lập thể đồ ở hạm kiều theo động tác của nó, từ từ hiện ra tinh cầu, màu sắc giống nhau chỉ có kích cỡ khác nhau.

“Chủ nhân, địa hình phân tích hoàn tất.” Raphael nói, sau đó lập thể đồ xuất hiện địa lý diện mạo.

“Vỏ quả đất, hạch tâm.” Cảnh ra lệnh. Lập thể đồ phản ứng, sâu trong vỏ quả đất, dưới mặt đất, đều không để sót. “Bước tiếp theo.”

“Dạ, chủ nhân.” Raphael lĩnh mệnh, cái vòng lại động, từ một chia thành nhiều, mỗi vòng quấn quanh tinh cầu.

Số liệu ở hạm kiều cũng biến hóa, một lát sau dừng lại.

“Chủ nhân, thí nghiệm hoàn thành.” Raphael thấy số liệu ổn định, báo với Cảnh.

“Kết quả.” Cảnh trực tiếp hỏi.

“Thí nghiệm thành công, tinh cầu này đã thăm dò hoàn tất. Khoáng vật có 87421 loại, không có giống hi hữu đối lập cơ sở dữ liệu, … kết luận, không có giá trị nghiên cứu.” Raphael trực tiếp nói.

Mà người thấy tất cả đều há hốc mồm, đây là gì? Hình như là tinh cầu này đã thăm dò xong. Vậy bọn họ trước đây khổ cực là vì sao?

“Vậy là xong rồi?” Âu Dương Trạch không hoài nghi năng lực của Cảnh, đội thăm dò bận rộn vài ngày, còn không tiến triển cứ vậy đã hoàn thành.

“Xong rồi.” Cảnh trả lời.

“Đây là gì…” Khuôn mặt mỹ lệ của Arnole. Feinbird mang theo kinh ngạc, không trải qua nhiều tẩy lễ Arnole nhịn không được hỏi.

“Raphael.” Cảnh sẽ không giải thích.

“Dạ, chủ nhân,” Raphael gánh trách nhiệm, “Đây là thiết bị thăm dò chủ nhân thiết kế, thông qua nó có thể biết địa hình, vật chất… Tất cả số liệu, … ” Ngoại trừ cái trước, phía sau đều không hiểu. “Chính là vậy.”

“À.” Mọi người không hiểu giả hiểu. Mà chuyên gia nóng bỏng nhìn Cảnh, tuy rằng bọn họ cũng không hiểu, nhưng thiết bị thăm dò này là thứ tốt.

“Mục đích kế tiếp.” Cảnh hỏi.

Âu Dương Ngạo vội điều ra tinh đồ, chỉ vào mục đích kế tiếp.

“Edgar, xuất phát.” Cảnh ra lệnh, y căn bản mặc kệ phản ứng của những người khác.

Mọi người bất đắc dĩ nhìn nhau, ai, bọn họ có thể làm gì. Âu Dương Ngạo vội truyền lời để đội ngũ lưu lại, xem ra bọn họ đã vô dụng, anh Cảnh sẽ không để ý bọn họ nữa.

“Anh Cảnh.” Wien. Sartoria nói. “Có thể cho bọn em một phần số liệu vừa nãy sao?” Chỗ số liệu này rất quan trọng.

“Raphael.” Cảnh ra lệnh.

“Dạ, chủ nhân.” Raphael nghe lời, truyền tư liệu chỉ thuộc về vị diện này cho bọn họ.

Bắt được số liệu chuyên gia hưng phấn rời đi hạm kiều theo lệnh của Âu Dương Ngạo, về phòng thí nghiệm nghiêm túc nghiên cứu mấy thứ này.

Mà những người còn lại cũng không ở hạm kiều, chào Cảnh xong rời đi, bọn họ phải an bài lại hoạt động thăm dò, có thiết bị thăm dò này tiến độ sẽ rất nhanh, trước đây thong thả như vậy, khiến các quốc gia khác không có phản ứng quá kích, vũ trụ lớn thế, tiến độ lại chậm, bọn họ còn có cơ hội. Nhưng thiết bị thăm dò xuất hiện, Ốc Lam và đế quốc có thể thăm dò trước bọn họ, vậy thế giới mới bọn họ sẽ không có cơ hội, tin tức này phải tạm thời phong tỏa, bọn họ không trông cậy nó khôn bị tiết lộ, nhưng bọn họ phải tranh thủ thời gian làm chút chuẩn bị, chuẩn bị cho chiến tranh.

Hạm kiều náo nhiệt chỉ còn lại Cảnh, Edgar và Raphael nghe lệnh Cảnh lui ra, hạm kiều cực lớn trở nên im lặng. Rõ ràng rất nhiều năm trước, y vẫn như vậy, chỉ có y ngồi đây, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ biến hóa, vì sao giờ lại thấy nó quá quạnh quẽ, vì sao nghĩ hạm kiều lớn đến quá phận, bắt đầu nhớ về ấm áp của người nào đó.

Cảnh lẳng lặng ngồi, tự hỏi, y không rõ biến hóa này.

=================

103 105

Thâm Uyên Chi Liêm