Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 26: THẦN CHIẾN

       

CHƯƠNG 26: THẦN CHIẾN

Khi tiếng đêm 0 chấm dứt, Cấm Đoạn động. Động tác cấp tốc tấn công Mộc Linh Hạo, nhanh như sét đánh. Quyền đánh ra, đã bị đôi tay của Mộc Linh Hạo ngăn lại, trong khoang thuyền Mộc Linh Hạo cảm nhận được tốc độ và trọng lượng của quyền này, đây là cao thủ chân chính, hắn từ quyền này trỗi dậy hưng phấn, tịch mịch lâu lắm, rốt cuộc gặp được đối thủ, đã lâu không nghiêm túc, mấy ngày nay nỗi lòng hắn luôn bất định, người này có thể khiến hắn phát tiết.

Quyền này chỉ là thử, y muốn Mộc Linh Hạo nghiêm túc, xem qua so tài của Mộc Linh Hạo, y biết hắn chưa từng nghiêm túc. Quyền này hẳn đủ để hắn biết, quả nhiên, khi y quay người chém ra quyền khác, Mộc Linh Hạo né tránh cộng thêm phản kích. Hai người đây tới kia lui bắt đầu cận chiến.

“Nguyên soái, nghiêm túc.” Vệ Thiên Liệt dù sao hiểu rõ thực lực Mộc Linh Hạo, anh nhìn ra được Mộc Linh Hạo đang hưng phấn, anh đã lâu không thấy nguyên soái như vậy.

“Hả, Cấm Đoạn mạnh vậy?” Âu Dương Ngạo kinh ngạc.

“Rất mạnh.” Vệ Thiên Liệt khẳng định, anh cũng là theo nguyên soái hồi lâu mới phát hiện nguyên soái chưa từng nghiêm túc, mà Cấm Đoạn không chỉ phát hiện, còn khiến nguyên soái phải nghiêm túc.

Cấm Đoạn một cước đá về phía Mộc Linh Hạo, Mộc Linh Hạo cũng đá một cước, hai người chạm nhau sau đó thối lui.

Toàn trường đều nhìn, lặng ngắt như tờ, quả thật là so tài kịch liệt, vốn cho rằng Chiến Thần ổn thắng, lại không ngờ Cấm Đoạn không hề thua kém, lực lượng có thể sánh ngang với Chiến Thần. Cấm Đoạn rốt cuộc là ai, cao thủ như vậy vì sao không tiếng tăm gì.

Hai người biết nóng người đã kết thúc, kế tiếp…

Mộc Linh Hạo lấy ra thương năng nguyên, đây vốn là vũ khí vô dụng, thế nhưng năng nguyên tinh xuất hiện khiến nó trở thành binh khí quan trọng của Mecha.

Cấm Đoạn từ phía sau rút ra một cây đao, không giống trảm đao Mecha thường dùng, thân đao hẹp dài, chỉ có một mặt lưỡi.

Thấy hai người cầm vũ khí, khán giả mới tỉnh, thì ra cận thân cách đấu kịch liệt vừa nãy, chưa vào chính đề.

Lần này Mộc Linh Hạo dẫn đầu công kích, năng lượng thương năng nguyên bắn ra hoá thành lưỡi đao giết về phía đối thủ, người này có thể tránh thoát kích thứ nhất, kích thứ hai, vậy có thể tránh thoát bao nhiêu, đây là chiêu thức mới nhất của hắn, liên kích, chính hắn cũng không biết mình có thể làm bao nhiêu lần, vừa lúc thử.

Lại không ngờ, Cấm Đoạn vung đao, hoá giải công kích của thương năng nguyên, sau đó di động tới chỗ mình muốn. Gọi Mộc Linh Hạo kinh ngạc tài liệu thanh đao, song song rõ đối thủ đã biết dự định của hắn. Mộc Linh Hạo càng rõ, người này thật là đối thủ tốt nhất, nếu không cẩn thận, hắn sẽ thất bại. Mộc Linh Hạo ném thương năng nguyên đi, lấy ra vũ khí, trảm đao. Hắn đã lâu không dùng nó. Đao vừa ra, nhất định phải chết.

“Nguyên soái.” Vệ Thiên Liệt kinh hô.

“Sao vậy?” Người bên cạnh vội hỏi.

“Trảm đao là binh khí nguyên soái am hiểu nhất, một ngày đao ra, không chết không thôi.” Vệ Thiên Liệt nói.

Người xung quanh nuốt nước bọt, doạ. Âu Dương Ngạo thầm nghĩ, cậu bại cho Cấm Đoạn hình như không oan.

Trên sân, Mộc Linh Hạo vung trảm đao khí phách mười phần, mỗi trảm kích đều tàn nhẫn đuổi tận giết tuyệt, một người khác cũng vung đao, chỉ là động tác cơ sở, chém, cắt, ngăn, đâm, không có dư thừa, nhưng chính những động tác cơ bản này lại vô hiệu công kích của Mộc Linh Hạo, thậm chí khiến hắn phải phòng thù. Người này đã có thể vận dụng động tác cơ bản đến trình độ ấy, Mộc Linh Hạo có thể tưởng tượng người này trả giá bao nhiêu mồ hôi, đó là cần kiên trì và nghị lực nhường nào mới làm được, một lần lại một lần lặp lại, khô khan mà làm.

Phải, Mộc Linh Hạo sao sẽ rõ, từng là phế vật y trốn trong góc hắn không chú ý làm những động tác người khác xem là vô dụng nhất, một năm, hai năm, ba năm… chưa từng dừng lại, ở Ma Phương, y cũng tiếp tục, không sai, Cấm Đoạn là Mộc Cảnh. Cấm Đoạn là tên của Mecha, là tác phẩm đỉnh phong của y, đương nhiên y không mở ra toàn bộ công năng, chỉ hạn chế ở trình độ như Mộc Linh Hạo, mới tham gia so tài.

Đao hai người lần thứ hai giao kích, Mộc Linh Hạo rất vui vẻ, có đối thủ như vậy. Hai người lại tách ra.

Lúc này, Cấm Đoạn, bày ra tư thế. Như một chiếc cung, thân trên cong về trước, một tay nắm chuôi đao, tay kia đặt ở thân đao, ngón cái phía trên, bốn ngón khác thắng tắp phía dưới. Khí thế thảm liệt lan tràn. Đây là chiêu thức y lĩnh ngộ từ sinh tử tồn vong, không phải ngươi chết là ta sống.

Mộc Linh Hạo kinh ngạc, đây là tinh thần uy áp, người này cũng đạt được bước này.

Mộc Linh Hạo đồng dạng tản ra khí phách quân lâm thiên hạ, đối kháng. Toàn trường bị hai người vững vàng áp chế, mọi người đều cảm giác được khí thế của bọn họ, khí thế như thật.

“Đây, đây là,” Tất cả Mechanic đỉnh cấp ngây dại.

“Sao vậy?” Lý Thiên Cách và Âu Dương Trạch thấy thần sắc của Vệ Thiên Liệt, Lỗi và Ngạo không đúng, vội hỏi, bọn họ cũng cảm giác được uy thế tràn ngập trong sân, một bên thảm liệt, một bên phách tuyệt, nặng nề đè ép. MC cũng vội hỏi những MC đặc thù thay đổi sắc mặt bên cạnh.

“Đây là, trạng thái Thần Chiến, trạng thái Chiến Thần vô địch.” MC đặc thù nói, “Đây là trạng thái lý tưởng trong truyền thuyết, chỉ có thân thể kiên cường nhất và tinh thần xứng đôi với nó mới có thể làm được, ngoại phóng tinh thần hình thành thế, bất chiến nhi khuất nhân chi binh. Thật không ngờ chúng ta có thể gặp được, đối với tất cả Mechanic mà nói đây là may mắn, vì chúng ta tìm được hướng tiến bước, nhưng cũng là bất hạnh, vì chúng ta sinh ra cùng thời đại với bọn họ, chỉ cần có bọn họ chúng ta vô duyên với quán quân.”

Mọi người ở đây ồ lên, dĩ nhiên có chuyện này.

“Ngạo, cậu bại không oan.” Lỗi nói với bạn tốt.

“Đúng vậy.” Giọng cậu đã không có không cam, chỉ có hoàn toàn bái phục, thua dưới tay người đạt được trạng thái Thần Chiến, không phải sỉ nhục.

Thâm Uyên Chi Liêm