Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 106: TÍNH TOÁN CỦA BỐN NGƯỜI

       

CHƯƠNG 106: TÍNH TOÁN CỦA BỐN NGƯỜI

Cảnh và Mộc Linh Hạo mặc kệ chiến sự bên ngoài, thảnh thơi qua một khoảng ngày bình thản, vũ trụ mới rất hoà bình.

Ốc Lam và đế quốc Feinbird bận rộn chiến tranh, bọn Âu Dương Trạch không rảnh tới chơi, bọn họ biết đây là khảo nghiệm Mộc Linh Hạo dành cho mình, nếu không thể thắng trận chiến này, vậy bọn họ không có tư cách thống nhất cả vũ trụ, vũ trụ này rất có thể sẽ vì kế hoạch thất bại mà trở nên vô dụng, bị Cảnh hủy diệt, bản thân bọn họ thì không sao, Mộc Linh Hạo dù lãnh huyết, nhưng bằng tình nghị quan hệ giữa bọn họ, Mộc Linh Hạo sẽ không để bọn họ bị Cảnh giết, nhưng trái tim bọn họ không lãnh khốc vô tình như Cảnh và Mộc Linh Hạo, bọn họ không thể ngồi nhìn một vũ trụ bị vô tình phá hủy, hơn nữa là vũ trụ của bọn họ, ở đây có quốc gia, có người quen bọn họ nhiệt tình yêu thương, bọn họ không bỏ qua được, nên bọn họ chỉ có thể nỗ lực thắng trận chiến này, để vũ trụ tiếp tục tồn tại.

Mộc Linh Hạo hôm nay rời Cảnh đi sở giao dịch, Cảnh không để ý, tiếp tục thí nghiệm, một ngày bình thường.

Khi Mộc Linh Hạo tới chỗ tụ tập ở sở giao dịch, bọn Tôn Hoàng đã tới, mọi người bàn chuyện xong, chuẩn bị đi, lại dừng lại ở một khắc sau. Vì có kẻ xông tới. Chỗ tụ tập của bọn họ không bảo mật, thậm chí không thiết lập phòng hộ, bọn họ tự tin không ai có thể thương tổn mình.

Bọn họ lạnh lùng nhìn kẻ vô lễ xông vào, kẻ bệ vệ xông vào nghẹt thở thậm chí sợ hãi, lập tức bị chấp niệm trong lòng nhắc nhở, bọn họ là kẻ địch, trải qua điều tra, lại căn cứ phân tích đều là vừa vào vị diện không lâu, có thực lực nhất định lại tuyệt đối không mạnh hơn mình, bọn chỉ là khí thế cao hơn mà thôi.

“Ta lấy tội danh phá hư vị diện bắt giữ các ngươi.” Đầu lĩnh rất nhanh khôi phục bệ vệ, cao giọng chính nghĩa.

“Các ngươi là ai?” Tôn Hoàng mở miệng hỏi.

“Cục quản lý vị diện.” Đầu lĩnh tự hào báo ra tổ chức của mình.

“Chưa từng nghe.” Istolil. Elinahl mở miệng.

“Không quản các ngươi nghe hay không, ngoan ngoãn đi theo chúng ta.” Đầu lĩnh ngạo mạn tuyên bố, thủ hạ cũng tiến lên, nhìn chằm chằm bọn họ.

Bọn họ căn bản không nhúc nhích.

“Khuyên các ngươi hợp tác đi, bằng không ta sẽ lập tức giết các ngươi, hừ, kẻ có quan hệ với Vô Xá đều đáng chết.” Đầu lĩnh lạnh giọng nói.

Vô Xá. Nghe từ này, bọn họ phản ứng, những kẻ này có thù với Vô Xá. Bọn họ trao đổi nhau một ánh mắt, quyết

định đi theo, thăm dò nội tình, những kẻ này xem ra là một tổ chức, kẻ có địch ý với Vô Xá, bọn họ sẽ không bỏ qua, một lưới bắt hết là được.

Thấy bọn họ hợp tác, đầu lĩnh đắc ý hừ nhẹ, dẫn đội ngũ rời đi.

Bọn họ bị đưa tới chỗ cục quản lý vị diện, bốn phía thiết lập kết giới giam giữ cường lực, bọn họ đương nhiên không để mấy thứ này vào mắt, kết giới như vậy càng không, bọn họ là muốn xem những kẻ này định làm gì.

“Các ngươi có quan hệ gì với Vô Xá?” Kẻ ngồi ngoài kết giới hung ác hỏi, giọng này là giọng thứ nhất âm mưu kế hoạch.

“Các ngươi vì sao cho rằng chúng ta có quan hệ với Vô Xá?” Mộc Linh Hạo lạnh lùng hỏi.

“Hừ, vì ngươi, ở khu vực săn bắn, vũ khí ngươi lấy ra là Thâm Uyên Chi Liêm chế tạo, vũ khí của Thâm Uyên Chi Liêm không dễ có được, ngươi có thế khiến Thâm Uyên Chi Liêm chế tạo binh khí, sao không có vấn đề với Vô Xá chứ.” Kẻ tới không giấu diếm, trong mắt hắn, những người này sau khi mất đi giá trị lợi dụng đều sẽ chết, hắn rất thích ý giải đáp nghi hoặc trước khi chết cho bọn họ, để bọn họ chết được rõ ràng.

Ba người khác đẩy mắt về phía Mộc Linh Hạo, thì ra là binh khí của hắn để lộ đầu mối.

Mộc Linh Hạo trầm mặc, hắn không ngờ rằng binh khí Cảnh Nhi chế tạo cho hắn sẽ là đầu mối, dễ dàng bị biết nguồn gốc như vậy, Cảnh Nhi ở vị diện thật quá nổi danh, để lộ vũ khí đều bị suy đoán, còn là hai lần.

“Hừ, các ngươi tốt nhất gọi Vô Xá tới cứu.” Kẻ tới tiếp tục nói.

“Cứu chúng ta, các ngươi định làm gì?” Quân Hành Tuyệt cảm giác được âm mưu, lên tiếng hỏi.

“Làm gì, đương nhiên là giết bọn họ.” Kẻ tới tàn bạo, rõ ràng tiết lộ hận ý, không hề e dè nói ra dự định, dù sao những người này đều sẽ chết. Nhưng lời vừa dứt, hắn đã bị doạ, bốn khí thế kinh khủng dâng lên, lạnh lùng nhìn hắn, năng lượng ba động khủng bố dâng trào. Thực lực những người này rất mạnh, chết tiệt, Vô Xá lúc nào có quan hệ với người mạnh như vậy.

Đáng tiếc kẻ tới không thể nghĩ tiếp, bốn người phẫn nộ xé rách kết giới, dùng khí thế kinh khủng giết ra, đầu tiên hi sinh là kẻ này. Một cái đương nhiên không dập tắt được phẫn nộ, người bọn họ trân ái như mạng, lại có kẻ muốn giết, còn làm trò trước mặt bọn họ, sao tha thứ những kẻ tội ác tày trời này được chứ. Giết, chỉ có giết, kẻ có suy ý như vậy đều phải chết.

Cục quản lý vị diện rất nhanh bị bốn người phẫn nộ đồ tuyệt, lửa giận của bọn họ dập tắt không ít, nhìn

thảm kịch mình chế tạo, bọn họ không hề quan tâm. Sau khi từ miệng kẻ sống cuối cùng hỏi ra kế hoạch, Tôn Hoàng không lưu tình giết hắn.

Ngay lúc Tôn Hoàng, Mộc Linh Hạo và Istolil. Elinahl chuẩn bị triệt để phá hủy nơi này, Quân Hành Tuyệt ngăn lại.

“Chờ đã.” Quân Hành Tuyệt đột nhiên nói.

Ba người khác dùng ánh mắt ý bảo, sao vậy?

“Các ngươi không cảm thấy đây là một cơ hội.” Quân Hành Tuyệt thần bí nói.

Ba người khác không hiểu.

“Các ngươi không cảm thấy đây là một cơ hội nhận rõ chúng ta có bao nhiêu địa vị trong lòng bọn họ.” Quân Hành Tuyệt nói cụ thể.

“Ngươi là nói,” Istolil. Elinahl dẫn đầu phản ứng lại, “Lợi dụng nguy cơ này, để bọn Clovis tới cứu chúng ta, xem chúng ta rốt cuộc là thế nào trong lòng bọn họ?”

Tôn Hoàng và Mộc Linh Hạo cũng tự định giá.

“Ta vẫn cảm thấy cảm giác của Khiêm dành cho ta đã có chút thay đổi, thừa dịp này, ta muốn biết ta có địa vị gì trong lòng Khiêm. Nếu may mắn, có lẽ sẽ thức tỉnh.” Quân Hành Tuyệt thiết tưởng kết quả tốt nhất.

Ba người khác vì hai chữ thức tỉnh mà tâm động. Bọn họ cẩn thận ngẫm lại, xác thực cảm tình của bọn họ hình như đã có dấu hiệu buông lỏng.

Mộc Linh Hạo nhớ tới, tầm mắt Cảnh gần đây nhìn hắn, không phải tìm tòi nghiên

cứu, mà là chú ý, như là tự hỏi gì, hơn nữa lần trước hắn rời đi lâu vậy, Cảnh Nhi dĩ nhiên nói nhớ hắn, có phải, có phải Cảnh Nhi đối với hắn có một tí… yêu, hắn có thể nghĩ vậy sao?

“Dự định của ngươi.” Mộc Linh Hạo trực tiếp hỏi.

“Ta định chế tạo một tình thế nguy hiểm, để Khiêm triệt để hiểu rõ ta rốt cuộc là gì trong lòng y.” Quân Hành Tuyệt nói, Khiêm, ta rất muốn biết ngươi rốt cuộc xem ta là gì, là đồng bạn, hay đã có chút yêu. Đối với ngươi ta không có nắm chắc.

“Ngươi xác định sẽ thành công?” Istolil. Elinahl hỏi, hắn rất muốn biết Clovis có yêu hắn không, cảm giác như gần như xa này khiến hắn muốn phát điên.

“Với cảm tình, không ai biết tính toán hơn ta.” Quân Hành Tuyệt tự tin nói, làm hoàng đế, hắn không quên nhân tâm, hắn tin tưởng cảm tình cũng lợi dụng cảm tình.

“Tình thế nguy hiểm không dễ chế tạo, Đế rõ thực lực của ta, muốn khiến ta có nguy hiểm, rất khó.” Tôn Hoàng nói, kế hoạch là tốt, nhưng muốn để bọn Đế tin rất khó, không phải hắn tự phụ, mà là thực lực của hắn làm hắn có tư bản này.

“Vậy nghĩ cách để bọn họ tin, nếu chúng ta có địa vị trong lòng bọn họ, một tí khả năng nguy hiểm, cũng sẽ làm bọn họ không thể tự hỏi bình thường, sẽ không chú ý.” Quân Hành Tuyệt kế hoạch.

“Thất bại đâu?” Tôn Hoàng nói.

“Thất bại, thất bại sẽ như ban đầu, tính cách bọn họ không thích tính toán, cùng lắm thì khiển trách một phen, quyết không giết chúng ta. Mà thành công đâu?” Istolil. Elinahl tán thành kế hoạch này.

Bọn họ ngẫm lại, đúng vậy, thất bại, còn có thể là đồng bạn, còn có cơ hội, nhưng thành công đâu, đáng giá đổ.

Ở cái nơi tử thi đầy đất này, cả bốn bắt đầu thương nghị. Sau đó bố trí suốt mấy ngày, một số kẻ có địch ý với Vô Xá, bị bọn họ bắt lấy, dùng thân phận cục quản lý vị diện, dựa theo kế hoạch lúc trước, chỉ là bị nhốt không phải bọn họ, mà là có địch ý với Vô Xá, đó là những kẻ thực lực tương đối cao. Một số khác bị an bài bên ngoài, số này không có uy hiếp. Khi thương lượng dùng cách nào để báo cho Vô Xá, bọn họ lại có tranh chấp.

“Không được, ta tuyệt đối không làm.” Mộc Linh Hạo kiên quyết phản đối hành động của ba người khác.

“Yên tâm, không sao đâu,” Tôn Hoàng khuyên, “Ta rất hiểu pháp tắc tối cao, Mộc Cảnh tuyệt đối sẽ ổn.”

“Không.” Mộc Linh Hạo vẫn không đồng ý, ba người khác muốn lợi dụng pháp tắc tối cao, thương tổn hắn, để Cảnh Nhi bị phản phệ, vậy Cảnh Nhi sẽ biết hắn gặp nguy hiểm, rồi báo cho Vô Xá, phát hiện bọn họ biến mất, Vô Xá sẽ hành động tìm bọn họ.

“Ngươi không muốn được đến tình yêu của Mộc Cảnh.” Quân Hành Tuyệt cũng khuyên.

“Muốn, nhưng ta càng không thể xúc phạm Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo tỏ vẻ kiên quyết, “Đổi lại các ngươi, nếu xúc phạm các ngươi, khiến bọn họ nhận nỗi khổ phản phệ, các ngươi sẽ làm sao?” Mộc Linh Hạo hỏi.

Bọn họ trầm mặc. Đúng vậy, bọn họ cũng như Mộc Linh Hạo, xúc phạm tới Vô Xá, quyết sẽ không làm. Nhưng, bị phản phệ không phải người yêu của bọn họ, vậy dính gì tới bọn họ. Ba người trao đổi nhau một ánh mắt.

“Được rồi.” Tôn Hoàng dẫn đầu rời khỏi, bước sang bên.

“Xin lỗi, là ta lo lắng không chu toàn.” Quân Hành Tuyệt ra vẻ chân thành, bước tới đè lại vai Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo vừa định nói gì, đã cảm giác được một luồng kình phong, tính phản kích nhưng bị đè lại, cánh tay bị lưỡi dao sắc bén chém thương, Mộc Linh Hạo lập tức hiểu, trúng kế rồi. Tôn Hoàng nếu tham dự, chỉnh thể thực lực của cả ba sẽ mạnh hơn Cảnh Nhi và hắn, thế nên Tôn Hoàng rời khỏi, mà Quân Hành Tuyệt lấy hành động cấp bậc đế vương, còn có lời xin lỗi làm hắn không đoán được tính toán, lúc này Istolil. Elinahl nhân cơ hội xuất thủ, bị thương hắn, đối thủ chân chính chỉ có

Istolil. Elinahl, thực lực xấp xỉ Cảnh, pháp tắc cho rằng Cảnh Nhi có thực lực giải quyết, nhất định để Cảnh Nhi bị phản phệ, báo cho Cảnh Nhi hắn có nguy hiểm.

“Đê tiện.” Mộc Linh Hạo che vết thương cả tiếng quát.

“Tay ta trượt.” Istolil. Elinahl không hề hổ thẹn.

“Ta xin lỗi là được, quên đi cảm tình ngươi dành cho Mộc Cảnh, nhưng kế hoạch phải tiến hành, thế nên xin lỗi mà.” Quân Hành Tuyệt cười nói.

“Ta không làm gì cả. Bất quá, ngươi yên tâm, pháp tắc sẽ cảnh cáo Mộc Cảnh ngươi bị thương, tình huống phản phệ của Mộc Cảnh tuyệt đối không nghiêm trọng, tí ti mà thôi.” Tôn Hoàng cũng nói.

Mộc Linh Hạo chữa trị vết thương, băng lãnh nhìn cả ba, hắn sẽ không quên, hừ, món nợ này hắn nhớ kỹ.

Dưới tính toán đê tiện của bọn họ, Mộc Linh Hạo bị thương, Cảnh bị pháp tắc cảnh cáo, kế hoạch thuận lợi tiến hành.

Thâm Uyên Chi Liêm