Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 16: ẢNH HƯỞNG

       

CHƯƠNG 16: ẢNH HƯỞNG

Trải qua một đêm nước mưa cọ rửa, bầu trời trong vắt, không khí còn đọng chút hơi nước chưa tan. Là thời tiết thích hợp để du lịch. Đáng tiếc, có người chỉ có thể nhìn.

“A, vì sao ngày tốt như vậy, tôi phải ngồi ở phòng làm việc, tôi muốn nghỉ ngơi, mỹ nữ của tôi.” Lý Thiên Cách bị chôn giữa núi văn kiện oán giận. Vệ Thiên Liệt, ngồi đối diện trầm mặc nhìn màn hình.

Mộc Linh Hạo cẩn thận phê duyệt giấy tờ, làm như không thấy. Mộc Cảnh, an tĩnh ngồi cạnh, đọc sách. Vị trí này không đối diện cửa chính, kẻ xông vào sẽ không lập tức thấy được, không dựa cửa số, phòng ngừa bị bắn tỉa, sự bảo vệ nghiêm mật dành cho y đã bắt đầu, đồng tiến đồng xuất, ngoại trừ ngủ, tới phòng thứ nghiệm y đều phải đi theo Mộc Linh Hạo. Tuy rằng không ai vào phòng thí nghiệm, thế nhưng phòng thí nghiệm cũng bị bao vây lại. Nhìn những người này, IS phòng thí nghiệm Raphael khinh bỉ, có hắn ở đây ai thể xông vào, cho dù vào cũng đừng nghĩ sống ra.

“Cảnh, cháu không thể tán gẫu với chú sao? Cháu giờ là truyền kỳ thiên tài danh nhân số một thế giới. Nhìn nè, mấy tờ báo, tin tức này.” Thấy không ai để ý, Lý Thiên Cách ôm một đống báo chí đặt lên bàn Cảnh, mượn cơ hội lười biếng.

Đầu đề đều là năng nguyên tinh.

“Cháu nhìn nè.” Đây ra một cái, phía trên viết “Phát minh vĩ đại, năng nguyên tinh thay đổi thế giới”.

“Còn có này.” Chúng ta sẽ chi phối vũ trụ…

“Này.” Tân sinh của Mecha…

“Mấy cái này đều là về năng nguyên tinh, mấy cái này là về cháu.” Lý Thiên Cách hưng phấn đẩy ra một tờ báo tam lưu, đặt trước mặt Cảnh.

“Trầm mặc bằng thiên tài” “Phế vật biến thiên tài, siêp cấp thiên tài Mộc Cảnh trong trí nhớ của tôi” “Quá khứ của thiên tài” “Báu vật của nhân loại” “Giáo dục dành cho thiên tài”…

“Đúng rồi, Liên Bang còn có hội nghị tuyên bố.” Nói xong, vội mở tin tức ra xem, căn bản không để ý thấy ánh mắt diễn viên chưa từng nhìn.

Trên tin tức, người phát ngôn của chính phủ Liên Bang đang tổ chức hội nghị tuyên bố với ký giả.

“Chúng tôi rất vinh hạnh, Liên Bang sinh ra một vị tuyệt thế thiên tài như Mộc Cảnh, năng nguyên tinh cậu ấy phát minh nhất định sẽ bước vào sử sách, nhân loại không còn bị vấn đề năng nguyên hạn chế nữa, xã hội của chúng ta sẽ tiến thêm một bước, chúng tôi… Thời gian hữu hạn, các vị ký giả có thể bắt đầu hỏi.”

“Xin hỏi, luận văn năng nguyên tinh lúc nào phát biểu?”

“Thật đáng tiếc, Mộc Cảnh không viết luận văn, số liệu cụ thể của năng nguyên tinh cũng không có báo cáo.”

“Vậy, chúng tôi có thể hoài nghi, năng nguyên tinh căn bản không phải Mộc Cảnh phát minh, mà là đánh cắp?”

“Vị ký giả này, xin đừng hoài nghi sự thiên tài của Mộc Cảnh, chúng tôi có thể xác định là Mộc Cảnh phát minh năng nguyên tinh, vì trong đó có một số tài liệu chúng tôi cung cấp. Hơn nữa, VR là phát minh năm năm trước của cậu ấy, các vị có thể tưởng tượng sự tài hoa của cậu ấy sao.” Đây là nguyên soái chính miệng nói.

Ký giả rối loạn.

“Xin hỏi, chúng tôi có thể phỏng vấn Mộc Cảnh?”

“Xin lỗi, thiên tài như vậy chúng tôi không thể tuỳ tiện quấy rầy, phải biết đầu của cậu ấy là bảo bối, nếu không cẩn thận cắt đứt linh cảm, vậy là tổn thất của cả nhân loại.” Nguyên soái hộ chặt bên người Mộc Cảnh, muốn gặp cũng không cho, có thể phỏng vấn mới là lạ.

Các phóng viên bật cười.

“Xin hỏi, kỹ thuật năng nguyên tinh có thể dùng chung với Nguyệt Cầu?”

“Đương nhiên, đây là tài phú của nhân loại, Liên Bang đã gửi lời mời cho Nguyệt Cầu, chuẩn bị khai phá tinh cầu có thể di dân thứ hai.” Dùng chung? Đừng có mơ, chờ trang bị của chúng ta thay đổi rồi mới đến phiên bọn họ, phải biết chỉ có một máy chuyển đổi, năng nguyên tinh đương nhiên ưu tiên cho chúng ta sử dụng, bọn họ cần, chờ chúng ta thống nhất Nguyệt Cầu rồi nói.

Ký giả lại rối loạn, khai phá hành tinh thứ hai, đây là tin tức lớn, thu hoạch hôm nay nhiều thật, phải tiến thêm.

“Xin hỏi, năng nguyên Mecha lúc nào sẽ thay đổi?”

“Tôi cũng là một người đam mê Mecha, đáng tiếc vì phản ứng U không thể điều khiển được, năng nguyên tinh sẽ viên mộng của chúng ta, ngày chúng ta điều khiển Mecha đã tới rồi. Được rồi, các vị ký giả đã đến giờ, hội nghị tuyên bố kết thúc.”

“Oa, rất biết ăn nói. Cảnh, chú nói cho cháu biết, người này…” Lý Thiên Cách không ngừng bà tám.

Vệ Thiên Liệt nhịn không được nữa, quăng cây bút qua, Lý Thiên Cách tìm được phiền phức, nhào lên.

Mộc Linh Hạo quay đầu nhìn Cảnh, hắn là quen rồi, mà Cảnh có thể bất động như núi, tâm tính không cần bàn cãi, có thể nhịn, có thể tĩnh, thông minh, là một tướng tài, đáng tiếc rất độc, người như vậy không thể thành lãnh đạo, vì y có thể hy sinh tất cả, không có được sự tín nhiệm của thủ hạ, nhưng làm bộ hạ, nhất định gọi người thoả mãn. Lấy ánh mắt hiện tại của hắn đến xem, ngạo của Cảnh giấu tận trong xương, một ngày thuần phục tuyệt không phản bội. Nhưng, Cảnh sẽ khuất phục sao?

Mộc Linh Hạo nghĩ, mỗi một phần lý giải càng khiến hắn tăng thêm thưởng thức và hiếu kỳ. Còn có chinh phục dục bản thân không hề phát hiện.

Thâm Uyên Chi Liêm