Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 15: QUYẾT ĐỊNH

       

CHƯƠNG 15: QUYẾT ĐỊNH

Mộc Linh Hạo biết, trong một thời gian dài, Mộc Cảnh sẽ đi theo hắn, hắn sẽ chậm rãi nghiên cứu, vì sao y có thể khiến nỗi lòng của hắn phập phồng. Đây là một trò chơi khác. Lại không ngờ rằng hắn sẽ thất bại thảm hại, triệt để đánh mất trái tim, vì một người mà điên cuồng.

“Nguyên soái, hội nghị mời ngài đi họp.” Lại có người tới báo.

Mộc Linh Hạo gật đầu, “Đi thôi.”

Khi Mộc Linh Hạo đi rồi, ánh mắt mọi người cấp tốc lướt qua bàn cờ, sau đó ngây ngẩn.

Trên bàn cờ, quân cờ màu trắng, công thành đoạt đất, khả năng thống soái, bày ra chiến lược của Mộc Linh Hạo không thể nghi ngờ, kỳ phong hắn sắc bén, công kích không ngừng, chỉ suýt chút nữa là có thể chiếu tướng.

Trái lại quân đen, cả bàn cờ chỉ có một vương kỳ, chiếm lĩnh vương toạ đối phương. Độc, đây là kỳ phong của Cảnh, từ đó có thể thấy sự ngoan tuyệt của Mộc Cảnh, vì thắng lợi ác với kẻ khác, cũng ác với mình, thảm liệt như vậy. Khác với Mộc Linh Hạo khí phách tuyệt luân toạ ủng thiên hạ, y cô thân nhất nhân cũng có thể ngạo thị thế gian.

“Lỗi, cậu không bằng anh ấy.” Mọi người đi rồi, chỉ có Âu Dương Ngạo và

Mộc Lỗi đứng đó nhìn bàn cờ.

“Tôi biết,” Mộc Lỗi nói, cậu đã biết. Thế nhưng, không cam lòng.

“Tôi cũng không bằng.” Âu Dương Ngạo nói. Cả hai trầm mặc.

“Lỗi, tôi muốn mạnh hơn, lần đầu tiên tôi có cảm giác thất bại như vậy.”

“Tôi cũng thế.”

“Tôi quyết định rồi, tôi sẽ đi Lão Nha.” Âu Dương Ngạo đột nhiên nói.

“Cậu nói gì?” Mộc Lỗi quát lên. “Lão Nha” đó là bộ đội Mecha mạnh nhất trực tiếp thuộc về phụ thân, mỗi người trong đó tuyệt đối là cao thủ. Hằng năm không ít người vào Lão Nha huấn luyện, thành công rất ít, huấn luyện của Lão Nha là cửu tử nhất sinh, không phải thành công vậy là tử vong, là doanh huấn luyện có tỉ lệ tử vong cao nhất.

“Lỗ tai tôi, Lỗi thật không hổ là con của bá mẫu.”

“Ngạo.”

“Đừng làm vẻ mặt này, Lỗi, cậu là đối thủ duy nhất tôi thừa nhận. Cảnh, anh ấy đã đi trước chúng ta, cậu, phát hiện được không, thầy xem anh ấy là đối thủ, nếu chúng ta không cố gắng, Lỗi, chúng ta sẽ bị vứt bỏ. Tôi quyết không buông tha cơ hội mạnh hơn này.” Lỗi, tôi hy vọng cậu có thể hiểu.

“Cậu nói rất đúng.” Cậu nói rất đúng, Ngạo, chúng ta không thể bị bỏ lại, chờ, cha, anh, bọn con sẽ đuổi theo.

“Đây mới là đối thủ của tôi.”

“Cút sang bên.”

“Đêm nay đi xin lỗi anh Cảnh đi, trước đây chúng ta rất ấu trĩ.”

“Ừ.”

Cùng ngày về chủ trạch, Lỗi đáng thương bị Trần Lâm kéo đi, Âu Dương Ngạo rất không nghĩa khí chạy.

Tin tức hôm nay bà đã xem, bà muốn Lỗi Nhi hiểu, Mộc Cảnh là trở ngại của bọn họ, trước đây có thể không để ý, nhưng giờ, phải đánh mười hai vạn phần tinh lực thời khắc chú trọng, bà khi nãy đã nhìn ra, tồn tại chướng mắt kia không phải phế vật, tâm cơ thâm trầm, bà quyết không để y được như ý, gia chủ là của Lỗi Nhi.

Ngọc Hiên.

Khó khăn lắm mới thoát khỏi buổi dạy dỗ của mẹ, Mộc Lỗi hung hăng trừng cái tên không nghĩa khí.

A, bầu không khí ở nhà ăn thật quỷ dị, cha, cha nhìn anh làm gì, còn có chú Liệt, chú Cách, hai chú nhìn lén làm chi, mẹ, mẹ đừng trừng nữa, anh ơi, anh lợi hại quá, ở hoàn cảnh như vậy vẫn có thể ăn như không việc gì, em bắt đầu sùng bái anh.

“Bác Quỳnh. Từ hôm nay trở đi, phòng của Cảnh ở sát vách ta.” Mộc Linh Hạo dặn.

“Dạ.” Mệnh lệnh của gia chủ là tuyệt đối, nguyên nhân không cần biết.

“Cái gì? Lão gia, phòng đó là…” Trần Lâm kinh hô, lại bị ánh mắt lãnh đạm của Mộc Linh Hạo ép cho nghẹn lời, “Không, không có gì, em ăn xong rồi, đi trước.” Trần Lâm không kiềm được nộ sắc, bà

muốn phát tiết, phòng đó là chuẩn bị cho chính thất của gia chủ, vì sao bị tiểu quỷ kia chiếm lấy, lẽ nào lão gia muốn lập y làm người thừa kế, không được, nhất định phải ngăn cản.

“Cái kia, anh, anh Cảnh…” Xưng hô của Âu Dương Ngạo, khiến Ngọc Hiên một lần nữa vang lên tiếng đang đang thương thương, Lý Thiên Cách vươn tay sờ trán cậu: “Không sốt ư?”

Một bàn tay chụp vào tay Lý Thiên Cách, “Chú mới sốt.” Lại kéo căng, “Anh Cảnh, em vì thái độ trước kia xin lỗi anh.”

Cảnh nhìn cậu, Âu Dương Ngạo đã hiểu vì sao Mộc Lỗi buổi sáng né tránh, đôi mắt đó như nhìn tới tận cùng lại sâu không lường được, bên trong nó chỉ chiếu ra hình ảnh của một người, linh hồn đã bị nhìn thấu.

Đang một tiếng, Mộc Linh Hạo nện ly, đụng phải bộ đồ ăn phát ra tiếng vang. Lại nữa rồi, lại là cảm giác này, Cảnh chỉ cần chuyên chú nhìn ai, hắn sẽ khó chịu, vì sao? Mộc Linh Hạo không thích cảm giác ấy, theo tiềm thức hắn vươn tay nắm lấy tay Cảnh.

Một tiếng này khiến Âu Dương Ngạo giải thoát khỏi đôi mắt kia, cậu vội cúi đầu.

“Anh, xin lỗi.” Lúc này, Mộc Lỗi cũng nói.

“Không cần.” Cảnh vẫn bình thản. Nhìn Mộc Linh Hạo nắm tay y, thấy hắn không có ý buông, tự tránh thoát.

Mộc Linh Hạo cảm thấy tiếc nuối, bàn tay kia không ấm áp, có chút rét lạnh, nhưng nắm trong tay rất thoải mái, cảm giác như dòng nước mát rượi lướt qua.

“Cha (thầy), xin hãy để bọn con vào Lão Nha huấn luyện.” Hai người mở miệng thỉnh cầu.

“Hai đứa đã quyết định.” Cản lại lời Vệ Thiên Liệt, Mộc Linh Hạo hỏi.

“Dạ.” Bọn họ phải mạnh hơn.

“Một tháng.” Dưới sự huấn luyện của hắn, kỹ thuật của bọn họ không thành vấn đề, thiếu là kinh nghiệm.

“Dạ.” Một tháng, vậy là đủ rồi, thiên phú của bọn họ là được Chiến Thần Mộc Linh Hạo khẳng định.

Thế giới này không có thiên tài, cái gọi là thiên tài nhất định trả giá càng nhiều mồ hôi và máu hơn người khác.

=================