Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 111: CƯỜNG THẾ

       

CHƯƠNG 111: CƯỜNG THẾ

Mộc Linh Hạo trào phúng, Liên Minh thống soái đắc ý, người vũ trụ đang xem không đành lòng, cao tầng Ốc Lam và đế quốc tự tin, năng lượng thô to màu trắng bắn về phía Mộc Linh Hạo.

Khi năng lượng pháo tới trước mặt, Mộc Linh Hạo giơ tay, dùng mu bàn tay quét về phía nó, năng lượng pháo đủ để hủy diệt tinh cầu biến mất vô hình, như chưa từng xuất hiện.

“Không, không thể nào.” Liên Minh thống soái bật dậy khỏi vị trí, không tin được quát lên. Không chỉ là gã, mọi người thấy được đều không tin được, thậm chí có người hoài nghi đây có phải là trực tiếp không, sẽ không là hình ảnh Ốc Lam và đế quốc chế tạo đi? Mà cao tầng Ốc Lam và đế quốc không hề kinh ngạc, bọn họ giờ phải làm là chuẩn bị tốt tâm lý, từ khi Mộc Linh Hạo xuất hiện, bọn họ đã cảm giác được hàn ý và sát ý bức người, tâm tình Mộc Linh Hạo rất tệ, vậy tuyệt đối sẽ không đơn giản kết thúc, kế tiếp hẳn có càng đáng sợ.

Mộc Linh Hạo bất động, ý cười trào phúng khiến Liên Minh thống soái thấy rõ.

“Công kích, tất cả vũ khí công kích.” Thống soái hạ lệnh điên cuồng, một cái đánh không chết, vậy mấy cái.

Dưới mệnh lệnh của thống soái, tất cả vũ khí đều công kích Mộc Linh Hạo, chùm sáng các màu xuất hiện trong vũ trụ, chỉ có một mục tiêu.

Mộc Linh Hạo chậm rãi di động, bước tiến dễ dàng, như đang tản bộ, phất tay, một chùm sáng biến mất, phất tay, lại một chùm biến mất.

“Đánh không lại vũ khí?” Giọng Mộc Linh Hạo vang lên, rõ ràng nhắn nhủ đến tai mọi người, “Đừng dùng tiêu chuẩn của bọn bây lên người ta.” Nói xong Mộc Linh Hạo tới trước chiến hạm của Liên Minh thống soái.

“Binh khí hủy diệt tinh cầu?” Những lời lạnh lùng, năng lượng cầu màu bạc ngưng tụ trên tay, quăng ra, đánh trúng vũ khí khiến Ốc Lam và đế quốc đau đầu, nó biến mất, hóa thành bụi bậm vũ trụ. “Không hơn gì cái này.”

“Hủy diệt tinh cầu, căn bản không cần thứ như vậy.” Lại ngưng tụ một năng lượng cầu, bắn về phía tinh cầu cách đó không xa. Khi năng lượng cầu bắn trúng, tinh cầu bị vầng sáng bạc bao lấy, ánh sáng biến mất, nổ tung, trùng kích khiến chiến hạm gần đó hủy diệt.

“Bọn bây xem, dễ lắm.” Lời Mộc Linh Hạo khiến người tuyệt vọng.

“Lui lại, lập tức lui lại.” Thống soái còn giữ được lý trí, hạ lệnh lui lại. Gã biết bọn họ đã thất bại, hắn không thể ngờ được Mộc Linh Hạo sẽ mạnh đến vậy, dự định của bọn họ với hắn mà nói căn bản vô dụng, đây là thực lực mạnh nhất vũ trụ sao? Nhân loại có thể mạnh như vậy sao, đây quả thực là vượt qua nhận tri của bọn họ? Thống soái cười khổ, gã quá coi thường nhân loại, nếu thời gian có thể đảo ngược, gã nhất định không giao chiến với nhân vật như vậy, nhưng đã muộn rồi, gã thậm chí không có cơ hội, vì Mộc Linh Hạo ra tay.

Nhân loại khiếp sợ, nhìn Mộc Linh Hạo hủy diệt một tinh cầu, giờ khắc này bọn họ trầm mặc, người Ốc Lam không nói gì, bọn họ từng trải qua một lần. Khi Mộc Linh Hạo triệt để tiêu diệt bộ đội của Liên Minh thống soái, trực tiếp cũng kết thúc, màn hình xuất hiện hoa tuyết, đây là tình huống không thể xuất hiện ở thời đại tinh tế, nhưng không ai tính toán cả, bọn họ bị lực lượng cường đại kia doạ phải. Mạnh nhất vũ trụ là vậy ư? Chúng ta cũng có thể như vậy sao?

Khi các quốc gia Liên Minh thấy được hình ảnh này phục hồi lại tinh thần, bắt đầu khẩn cấp liên lạc, nghĩ cách chạy trốn, đầu hàng, nhưng đã quá muộn.

Mộc Linh Hạo tiêu diệt xong hạm đội đã phủ xuống một tinh cầu, sự hủy diệt của các quốc gia là không thể ngăn cản. Quốc gia thứ nhất bị hủy, không ai sống sót, tinh cầu cũng không còn, nhân loại sao có thể sống sót chứ. Những kẻ liên hệ với quốc gia này, không bao lâu sau phát hiện không được, thông qua thiết bị gián điệp, bọn họ thấy nó đã trở thành phế tích, còn lại là tinh cầu tàn phá, rồi là quốc gia thứ hai, quốc gia thứ ba… Ngắn ngủi nửa ngày, mười mấy quốc gia bị hủy diệt, hai nền văn minh cao đẳng, chín nền văn minh trung đẳng, còn lại đều là đê đẳng. Liên Minh run rẩy, không biết mục tiêu kế tiếp có phải mình không, bọn họ thông qua hình ảnh thấy được Mộc Linh Hạo đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, dùng vũ lực mạnh mẽ vung lên đồ đao, kế tinh cầu hủy diệt, dễ dàng, khiến người không thể không tuyệt vọng, khi đứng trước lực lượng cường đại ấy.

Giờ khắc này bọn họ hối hận không thôi, vì sao trêu

chọc nhân vật như vậy, đây chỉ là Mộc Linh Hạo, còn Mộc Cảnh cũng có tên mạnh nhất không xuất hiện, nếu y cũng tới? Bọn họ đã không dám tưởng tượng, bọn họ chỉ biết mình xong rồi.

Cao tầng Ốc Lam và đế quốc thông qua Raphael thấy rõ quá trình Mộc Linh Hạo hủy diệt các quốc gia, vô tình, lãnh khốc, cường đại, mọi người không lời nào để nói cũng không có gì để nói.

Bọn họ gọi các quan viên khác của Ốc Lam và đế quốc quan sát, người Ốc Lam từng thấy, nhưng nhìn lại lực lượng cường đại này, vẫn khiếp sợ, càng nhiều là kiêu ngạo, đây là Chiến Thần nguyên soái mạnh nhất Ốc Lam. Người đế quốc từng xem qua ghi lại Cảnh hủy diệt Nguyệt Cầu, nhưng không phải tự thể nghiệm, mà giờ đây bọn họ thấy được, cũng là xuyên qua thiết bị ghi lại, tự cảm nhận được lực lượng gọi người tuyệt vọng, người đế quốc cùng lúc sợ hãi, mặt khác cũng may mắn, người này đứng về phía bọn họ, may mắn. Vào lúc này, bất luận trung thành với Arnole hay không, đều hạ ý niệm thề chết thuần phục hoàng đế, vì phía sau vị hoàng đế này có nhân vật cường đại như vậy làm chỗ dựa.

Những hình ảnh xuyên qua thiết bị truyền đến chỉ truyền lưu giữa cao tầng các quốc gia, đặc biệt quốc gia Liên Minh, dân chúng vô tri sẽ không biết, mà cao tầng chỉ có tuyệt vọng lan tràn, đã không ít người chịu không nổi tự sát.

Thông qua Raphael quan sát trận giết chóc này không riêng là Ốc Lam và đế quốc, Cảnh ngồi trên giường cũng thấy được, nhìn Mộc Linh Hạo giết chóc, hủy diệt tinh cầu. Khóe miệng y kéo ra ý cười, “Cũng được rồi.” Nhìn hành vị của Mộc Linh Hạo chỉ biết tâm tình hắn rất tệ, xem ra trừng phạt này không thể tiếp tục. Đồng bạn Vô Xá đã nói, trừng phạt với bọn họ phải giữ ở một hạn độ, khi bọn họ sắp nhịn không được, nên dừng lại, vì hắc ám trong lòng bọn Mộc Linh Hạo tuyệt đối không ít, một ngày vượt trước hạn độ sẽ điên cuồng, vậy rất phiền toái, thế nên hạn độ này phải nắm chặt, cụ thể thế nào, từng người tự biết.

“Raphael.” Cảnh gọi, Raphael nghe lệnh, “Nói với cha, ta muốn gặp.”

“Dạ, chủ nhân.” Raphael lĩnh mệnh biến mất.

Lúc này Mộc Linh Hạo đang tàn sát một quốc gia, thiết bị giám thị của quốc gia này thấy rõ, cảm xúc kinh hoảng lan tràn giữa cao tầng, trốn ư? Có thể trốn đi đâu. Cao tầng thản nhiên tiếp nhận, chỉ là đáng thương nhân dân, các vị sẽ chết trong vô tri, đáng tiếc chúng ta không thể nói cho các vị, đã không kịp rồi.

Hình ảnh thông qua thiết bị giám thị truyền đến chỗ cao tầng khác của Liên Minh, đây là hiệp định cuối cùng của quốc gia may mắn còn tồn tại, này những quốc gia còn tồn tại, hãy nhìn sự diệt vong của chúng tôi, nhớ kỹ giáo huấn của chúng tôi, đừng xem thường lực lượng của nhân loại, đừng trêu chọc tồn tại kinh khủng ấy, nếu có thể sống sót, xin hãy ghi lại những hình ảnh này, xin hãy nhớ kỹ chúng tôi, để hậu nhân biết quốc gia này đã từng tồn tại.

Hồ quang lóng lánh xuất hiện cạnh Mộc Linh Hạo, người phía dưới ngẩng đầu nhìn bầu trời, chỉ thấy hồ quang lóe ra, Mộc Linh Hạo trên bầu trời quá nhỏ bé, nhưng một người nhìn như nhỏ bé đến thế, sắp hủy diệt tinh cầu của bọn họ, đáng tiếc bọn họ không hề hay biết, bằng không, mặt đất sẽ là kinh hoảng.

Hồ quang theo chỉ thị của Mộc Linh Hạo rơi xuống, một thành thị lại một thành thị hóa thành phế tích. Người xem không đành lòng nhắm mắt lại, như không lâu trước đây, nhưng song phương đã điên đảo.

Khi Mộc Linh Hạo tiến về phía mục tiêu kế tiếp, Raphael xuất hiện.

“Mộc Linh Hạo đại nhân.” Raphael cung kính hành lễ.

“Việc gì?” Mộc Linh Hạo không dừng lại. Bọn Lỗi hẳn không định ngăn hắn đi? Bọn họ sẽ không ngây thơ cho rằng có thể chứ?

Bọn Mộc Lỗi nhìn Raphael, sao Raphael lại tới đây? Liên Minh quốc gia cũng nhìn người đột nhiên xuất hiện này, người này đã từng hiện ra ở đại điển đăng cơ, gọi siêu cấp thiên tài Cảnh là chủ nhân, sao hắn lại tới đây? Thiết bị giám thị đồng thời truyền ra cuộc nói chuyện của hai người.

“Chủ nhân nói muốn gặp ngài.” Raphael báo ra nguyên nhân.

Động tác trên tay Mộc Linh Hạo khựng lại, xoay người nhìn Raphael, không nhiều lời, bật người biến mất. Mộc Linh Hạo biết Raphael tuyệt đối không dùng danh nghĩa Cảnh Nhi gạt hắn, bọn Âu Dương Trạch cũng không có tư cách dùng danh nghĩa Cảnh Nhi lệnh cho Raphael, vậy là Cảnh Nhi quyết định gặp hắn, trừng phạt của hắn kết thúc, nghe được lời Raphael, tâm tình Mộc Linh Hạo cấp tốc trở tốt, không để ý mặt khác, giờ gặp Cảnh Nhi là quan trọng nhất, hắn đã lâu không gặp y, Cảnh Nhi, em có biết ta quả thật sắp điên rồi. May mắn, may mắn, trừng phạt rốt cục kết thúc.

Ốc Lam và đế quốc thấy Mộc Linh Hạo biến mất, nghe được lời Raphael, chỉ biết Mộc Linh Hạo sẽ không làm gì nữa, người quen với Mộc Linh Hạo rốt cục hiểu vì sao tính tình hắn tệ vậy, thì ra dính tới Cảnh, Lý Thiên Cách rất muốn thăm dò đến cùng, nhưng chuyện kế tiếp đã khiến anh không có thời gian.

Dưới sự công kích cường thế của Mộc Linh Hạo, Liên Minh đầu hàng, biết thực lực cường đại của hắn, quốc gia đã thuộc sở hữu của đế quốc và Ốc Lam chủ động yêu cầu nhập vào danh nghĩa hai nước, đại thế thống nhất vũ trụ không thể ngăn cản, có lẽ nói vũ trụ đã hoàn thành thống nhất. Ốc Lam và đế quốc thân là người thắng, cần xử lý rất nhiều, không bao nhiêu thời gian quấy rầy Mộc Linh Hạo và Cảnh.

3t2-512��Q�m

=================

112 114

Thâm Uyên Chi Liêm