Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 18: THÀNH SAPHIR

       

CHƯƠNG 18: THÀNH SAPHIR

Thành Saphir là thành phố vũ trụ do nhân loại xây dựng, diện tích chừng 1 vạn 7 ngàn km², nhân khẩu thường trú có 600 vạn, kiến trúc lớn nhất là sân thi đấu Mecha ở trung tâm thành phố, các trận đấu hàng năm đều được tổ chức ở đây. Trong lúc tổ chức, ngoại trừ nhân khẩu thường trú bị hạn chế, chỉ có tuyển thủ dự thi, người có vé vào cửa, cùng với bản thân có giấy thông hành đặc biệt chủ yếu là đội phục vụ của tuyển thủ dự thi tư nhân, một bộ phận thương nhân, là có thể ra vào. Nền chính trị của thành Saphir là độc lập, bất quá bản đồ thuộc về bên thắng lợi hằng năm, thành Saphir không cho phép có được lực lượng vũ trang độc lập, bộ phận này thuộc về người thắng.

Từ Liên Bang ngồi phi thuyền tới thành vũ trụ Saphir cần mười hai giờ. Khi đoàn người Liên

Bang tới, đã là buổi tối, thế nhưng, cảng vũ trụ vẫn quy tụ đại lượng người, một bộ phận là nhân viên bảo vệ, một bộ phận là quan viên hoan nghênh, một bộ phận là ký giả, nhiều nhất là người hâm mộ của Mộc Linh Hạo, đương nhiên ký giả và quần chúng bị nhân viên bảo vệ tách xa, quan viên một lần nữa chỉnh lại dung nhan hoan nghênh Chiến Thần Mộc Linh Hạo đã tới.

“Nha! Chiến Thần đại nhân.”

“Chiến Thần đại nhân nhìn ở đây.”

Đây là tiếng thét chói tai của người hâm mộ khi thấy cái bóng vương giả xuất hiện trong tầm mắt, không ít người nhìn từ xa đã té xỉu. Đại lượng biểu ngữ hoan nghênh, ảnh chụp Mộc Linh Hạo bay lượn trên tay bọn họ. Ký giả không thể nào phỏng vấn, loang loáng trên tay không ngừng loé sáng, cả vùng rực rỡ, ký giả hiện trường gửi hình ảnh tới đài phát thanh, tuyên cáo với mọi người sự giá lâm của vương giả.

Không đỗ lại cảng vũ trụ bao lâu, Âu Dương Trạch hàn huyên vài câu với quan viên hoan nghênh, dưới sự hộ vệ đông đảo lên xe. Lưu lại ký giả và quần chúng vẫn đang hưng phấn.

Rất nhanh, xe tới nơi, tổng bộ Liên Bang ở thành Saphir. Đoàn người vào hành quán. Nhân viên còn có tuyển thủ dự thi bình thường ở ký túc xá chỉ định, đoàn người Mộc Linh Hạo thì ở chỗ khác, đây là một tòa biệt thự ở thành Saphir của Mộc Linh Hạo, đặt gần tổng bộ.

“Nguyên soái yêu dấu, ngài đã tới rồi.” Ở biệt thự hoan nghênh bọn họ là một vị phu nhân diễm lệ, mái tóc xoăn dài vàng nhạt, lộ ra quyến rũ của người đàn bà thành thục, chiếc váy màu lửa đỏ buộc quanh thân thể đường cong gợi cảm, làn da trắng noãn, đôi ngươi màu lam tràn đầy mê hoặc, bà là phu nhân Melina của thành Saphir. Một nhân vật có sức ảnh hưởng của thành phố này, và cũng là một trong số những tình nhân của Mộc Linh Hạo, Mộc Linh Hạo giao biệt thự này cho bà quản lý, đây là chuyện mọi người đều biết, người ở thành Saphir sẽ cho bà mấy phần mặt mũi, bình thường bà ở chỗ của mình, chỉ khi Mộc Linh Hạo tới bà mới ở biệt thự, bà là một người phụ nữ thông minh, biết rõ mình sẽ không có được tình yêu của Mộc Linh Hạo, hiểu đúng mực, nên Mộc Linh Hạo tín nhiệm bà, bà là cơ sở ngầm Mộc Linh Hạo an bài ở thành Saphir.

Phía sau bà ngoại trừ người hầu, còn có một thiếu nữ, mái tóc và ánh mắt giống hệt phu nhân Melina, nhưng lộ ra khí tức thanh thuần, tựa như một đoá thuỷ liên vừa nở, tinh thuần e thẹn.

“Các vị một đường mệt mỏi, phòng đã chuẩn bị tốt, người hầu sẽ dẫn các vị về phòng, sau khi rửa mặt xong các vị cần gì cứ nói cho người hầu, bọn họ sẽ là người hầu thuộc về các vị khi các vị ở đây.” Phu nhân Melina hữu lễ nói với mọi người.

Người hầu tiến lền cầm hành lý của người mình sắp hầu hạ, dẫn bọn họ về phòng. Chốc lát sau phòng khách chỉ còn Mộc Linh Hạo, Mộc Cảnh và phu nhân Melina. Dặn dò người hầu chuẩn bị dụng cụ tẩy rửa, phu nhân Melina dẫn đường.

“Cảnh thiếu gia sẽ ở chung với nguyên soái đại nhân, nguyên soái đại nhân có nói phòng của Cảnh thiếu gia nhất định phải ở gần ngài, phòng ngủ chủ biệt thự vừa vặn có hai gian, ngoại trừ phòng tắm tách ra mặt khác là dùng chung. Mời theo tôi. Đây là con gái của một người bạn, tên là Rosalind, học năng nguyên học, Cảnh thiếu gia là thần tượng của cô bé, cô bé nghe nói thiếu gia sẽ tới, nhất định đòi gặp thiếu gia, riêng tìm tôi an bài, lần này Cảnh thiếu gia sẽ do cô bé chiếu cố, Cảnh thiếu gia không chê tôi nhiều chuyện chứ?” Vừa đi bà vừa nói. Bà rất thích Rosalind, thông minh hiểu chuyện, thân thế tốt lại không kiêu căng, đối với nam giới tuy rằng không có bước tiến xa, cũng không bất hoà, lần này chủ động tới gần một người, xem chừng là động tâm, bà thế nào cũng phải hỗ trợ.

“Không cần.” Cảnh chưa nói gì, Mộc Linh Hạo đã cự tuyệt. Hắn biết suy nghĩ của Melina, nhưng hắn mất hứng. Vừa nghĩ tới khi Cảnh không ở cạnh hắn là cùng một người khác, tán gẫu với người đó, dùng ánh mắt khiến hắn trở nên kỳ quái nhìn người đó, hắn theo bản năng cự tuyết, hắn không cho phép.

“Nhưng…” Melina phu nhân tính nói gì thêm.

“Cảnh ở với ta.” Mộc Linh Hạo mất hứng, phu nhân Melina cảm giác được, tuy rằng không biết vì sao, nhưng bà biết mệnh lệnh của Mộc Linh Hạo nhất định phải nghe.

“Xin lỗi, Rosalind.” Sau khi đưa hai người về phòng, phu nhân Melina xin lỗi Rosalind.

“Không sao, phu nhân.” Rosalind nhu thuận đáp. Cúi thấp đầu, nhìn như bị thương tổn, không để ai phát hiện quỷ dị xẹt qua trong mắt.

“Vậy đi, hai ngày trước khi trận đấu tổ chức, cô sẽ mở một vũ hội, lúc đó cháu hãy tới đây, cô sẽ giúp cháu dẫn đi nguyên soái đại nhân, khi đó cháu…” Tình yêu của thanh niên là cần giúp đỡ, Rosalind không sai, làm con dâu, nguyên soái đại nhân cũng sẽ thoả mãn.

“Thật ư, cảm ơn, phu nhân.” Rosalind vội vàng ngẩng lên, trên mặt có nụ cười khiến người đau lòng, khoé mắt vương lệ ý. Hai người vừa trò chuyện vừa rời đi.

Trong phòng.

“Thật không ngờ cũng có người thấy hứng thú với con.” Mộc Linh Hạo trào phúng. Hắn không biết ngữ khí của mình vì sao như vậy, chỉ là nghĩ tới có người tâm tồn ái mộ Cảnh, lòng hắn đã chua xót, không phải rõ ràng, nhưng khó chịu, muốn phát tiết.

Không rõ ngữ khí Mộc Linh Hạo vì sao tệ vật, cũng không nghĩ, Mộc Cảnh nhàn nhạt hữu lễ nói: “Ngủ ngon, cha.” Rồi về một gian khác.

Mộc Linh Hạo nhìn Mộc Cảnh vào phòng, ngây người hồi lâu mới vào gian của mình. Nhất định là ngồi phi thuyền quá mệt, tâm tình mới kém vậy, ngày mai sẽ tốt. Mộc Linh Hạo thầm nhủ, cũng không nghĩ xem lấy thực lực của hắn sẽ mệt sao, tới thành Saphir bao nhiêu lần hắn khi nào mệt, hắn theo bản năng trốn tránh.

Cảnh vào phòng, tới bên cửa sổ, nhìn ánh đèn xa xa gần gần của toà thành. Cô ả kia, diễn kịch sao, rất giống, đáng tiếc cô không phải người như Mộc Linh Hạo, trái tim của cô quá yếu, kẻ có trái tim quá yếu sẽ bị oán hận người mình hại chết quấn lên, màu sắc oán hận của người chết quấn trên người cô, ta thấy rất rõ. Hãy để ta nhìn xem, cô định làm gì, đừng khiến ta thất vọng, ta chờ mong.

Y

=================