Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 108: HIỂU RÕ

       

CHƯƠNG 108: HIỂU RÕ

Khi vào vị diện của cục quản lý, Vô Xá phát hiện không đúng, vị diện này không có người nắm giữ. Căn cứ tin tức bọn họ nhận được người nắm giữ của vị diện này là người của cục quản lý, đã xảy ra chuyện gì?

Vô Xá dừng lại, bất luận bọn họ hiện tại có cảm giác gì, nhưng làm người trải qua vô số nguy hiểm, tìm được đường sống trong chỗ chết, bọn họ có dự cảm với nguy hiểm, vì dự cảm này, bọn họ thoát đi không ít lần, mà khi vào vị diện này, bọn họ không cảm giác được dự triệu ấy.

“Điều tra.” Đế quả đoán hạ lệnh, che dấu khí tức.

Cảnh, Khiêm và Clovis tách ra, che dấu khí tức, Vô Xá thường hay trốn chết, che dấu khí tức là chuyện rất quan trọng, bọn họ trả giá cực lớn để nghiên cứu, về phần làm sao che dấu bọn họ không dạy cho người khác, đối tinh cũng vậy, nguyên nhân là bọn họ cho rằng đến trình độ này che giấu đã không còn tất yếu, lại không ngờ có một ngày sẽ dùng tới kỹ năng bị bỏ qua ấy.

Tiến về phía mục đích, không ai phát hiện, bọn họ cản thận quan sát ở các góc và kết giới giữ tù. Không lâu sau sắc mặt cổ quái tụ lại một chỗ bí ẩn.

“Bọn họ không có nguy hiểm.” Đế đầu tiên nói.

“Người ở đây không mạnh.” Cảnh theo.

“Kẻ bị nhốt thực lực không sai.” Khiêm kế.

“Ta thấy Istolil.” Clovis cuối cùng.

Một hồi lặng im.

“Bọn họ cố ý.” Đế khẳng định, chuyện này rất rõ ràng.

“Bẩy rập là bọn họ thiết kế.” Clovis tiếp, nếu không phải phát hiện vị diện này không có người nắm giữ, bọn họ lại luôn cẩn thận, hơn nữa bản lĩnh che dấu của Vô Xá không sai, có lẽ đã tiến công khi vào, tuyệt đối không kiểm tra một phen, vì căn cứ điều tra, thực lực của cục quản lý vị diện không bị bọn họ để vào mắt, chỉ cần cẩn thận kẻ có thể xúc phạm tới Mộc Linh Hạo là được, nhiệm vụ lần này nói thật độ khó không lớn.

“Bọn họ gạt chúng ta.” Khiêm đón lời, nếu không phải vì tin tức Mộc Linh Hạo bị thương, bọn họ sẽ không cẩn thận vậy, vạn nhất có cao thủ? Nhưng giờ y thấy Quân Hành Tuyệt bình yên đứng đó, không sao cả.

“Vì sao?” Cảnh hỏi, y không rõ, Mộc Linh Hạo bình yên vì sao không báo cho y, hơn nữa pháp tắc xác thực cảnh cáo y Mộc Linh Hạo bị thương, sau khi xác nhận an nguy của Mộc Linh

Hạo, trái tim y triệt để bình tĩnh lại, nhưng Mộc Linh Hạo vì sao làm vậy?

Vô Xá trầm tư, đúng vậy, mấy tên kia dùng sức thiết kế như vậy là vì sao? Muốn giết bọn họ? Không giống. Kẻ thiết kế bẩy rập thực lực quá yếu, lấy thực lực những kẻ này rất khó bị thương Vô Xá, mấy tên kia không thể không biết, vì thực lực đều tương đương nhau.

“Ta nghĩ ta biết vì sao.” Khiêm bật cười, có thể nghĩ ra kế hoạch này, chỉ có Quân Hành Tuyệt, không còn ai khác, lần này tính kế đến trên đầu bọn họ.

“Ngươi biết?” Clovis nhìn Khiêm.

“Có thể nghĩ ra kế hoạch buồn chán như vậy ngoại trừ Quân Hành Tuyệt, không còn ai khác.” Khiêm khẳng định.

“Nguyên nhân?” Đế cũng hỏi. Cảnh nhìn Khiêm, chờ đáp án.

“Quân Hành Tuyệt, mục đích lần này là vì thử địa vị của hắn trong lòng ta.” Khiêm đơn giản nói, y tin đồng bạn của y sẽ hiểu, đại khái ngoại trừ Cảnh.

Quả nhiên, Cảnh không rõ nhìn bọn họ. “Ý ngươi là, bọn họ cố ý thiết kế bẩy rập, là muốn biết địa vị của mình trong lòng chúng ta? Hữu dụng sao?” Cảnh chỉ có thể nghĩ vậy.

“Cảnh, cảm tình vào lúc nguy nan là dễ dàng phát hiện nhất, đối phương một khi có nguy hiểm, bất luận bình thường ngươi nghĩ thế nào, cảm giác ra sao, đứng trước nguy hiểm, ngươi lo lắng thất thố hay thờ ơ không đếm xỉa, đều có thể biết ngay. Nó cũng có thể nhìn ra địa vị của một người trong lòng ngươi.” Khiêm giải thích.

“Thật là nhàm chán.” Clovis khinh thường nói.

“Rất rõ ràng, bọn Tôn Hoàng đồng ý kế hoạch này.” Đế tổng kết nói. “Tôn Hoàng rất hiểu pháp tắc, biết đúng mực, cố ý để Mộc Linh Hạo bị thương, pháp tắc phản phệ báo cho Cảnh, Cảnh sẽ cho chúng ta hay, rồi chúng ta phát hiện bọn họ gặp nguy hiểm. Kế… Tính kế tốt.” Hơn nữa bọn họ xác thực bị lừa.

Thì ra là như, cha không tiếc để ta phản phệ cũng muốn biết vị trí của cha trong lòng ta sao?

“Hừ, vậy thì như bọn họ hy vọng, Khiêm, Cảnh, Clovis, mấy tên kia rốt cuộc thế nào trong lòng các ngươi, giờ hãy nghĩ rõ đi.” Đế nói. Lúc này bọn họ đều bị tính kế, không thể phủ nhận bọn họ cũng không phát hiện, vì sợ hãi khả năng vạn nhất, bọn họ vô thức quên đi thực lực của mấy tên kia không hề yếu hơn mình. Tôn Hoàng với y mà nói rốt cuộc là gì y nên ngẫm lại. Hơn nữa y hy vọng Cảnh, Khiêm, Clovis cũng có thể suy nghĩ cẩn thận, đồng bạn của y hạnh phúc là tốt.

Địa vị của cha trong lòng sao? Cảnh đứng sang bên, tựa vào tường, nhớ tới hồi ức bên Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo là cha y, tồn tại từng sùng kính, giờ là đồng bạn y,

đối tinh của y. Mộc Linh Hạo yêu y, mà y đối với Mộc Linh Hạo lại là thế nào?

Y không thích Mộc Linh Hạo quấy rầy y làm thí nghiệm, vì bắt y chú ý thân thể, nó căn bản không quan trọng. Y không thích Mộc Linh Hạo rời đi lâu lắm, vì như vậy y sẽ kỳ quái, cảm thấy vắng vẻ.

Y không ghét Mộc Linh Hạo xuất hiện bên mình, không ghét ngủ với Mộc Linh Hạo, không ghét làm với Mộc Linh Hạo, không ghét ở chung với Mộc Linh Hạo, không ghét Mộc Linh Hạo ôm y, không ghét Mộc Linh Hạo chuẩn bị quần áo cho y, không ghét Mộc Linh Hạo hôn.

Y thích Mộc Linh Hạo lau tóc cho y, ôn nhu ấn lên da đầu, cảm giác thoải mái, y thích Mộc Linh Hạo. Y thích tựa vào ngực Mộc Linh Hạo, có cảm giác dựa vào. Y thích ngủ bên Mộc Linh Hạo, giữa bộ ngực trầm ổn ấm áp thoải mái làm người rất dễ ngủ. Y thích, nhìn Mộc Linh Hạo mặc đồ cho y, ánh mắt chăm chú đó, khiến y nghĩ mình rất quan trọng. Y thích…

Cảnh nghiêm túc nghĩ, đây là lần đầu tiên y nghiêm túc như vậy, Mộc Linh Hạo với y mà nói rốt cuộc là gì. Y không hiểu nỗi lòng này, y chỉ biết y không muốn mất đi Mộc Linh Hạo, không chỉ vì pháp tắc ước thúc, quan trọng hơn là bản thân không cho phép.

Mộc Linh Hạo rất quan trọng, rất rất quan trọng, như đồng bạn, lại rất khác. Khác này là gì? Y thích

Mộc Linh Hạo nói yêu y, tuy rằng không biết đáp lại thế nào, nhưng có thể quan trọng trong lòng một người như vậy, y rất vui. Mộc Linh Hạo với y là yêu, vậy y đâu? Một khắc nhận ra Mộc Linh Hạo có nguy hiểm, thống khổ ấy, còn khó chịu hơn cả phản phệ, nếu Mộc Linh Hạo mất, không… Chuyện này sẽ không, y không cho phép, cảm tình vậy là gì? Mộc Linh Hạo hy vọng y yêu hắn, cảm giác vậy là gì… Nhiều hơn cả thích, càng nhiều hơn cả không ghét, cảm giác vậy là gì? Sẽ là yêu mà Mộc Linh Hạo hy vọng ư?

Ngay lúc này, ngực Cảnh đau xót, giật áo, nhìn, một ấn văn màu đỏ xuất hiện, rất giống cái trước ngực Mộc Linh Hạo, chỉ là hoa văn khác nhau. Đây là chứng minh của đối tinh, chỉ cần thức tỉnh sẽ xuất hiện. Nhìn ấn văn trước ngực, Cảnh kéo khóe miệng, chứng minh đối tinh thức tỉnh, thì ra y yêu Mộc Linh Hạo. Cảm giác vậy là yêu? Nghĩ tới đây, chỗ trống trong lòng phảng phất lấp đầy, ấm áp, cảm giác vậy là yêu ư? Cha, ta biết đáp án.

“Đã nghĩ xong rồi.” Đế đột nhiên nói.

Cảnh ngẩng đầu nhìn Đế, gật đầu.

“Thật là.” Giọng Clovis rất bất đắc dĩ.

“Nghĩ xong rồi.” Khiêm cũng bất đắc dĩ.

“Xem ra mọi người đều giống nhau.” Đế ngạo nghễ nói. “Vậy hãy để chúng ta xem số phận đối tinh có phải tuyệt không phản bội

không.” Thức tỉnh thì sao chứ, y vẫn là Đế. Rafa, Ám Dạ Quân Vương, lãnh tụ Vô Xá.

“Hắn dám phản bội, giết hắn.” Làn điệu của Clovis hoa mỹ, thức tỉnh thì sao chứ, kẻ phản bội y vẫn sẽ giết, cho dù là đối tinh của y.

“Thực lực của hắn không kém, số phận đối tinh là đồng sinh đồng tử, nếu không thắng được, còn có thể đồng quy vu tận, không phải sao?” Khiêm ôn hòa nói, nếu đã vậy, y sẽ không trốn tránh, Vô Xá không tha thứ phản bội, bất kể là ai, phản bội chỉ có chết.

“Không thiệt.” Cảnh cuối cùng nói. Yêu hắn thì sao chứ. Nếu dám phản bội, vậy giết không tha, giết hắn sẽ mất đi chính mình, thế thì đồng quy vu tận.

Đế kiêu ngạo nhìn đồng bạn của y, đồng bạn mà Đế. Rafa y coi trọng nhất. Đây là đồng bạn của y, không trốn tránh, không khoan thứ, kiên định với chính mình, cho dù yêu thì sao, là đối tinh thì sao, Vô Xá vẫn là Vô Xá, đối với kẻ phản bội giết không tha, ai cũng vậy. Đối tinh của chúng ta, các ngươi đã làm tốt chuẩn bị chưa, bị Vô Xá yêu không phải hạnh phúc gì cả, trong lòng chúng ta các ngươi có chút nhỏ nhoi, nhưng quan trọng nhất tuyệt đối không phải các ngươi, chúng ta quan tâm chỉ có bản thân và đồng bạn, dù rằng các ngươi được chúng ta yêu, cũng không khác nhau. Yêu các ngươi là sự lựa chọn của chúng ta, chúng ta đã làm tốt chuẩn bị bị phản bội, bất luận kết quả ra sao, chúng ta đều thừa nhận, bất quá hãy cẩn thận, một ngày các ngươi phản bội, chúng ta sẽ tự tay giết các ngươi, thế nên phải quản tốt chính mình, đừng phản bội nha.

“Vậy đối với việc bọn họ dám tính kế chúng ta, các vị có chủ ý gì.” Đế cười nhìn đồng bạn làm mình kiêu ngạo.

“Hành vi như vậy là phải trừng phạt.” Ý cười trên mặt Clovis ưu nhã.

“Phải ngẫm lại, nên làm thế nào.” Khiêm cũng cười.

Cảnh nhìn đồng bạn, chuyện này y không am hiểu.

Clovis kéo Cảnh lại, Vô Xá tụ lại, thương lượng chỉnh mấy tên dám tính kế bọn họ thế nào.

Tôn Hoàng, Mộc Linh Hạo, Quân Hành Tuyệt và Istolil. Elinahl ở giờ khắc này đều có dự cảm không tốt, cùng nhau nhíu mày. Bọn họ không biết là, tương lai một khoảng thời gian ngày của bọn họ sẽ cực tệ, Vô Xá trừng mắt tất báo kia, là không thể chọc.

=================

109 111

Thâm Uyên Chi Liêm