Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 112: GẶP MẶT

       

CHƯƠNG 112: GẶP MẶT

Mộc Linh Hạo về tàu Edgar, hỏi Edgar biết Cảnh ở phòng ngủ, lập tức chạy tới, ở cửa phòng ngủ phát hiện tầng tầng phòng ngự đã cởi bỏ. Mộc Linh Hạo đẩy cửa ra, thấy cái bóng hắn ngày đêm mong nhớ ngồi trên ghế, lẳng lặng nhìn hắn. Để cảm tính chiếm thượng phong, Mộc Linh Hạo không hề nghĩ ngợi cấp tốc chạy tới muốn ôm Cảnh. Ngay khi tay tiếp cận thân thể Cảnh, đã bị lực lượng cự tuyệt.

“Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo bất đắc dĩ cảm nhận sự cự tuyệt, mừng như điên như bị hắt nước lạnh nguội xuống.

“Ngồi.” Cảnh nói với Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo ngoan ngoãn ngồi đối diện. Cảnh cầm bình nước trên bàn, rót một ly cho Mộc Linh Hạo. Mộc Linh Hạo thụ sủng nhược kinh, đây là ly nước đầu tiên Cảnh Nhi rót cho hắn, thật không muốn uống, Mộc Linh Hạo nháy mắt sinh ra ý niệm cất dấu.

“Lần trừng phạt này, cha, cảm giác thế nào?” Cảnh đạm nhiên hỏi.

“Ta biết sai rồi, Cảnh Nhi, đừng trừng phạt ta nữa, được chứ?” Mộc Linh Hạo vội vàng thừa nhận sai lầm cộng thêm cầu xin tha thứ.

“Còn tính kế chúng ta nữa không?” Cảnh tiếp tục hỏi.

“Không, tuyệt đối không.” Mộc Linh Hạo đảm bảo, hắn không biết ba người khác thế nào, nhưng nhất định không tốt hơn hắn, sau này bọn họ khẳng định sẽ không có suy nghĩ tính kế Vô Xá nữa.

“Vậy trừng phạt thứ nhất đến đây là kết thúc. Cha, ta hy vọng cha nhận được giáo huấn. Tính kế chúng ta, có thể, nhưng đừng lấy mình nói giỡn.” Cảnh nói, Vô Xá không ghét tính kế, Vô Xá có lúc cũng tính kế người khác, nhưng tuyệt đối không lấy mình nói giỡn, cách làm của bọn Mộc Linh Hạo bọn họ không thể nói sai, nhưng không nên nhất là lấy an nguy của mình tính kế bọn họ.

“Xin lỗi, Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo cúi đầu, thì ra Cảnh Nhi là vì vậy mới giận, “Cảnh Nhi, lo lắng ta ư?” Mộc Linh Hạo nhịn không được hỏi.

“Chac, cha cho rằng thế nào?” Cảnh không chính diện đáp lại. Mộc Linh Hạo sẽ không biết, khi hay hắn có lẽ gặp nguy hiểm, trong lòng y xẹt qua là lo lắng nhường nào, nếu Mộc Linh Hạo gặp bất trắc gì, nếu Mộc Linh Hạo… Ôm ấp ấm áp kia có phải sẽ biến mất, tình cảm thỉnh thoảng xẹt qua trong lòng có phải sẽ không thể cảm giác, ánh mắt chuyên chú nhìn y, bàn tay lau tóc cho y, những lời yêu y, có phải đều sẽ biến mất, người tên Mộc Linh Hạo có phải cũng không còn tồn tại. Một ngày nghĩ vậy, y không khắc chế được một loại tâm tính khủng hoảng, mạnh mẽ đè lại mình, liên hệ bọn Đế, vì y biết dưới tình huống này mình tuyệt đối không có phán đoán chính xác.

Khi biết đều là bọn Mộc Linh Hạo thiết kế, Cảnh phẫn nộ rồi. Lấy mạng mình, thiết kế y, cha, cha giỏi lắm. Thế nên làm rõ được trái tim mình, Cảnh quyết định tạm thời không nói cho Mộc Linh Hạo, vì thế cản lại tất cả khả năng hắn sẽ hỏi, lấy trừng phạt làm cớ, dời đi lực chú ý, để Mộc Linh Hạo không có thời gian suy nghĩ vấn đề mình quan tâm nhất, rốt cuộc có địa vị thế nào trong lòng y, đây là trừng phạt y dành cho Mộc Linh Hạo, cha sẽ không ở thời khắc đầu tiên biết được, thì ra ta đã yêu cha, đây là trừng phạt cha tính kế ta, trừng phạt lấy mạng mình tính kế ta. Các Vô Xá khác cũng quyết định như vậy. Cha trước khi cha thấy ký hiệu trên ngực ta, ngoan ngoãn nhận trừng phạt này đi, sau khi cha thấy, còn có một trừng phạt khác chờ cha.

“Xin lỗi.” Mộc Linh Hạo lại xin lỗi, hắn biết Cảnh Nhi đã lo lắng.

“Không có lần sau.” Cảnh cảnh cáo.

“Quyết không.” Mộc Linh Hạo nghiêm túc đảm bảo, tuyệt đối không có lần sau.

“Đã vậy cha, chuẩn bị trừng phạt thứ hai của cha đi.” Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo nói.

“Em nói.” Mộc Linh Hạo chuẩn bị sẵn sàng, bất luận là trừng phạt gì hắn đều nhận, đây là hắn nên chịu vì để Cảnh Nhi lo lắng.

“Trừng phạt thứ hai của cha là không cho chạm vào ta.” Cảnh tuyên bố.

“Em là nói, từ giờ trở đi ta không thể chạm vào em, không thể ôm em, không thể hôn em, bất kỳ hành vi chạm vào em nào cũng không cho?” Mộc Linh Hạo càng nói sắc mặt càng khó coi, mày nhăn thật sâu.

“Không sai.” Cảnh khẳng định.

“Không ngủ với em?” Mộc Linh Hạo hỏi tiếp.

“Không, ta ngủ với cha, nhưng cha không thể chạm vào ta.” Cảnh đáp.

Ngủ cùng giường với Cảnh Nhi, lại không thể ôm Cảnh Nhi, không thể hôn Cảnh Nhi, nhìn Cảnh Nhi, nói chuyện với Cảnh Nhi, càng không thể nắm tay Cảnh Nhi, một cái ôm cũng không được, đây quả là cực hình, Cảnh Nhi sao nắm được tử huyệt của hắn, làm ra trừng phạt vậy chứ.

“Cảnh Nhi, ta có thể hỏi, trừng phạt này là em nghĩ ra ư?” Mộc Linh Hạo hỏi, lấy trình độ trì độn của Cảnh Nhi, sao lại nghĩ ra được.

“Không phải, là mọi người thương lượng.” Cảnh đáp. Y vốn cho rằng trừng phạt như vậy là không thế nào, lại không ngờ rất hữu dụng với Mộc Linh Hạo.

Thì ra là bọn họ, nhất định phải cách ly Cảnh Nhi với bọn họ. Mộc Linh Hạo thầm hạ quyết tâm. Tin tưởng bọn Tôn Hoàng cũng có suy nghĩ này, vừa lúc.

“Vậy, Cảnh Nhi, lần này kết thúc vào lúc nào?” Mộc Linh Hạo nhận, chỉ hy vọng thời gian có thể ngắn chút.

“Lúc ta thấy đủ.” Cảnh trả lời.

Mộc Linh Hạo hấp thụ giáo huấn lần trước không dám cò kè mặc cả nữa, ngoan ngoãn nhận.

Kế tiếp, Mộc Linh Hạo bắt đầu cuộc sống dày vò. Hắn nói chuyện với Cảnh Nhi, muốn vươn tay chạm vào, lập tức bị nhân viên tùy thị, Raphael hoặc người hầu nhắc nhở, từ khi Cảnh Nhi tuyên bố trừng phạt thứ hai, Raphael luôn tùy thị bên cạnh, ngoại trừ phòng ngủ, có mặt khắp nơi, cả người hầu cũng nhận được lệnh, đồng thời nghiêm túc chấp hành, Cảnh Nhi nghe nhắc nhở, sẽ kéo xa cự ly giữa bọn họ.

Ở phòng ngủ không ai quấy rầy, định lau tóc cho Cảnh Nhi, nhưng Cảnh Nhi đã sớm làm khô, có lúc quên, thấy khăn trong tay hắn, cũng lập tức làm, mặc hắn cầm khăn đứng đó.

Ngủ cùng giường, vốn tưởng rằng có thể thừa dịp, lại không ngờ, Cảnh vẽ tuyến giữa giường, lập kết giới, bóp chết dự định. Ghê tởm, khẳng định là các Vô Xá khác dạy hư. Mộc Linh Hạo cực kỳ hoài niệm Cảnh Nhi trước đây bị hắn lừa, ngoan ngoãn ngủ trong lòng hắn.

Mộc Linh Hạo hết cách rồi, chỉ có thể nhận mệnh, chờ ngày trôi qua.

Chuyện Vô Xá hủy diệt cục quản lý vị diện truyền ra, tin tức linh thông đều biết bọn họ quan hệ mật thiết với Vô Xá. Đối với tổ chức Thủ Hộ của bọn họ, không dám khó dễ nữa, Thủ Hộ phát triển rất thuận lợi, nhưng bọn họ lại không thuận lợi.

Gặp nhau cũng không oán giận gì, dù sao kế hoạch là mọi người đồng ý, chỉ là khi gặp, nhìn nhau, có cười khổ ngầm hiểu, xem ra mọi người đều là vậy, bị phạt rất thảm. Hắn không hỏi ba người khác bị phạt ra sao, chỉ biết tuyệt đối không tốt hơn hắn là được, chuyện này, ngầm hiểu cả đi.

Thời gian từ từ trôi qua, chiến sự bên ngoài triệt để bình tĩnh, Ốc Lam và đế quốc tiếp nhận thế lực Liên Minh, trở thành thế lực mạnh nhất vũ trụ, vũ trụ hoàn thành nhất thống.

Cao tầng Ốc Lam và đế quốc bận rộn với việc tiếp nhận thế lực các quốc gia, sau khi chứng kiến thực lực của Mộc Linh Hạo, các quốc gia không có bất kỳ phản kháng gì, nhận sự quản lý của hai nước. Dân chúng bình thường căn bản không biết, chỉ là không hiểu ra sao, chiến tranh kết thúc, Liên Minh đầu hàng, vũ trụ thống nhất. Sau đó tất cả như trước, nhưng bọn họ đều biết thế giới đã khác rồi.

Cao tầng Ốc Lam và đế quốc được sự đồng ý của Mộc Linh Hạo, tuyên bố thành lập tân Feinbird. Ốc Lam đế quốc, Ốc Lam và đế quốc chính thức trở thành một quốc gia. Hoàng đế là Arnole. Feinbird, vị trí của Wien. Sartoria và Galle. Hogar không đổi, Mộc gia, Lý gia, Âu Dương gia thuộc về Ốc Lam trở thành gia tộc công tước mới của tân đế quốc, cộng thêm hoàng gia, Sartoria, Hogar, đế quốc lục đại gia tộc chính thức thành lập. Vệ Thiên Liệt cô đơn không có gia tộc, thành thủ lĩnh hộ vệ, Cao Sát chán ghét trách nhiệm gia chủ, tự động rời khỏi chính đàn, ẩn thân chỗ tối, thành lực lượng hắc ám mai phục của đế quốc, ngoại trừ lục đại gia chủ không ai hay biết.

Mộc Linh Hạo và Cảnh vẫn là đế quốc Thánh Sư và Thánh Công Tước, bọn họ được hưởng đặc quyền trên cả đế vương, không ai phản đối. Mộc gia vì sự tồn tại của bọn họ, địa vị cao cả, tuy rằng Mộc Lỗi không có dã tâm, nhưng không ai quên tiếng nói của cậu.

Từ đó, đại nghiệp thống nhất vũ trụ hoàn thành. Tuy nói thống nhất, nhưng chỉ là trên danh nghĩa, lâm lập quốc gia vô số, mà đế quốc là mạnh nhất, thành quả như vậy Mộc Linh Hạo cho rằng có thể, bằng không sau này vị diện rất không thú vị, có cạnh tranh mới tốt, không phải sao?

Tất cả như khi còn Liên Minh, ba đẳng cấp tồn tại, không cho phép can thiệp tiến trình vào văn minh vũ trụ, bảo hộ không bị văn minh khác xâm lược. Giám sát tất cả là Feinbird. Ốc Lam đế quốc, cường quốc đệ nhất.

Ngày thành lập Feinbird. Ốc Lam đế quốc, đặc biệt mời Mộc Linh Hạo và Cảnh tham dự. Bọn họ đồng ý, lại không xuất hiện trước mọi người, khi gặp bọn hoàng đế,

báo cho bọn họ biết, hắn và Cảnh như khi ở Ốc Lam, không xuất hiện trước công chúng, tất cả tin tức về bọn họ, phải phong tỏa, bọn họ không cần dân chúng biết, tận đây, biết về bọn họ chỉ có lục đại gia tộc, người thừa kế của Cao Sát trong chỗ tối, một số quốc gia lãnh đạo cùng gia tộc có thực lực, và nhân vật đạt cấp hai mươi tương lai, nói chung dân chúng là không có quyền ấy.

Mọi người đáp ứng, từ đó Thánh Sư và Thánh Công Tước biến mất theo lịch sử, chỉ có một bộ phận mới biết, nhân vật chân chính đáng sợ không thể trêu chọc của thế giới này là ai.

Thâm Uyên Chi Liêm