Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 25: TRẬN CHUNG KẾT

       

CHƯƠNG 25: TRẬN CHUNG KẾT

Bất kể mọi người nghĩ thế nào, thời gian vẫn không hề để ý hờ hững trôi qua. Ngoại trừ ban đầu xảy ra rối loạn, Nguyệt Cầu và Liên Bang liên thủ điều chỉnh nhân viên ở thành Saphir, phần tử không an định đều bị loại bỏ, trận đấu Mecha ở Saphir chính thức long trọng cử hành, đây là cuồng hoan của toàn dân, là thịnh hội không cho phép thủ tiêu, mà dân chúng cũng không hề phát hiện cuộn trào mãnh liệt bị giấu, vô tri là một loại hạnh phúc, đồng thời cũng rất đáng buồn.

Hôm nay, hội trường thi đấu trung ương của thành Saphir, sắp quyết định người chiến thắng cuối cùng, một bên là Chiến Thần Mộc Linh Hạo, hoàn toàn xứng với danh hiệu mạnh nhất, một bên là kẻ tham dự tư nhân thần bí, Cấm Đoạn, từ vòng đấu loại quét ngang tất cả, học trò Âu Dương Ngạo đứng đầu chung kết của Mộc Linh Hạo cũng thảm bại trên tay hắn, khiến mọi người đối với trận đấu ngày càng chờ mong, là Mộc Linh Hạo đạt được bốn lần quán quân, hay hắc mã Cấm Đoạn cướp lấy.

“Thầy nhất định phải đánh bại tên kia.” Âu Dương Ngạo ở lô ghế đặc biệt không cam lòng nói. Cậu không cam lòng, bị một kẻ lai lịch bất minh đánh bại, còn là thảm bại, cậu là học trò của thầy.

“Phải, phải, cha nhất định sẽ đánh thắng Cấm Đoạn.” Mộc Lỗi an ủi, từ khi bại bởi Cấm Đoạn ở Top 4, bạn tốt đã không ngừng lặp lại những lời này, bản thân cậu ở Top 4 bại cho cha, đây là đương nhiên, cậu không hề uể oải, nếu cậu bại cho người khác giống bạn tốt, cậu cũng sẽ không cam lòng.

Bất quá, đây là trận chung kết. Ngẫm lại mấy ngày nay, ai, nhịn không được thở dài, cậu như sống ở Nam Cực vậy. Cha không biết thế nào, huấn luyện càng thêm nghiêm khắc, khí áp cũng lạnh đi rất nhiều, đặc biệt khi anh đi vắng, còn có khi Raphael ân cần hầu hạ, cậu như thấy được tận thế, nhưng cha gặp anh lại không nói lời nào, chỉ nghiêm mặt. Mà anh, không phải mỗi ngày đều ở biệt thự, Raphael lúc nào cũng kè kè với anh, sắc mặt cha lúc ấy, rét a. Nghĩ đã thấy sợ rồi. Chú Liệt cảnh cáo anh đừng chạy loạn, có nguy hiểm, Raphael xuất thủ đánh bại chú Liệt, nói có mình ở đây chủ nhân sao sẽ có nguy hiểm, khiến chú Liệt giận không thôi, lúc ấy cha không nói gì, nhưng một ngày anh và Raphael đi vắng, rét a. Còn có Raphael, không biết anh từ đâu tìm được, thân tài dạng mạo không nói, thân thủ nhất đẳng, có thể không nhìn hàn băng khí đáng sợ của cao thủ như cha, càng khó được tất cung tất kính với chủ nhân của mình, phục vụ chu đáo, chuyên nghiệp khiến, người hầu phải ca ngợi, đủ thành tông sư, quả thật là nghệ thuật hoá sự phục vụ, thưởng tâm duyệt mục, làm cậu và Ngạo đố kỵ, còn có chú Trạch và chú Cách muốn đào ra bí mật của anh trên người Raphael nhưng người ta căn bản không đếm xỉa đến bọn họ, không nhìn, trong mắt chỉ có anh, khiến hai vị chú rất giận, trên đời này sao có người hoàn mỹ như vậy. Ngạo đều coi Raphael là thần tượng số hai.

“Các vị khán giả, đây là hội trường thi đấu trung ương của thành Saphir, trải qua nhiều ngày so tài kịch liệt, rốt cuộc đã đến thời khắc quyết chiến, ai sẽ giành được quán quân trận đấu, đạt được danh hiệu mạnh nhất. Hãy để chúng ta hoan hô, nghênh đón bọn họ, vương giả trong tương lai.” MC hội trường hưng phấn nói.

“Đầu tiên, vị này tôi không cần giới thiệu, hãy để chúng ta hoan nghênh, vương giả bất bại, Chiến Thần Mộc Linh Hạo.” Mecha màu trắng lên sân, đây là Mecha chuyên dụng của Mộc Linh Hạo, Tài Quyết. Tượng trưng cho vương giả.

“Chiến Thần đại nhân.” Mọi người ở sân hoan hô, bất kể là đâu, không phân biệt nam nữ già trẻ, giờ khắc này đều phải khuynh đảo dưới phong thái của Mộc Linh Hạo, “Thầy ơi, cố lên, đánh bại tên kia đi.” Âu Dương Ngạo quát lên, khiến người trong lô ghế đặc biệt nhìn bọn họ, những người khác dời chỗ, biểu thị không nhận ra người này, Âu Dương Trạch quấn quýt, anh có phải quá dung túng Ngạo, về nhà nên quản giáo lại, mặt mũi vứt tới Nguyệt Cầu, lần sau dự họp đại hội hai bên có người nhắc tới chuyện này sao, rất có thể, không thể tiếp tục nuông chiều nữa, cần dạy dỗ, Ngạo không nghe, không sao, còn có Mộc Linh Hạo.

Âu Dương Ngạo rùng mình, sao lạnh vậy, sư phụ đâu có ở đây.

“Kế tiếp, là hắc mã của trận đấu, Cấm Đoạn, từ vòng đấu loại chưa từng thất bại, cả cao đồ Âu Dương Ngạo của Chiến Thần cũng phải nuốt hận, Cấm Đoạn có thể tiếp tục thần thoại bất bại, sáng tạo kỳ tích không, hãy để chúng ta hoan nghênh, Cấm Đoạn.” Lời MC khiến Âu Dương Ngạo hận đến nghiến răng, vì sao nhắc tới cậu, khiến người chung quanh buồn cười, đương nhiên cũng gây ra thuật mắt giết người của Âu Dương Ngạo, đáng tiếc chưa luyện thành, mọi người không hề gì.

Mecha của Cấm Đoạn là màu đen đối lập với Mộc Linh Hạo, đường cong lưu sướng, không giống Mecha do Ốc Lam và Nguyệt Cầu chế tạo, thậm chí không có cứng ngắc đặc chế của Mecha, trái lại nhu hoà. Khi nó xuất hiện. Nguyệt Cầu và Liên Bang đều muốn có kỹ thuật mới của đối phương, bắt đầu điều tra, nhưng không có bất kỳ ghi chép gì về

Cấm Đoạn, Lý Thiên Cách phiền muộn, vì sao anh lại không có tình báo, thế giới biến hoá nhanh quá, anh đã theo không kịp rồi.

“Các vị khán giả, không nhiều lời thêm nữa, hãy để chúng ta xem ai sẽ là vương giả cuối cùng, ai sẽ đạt được vòng nguyệt quế thắng lợi. Mời hai vị tuyển thủ chú ý, tôi đếm tới 0, trận đấu sẽ bắt đầu.”

“10, 9, 8, 7… 1, 0.”

Thâm Uyên Chi Liêm