Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 113: MÓN QUÀ

       

CHƯƠNG 113: MÓN QUÀ

Hôm nay là sinh nhật Mộc Linh Hạo, người đế quốc biết tin muốn chúc mừng, lại bị Mộc Linh Hạo cự tuyệt. Thân là bạn tốt, bọn Lý Thiên Cách đương nhiên không quên, cùng nhau tới chỗ Mộc Linh Hạo và Cảnh.

Không lâu sau khi vũ trụ thống nhất, Mộc Linh Hạo và ba người khác đã hoàn thành việc xây dựng Thủ Hộ, nhờ phúc của Vô Xá, Thủ Hộ phát triển thuận lợi đến quá phận, cộng thêm thực lực bọn họ biểu hiện, Thủ Hộ hoàn thành kết cấu, bọn họ cũng không cần chạy đi chạy về đại vị diện. Kế tiếp hàng đầu bọn họ cần làm là thành lập chỗ ở tại thế giới mình, nguyên nhân đương nhiên là cách ly Vô Xá.

Mộc Linh Hạo tìm một vùng tinh vực, chọn dùng kỹ thuật của đại vị diện, thành lập tinh vực độc lập siêu việt văn minh vị diện này, ở đó với Cảnh. Thuận tiện tìm không ít người hầu thuần phục hắn chống lại người hầu của Cảnh, miễn cho bọn họ thỉnh thoảng quấy rầy hắn và Cảnh Nhi, đặc biệt khi chỗ ở thành lập, Cảnh Nhi gọi tất cả người hầu tới, quấy rầy càng nhiều.

Cảnh chuyển chỗ ở ban đầu tới, thiết lập trên tinh cầu. Bọn Mộc Lỗi lần đầu tiên tới là trợn mắt há hốc mồm, phòng ngự bên ngoài không nói, bọn họ không rõ, dù sao rất kinh khủng là được. Nhưng tinh cầu Mộc Linh Hạo và Cảnh ở rất đẹp, xưng hào tinh cầu đẹp nhất vũ trụ của Findor đã có thể thay đổi, đây mới là tinh cầu đẹp nhất, như mộng ảo vậy. Merck lúc đó đã định bám riết không đi, lấy ra bút vẽ, đông so tây so, không biết hạ bút từ đâu, mỗi một tiết điểm đều hoàn mỹ vậy.

Mọi người nhìn hoa cả mắt, rốt cục tới chỗ Mộc Linh Hạo và Cảnh, đã thấy Mộc Linh Hạo lạnh mặt, Cảnh ngồi một bên. Mọi người cảm giác bầu không khí này rất kỳ quái, theo lý thuyết, Mộc Linh Hạo bên Cảnh hẳn không lạnh vậy, hơn nữa Mộc Linh Hạo còn cách Cảnh một khoảng, trước kia tuyệt đối không có hiện tượng này,

Mộc Linh Hạo không phải nắm tay Cảnh, vậy là ôm Cảnh, cự ly 1cm cũng không có, vai sóng vai kề bên, nhưng, giờ…

Mộc Linh Hạo đương nhiên lạnh mặt, lâu vậy rồi, Cảnh Nhi vẫn không cho hắn chạm vào, tuy rằng người hầu của Cảnh bị người hầu của hắn kiềm chế, nhưng còn có một Raphael hất sao cũng không đi. Ghê tởm. Hắn đã bao lâu không ôm Cảnh, hôn Cảnh, Cảnh Nhi, chưa đủ sao? Cực hình này lúc nào mới kết thúc?

“Tới làm gì?” Mộc Linh Hạo nhìn những người không mời mà tới, lạnh giọng hỏi.

“Sếp,” Vẫn là Lý Thiên Cách, đã là Lý gia gia chủ Lý Thiên Cách kiên trì mở miệng, sau đó hung hăng nhìn chằm chằm những người khác, lần nào cũng là anh.

“Thầy ơi, ở đây đẹp quá.” Giữa những người này can đảm lớn nhất hẳn là Merck, nói thẳng, gọi tới tầm mắt hữu hảo của Lý Thiên Cách, lần đầu tiên có người chủ động mở miệng. “Thầy, sau này ngài sẽ ở đây sao?”

“Phải, ta và Cảnh Nhi sau này sẽ ở đây.” Giọng Mộc Linh Hạo vẫn rét lạnh, “Mọi người tới là để hỏi cái này?”

“Không phải, cha, hôm nay là sinh nhật ngài, mọi người tới chúc ngài sinh nhật vui vẻ.” Kế mở miệng là Mộc Lỗi, sinh nhật của cha, sao không chúc mừng chứ. Lấy quà ra.

“Phải, sếp Linh sinh nhật vui vẻ.” Âu Dương Ngạo cũng chúc phúc, những người khác tiếp nhau, đưa ra chúc phúc và quà, tuy rằng Mộc Linh Hạo không cần, nhưng dù sao cũng phải biểu đạt.

Nhìn hành động của bọn họ, Cảnh thế mới biết hôm nay là sinh nhật Mộc Linh Hạo. Không thể trách y không biết, năm tháng y sống quá lâu rồi, thời gian không còn ý nghĩa, sinh nhật của mình đều không nhớ, huống chi là người khác, hơn nữa trước đây y không để ý tới sinh nhật Mộc Linh Hạo, thành đồng bạn rồi, những người này lại không thường xuất hiện, chúc mừng sinh nhật như hôm nay. Cảnh không biết là, thời gian đó Mộc Linh Hạo không muốn bất kỳ kẻ dư thừa nào quấy rầy cuộc sống của hắn và Cảnh, bọn họ không có việc gì căn bản không vào được chỗ hai người ẩn cư. Hôm nay sở dĩ có thể vào, là vì Mộc Linh Hạo muốn biết lại có chuyện gì, tâm tình không tốt hắn cần phát tiết, những người này tốt nhất có thể dâng lên tế phẩm, với sinh nhật của mình, Mộc Linh Hạo không để trong lòng, không phải sinh nhật Cảnh Nhi, có gì đáng chúc mừng.

“Cha, hôm nay là sinh nhật cha.” Lúc này Cảnh mở miệng, vừa định nói gì Mộc Linh Hạo lập tức quay đầu, ôn nhu nhìn Cảnh.

“Phải, Cảnh Nhi không biết sao?” Mộc Linh Hạo bật người đổi mặt, ôn nhu hỏi.

“Không biết.” Cảnh thành thực đáp, tâm tình Mộc Linh Hạo cấp tốc giảm xuống, Cảnh

Nhi không biết sinh nhật hắn, Cảnh Nhi là thật không hề quan tâm hắn.

“Anh không biết ư?” Mộc Lỗi kinh ngạc nhìn huynh trưởng, những người khác cũng vậy. Sinh nhật của cha, không biết thì thôi, nhưng một người nhiều năm sớm chiều ở chung, lại không biết sinh nhật của đối phương. Tầm mắt mọi người nhìn Mộc Linh Hạo, có chút đồng tình, yêu một người lãnh đạm vô tình như vậy, Mộc Linh Hạo thật là… trừng phạt đúng tội, đối với đủ mọi hành vi không chịu trách nhiệm, cường thế, vô lực của Mộc Linh Hạo, mọi người bị công tác nặng nề hãm hại cực kỳ oán niệm.

“Thời gian không có ý nghĩa với ta.” Cảnh trả lời, vì không có ý nghĩa, nên không cần nhớ. Không để ý những người khác, Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo, “Cha, hôm nay là sinh nhật cha, vậy ta sẽ tặng quà cho cha.” Cảnh nói.

Nghe được lời Cảnh, bọn Mộc Lỗi hiếu kỳ, Cảnh tặng cái gì?

Mộc Linh Hạo nhìn Cảnh, hắn không biết Cảnh sẽ tặng gì cho hắn.

“Món quà ta tặng, cha, trừng phạt thứ hai của cha tới đây là kết thúc.” Cảnh tuyên bố hình phạt chấm dứt. Cũng đủ rồi, cha, ta còn một món quà khác tặng cha.

Trừng phạt? Bọn Mộc Lỗi không rõ. Nhưng Mộc Linh Hạo hiểu, nghe được lời Cảnh, Mộc Linh Hạo như kẻ tù tội lại thấy ánh sáng, vui sướng kéo qua Cảnh, ôm vào lòng.

“Cảnh Nhi, rốt cục đã kết thúc? Ta sắp điên rồi, rốt cục, rốt cục có thể chạm vào em?” Mộc Linh Hạo ôm chặt người trong lòng, đã bao lâu rồi, đã bao lâu rồi không ôm thân thể mảnh khảnh này, giờ rốt cục có thể ôm y vào lòng, có thể chạm vào.

Mọi người thế mới hiểu, vì sao Mộc Linh Hạo cách Cảnh xa như vậy, thì ra là bị phạt? Bất quá, Mộc Linh Hạo làm gì? Khiến người như Cảnh cũng trừng phạt hắn. Mặc kệ bọn họ nghĩ gì, hạng nhất được một tấc lại muốn tiến một thước Mộc Linh Hạo đương nhiên không thỏa mãn một cái ôm, ôm xong đã dán lên môi Cảnh, hôn.

Bọn Mộc Lỗi rất thức thời rời đi.

Mộc Linh Hạo ngậm lấy đôi môi xa cách lâu ngày, tham lam vươn lưỡi, mở ra hàm răng, chui vào trong, cùng vật thể mềm mại quấn lấy. Thật lâu sau, mới buông ra, rời môi, dây dưa chỉ bạc mập mờ. Nhìn đôi môi đỏ mọng bị tư nhuận của Cảnh, Mộc Linh Hạo lại vươn lưỡi, miêu tả viền môi.

Sau đó chui vào cần cổ Cảnh, kiềm chế *** nổi lên.

“Cảnh Nhi, trừng phạt của ta kết thúc chưa?” Mộc Linh Hạo thấp giọng hỏi.

“Vẫn chưa.” Cảnh đáp.

Mộc Linh Hạo ngẩng đầu, nhìn Cảnh, cười khổ nói, “Vẫn chưa kết thúc? Cảnh Nhi, em còn bao nhiêu trừng phạt? Ta sẽ chịu không nổi. Nể tình hôm nay là sinh nhật ta, tha ta được không?”

“Không được, cha, trừng phạt này cha nhất định phải nhận.” Cảnh lúc này không lãnh đạm như bình thường, mà là mang theo nụ cười, cười rất giảo hoạt.

Mộc Linh Hạo ngơ ngác nhìn nụ cười khó gặp của Cảnh, Cảnh Nhi, nở nụ cười. Mặc kệ là trừng phạt gì, mê say trong nụ cười khó gặp của Cảnh, việc duy nhất Mộc Linh Hạo có thể làm là lại hôn Cảnh, đặt Cảnh dưới thân, sau khi chấm dứt nụ hôn sâu hơn này, dọc theo đường cong của cổ, hôn xuống.

“Không được.” Khi Mộc Linh Hạo chạm vào quần áo, Cảnh ngăn cản.

“Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo nhìn Cảnh vẻ mặt lãnh đạm, không biểu tình gì, nhưng ánh mắt là nóng rực, nói cho Cảnh biết, hắn muốn.

“Giờ, không được.” Cảnh kiên quyết nói, trên mặt là nghiêm túc.

Mộc Linh Hạo thở sâu, dùng lực lượng đè xuống dục vọng bức thiết. Ở bên Cảnh Nhi hắn đã quen với việc áp chế dục vọng, không biết sau này hắn có thể không được không, hẳn không thể nào?

“Lúc nào mới được?” Mộc Linh Hạo thấp giọng hỏi.

“Đêm nay.” Cảnh cho ra đáp án.

“Thật?” Mộc Linh Hạo nhìn Cảnh xác nhận.

“Phải, đêm nay, trước đó, không được.” Cảnh nói.

“Được, vậy nay.” Mộc Linh Hạo đứng dậy khỏi người Cảnh. Cảnh nói, nhất định sẽ làm được, vậy hắn nhịn đến đêm nay, bất quá buổi tối lúc nào mới tới, có nên thay đổi pháp tắc, để buổi tối đến sớm hơn không.

Cảnh sửa lại quần áo, may mắn, Mộc Linh Hạo hẳn không thấy được.

“Cảnh Nhi, trừng phạt kế tiếp của em là gì?” Mộc Linh Hạo hỏi, hắn cần chuẩn bị sẵn sàng, nếu giống hai lần trước, vậy đêm nay hắn phải làm đủ.

“Cha, cha sẽ biết.” Lúc này Cảnh lại lộ ra nụ cười giảo hoạt khi nãy.

Mà Mộc Linh Hạo thấy nụ cười này, dự cảm không tốt nảy lên, nụ cười như vậy là hai lần, lần trừng phạt này của Cảnh Nhi rốt cuộc là gì? Vì sao hắn cảm giác lần trừng phạt này còn thảm hơn hai lần trước. Có bao nhiêu trừng phạt khiến hắn khó chịu hơn hai lần trước đâu.

Mộc Linh Hạo ôm tâm tình chợt lên chợt xuống vượt qua một ngày, cùng lúc chờ mong buổi tối, có thể thoả thích triền miên với Cảnh Nhi, cùng lúc nghĩ Cảnh Nhi có trừng phạt gì. Băng hỏa lưỡng trọng thiên, quả thật được dùng để miêu tả tâm tình hôm nay của Mộc Linh Hạo.

Mà Cảnh như khi bình thường, làm thí nghiệm, dùng cơm với Mộc Linh Hạo, tùy ý Mộc Linh Hạo nói bóng nói gió, cũng không hỏi ra tin tức gì, sau đó khi buổi tối phủ xuống, về phòng ngủ, rửa mặt chải đầu, mái tóc ướt át để Mộc Linh Hạo lau khô. Mà Mộc Linh Hạo nhìn một ngày, cũng không từ trên mặt Cảnh nhìn ra tin tức gì. Bất quá giờ nó đối Mộc Linh Hạo đã không quan trọng, giờ trong lòng Mộc Linh Hạo chỉ có suy nghĩ đẩy ngã Cảnh.

Buổi tối bắt đầu.

Thâm Uyên Chi Liêm