Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 23: CHÂN THẬT

       

CHƯƠNG 23: CHÂN THẬT

Máu và cánh hoa sắc vi màu đỏ trải thành con đường diễm lệ, mỗi một thi thể nằm xuống, như đang triều bái. Người tóc bạc vung lên thanh kiếm hoa lệ phong cách cổ xưa chế tạo ra thi thể triều bái cuối cùng, rải máu tươi của kẻ cuối cùng lên con đường diễm lệ ấy. Mọi người kinh hãi, muốn tiến lên xác nhận an nguy của người bọn họ quan tâm, lại bị thanh kiếm kia cản đường. Đồng thời bọn họ cũng thấy được người mình muốn tìm.

Y ngồi trên ghế ở nhà ấm, một tay đặt lên tay vịn, tay trái chống đỡ, đầu tựa vào, nhắm mắt, mặt mày bình tĩnh, như y đang ngủ, cũng như y đang thưởng thức, thưởng thức thứ hoà âm cấu thành từ tiếng kêu thảm thiết của người hầu, tiếng máu chảy, tiếng binh khí giao kích.

“Cảnh.” Giọng Mộc Linh Hạo bất ổn, y không sao chứ…

Nghe tiếng Mộc Linh Hạo, người đang ngồi buông tay, mở mắt, khiến mọi người biết y không sao. Trái tim Mộc Linh Hạo thả lỏng, y không sao, tốt quá, khủng hoảng trong lòng hắn biến mất.

Người còn lại cũng yên tâm. Âu Dương Ngạo hổ thẹn chạy tới: “Tốt quá, anh Cảnh, anh không sao cả,” Người tóc bạc chuyển kiếm, bước chân Âu Dương Ngạo rụt về, mọi người theo đó đề phòng nhìn người trước mắt. Mái tóc và đôi mắt màu bạc, gương mặt ưu nhã tuấn mỹ, khí chất thanh lãnh, đôi ngươi lạnh lùng, bên trong là cao ngạo còn có khinh thường. Nằm trên đất đều là hắn giết, lại không dính lấy tí máu nào, đó là một thanh niên nguy hiểm, băng lãnh vô tình.

“Cậu là ai?” Lý Thiên Cách hỏi, những kẻ nằm trên đất mặc đồng phục yến hội, là vì bảo vệ Cảnh, người này là người của Nguyệt Cầu, tình báo của anh căn bản không có người này, đặc thù như vậy sao không bị ghi lại.

“Rosalind, cháu nhìn kìa, Cảnh thiếu gia không sao cả.” Chạy tới với Rosalind, phu nhân Melina nói với người đang run rẩy trong lòng.

Mà Cảnh lúc này động, y đứng dậy, chậm rãi bước về phía bọn họ, giẫm trên tấm thảm dùng máu và

cánh hoa màu đỏ trải thành, không hề do dự, thi thể phủ phục dưới chân như cung nghênh vương giả hàng lâm, khí chất bình tĩnh thường ngày bị xé rách, bóng tối dữ tợn bị che giấu lộ ra, gần, mọi người đều thấy được bóng tối tận sâu dưới đáy mắt kia, thấy rất rõ, như rơi xuống thâm uyên. Đó là tuyệt đối hắc ám, không có quang minh, kẻ không dính máu, như Lỗi và Âu Dương Ngạo run rẩy không thôi, khí thế thật đáng sợ. Mà kẻ dính máu lại biết, khí thế này không phải sát khí, là hắc ám từng giết người, băng lãnh tàn khốc.

“Ngăn trên đường chúng ta đi đều là tội không thể tha, cho nên giết không tha. Người phương nào có thể định tội chúng ta, chúng ta không có tội.” Lời nói tàn khốc khác với ngữ điệu ôn nhu thường ngày, mang theo tuyệt đối duy ngã, hắc ám băng hàn, tàn khốc quyết tuyệt, đây là ngữ điệu của Ám Dạ Quân Vương Đế. Rafa, mà ngữ điệu như vậy khiến Rosalind run nhiều hơn, cô cảm giác được ý lạnh rét căm đang lan tới, cô sợ, làm sao đây, Rosalind thầm nghĩ cách thoát thân.

Người tóc bạc ở khi Cảnh nói ra từ đầu tiên, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, quỳ một gối, mang theo khiêm tốn, và tôn sùng.

Y lướt qua, không nhìn bọn Mộc Linh Hạo, đứng trước mặt phu nhân Melina và Rosalind, nói bằng chất giọng lãnh đạm

thường ngày: “Cô muốn ta lên Thiên Đường, đáng tiếc Thiên Đường sớm bị chúng ta phá huỷ, Địa Ngục cũng đã tâm phục khẩu phục dưới chân chúng ta.” Mọi người nghe vậy, thông minh lập tức biết sự việc không giống bọn bọ cho rằng.

“Không được nhúc nhích.” Rosalind đột nhiên phản chế, kéo xuống cây trâm phu nhân Melina dùng để búi tóc để trên động mạch cổ của phu nhân, kèm phu nhân Melina làm con tin.

“Rosalind!” Phu nhân Melina không thể tin đứa bé bà luôn yêu thương dĩ nhiên lại làm vậy.

“Chuyện đều do cô làm?” Hỏi là Mộc Linh Hạo, những người còn lại vẫn chưa hoàn hồn từ biến cố đột nhiên xảy ra. Mộc Linh Hạo xác nhận xong sự an toàn của Cảnh đã lãnh tĩnh lại, có thể khiến hắn không khống chế được chỉ có y. Vừa nãy là thứ y luôn che giấu, tuyệt vọng và hắc ám tựa thâm uyên, khiến hắn đau lòng cũng khiến hắn mê muội, vừa nãy hắn chìm vào đôi mắt hắc ám của y, thì ra hắc ám là màu sắc mỹ lệ như vậy, hắc ám thuần tuý.

“Phải, thả tôi đi, bằng không tôi giết bà ta.” Rosalind không còn điềm đạm đáng yêu, trên mặt là xấu xí dữ tợn, trái tim yếu đuối.

“Rosalind, vì sao?” Hỏi là phu nhân Melina, lúc này bà đã khôi phục lãnh tĩnh.

“Vì sao. Tất cả là vì thành Saphir, tay sai của Mộc Linh Hạo, áp bách chúng tôi, bà không biết

tôi ghét bà đến nhường nào, nếu không phải vì thành Saphir tôi đã sớm giết bà, như giết lũ đàn ông kia.” Rosalind kêu gào. Những kẻ nghiền ép thành Saphir, cô tuyệt không bỏ qua.

“Phải không.” Thì ra số thanh niên trẻ tuổi mất tích mấy năm nay là Rosalind làm, đây là lần cuối cùng, em mệt rồi, muốn nghỉ ngơi, chuyện bên này cứ để nguyên soái an bài. Sau đó bà đánh khuỷu tay về sau, Rosalind bị đau khẽ buông, phu nhân Melina xoá sạch cây trâm cài tóc, kéo tay Rosalind, một cú quật qua vai đánh ngã cô.

“Bà, sao được,” Rosalind lấy lại tinh thần, kinh ngạc nhìn phu nhân Melina, sao bà ta có thân thủ tốt vậy.

“Cháu không phải nói cô là tay sai của nguyên soái đại nhân sao. Không có chút năng lực là không thể trở thành tay sai của ngài ấy.” Kế cung kính làm một lễ thục nữ với bọn Mộc Linh Hạo: “Rất xin lỗi, xảy ra chuyện như vậy ở biệt thự của em, nguyên soái đại nhân, sau khi kết thúc hãy tha thứ em không thể tiếp tục cống hiến sức lực cho ngài, các vị khách ở yến hội cần em đi trấn an. Cho phép em cáo lui.” Những người bị bà trấn an bên kia phòng khách đã gây rối nữa rồi, làm chủ nhân bà phải tẫn chức trách, chuyện ở đây giao cho nguyên soái đại nhân là được.

“Đi đi.” Mộc Linh Hạo đồng ý, mấy năm nay Melina đã lui bước.

Melina xoay người rời đi, trong mắt có ngấn lệ, người phụ nữ kiên cường thông tuệ này khóc. Bà về sau sẽ an ổn không ít, nhưng song song bà cũng rời đi người đàn ông bà yêu, bà không thể ở bên anh nữa. Phải, Melina yêu Mộc Linh Hạo, yêu lại không chiếm được tình yêu của anh, người đàn ông lãnh tâm lãnh tình kia sẽ không yêu bà. Nguyên soái đại nhân, em vẫn luôn yêu ngài, nhìn ngài, cho nên em biết, trong đôi mắt vừa rồi ngài nhìn người kia có gì, ngài hẳn không biết đi, đó là thứ ngài trước đây chưa từng có, mà em sẽ không nói cho ngài, đây là trả thù nho nhỏ của em, trả thù ngài trước giờ chưa từng yêu em, trí tuệ của ngài sẽ khiến ngài rất nhanh hiểu được, nhưng giờ xin ngài cứ phiền não đi, mà em cũng đồng tình ngài, người kia rất giống ngài, lãnh tâm lãnh tình, huống chi quan hệ giữa ngài và người kia, đây là báo ứng dành cho ngài, báo ứng cho nhiều lắm những người yêu ngài lại bị ngài thương tổn.

Thâm Uyên Chi Liêm