Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 114: CHỨNG MINH

       

CHƯƠNG 114: CHỨNG MINH

Mộc Linh Hạo từ phòng tắm đi ra, thấy Cảnh một tay gối lên giường, nằm nghiêng nhìn hắn. Tới cạnh giường, nói, “Cảnh Nhi, em đã nói buổi tối có thể.” Tuy rằng biết Cảnh không bội ước, bất quá Mộc Linh Hạo vẫn nhắc nhở, vì hắn chờ mong buổi tối này đã lâu rồi, Cảnh Nhi muốn bội ước cũng không thể.

“Cha, ta còn một món quà cho cha.” Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo nói.

“Là gì?” Mộc Linh Hạo nhíu mày, trước buông tha Cảnh Nhi, đối với quà của Cảnh Nhi hắn có chờ mong nho nhỏ, tuy rằng hắn càng muốn đẩy ngã Cảnh Nhi, tiến vào cơ thể Cảnh Nhi, hoà làm một với Cảnh Nhi, bất quá Cảnh Nhi khó được tặng quà cho hắn, hắn nhịn.

Cảnh xoay người, đặt Mộc Linh Hạo dưới thân, Mộc Linh Hạo muốn mở miệng, đã bị Cảnh ngăn chặn. Mộc Linh Hạo trợn to mắt, đây là… Lần đầu tiên Cảnh chủ động hôn hắn, nghĩ vậy, Mộc Linh Hạo hé miệng, mặc cho lưỡi Cảnh len lõi, quấn lấy. Mộc Linh Hạo vươn tay muốn ôm Cảnh, lại bị Cảnh dùng tay đặt sang bên.

Cảnh rời khỏi môi Mộc Linh Hạo, thổ khí, “Cha, không cho nhúc nhích.”

“Cảnh Nhi, là muốn ôm ta?” Mộc Linh Hạo liếm môi mình, hỏi.

“Cha, cha chỉ cần cảm giác là được.” Cảnh không chính diện đáp lại.

Mà Mộc Linh Hạo cho rằng phải, rất hợp tác nằm im, để Cảnh tự do phát huy trên người mình. Bị Cảnh Nhi ôm cũng không sai, hắn rất chờ mong.

Cảnh học động tác của Mộc Linh Hạo, môi từng chút dời xuống, tìm đến điểm mẫn cảm, từ động tác của Cảnh Mộc Linh Hạo nhìn ra được Cảnh không biết, nhưng hắn cũng không để ý, tuy không thể động, lại ngoài miệng chỉ điểm Cảnh nên làm thế nào, mà Cảnh nghe theo.

Cởi áo Mộc Linh Hạo ra, tay và môi đi tới ngực, nhìn ấn ký của Mộc Linh Hạo, Cảnh dùng ngón tay miêu tả văn lộ, chứng minh của đối tinh.

“Cảnh Nhi.” Cảm giác tê dại từ ngực nảy lên, Mộc Linh Hạo giục Cảnh tiếp tục.

Cảnh nhìn thoáng Mộc Linh Hạo, y khi đó cũng là biểu tình này sao? Khuôn mặt hồng nhuận, ánh mắt ướt át, thổ khí mập mờ, thật không ngờ được mình sẽ có biểu tình ấy, cũng không ngờ được cường thế như Mộc Linh Hạo sẽ có vẻ mặt này, xác thực rất mê người. Có nên thử ôm một lần không. Cảnh thầm nghĩ, bất quá lập tức tự phản bác, cái này giờ không quan trọng, trước làm xong chuyện đó đã. Cha, cha cứ hưởng thụ đi.

Cảnh tiếp tục dao động trên người Mộc Linh Hạo, dựa theo sự chỉ điểm của Mộc Linh Hạo, phát hiện vài điểm mẫn cảm, Cảnh nhớ kỹ mấy điểm này, nói không chừng lúc nào sẽ dùng.

Bàn tay đi tới yếu hại, Mộc Linh Hạo nhẹ giọng rên rỉ, dưới âu yếm của Cảnh, chỗ đó từ lâu sưng to nóng bỏng, bị Cảnh chạm vào càng muốn chết.

Cách lớp quần Cảnh lấy tay miêu tả hình dạng, trước đây chỉ xem qua, sờ lên mới biết, kích cỡ thật kinh khủng, hơn nữa khi y chạm vào còn tiếp tục sưng.

“Cảnh Nhi.” Cách tầng chạm vào, không hề thỏa mãn Mộc Linh Hạo, nhưng hắn không muốn dơ tay Cảnh, “Để ta tới.” Mộc Linh Hạo yêu cầu.

Cảnh không nhiều lời, trực tiếp len tay vào, không có ngăn cách chạm vào bộ vị yếu hại, Mộc Linh Hạo khẽ rên lên, bàn tay se lạnh chạm vào hoả nhiệt, hoàn toàn không có tác dụng hạ nhiệt, trái lại rất thoải mái, dọc theo trụ thân lay động, không có kỹ xảo gì đáng nói, nhưng đây là người hắn yêu nhất làm cho hắn, khoái cảm và thỏa mãn nảy lên, đủ để bù đắp khuyết điểm này. Hơn nữa rất nhanh, Mộc Linh Hạo đầu hàng, bắn ra chứng minh tội ác trên tay Cảnh.

Cảm giác ướt át và lửa nóng, Cảnh rút tay lại, nhìn bạch trọc, nói một câu, “Cha, rất nhanh.”

Là đàn ông sẽ không thể chịu được lời này, Mộc Linh Hạo lập tức phản bác, “Lực kéo dài của ta Cảnh Nhi cũng biết, muốn thử sao.” Xác thực mất mặt, lâu lắm không chạm vào Cảnh Nhi, hơn nữa đây là Cảnh Nhi làm cho hắn, sao hắn có thể lấy lý trí áp lực được chứ, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy, hắn sẽ không để Cảnh Nhi nghĩ mình không được đi? Không được, lần này hắn nhất định phải khiến Cảnh Nhi thay đổi.

“Ta biết, bất quá, cha, không cho nhúc nhích.” Thấy đôi tay Mộc Linh Hạo rục rịch bò dậy, cảnh cáo.

Mộc Linh Hạo nghe lời buông tha, sau này còn có cơ hội.

“Cha, thoải mái sao?” Cảnh lau bạch trọc trên tay, nhìn Mộc Linh Hạo, hỏi.

“Rất thoải mái, Cảnh Nhi, đây là quà em tặng ta sao, ta rất thoả mãn, Cảnh Nhi tiếp tục.” Mộc Linh Hạo không lảng tránh vấn đề này, cũng không xấu hổ, giựt giây Cảnh.

“Quà? Cha, đây chỉ là chút an ủi, quà ta vẫn chưa đưa cho cha.” Khó được Cảnh lại cười.

“Vậy Cảnh Nhi, tiếp tục nha, ta rất chờ mong món quà của em.” Nhìn nụ cười hệt như nụ cười giảo hoạt hôm nay, Mộc Linh Hạo lệch lạc cho rằng ôm hắn là trừng phạt của Cảnh Nhi, cười đắc ý. Cảnh Nhi, bị em ôm, ta rất nguyện ý, đừng cho rằng là trừng phạt, đối với em, ta cam tâm tình nguyện, không phải trừng phạt.

“Cha, sẽ không cho rằng ta muốn ôm cha đi?” Cảnh nhìn nụ cười đắc ý của Mộc Linh Hạo, liếc mắt toạc ra ý nghĩ trong lòng.

“Chẳng lẽ không phải?” Mộc Linh Hạo nghĩ, chẳng lẽ mình đoán sai.

“Không phải, cha, món quà kế tiếp, tuyệt đối không cho ta cơ hội ôm cha.” Cảnh trả lời, y theo cá tính của Mộc Linh Hạo, tuyệt đối không phản kích vào lúc này, để y có cơ hội ôm hắn, mà đây là thứ y cần, cha, cứ vui vẻ đi, sau đó, sẽ càng…

Mộc Linh Hạo nhíu mày, vì sao hắn có dự cảm không tốt.

“Cha, yêu ta phải không?” Tay Cảnh vẽ loạn trên chứng minh đối tinh, cúi người nhìn Mộc Linh Hạo.

“Ta yêu em, Cảnh Nhi.” Mộc Linh Hạo nói ra ái ngữ chân thành nhất.

“Cho nên không tiếc lấy tính mạng nói giỡn cũng muốn biết, địa vị của cha trong lòng ta?” Cảnh hỏi tiếp.

“Phải, nhưng ta không muốn thương tổn em.” Mộc Linh Hạo thừa nhận, đối với chuyện xúc phạm Cảnh Nhi, hắn tuyệt đối không nghĩ.

“Vốn, ta định một thời gian nữa mới kết thúc trừng phạt thứ hai, bất quá, xem như là quà tặng cha.” Cảnh nói ra kế hoạch sớm dự định.

“Thật là món quà không sai.” Mộc Linh Hạo giờ khắc này cảm ơn những người không mời mà tới hôm nay, nếu bọn họ không tới, không nói hôm nay là sinh nhật mình, vậy hắn còn phải bị dày vò thêm một thời gian.

“Đây tính là một, cha còn một món khác.” Cảnh nói.

“Vậy Cảnh Nhi mau cho ta đi.” Mộc Linh Hạo có chút chờ mong món quà khác, về phần dự cảm không rõ, đã bị để sau đầu, giờ trong mắt và lòng hắn chỉ có nhất cử nhất động của Cảnh.

Cảnh khóa ngồi trên người Mộc Linh Hạo, tư thế này khiến Mộc Linh Hạo nuốt nước bọt, Cảnh Nhi, sẽ không là… Thoáng lướt qua những ảo tưởng hương diễm, phân thân vừa phát tiết nhờ động tác của Cảnh và những ảo tưởng này mà lại xung động.

Mà Cảnh cũng rõ ràng cảm nhận được dưới thân, nhướng mày.

Mộc Linh Hạo cười với Cảnh Nhi, “Cảnh Nhi, em tiếp tục.” Giọng nói hoàn toàn là chờ mong.

“Đương nhiên sẽ tiếp tục.” Nhìn nụ cười của Mộc Linh Hạo, nghe giọng hắn, Cảnh nghĩ, cha, chờ mong là tốt, dù sao cuối cùng cha nhất định sẽ nhận một giáo huấn khắc sâu. Kỳ vọng càng cao, thất vọng càng cao.

Cảnh vươn tay cởi nút áo trên cùng mình mặc, lộ ra xương quai xanh, ngón tay mảnh khảnh lại cởi cái thứ hai, Mộc Linh Hạo ánh mắt truy đuổi, nhìn y cởi nút, lộ ra da thịt bên trong, bụng dưới càng chặt. Theo động tác thong thả của Cảnh, Mộc Linh Hạo xung động muốn vươn tay giúp đỡ.

Cảnh đẩy ra tay Mộc Linh Hạo, ngừng lại, “Cha, ta đã nói không được nhúc nhích động.”

Mộc Linh Hạo cười ngượng, đặt tay về bên thân, tỏ vẻ mình sẽ không động.

“Sinh nhật của cha sắp tới rồi,” Cảnh đột nhiên nói một câu.

Mộc Linh Hạo không rõ vì sao nói câu này, bất quá vẫn ứng tiếng nói, “Còn vài phút nữa, sẽ tới.” Đối với thời gian, bọn họ không quan tâm, cho nên chỗ ở của bọn họ không có đồng hồ báo thức và đồng hồ treo tường, như Cảnh Nhi đã nói, thời gian không có ý nghĩa với bọn họ. Nhưng pháp tắc thế giới này trong tay bọn họ, chỉ cần cảm nhận, có thể biết đã qua bao lâu, giờ là lúc nào.

“Cha, cha biết không? Khi phát hiện cha tính kế ta, ta theo ý nguyện của cha, nghiêm túc ngẫm lại cha rốt cuộc là gì trong lòng ta?” Cảnh không tiếp tục nữa, bàn tay dừng lại trên quần áo, nói với Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo cũng nhìn Cảnh Nhi, Cảnh Nhi đã nghĩ?

“Ta không hiểu yêu, không biết yêu,” Cảnh nói.

Trái tim Mộc Linh Hạo trĩu xuống, Cảnh Nhi, vẫn không hiểu ư? Bất quá, “Không sao, ta có thể dạy em, Cảnh Nhi, chỉ cần ta yêu em là được.” Mộc Linh Hạo vươn tay xoa mặt Cảnh, mà lần này Cảnh không hất tay hắn ra, Mộc Linh Hạo nghiêm túc nhìn Cảnh, trong mắt không có thất vọng, không có u ám, chỉ có ái ý kiên định và bất hối, là ta lòng tham muốn tình yêu của em, nhưng dù rằng em vĩnh viễn không yêu ta cũng không sao cả, ta yêu ngươi, bất hối.

Cảnh từ ánh mắt Mộc Linh Hạo đọc ra lời này, y nở nụ cười, một nụ cười Mộc Linh Hạo chưa từng thấy, ấm áp dịu dàng, thậm chí có chút hạnh phúc. “Ta đã cho rằng ta không biết yêu, nhưng nó nói cho ta biết, ta yêu cha.” Cảnh cởi cái nút kế tiếp, giật lại quần áo, lộ ra ấn văn màu đỏ trên ngực trái, dùng văn tự xa xưa nhất thần thánh nhất viết lên, cái tên này Mộc Linh Hạo sẽ không nhận sai, hoa văn này, dùng văn tự này viết ra hoa văn của Mộc Linh Hạo, hắn từ lâu minh khắc trong lòng, hy vọng xa vời có một ngày sẽ thấy trên ngực một người.

Mộc Linh Hạo giật mình nhìn hoa văn trên ngực Cảnh Nhi, không thể tin được mắt, còn có lỗ tai của mình, kinh hỉ cứ thế đột nhiên phủ xuống, hắn thậm chí không dám thở, chỉ sợ đây là một giấc mơ, giấc mơ hạnh phúc đến cực điểm như vậy, hắn không muốn tỉnh.

y[4

=================

115 116

Thâm Uyên Chi Liêm