Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 27: BIẾN CỐ

       

CHƯƠNG 27: BIẾN CỐ

Cấm Đoạn động, mang theo khí thế thảm liệt lao về phía Mộc Linh Hạo. Quá nhanh, Mộc Linh Hạo tránh không được, một ngày tránh khí thế của hắn sẽ bị áp chế, đặt ngang trảm đao trước ngực, lúc này công kích của Cấm Đoạn tới, Mộc Linh Hạo dùng trảm đao ngăn cản, nhưng vẫn không ngừng lui về sau, rốt cuộc trảm đao gãy, mũi đao của Cấm Đoạn đâm vào khoang thuyền, đâm trúng cánh tay, vết thương không sâu. Nhưng đao đã dừng lại, mọi người đều thấy được, động tác của Cấm Đoạn dừng lại. Sao vậy?

Đau quá! Chuyện gì vậy? Vì sau đau vậy, xương cốt cả người, cơ thể đều đau, đau hơn bất luận hình phạt gì từng trải, máu đang thiêu đốt, cảm giác có một lực lượng hạn chế y, lực lượng rất mạnh, là ai? Hoặc là gì?

Mộc Linh Hạo sao có thể buông tha cơ hội, bất luận đối thủ thế nào, cơ hội là phải tự nắm. Đây không phải đê tiện, đã đến đây rồi thì cần có sự chuẩn bị, đây là chỗ ngươi chết ta sống. Đá vào khớp nối chân của Cấm Đoạn, Cấm Đoạn bất ổn té ngã, đao rút ra từ khoang thuyền. Mộc Linh Hạo cầm mảnh trảm đao đâm về phía Cấm Đoạn, sau đó…

“Dừng tay, y là chủ nhân.” Raphael đột nhiên xuất hiện trong thiết bị thông tin của Mộc Linh Hạo, một đao tàn nhẫn dừng trên Mecha của Cấm Đoạn

“Cậu, nói cái gi?” Mặc kệ Raphael làm sao xuất hiện trong thông tin của hắn, hắn quan tâm là chủ nhân Raphael nói, chủ nhân của Raphael là Cảnh, vậy Cấm Đoạn là, Mộc Linh Hạo bị suy đoán này doạ hãi, người hắn muốn giết là… Cảnh?

Raphael không nói gì thêm, khoang thuyền xuất hiện trên kênh thông tin, là Cảnh, vẻ mặt thống khổ. Thống khổ xuất hiện trên khuôn mặt bình tĩnh kia, khiến hắn đau lòng, như một đao tàn nhẫn khi nãy đâm là trái tim hắn.

“Con đang làm gì?” Đau lòng và phẫn nộ khiến hắn mất đi lý trí gầm rú, y có biết y suýt nữa sẽ chết sao, là chết trên tay hắn, hắn sẽ tự tay giết y. Một ngày nghĩ tới hắn sẽ giết Cảnh, hắn không thể không phẫn nộ, không thể không sợ hãi.

Cho dù vẻ mặt thống khổ, Cảnh vẫn lạnh lùng nhìn Mộc Linh Hạo, lúc này nhìn rất cẩn thận.

Tránh khỏi tay Mộc Linh Hạo, điều khiển Cấm Đoạn rời xa hắn. Mộc Linh Hạo không ngăn cản. Hai khuông máy đối lập trên sân, một đen một trắng, trong mắt không có cái khác.

“Sao vậy?” Mọi người cảm giác được bất thường.

Đột nhiên, lưng của Cấm Đoạn động. Hai đôi cánh màu đen mở ra từ phía sau, hoa lệ đường hoàng, đoạ thiên hắc vũ, chảy xuôi ánh chiếu cùng màu, mỹ lệ khiến người nghẹt thở, Cấm Đoạn chậm rãi bay lên. Tắt đi thông tin cùng Mộc Linh Hạo, Cảnh điều khiển Cấm Đoạn rất nhanh bay khỏi sân thi đấu.

Mộc Linh Hạo ở lại cao giọng quát: “Cảnh.” Bóng người đã đi xa không đáp.

Mecha trong lúc so tài bị gỡ xuống thiết bị phi hành, Mecha của Cảnh là ẩn dấu, kỹ thuật chênh lệch khiến nhân viên kiểm tra không phát hiện, không tính là vi phạm.

Mộc Linh Hạo lái Mecha thần tốc rời đi.

“Này, này,” Hai bên đều đi rồi, phải phán thế nào đây, không lâu sau nhận được chỉ thị cao tầng, “Xét thấy Cấm Đoạn dẫn đầu rời đi, xem như bỏ quyền, người chiến thắng là Chiến Thần Mộc Linh Hạo.” Không ai phản đối phán quyết này, mọi người đều thấy được. Cho dù con bạc cũng mua Mộc Linh Hạo thắng, chiêu bài chữ vàng không ai hoài nghi.

Trên ghế bọn Mộc Lỗi nghe được Mộc Linh Hạo thắng, cũng vui vẻ không thôi.

Thông tin Lý Thiên Cách vang, là tên của Mộc Linh Hạo, vội bật lên không nhìn sắc mặt xấu xí của hắn, “Sếp, chức mừng bốn lần quán quân. Thật…”

“Câm miệng, lập tức tìm ra vị trí hiện tại của Cấm Đoạn còn có Raphael.”

“Dạ, sếp.” Chú ý thấy tâm tình sếp không tốt, Lý Thiên Cách vội nghiêm túc hồi đáp: “Chỗ đóng quân của Liên Bang có thiết bị vệ tinh, có thể truy tung Cấm Đoạn.”

“Đi.” Mộc Linh Hạo ra lệnh. Sau đó tắt thông tin.

“Sao vậy?” Mọi người hỏi.

“Tâm tình sếp không tốt, tới chỗ đóng quân của Liên Bang đi, sếp muốn tìm Cấm Đoạn và Raphael.”

Mọi người nhìn nhau, quyết định đi theo.

Rất nhanh, bọn họ tới trung tâm quan sát chỗ đóng quân của Liên Bang. Mộc Linh Hạo tới được hồi lâu, ngồi ở vị trí trung tâm nhìn vào màn hình. Vẫn chưa tìm được Cấm Đoạn.

“Nguyên soái đại nhân, không phát hiện tung tích Cấm Đoạn ở thành Saphir. Có báo cáo nói Cấm Đoạn có thể ở ngoài không gian, cần sử dụng kính viễn vọng vệ tinh cỡ lớn.”

“Sử dụng.” Không chờ nhân viên công tác xin chỉ thị, Mộc Linh Hạo quyết định.

“Sếp.” Lại là anh, vì sao mỗi lần Mộc Linh Hạo giận đều là anh xuất đầu.

“Tìm được Raphael chưa?”

“Chưa, chưa, chưa.” Thật đáng sợ, anh muốn về Ốc Lam.

“Phải không?” Chỉ cần tìm được Cấm Đoạn, Raphael không quan trọng.

“Nguyên soái đại nhân, tìm được rồi. Thế nhưng điều này không khả năng, tốc độ bay của Mecha tuyệt đối không nhanh như vậy, Cấm Đoạn giờ đã ở ngoài tinh hệ.” Nhân viên công tác không thể tin duco975 nói.

“Đừng coi thường y, y là Cảnh, không có gì không khả năng.” Mộc Linh Hạo nói.

“Thầy, thầy, ngài nói Cấm Đoạn là Cảnh?” Không phải đâu, anh Cảnh, anh lại doạ bọn này.

Mộc Linh Hạo gật đầu. Mọi người quyết định không kinh ngạc nữa, như Mộc Linh Hạo nói vậy, đối với Cảnh không có gì là không khả năng, thiên tài kỳ tích.

Ghê tởm, ai dám nói Cảnh là phế vật, gặp liền đánh, phế vật có thể đạt được trạng thái Thần Chiến, đây cũng làm.

Hình ảnh phóng đại, Mecha màu đen của Cấm Đoạn lẳng lặng đứng giữa vũ trụ, tản ra ánh sáng cùng màu, giữa vũ trụ tăm tối lại kỳ dị thấy rõ. Người ở trung tâm quan sát lẳng lặng nhìn, đột nhiên, cảnh báo vang lên.

“Nguyên soái, không tốt, có quần vẫn thạch đến chỗ của Cấm Đoạn.”

=================

028 030

Thâm Uyên Chi Liêm