Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 109: TRỪNG PHẠT

       

CHƯƠNG 109: TRỪNG PHẠT

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, sóng lực lượng bị bọn Mộc Linh Hạo cảm giác được, nhanh quá, tốc độ của Vô Xá quả thật thần tóc, cách khi Mộc Linh Hạo bị thương chỉ có nửa ngày, đã tìm được bọn họ giữa vũ trụ rộng lớn này, bọn họ vốn tưởng còn cần vài ngày, chuẩn bị một số đầu mối, để Vô Xá tin bọn họ gặp nguy hiểm, xem ra đã không thể an bài.

Bốn người buông tha thành kiến, chủ yếu là thành kiến Mộc Linh Hạo dành cho ba người khác, nếu chuyện đã đến nước này, dù là trăm ngàn chỗ hở, cũng chỉ có thể tiếp tục, liên thủ thiết lập kết giới cường lực, chế tạo giả tượng bọn họ bị giam.

Không qua bao lâu, Vô Xá tới ngoài kết giới, nhìn mấy tên bị nhốt, Vô Xá đồng loạt ra tay hủy diệt nó, kết giới nghiền nát.

Bốn người vừa định mở miệng, đã thấy Vô Xá phân tán ở bốn góc, thiết lập một kết giới càng mạnh, giam bọn họ lại. Bọn họ lập tức hiểu, Vô Xá biết bọn họ căn bản không gặp nguy hiểm. Nguy rồi, nhìn Vô Xá lập kết giới xong lập tức rời đi, bốn người vội phá tan kết giới, về phần thất bại khắc khẩu, giờ là lúc làm chuyện này sao? Sau khi kết giới phá tan, bọn họ chạy theo đối tinh của mình về thế giới, về phần kết cục gì, ây da, ai biết.

Tàu Edgar

Cảnh ngồi trên ghế, uống ẩm phẩm người hầu đặc chế, ở hạ viên ánh dương ấm áp, lá sen toả hương, một hồ sóng xanh, ngồi giữa lương đình, hưởng thụ cảm giác mát lạnh, thích ý thật. Nhưng Mộc Linh Hạo không có nửa điểm thích ý, chột dạ nhìn Cảnh, ánh dương ấm áp căn bản không ấm được trái tim hắn, hắn âm thầm run rẩy, tất cả thiết tưởng không tốt ùa lên, chết tiệt, sao hắn lại đồng ý kế hoạch này, cái gì thất bại còn có thể làm đồng bạn, không sao cả, vạn nhất, vạn nhất, Cảnh Nhi triệt để buông tha hắn thì thế nào? Không, không được, tuyệt đối không được, trừng phạt gì hắn cũng nhận, chỉ có điểm này không được.

“Cha.” Cảnh nhàn nhạt lên tiếng.

“Có.” Mộc Linh Hạo bật người ngồi nghiêm, cẩn thận nghe Cảnh nói.

“Cha nói cha yêu ta.” Cảnh nói tiếp.

“Phải, Cảnh Nhi, ta yêu em.” Mộc Linh Hạo nghiêm túc trả lời, không hề chần chờ.

“Cha nói cha sẽ không để ta bị thương tổn.” Cảnh tiếp tục.

“Phải, ta đã nói.” Mộc Linh Hạo không phủ nhận, hắn muốn giữ gìn Cảnh Nhi, bảo vệ Cảnh Nhi, sủng ái Cảnh Nhi, để Cảnh Nhi hạnh phúc.

“Tình nguyện khiến ta bị phản phệ, cũng muốn biết địa vị của cha trong lòng ta ư?” Cảnh lạnh lùng nói. Trong chuyện này, đây là lệch lạc lớn nhất của Mộc Linh Hạo, nếu vô ý, tình hữu khả nguyên, nhưng nếu cố ý, đồng bạn Vô Xá, đề nghị hai phương án, là vô ý, phản phệ có thể không truy cứu, nhưng là cố ý, vậy buông tha hắn, không thể đặt bọn họ ở vị trí đầu tiên, thà rằng không cần.

“Không phải,” Mộc Linh Hạo cuống quít muốn nắm lấy tay Cảnh, lại bị Cảnh né ra.

Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo chờ hắn trả lời.

Mộc Linh Hạo bất đắc dĩ thu hồi tay mình, cười khổ: “Ta yêu em, Cảnh Nhi, ta rất muốn biết ta là gì trong lòng em, đồng bạn? Đây không phải ta muốn, ta muốn em yêu ta. Nhưng Cảnh Nhi, chuyện gì ta cũng có thể nắm chắc, chỉ có em là ngoại lệ, ta nắm giữ không được lòng em, em quá lãnh đạm, ngoại trừ đồng bạn em không để ý gì cả, nhiều năm như vậy, em chỉ thừa nhận, hơn nữa là thừa nhận dành cho đồng bạn, vậy ta còn cần bao lâu mới có thể khiến em yêu ta. Ta có kiên trì, ta có thể chờ, ta sẽ dùng tình yêu của ta để em hiểu yêu, ta cho rằng ta có thể, nhưng đề nghị của Quân Hành Tuyệt làm lòng ta động, ta thế mới biết, thì ra ta bức thiết muốn biết cỡ nào, ta đối với em mà nói rốt cuộc là gì?”

Thì ra là thế, nên mới có trò cười trăm ngàn chỗ hở, không ngoài Khiêm suy đoán, đầu sỏ gây nên quả nhiên là Quân Hành Tuyệt, bất quá không sao cả, Quân Hành Tuyệt có Khiêm giải quyết, giờ y cần đối mặt là Mộc Linh Hạo, y muốn xác nhận chỉ có một việc.

“Chuyện này quan trọng vậy ư, không tiếc khiến ta bị pháp tắc phản phệ, nếu là đang chiến đấu, tình huống như vậy đủ để trí mạng, cha có nắm chắc ta sẽ ổn sao, hay là nói cha căn bản không quan tâm, chỉ cần biết địa vị của cha trong lòng ta là được?” Cảnh bén nhọn hỏi.

“Không có, Cảnh Nhi, hãy tin ta, khi bọn họ đưa ra cách khiến ta bị thương để em phản phệ báo cho mọi người biết, ta đã phản đối, nhưng, bọn họ rất đê tiện, thừa dịp ta không chú ý đánh lén ta.” Mộc Linh Hạo vội giải thích, hắn biết chuyện này không giải thích rõ, Cảnh Nhi sẽ không tha thứ hắn, sẽ không tin lời hắn, nghiêm trọng nhất là như lần trước không rõ hàm nghĩa đối tinh mà triệt để buông tha hắn, chuyện như vậy một lần là đủ, tuyệt đối không thể xảy ra lần thứ hai, tuyệt vọng khi ấy hắn không muốn nếm lại nữa. Hơn nữa lần này xác thực là lỗi của hắn, sao anh lại yên tâm mấy tên kia, nếu nói giữa bọn họ có tình huống giống hắn, bị thương tổn không phải Cảnh Nhi, hắn tuyệt đối không để tâm, không hề do dự làm như bọn họ. Bọn họ quá giống nhau, sao hắn lại quên chứ, hắn là người như vậy, ngoại trừ người mình yêu, mặt khác thế nào liên quan gì tới hắn.

Nghe Mộc Linh Hạo nói, Cảnh đã biết lần này là ngoài ý muốn, vậy áp dụng trừng phạt khác.

Mộc Linh Hạo cẩn thận kể hết mọi chuyện, không dám bỏ sót, chỉ cần Cảnh Nhi tha thứ hắn. Sau khi nói xong, hắn ngồi ở ghế bên cạnh, chờ tuyên án. Thời gian chờ đợi rất gian nan, chỉ là một hồi, Mộc Linh Hạo đã như đi qua núi đao biển lửa, nỗi lòng từng chút trầm xuống, khi bị hắc ám tràn ngập, Cảnh lên tiếng.

“Phản phệ, coi như xong.” Cảnh nói là cứu thục, kéo Mộc Linh Hạo về nhân thế, gặp lại quang minh.

“Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo kinh hỉ nhìn Cảnh, Cảnh Nhi tha thứ hắn, hắn biết chỉ cần giải thích rõ Cảnh Nhi sẽ không truy cứu. Mộc Linh Hạo nghĩ, hoàn toàn quên lo lắng tuyệt vọng một khắc trước. Đáng tiếc câu kế, khiến trái tim hắn lại treo lên.

“Nhưng mọi người tính kế chúng ta, không thể quên.” Cảnh nghiêm túc nói, không để Mộc Linh Hạo phát hiện ý cười chợt lóe rồi mất trong mắt, trừng phạt này hẳn sẽ khiến Mộc Linh Hạo khó quên.

“Cảnh Nhi, em định thế nào?” Mộc Linh Hạo cấp tốc xoay lại, chấn tác tinh thần, chuẩn bị tiếp nhận trừng phạt, bất luận là gì, chỉ cần Cảnh Nhi tha thứ hắn, không buông tha hắn, hắn đều nhận.

Cảnh bưng ly uống một ngụm, Mộc Linh Hạo chờ. Cảnh đặt ly lên mặt bàn nhỏ tinh xảo, thương một tiếng, báo trước tuyên án.

“Trong thời gian gần nhất, đừng gặp ta.” Cảnh nói ra trừng phạt.

“Cảnh Nhi, có thể đổi cái khác không?” Mộc Linh Hạo cò kè mặc cả, không gặp Cảnh Nhi, này, này, sao có thể.

“Đây chỉ là trừng phạt thứ nhất.” Cảnh báo cho Mộc Linh Hạo chuyện này vẫn chưa kết thúc.

“Thứ nhất.” Mộc Linh Hạo gian nan mở miệng, trừng phạt không thể gặp Cảnh Nhi là thứ nhất.

“Đúng, còn có kế tiếp.” Cảnh thong dong mở miệng.

Mộc Linh Hạo trầm mặc, rầu rĩ mở miệng, “Trừng phạt này trong bao lâu?” Lần trừng phạt này hắn không thể không nhận, hắn không biết kế tiếp, còn có gì chờ hắn. Chỉ có thể hy vọng thời gian không quá lâu.

“Không biết.” Cảnh nói.

“Không biết?” Mộc Linh Hạo vỗ bàn bật dậy, lần đầu tiên quát Cảnh, không biết bao lâu, lẽ nào định cả đời. “Mộc Cảnh, em tốt nhất cho ta một thời gian chuẩn xác.” Mộc Linh Hạo gọi tên Cảnh, giọng cũng mang theo mệnh lệnh.

Cảnh lạnh lùng nhìn Mộc Linh Hạo, y không thích giọng này của Mộc Linh Hạo, không nhiều lời nữa, trực tiếp biến mất trước mặt, chỉ để lại một câu cuối cùng, “Cha, trong tương lai rất dài, ta không muốn gặp cha.”

“Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo hét, chết tiệt, sao hắn lại dùng khẩu khí này với Cảnh Nhi, nghe giọng Cảnh Nhi, là giận, chết tiệt, chết tiệt chính mình, sao lại phạm sai lầm như vậy, lần này là lỗi của hắn, Cảnh Nhi trừng phạt là tất yếu, nhưng ngu xuẩn chính mình lại muốn giảm bớt chịu tội, lại dùng ngữ khí ra lệnh, Cảnh Nhi là hắn có thể ra lệnh sao? Chết tiệt, chết tiệt Quân Hành Tuyệt, ngươi ra cái chủ ý quỷ gì, hắn vì sao tán thành, trừng phạt như vậy hắn không cần, Cảnh Nhi, hắn sai rồi được không.

Cô đơn đứng ở hạ viên, trừng phạt thứ nhất khiến Mộc Linh Hạo có được giáo huấn, hắn ngẫm lại còn những trừng phạt khác nữa, chỉ cảm thấy rét lạnh với tương lai, đây chỉ là thứ nhất. Đã làm hắn chịu không nổi, Cảnh Nhi, em quả thật bắt trúng yếu hại. Đối với ta không thời không khắc yêu em, tùy thời muốn ôm em vào lòng mà nói, không thể gặp em, thật là trừng phạt rất tốt, trừng phạt tàn nhẫn, nhưng ta phải nhận. Thế nên Cảnh Nhi, nhanh kết thúc trừng phạt này đi.

“Edgar, Raphael.” Cảnh gọi người hầu.

“Dạ, chủ nhân.” Hai IS cung kính nghe lệnh.

“Giám thị hành động của cha, chỉ cần tới gần chỗ ta lập tức thông báo, còn có đóng quyền hạn vào phòng thí nghiệm lại.” Cảnh ngăn cản tất cả khả năng của Mộc Linh Hạo.

“Dạ, chủ nhân.” Hai IS sẽ không hỏi nguyên nhân, mệnh lệnh của chủ nhân bọn họ chỉ biết vâng theo.

Kể từ ngày đó, Mộc Linh Hạo không còn gặp Cảnh, Edgar giám sát hành tung, một ngày hắn tới gần, lập tức thông báo.

Mộc Linh Hạo muốn thông qua Raphael biết chỗ của Cảnh, chế tạo ngẫu ngộ, hoặc là lén gặp cũng không thể, vì Raphael cự tuyệt báo cáo hành tung của chủ nhân, mặc kệ Mộc Linh Hạo cưỡng bức lợi dụng thế nào.

Mộc Linh Hạo mai phục ở thú viên, xem có thể gặp Cảnh không, đáng tiếc bầy mãnh thú lấy Yesero dẫn đầu, kiên quyết chặn đường Mộc Linh Hạo, còn mang tới lời Cảnh, nếu dám đả thương mãnh thú ở thú viên, thời gian tiếp tục kéo dài.

Phòng thí nghiệm của Cảnh đóng lại với Mộc Linh Hạo, Mộc Linh Hạo không dám mạnh mẽ xông vào, phòng thí nghiệm là cấm địa của Cảnh, nếu hắn dám phá hủy hệ thống phòng ngự, trừng phạt của Cảnh sẽ càng kéo dài. Tính lẻn vào phòng ngủ, đáng tiếc bị Cảnh đặt ra tầng tầng cản trở, không cho hắn có cơ hội, nhìn cản trở nghiêm mật, thủ đoạn phòng ngự này, Mộc Linh Hạo đã hiểu vì sao Vô Xá có thể nhiều lần tìm được đường sống trong chỗ chết, nhìn kết giới này xem, nghiêm mật cỡ nào, ác với kẻ xâm lấn cỡ nào, Mộc Linh Hạo sấm mấy tầng đã bất đắc dĩ buông tha, sấm nữa nhất định kinh động Cảnh.

Hỏi người hầu, đáng tiếc bọn họ đều lấy Cảnh Nhi làm trời, du diêm không tiến như Raphael, tuyệt không tiết lộ chút tin tức nào, lấy chết uy hiếp cũng không dao động được, sau vài lần, cũng mang tới ý chỉ của Cảnh, không cho động người hầu của y, bằng không thời gian kéo dài. Làm Mộc Linh Hạo không gặp được Cảnh đố kị khôn xiết, hắn đã hồi lâu không gặp Cảnh Nhi, những người này lại có thể thường gặp, ghê tởm.

Cứ thế, Mộc Linh Hạo không gặp được Cảnh, thậm chí bóng lưng cũng không bắt được, càng miễn bàn lén nhìn một lần, mỗi đường đều bị bịt kín, hàn khí trên người Mộc Linh Hạo ngày càng nặng.

Thâm Uyên Chi Liêm