Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 103: TRỞ VỀ

       

CHƯƠNG 103: TRỞ VỀ

Khi Mộc Linh Hạo đi rồi, ấn danh sách tư liệu thu thập vật phẩm, giờ chỉ còn một thứ.

Đây là một tinh cầu rừng rậm, lớn gấp mười lần Ốc Lam, không ít cây cối cao to thẳng nhập vân tiêu, nguyên tố linh khí đầy đủ khiến cây cối cường tráng mà sống động, cũng dựng dục ra một đám sinh vật nguy hiểm. Đây là một sân thí luyện, không ít người tới săn bắn, cùng lúc tôi luyện bản thân, cùng lúc vì có không ít thứ giá trị. Thực lực thiếu chỉ có đường chết, thực lực đủ mạnh là một khu vui chơi. Với Mộc Linh Hạo mà nói, là cái sau.

Đáp xuống sơn cốc, Mộc Linh Hạo lấy ra danh sách, thật là, ở đây lớn vậy, hắn phải tìm thế nào, thứ này lại không có địa điểm cố định. Ai, Cảnh Nhi, ta rất nhớ em, rất muốn lập tức trở về gặp em, ôm em. Nhớ tới thỏa mãn trước khi đi, gương mặt băng lãnh của Mộc Linh Hạo thay bằng ôn nhu.

Nhưng không duy trì bao lâu, đã bị mãnh thú quấy rầy. Lợi trảo hung ác nhanh chóng quét tới, Mộc Linh Hạo dễ dàng né tránh, xoay người, thiểm điện ngưng kết thành cầu bắn trúng nó, hung thú mạnh mẽ trở thành thi thể. Mộc Linh Hạo thậm chí không nhìn, rời đi, hắn phải nhanh lên, không thể bị mấy thứ này giữ chân.

Mãnh thú tập kích hắn đều trở thành thi thể, nhưng nhiều vậy, không một cái là mục tiêu hắn cần, hàn khí trên người Mộc Linh Hạo ngày càng nặng.

Rốt cục ở một khe suối thấy mục tiêu, Mộc Linh Hạo cười nhạt, rốt cục tìm được.

Mộc Linh Hạo phát hiện có người xung quanh, thực lực không sai, cũng không dừng lại. Một ký hiệu xuất hiện trên tay trái, rồi là một cây thương bạc, đây là binh khí Cảnh Nhi chế tạo cho hắn.

Trường thương ngưng kết lực lượng của Mộc Linh Hạo bắn trúng mục tiêu, đại lượng hồ quang màu bạc bao vây nó, khả năng chạy trốn cũng không có đã chết dưới thương của Mộc Linh Hạo.

Khi thu thập con mồi Mộc Linh Hạo không biết, một khắc thấy hắn lấy ra vũ khí, xung quanh hắn có hai người sắc mặt thay đổi, một người là trầm tư, một người là hưng phấn.

Người hưng phấn, chạy tới cạnh Mộc Linh Hạo, người trầm tư lập tức rời đi, trước khi đi còn nhìn thoáng hắn.

“Ê…” Người tới cạnh Mộc Linh Hạo vừa định nói gì, Mộc Linh Hạo đã thu thập xong con mồi, nhìn người này một cái, lắc mình biến mất, rốt cục hoàn thành nhiệm vụ, hắn phải về gặp Cảnh Nhi, về phần người chào hỏi, không biết, cũng không muốn biết.

Thấy Mộc Linh Hạo biến mất, người này cũng rời đi, theo Mộc Linh Hạo, Mộc Linh Hạo thấy người này

theo, thuấn thân, người phía sau phản ứng rất nhanh, một chớp mắt bóng Mộc Linh Hạo biến mất bắn ra ngón tay, rồi dừng lại tại chỗ.

Mộc Linh Hạo giao thứ mình thu thập xong cho thủ hạ, lập tức về vị diện.

Đội ngũ thăm dò không còn dừng lại. Sau khi Cảnh phát minh ra thiết bị thăm dò, tiến độ gia tăng rất lớn, gia tăng đến chỉ cần tới nơi, thấy có tinh cầu, một lần thăm dò đã xong, lại xuất phát tới mục tiêu kế tiếp.

Hiệu suất nhanh như vậy khiến đội ngũ căn bản không thể đuổi kịp, số liệu phong phú lao về phía khoa học gia, một tinh cầu chưa xem xong, đã tới mấy cái nữa.

Các cao tầng hết cách rồi, chỉ có thể lưu lại vài phi thuyền ở mỗi nơi, lưu thủ, mà khoa học gia và ký giả cũng bị lưu lại, theo hoạt động càng lúc càng cấp tốc, càng ngày càng nhiều phi thuyền bị lưu lại, tốc độ của Cảnh quá nhanh. Giờ đội ngũ thăm dò khổng lồ trên tàu Edgar cơ bản đã thanh không. Tình huống như vậy khiến các cao tầng rất bất đắc dĩ, vị kia bọn họ không quản được, cuối cùng chỉ có Âu Dương Ngạo và Merck. Sartoria lưu lại ở tàu Edgar, cao tầng đạt cấp mười lăm tăng nhanh xây dựng tinh môn, để mình lui tới, đừng mất đi liên hệ, bọn họ căn bản không hy vọng xa vời Cảnh sẽ chủ động. Mà khi bọn họ bận rộn về việc này, tiến triển của đội ngũ thăm dò bị tiết lộ, các quốc gia vũ trụ bắt đầu khẩn trương, mưa gió sắp đến.

Giờ tàu Edgar đã phát hiện được tinh cầu đầu tiên có sinh mệnh, văn minh ở thời tiền sử, nhân loại chưa xuất hiện, bị đại hình bò sát loại chiếm lấy, là khủng long.

Khi Âu Dương Ngạo truyền tin tức này về, khoa học gia hận không thể vứt bỏ số liệu phong phú trên tay chạy tới, đáng tiếc không được cho phép, quên đi, bọn họ nhịn, một ngày nào đó bọn họ sẽ tới, mau sửa sang xong chỗ số liệu này, sớm chút chạy tới. Nhận được tin bọn Âu Dương Trạch bận rộn, cũng rút thời gian đi xem. Dù sao vũ trụ của bọn họ đã không còn tinh cầu nguyên thủy như vậy, cái cuối cùng phát hiện là ở ba ngàn năm trước, giờ tinh cầu kia còn ở thời kì băng hà. Sinh vật tiền sử sống, ngẫm lại đã kích động, sao không tới chứ.

Cảnh theo số liệu đối lập của Raphael, phát hiện vài thứ thú vị, hứng thú với tinh cầu này, thu thập hàng mẫu nghiên cứu, dừng lại bước tiến thần tốc. Galle. Hogar, Lý Thiên Cách và Âu Dương Ngạo tới đây có hứng thú bắt đầu mạo hiểm, lấy thực lực cấp mười lăm chơi với bầy động vật hung mãnh, khiến bọn Wien. Sartoria vốn ổn trọng nhìn rất động tâm, cũng xen vào. Cùng lúc nghiệm chứng thực lực bản thân, quả nhiên cấp mười lăm rất cường đại, bầy khủng long hung mãnh trong truyền thuyết căn bản không phải đối thủ của bọn họ, cùng lúc là thú vị, sau công tác bận rộn, tiêu khiển như vậy không sai. Thời gian này mọi người rất có tự tin với thực lực của mình.

Đáng giá nhắc tới là, Merck. Sartoria dưới sự huấn luyện nghiêm khắc và thiên tư siêu nhân thuận lợi vào cấp mười lăm, nhân số cấp mười lăm của vũ trụ gia tăng một vị. Vì vẫn không có cơ hội nói chuyện với Cảnh, chủ yếu là Cảnh không rảnh còn có bọn Doré ngăn cản, hết cách rồi, Merck. Sartoria chỉ có thể hỗn với Âu Dương Ngạo, bất quá không giống những người khác chơi đùa, mà là thảnh thơi dựng giá vẽ tranh, đây là sinh vật tiền sử, có thể tận mắt thấy sao không vẽ lại chứ. Đáng tiếc bầy sinh vật tiền sử này không hiểu nghệ thuật, đều coi Merck. Sartoria là thức ăn, khiến Merck bị buộc phải động thủ tiếc hận không ngớt, sao vậy hả, chỉ là vẽ thôi mà, cũng không cần không thấy thái dương ngày mai.

Cảnh chui vào nghiên cứu, vứt đi tất cả suy nghĩ khiến mình phức tạp, nghiêm túc làm việc.

Từ chỗ Edgar hỏi chuyện trong thời gian này, Mộc Linh Hạo thở dài, Cảnh Nhi thật là, mỗi lần phát minh ra gì luôn gây rối loạn, đánh vỡ cân đối, dẫn phát chiến tranh. Năng nguyên tinh là vậy, thiết bị thăm dò cũng là vậy. May mắn thực lực bọn họ đủ mạnh, bằng không sẽ bị lũ tham lam có dã tâm hại chết đến không thể chết hơn.

Tới phòng thí nghiệm, thấy Cảnh đang nghiêm túc, không phát hiện hắn đã tới. Mộc Linh Hạo lẳng lặng nhìn không quấy nhiễu, Cảnh Nhi là vì phần nghiêm túc này mới có thể đạt được thành tựu như vậy.

Nhìn một hồi, tiến lên, từ phía sau ôm Cảnh. “Cảnh Nhi, ta đã về.”

Bị đột nhiên ôm lấy Cảnh vừa định phản kích, đã cảm giác khí tức quen thuộc, ôm ấp ấm áp hữu lực, nghe chất giọng này, trong mắt hiện lên một ít cảm xúc, Mộc Linh Hạo phía sau không thấy.

“Ta rất nhớ em.” Mộc Linh Hạo tiếp tục, môi dán cổ Cảnh, dọc theo đường cong hôn nhẹ, rơi xuống từng điểm thiển ngân.

“Cảnh Nhi, em nhớ ta sao?” Mộc Linh Hạo ngậm vành tai Cảnh, ôn nhu hỏi.

“Nhớ.” Cảnh lên tiếng, khi Mộc Linh Hạo rời đi y xác thực nhớ.

Động tác của Mộc Linh Hạo dừng lại, vấn đề vừa nãy hắn vốn không hy vọng Cảnh Nhi sẽ đáp, nhưng Cảnh Nhi đáp, còn là nhớ. Tiếng này tốt đẹp như hoa nở, Mộc Linh Hạo xoay Cảnh lại, mặt đối mặt, để Cảnh thấy được kinh hỉ của hắn.

“Cảnh Nhi, em quả thật nhớ ta?” Mộc Linh Hạo cười rất thoải mái.

Cảnh gật đầu. Sau đó bị kích động Mộc Linh Hạo hôn, nụ hôn mừng như điên. Một hồi lâu mới dừng lại.

“Ta rất vui, Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo chôn vào cổ Cảnh, thì thào nói, “Ta chưa từng ngờ được em sẽ nhớ ta, Cảnh Nhi, em biết không? Ta hiện tại rất vui, thật.” Kích động nói năng lộn xộn.

“Cảnh Nhi,” Ngẩng đầu, nhìn Cảnh, muốn ôm hôn lại người yêu của mình.

Bầu không khí giữa bọn họ rất tốt, đáng tiếc bị quấy rầy.

Ngay khi môi Mộc Linh Hạo chạm vào môi Cảnh, bị khí tức đột nhiên mà tới ngăn cản.

Có kẻ xông vào vị diện này, hơn nữa đang cấp tốc tiếp cận.

“Edgar, ta muốn hình ảnh của kẻ xâm nhập.” Cảnh đẩy Mộc Linh Hạo ra, hạ lệnh. Sắc mặt Mộc Linh Hạo xấu xí đứng sau Cảnh, kẻ nào không biết sống chết quấy rầy hắn.

“Dạ, chủ nhân.” Edgar nhận lệnh, nhanh chóng bắt đến hình ảnh của kẻ xâm nhập.

“Là hắn.” Nhìn hình ảnh, Mộc Linh Hạo nói.

“Quen.” Cảnh hỏi.

“Không, lần này ra ngoài gặp được, ta không để ý, bất quá hắn vẫn bám theo, ta cho rằng đã đá rớt hắn, không ngờ hắn đã theo tới đây.” Mộc Linh Hạo nói.

Cảnh nhíu mày, đặt tay lên vai Mộc Linh Hạo, nhắm mắt, từng tấc sưu tầm. Rốt cục ở một chỗ phát hiện vấn đề.

Tay quệt nhẹ, một ít kim phấn dính trên tay, chỉ có một ít, không

chọc người chú ý, rơi trên người cũng không để ai hoài nghi.

“Đây là gì?” Mộc Linh Hạo nhìn kim phấn trên tay Cảnh hỏi.

“Truy tung trần, vi sinh vật, mỗi một con đều có ba động đặc biệt, chỉ cần biết ba động của truy tung trần, để nó dính lên người mục tiêu, là có thể truy tung.” Cảnh giới thiệu. Thứ này thích hợp truy tung nhất, chỉ cần biết ba động của nó là có thể truy tung, đáng tiếc sinh mệnh lực rất ngắn, chỉ có thể sử dụng một lần, ở đại vị diện, cũng không nhiều lắm.

“Là hướng về phía ta.” Mộc Linh Hạo nghe đáp án của Cảnh, khẳng định nói, vậy mục đích là gì? Chỉ là ở khu vực săn bắn ngoài ý muốn gặp nhau mà thôi, vì sao đuổi theo hắn?

Mà lúc này kẻ xâm nhập đã tới trên không tàu Edgar.

“Ta đi gặp hắn.” Mộc Linh Hạo nói.

Cảnh gật đầu. Mộc Linh Hạo biến mất ở phòng thí nghiệm.

Cảnh tới hạm kiều, bọn Âu Dương Ngạo chơi xong đã về, thấy bên ngoài có người, rồi, Mộc Linh Hạo ra mặt, Cảnh xuất hiện, mở lập thể đồ, nhìn cả hai.

Thấy sắc mặt trầm tĩnh của Cảnh, mọi người an phận đứng đó, nghi hoặc đã xảy ra chuyện gì? Người nọ là ai?

Thâm Uyên Chi Liêm