Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 3: PHONG ẤN ĐÃ KHÔNG CẦN NỮA

       

CHƯƠNG 3: PHONG ẤN ĐÃ KHÔNG CẦN NỮA

Trải qua mấy giờ chạy cao tốc, chiếc xe huyền phù màu đen lái vào trang viên gia tộc Chiến Thần.

Diện tích trang viên này rất đáng sợ, từ cửa chính đến chủ trạch cần nửa giờ xe, chủ trạch xa hoa, hoa viên các hữu đặc điểm, hậu sơn như rừng có một biệt thự loại nhỏ được xây dựng đặc biệt, tiện cho người dạo chơi mệt mỏi có thể nghỉ ngơi, còn có sân thí nghiệm Mecha chủ nhân xây thêm, vì thế có thể tưởng tượng trang viên này lớn đến nhường nào. Đây là nhà của Mộc Cảnh ở thế giới này, một ngôi nhà lạnh lùng.

Xuống xe, cả ba vào chủ trạch.

Vừa vào cửa, Mộc Lỗi đã bị mẹ mình Trần Lâm ôm lấy: “Lỗi Nhi, về rồi, thành tích thế nào? Không cần nói nhất định là S đúng không, cha con nhất định rất vui, ngày mai tổ chức một vũ hội chúc mừng thôi.”

“Mẹ, không có gì đáng chúc mừng.” Mộc Lỗi cười cắt đứt lời mẹ mình.

“Sao không đáng chúc mừng, giấy tốt nghiệp

cấp S, đại học Liên Bang có mấy học sinh lấy được, con là kiêu ngạo của lão gia.”

“Mẹ.” Mộc Lỗi có chút bất đắc dĩ, tiềm thức nhìn Mộc Cảnh bước lên lầu.

Chú ý thấy ánh mắt của con trai, Trần Lâm quạo quọ nói: “Vậy thì không chúc mừng, miễn cho có vài kẻ không tốt nghiệp được đỏ mắt, tự ti kém con tôi.”

“Bá mẫu, Lỗi sẽ giận.” Thấy sắc mặt khổ não của bạn tốt, Âu Dương Ngạo mở miệng. Cậu không thích mẹ Lỗi, tuy rằng xinh đẹp, nhưng rất xu thế, Lỗi cũng không thích tính cách của bà, đáng tiếc ai kêu bà là mẹ Lỗi, mà bà xác thực yêu thương Lỗi, cho nên, Lỗi nhịn, mà cậu ngoại lệ gọi bà một tiếng bá mẫu, bằng không ai thèm để ý.

“Ai nha, này không phải Tiểu Ngạo ư? Sao hôm nay lại tới?” Trần Lâm kinh ngạc, đối với Âu Dương Ngạo bà rất thích, gia thế không sai, được lão gia thưởng thức, giao hảo chỉ có lợi, bà cũng vui vẻ con trai mình tiếp xúc với nó, Âu Dương gia đồng lứa có mấy cô bé, phải nghĩ cách gặp mặt, vậy địa vị con trai mình nhất định càng ổn, phế vật kia, hừ, rất vướng bận.

“Hôm nay thầy về, cháu tới gặp thầy. Cháu đã nhắn lại sẽ ở đây một thời gian.” Nghe cách gọi của Trần Lâm, Ngạo thầm trợn trắng, trên mặt lại đeo nụ cười khéo léo, cậu là lo lắng cho bạn tốt.

“Mẹ, lát nữa cha sẽ về. Con và Ngạo đi sửa soạn. Tóc mẹ có chút rối.” Rõ tính toán của bạn tốt, hơn nữa cha cũng sắp về, cậu và Ngạo phải lấy tư thái tốt nhất đi gặp cha, đổi chủ đề chuẩn bị rời đi.

“Thật à, không được, mẹ phải đi xem. Hai đứa cũng đi đi, gặp lão gia không thể thất lễ, nhanh lên, nhanh lên.” Nghe được lời con trai, Trần Lâm lập tức về phòng.

Âu Dương Ngạo ca ngợi thổi tiếng huýt sáo với Mộc Lỗi, cố sức vỗ vai cậu. Lỗi liếc trắng, Âu Dương Ngạo cười làm tư thế mời, rồi theo cậu về phòng.

Thảm đỏ xa xỉ, gia cụ quý báu, bóng đèn tạo hình lịch sự tao nhã, bức hoạ danh gia treo tường, cửa sổ thuỷ tinh rộng rãi chấm đất, rèm cửa quy củ vén sang bên, xuyên qua nó có thể thấy bồn cây và sân thượng bên ngoài, một cái bàn, một cái ghế. Cách đó không xa có một cái giường màu đỏ bị mạn giường bao phủ, dra giường và gối màu trắng, đủ để ba người đàn ông lực lưỡng nằm lên. Đây là phòng của y, không có mùi vị thuộc về y, chỉ là một chỗ nghỉ ngơi.

Vào phòng tắm, tháo kính mắt, cởi quần áo, thân thể hoàn mỹ giấu dưới lộ ra, trắng nõn nhưng không có cảm giác bệnh, cân xứng rồi không hiện cồng kềnh, ai cũng không biết lực lượng ẩn sau tấm thân mảnh khảnh này đáng sợ nhường nào, đủ để huỷ diệt cả thế giới. Ngón tay thon dài vặn chốt, nước ấm phun ra, thân thể xinh đẹp chốc lát đã đầy bọt, mang theo mê hoặc đẫm sâu, đáng tiếc không ai thưởng thức được sự mỹ lệ này.

Vươn tay hất mái tóc xối nước ra sau, khuôn mặt nhã nhặn bị che khuất lộ dần, không thể nói tuấn mỹ, lại rất dễ xem. Thời gian từng dừng lại bắt đầu chuyển động, dấu vết của năm tháng in hằng trên nó, ngây ngô đã có hoàn toàn biến mất, những gì từng trải khiến khuôn mặt tuổi trẻ ổn trọng rất nhiều, cuộc sống an ổn năm năm khiến bóng tối nguy hiểm giấu nơi đáy mắt ẩn mình càng sâu, thâm thuý nhìn đến tận cùng, nhưng không cách nào nhìn thấu. Khuôn mặt không biểu tình, bình tĩnh, gọi người phá huỷ, đánh vỡ nó, để thấy y khóc la.

Khoé miệng bỗng nhiên giơ lên, thân thể y đã triệt để trưởng thành, đây là trạng thái tốt nhất, thời gian của y sẽ một lần nữa đình chỉ, lần này là xuất phát từ ý nguyện của y. Cường giả ở trình độ như y, thân thể sẽ tự động dừng lại ở trạng thái tốt nhất, không còn già cả.

Năm năm, y đã lý giải rõ tiến trình thế giới này từ đại học Liên Bang, rồi quyết định nội dung thi, “Raphael.” Khẽ gọi.

Cái bóng ưu nhã xuất hiện, “Chủ nhân.”

“Chuẩn bị thế nào rồi?” Tắt chốt, cầm lấy khăn tắm lau mình, hỏi.

“Đã xong.” Thực thể hóa thân thể, đây là tiêu chí khác với những IS khác, bọn họ có thể sử dụng lực lượng ngưng kết thân thể chân thật mà không phải chế tạo. Lấy ra một bộ đồ trong tủ quần áo, cung kích mặc vào cho chủ nhân.

“Tốt.” Đứng trước gương, bắn nhẹ mái tóc, lập tức khô, không hề để lại tí nước, người trong gương nhã nhặn bình tĩnh, “Lui xuống đi.” Raphael được chủ nhân thừa nhận vui vẻ không thôi biến mắt.

Cầm lấy kính mắt, chiếc kính mắt từng che giấu ưu thương tự ti dưới đáy mắt y này là phong ấn, siết chặt, ngọn lửa trắng xanh đột nhiên hiện lên, đốt nó đến không còn cả tro tàn. Lực lượng vượt trước vị diện sẽ tạo thành tan vỡ. Khi y về đây, lực lượng quá mức cường đại áp bách vị diện, chỉ cần thêm tí nữa nó sẽ sụp đổ, vì không huỷ diệt thế giới này, y phong ấn lực lượng ở trình độ vị diện có thể thừa nhận, kính mắt là phong ấn. Vì y vốn thuộc về vị diện, cho nên vị diện có thể thong thả thích ứng lực lượng gia tăng đẳng cấp, nếu người không thuộc vị diện mang theo lực lượng cường đại vào, không phải kẻ xâm nhập thích ứng thì là vị diện khuất phục. Vô Xá đã chinh phục không ít vị diện, huỷ diệt thậm chí càng nhiều. Trải qua năm năm, vị diện đã thừa nhận y, không cần chinh phục, một vị diện có thể có nhiều kẻ nắm giữ, nếu có người muốn chinh phục vị diện này phải hỏi ý kiến của y, vị diện này thuộc về y, ngoại trừ người của Vô Xá, y tuyệt không cho phép bất kỳ kẻ nắm giữ nào khác.

Phong ấn đã không cần nữa.

=================