Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 118: PHIÊN NGOẠI 4 – RA NGOÀI

       

CHƯƠNG 118: PHIÊN NGOẠI 4 – RA NGOÀI

Mộc gia gia chủ của đế quốc Feinbird. Ốc Lam yêu cầu tổ chức hội nghị khẩn cấp với năm nhà còn lại.

“Chuyện gì gấp vậy, còn phải tổ chức hội nghị khẩn cấp?” Âu Dương gia chủ hỏi, giờ còn đại sự gì, cần tổ chức hội nghị như vậy nữa.

“Tôi nhận được tin từ Thánh Địa,” Câu đầu tiên của Mộc gia gia chủ đã chặn lại vấn đề của mọi người, việc liên quan tới Thánh Địa, là cần nghiêm túc đối đãi. “Thánh Sư bệ hạ và Thánh Công Tước điện hạ muốn ra ngoài chơi, trạm thứ nhất là ở đây.”

“Cái gì?” Gia chủ năm nhà khác đều mất phong độ, bị tin tức này khiếp sợ. Hai vị kia đã thật lâu không rời khỏi Thánh Địa, phải biết mỗi đời gia chủ khi kế vị, đều sẽ đi Thánh Địa triều kiến hai vị kia, sau đó từ miệng trưởng bối nghe được tin tức chân chính, sự tồn tại của hai vị kia là cơ mật tối cao, giờ chỉ có đế quốc, còn có các quốc gia tồn tại sau trận chiến thống nhất truyền lưu, dựa theo yêu cầu của hai vị kia, dân chúng căn bản không được biết bọn họ, cả thành viên gia tộc cũng rất ít biết.

“Là ai đưa tin?” Sartoria hỏi.

“Raphael đại nhân trực tiếp báo cho tôi biết. Để tôi chuẩn bị, hai vị kia sẽ về Mộc gia.” Mộc gia gia chủ cười khổ, khi Raphael đại nhân xuất hiện trong phòng ông, báo cho ông biết, đồ cổ trên tay ông đều rơi vỡ, kế tiếp mấy hậu bối nghe được, còn hỏi chủ nhân và đại nhân trong miệng cái tên không lễ phép này là ai, vô lễ như vậy, dám ra lệnh cho Mộc gia gia chủ của đế quốc lục đại gia tộc, bị ông hung hăng răn dạy một trận, đồng thời tuyên bố bọn họ bị gia tộc xoá tên, chết tiệt, nếu để hai vị kia thấy Mộc gia có hậu bối như vậy, có thể quân pháp bất vị thân, trước giải quyết rồi nói không.

Đối với Mindmaster Raphael của hệ thống đế quốc, ngoại trừ gia chủ sáu nhà, không ai thấy qua thực thể, đây cũng là nguyên nhân hậu bối không biết.

“Bọn họ vì sao muốn ra ngoài?” Gia chủ Hogar nghiêm túc hỏi.

“Sao chúng ta biết được?” Mộc gia gia chủ lắc đầu nói.

Lúc này Lý gia gia chủ nhận được thông tin của Lý Thiên Cách, ông bật hình ảnh, để mọi người tụ tập ở đây thấy, “Vừa lúc, mấy đứa đều ở đây, nghe, sếp và Cảnh muốn ra ngoài chơi, mấy đứa cẩn thận cho ta, nếu vũ trụ này bị hủy, đó là trách nhiệm của mấy đứa, ta sẽ không cứu.”

Sau đó hình ảnh biến mất, kế các nhà còn lại cũng nhận được tin tới từ tổ tiên, nội dung xấp xỉ, đừng chọc bọn họ, cẩn thận hầu hạ, tất cả những người và việc đui mù trước giải quyết.

Gia chủ sáu nhà nhìn nhau, cuối cùng hoàng đế nói. “Các vị chuẩn bị đi, đây là khảo nghiệm của chúng ta.”

Hội nghị kết thúc, sáu nhà bắt đầu xử lý gia tộc, yêu cầu mọi người gần nhất an phận, có nháo sự toàn bộ xoá tên. Mộc gia gia chủ vì xoá tên mấy hậu bối, một cái trong đó vừa vặn là hậu bối của một vị trưởng lão. Các đại gia tộc tôn sùng những ai đạt được cấp mười tám là trưởng lão, báo cho bọn họ biết Thánh Địa và sự tồn tại của hai vị kia, hy vọng bọn họ sớm ngày đạt được cấp hai mươi, khi gia chủ đăng vị, trưởng lão phải theo tới Thánh Địa, đồng thời bái kiến. Vị trưởng lão này cũng đi, khi biết hậu bối của mình làm gì xong, lập tức không nói thêm nữa. Song song, các trưởng lão cũng hay tin hai vị kia muốn ra ngoài, phối hợp với gia chủ ước thúc ngôn hành gia tộc.

Dưới sự an bài của đế quốc mạnh nhất, lữ hành của Cảnh và Mộc Linh Hạo không hề gợn sóng, tất cả thỏa thỏa đáng đáng, đây là bằng chứng về thực lực đế quốc. Nhưng bình tĩnh như vậy khiến Cảnh không thích, rất buồn chán, mỗi người đều cẩn thận hầu hạ, người như vậy quanh y còn nhiều, thậm chí cẩn thận hơn bọn họ, phong cảnh nghìn bài một điệu, đây là cái nhìn của Cảnh, hơn nữa trên cơ bản Cảnh bị Mộc Linh Hạo đặt trên giường, thì ra đây là lữ hành, cực kỳ buồn chán. Chỉ qua một tuần, Cảnh đã về. Khiến cao tầng đế quốc thở dài một hơi.

Về phần tranh chấp của Cảnh và Mộc Linh Hạo, như sau.

“Cảnh Nhi, vì sao muốn ra ngoài?”

“Ta muốn lữ hành, trước đây chưa làm.”

“Lữ hành là cần hai người.”

“Phải không?”

“Phải, em xem này.” Người nào đó đổ ra một đống tư liệu tuần trăng mật. “Đều là hai người.”

“Vậy thì đi.” Người nào đó trì độn bị lừa.

“Cảnh Nhi, lữ hành còn phải như vậy, như vậy…” Người nào đó tiếp tục lừa.

“Được.” Người nào đó tiếp tục bị lừa.

“Vậy, chúng ta trước làm thử.” Người nào đó giảo hoạt nói.

“Cần sao?”

Không đợi Cảnh nói gì, Mộc Linh Hạo đã chặn môi Cảnh, bắt đầu vận động yêu nhất.

Mà lần lữ hành này, duy nhất thỏa mãn là Mộc Linh Hạo, không sai, Cảnh Nhi rất phối hợp, ôn tuyền không nói, buổi tối cũng tận hứng, lúc nào lại đi một chuyến.

Thâm Uyên Chi Liêm