Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 31: NÓI CHUYỆN

       

CHƯƠNG 31: NÓI CHUYỆN

Xử lý xong tâm tư, lại khẽ chạm môi Cảnh, kéo góc chăn, Mộc Linh Hạo ra ngoài, hắn còn có chuyện cần hỏi, là về Cảnh. Raphael biết rất nhiều chuyện của Cảnh, nhiều đến khiến hắn không thể không đố kỵ.

Ở phòng khách nhỏ trong phòng Mộc Linh Hạo, bọn Mộc Lỗi nhìn Raphael, bọn họ cũng có chuyện cần hỏi, đáng tiếc, người ta căn bản không để ý bọn họ, xem ra chỉ có thể chờ Mộc Linh Hạo ra mặt.

“Tới thư phòng.” Mộc Linh Hạo đóng cửa phòng ngủ, nói. Thư phòng cách đó không xa, hắn không muốn quấy rầy Cảnh, cũng không muốn cách quá xa.

Mọi người không dị nghị gì, đều chuyển tới thư phòng. Bọn họ ngồi xuống.

“Cảnh té xỉu là thế nào?” Mộc Linh Hạo dẫn đầu hỏi, Cảnh sẽ không vô duyên vô cớ té xỉu.

“Là pháp tắc tối cao, chủ nhân mạnh mẽ phản kháng nhân quả, bị phản phệ.” Raphael nói.

“Liên quan tới ta?” Tuy rằng không rõ, nhưng khi đó người này nói không thể thương tổn hắn.

“Đúng, thế nên vì chủ nhân, có một số việc, ta sẽ nói rõ. Cha của chủ nhân, ông nên biết, ta sẽ không để ông xúc phạm tới chủ nhân, vì thế trong phạm vi cho phép ta sẽ trả lời các vấn đề của ông. Đây là vì chủ nhân của ta.” Raphael nhìn Mộc Linh Hạo nói.

Lạnh lùng nhìn lại Raphael, thật là câu trả lời chọc người ghét, Cảnh là của hắn.

Raphael tiếp: “Chủ nhân nợ nhân quả của ông, không thể giết ông, cũng không thể để ông bị người khác giết.”

Mộc Linh Hạo nhướng mày, nhân quả?

“Chủ nhân sở dĩ tồn tại, là vì linh hồn còn có thân thể, ông là một trong song thân của chủ nhân, người giao cho chủ nhân thân thể, một ngày giết ông, chủ nhân sẽ đánh mất chính mình.”

“Đánh mất chính mình?” Mộc Linh Hạo hỏi, “Nghiêm trọng lắm sao? Tử vong.” Giọng nói có chút kéo căng.

“Không phải tử vong, chủ nhân không sợ tử vong. Thế nhưng đánh mất chính mình là không được.”

“Nói rõ.”

“Người, không phải luôn nghi hoặc ta vì cái gì là ta, ta vì sao tồn tại ư. Chính mình là sự tồn tại của ta, mà đánh mất chính mình, là đánh mất căn bản của sự tồn tại, như một phục chế vậy, có cùng gương mặt, cùng biểu tình, cùng tính cách, cùng ký ức, nhưng là khác nhau, đánh mất chính mình là trở thành một phục chế, ta không phải ta.” Đối với những người không lĩnh ngộ chính mình là không thể nói rõ, Raphael chỉ có thể giải thích vậy, hy vọng lũ sinh vật đẳng cấp thấp này hiểu được.

Mộc Linh Hạo trầm mặc, một kẻ giống hệt mình nhưng không phải là mình, đổi lại hắn cũng chịu không được.

“Này, chúng tôi không rõ lắm, thí thân nghiêm trọng vậy sao?” Hình như là rất nghiêm trọng, thế nhưng vì sao lịch sử Liên Bang xuất hiện không ít ví dụ thí thân, lại không có cách nói này. Lý Thiên Cách làm đại biểu hỏi.

Raphael khinh thường, lịch sử Liên Bang hắn biết, bọn Lý Thiên Cách nghĩ gì hắn cũng rõ: “Đừng đánh đồng chủ nhân của ta với lũ sinh vật đẳng cấp thấp như các vị. Chủ nhân đã sớm lĩnh ngộ chính mình, người lĩnh ngộ chính mình biết rõ sự tồn tại của mình, không nghi hoặc, kiên định bước trên con đường đã chọn. Bất luận lực lượng mạnh yếu, người không lĩnh ngộ chính mình, tồn tại là giả tạo, các vị cứ hiểu vậy đi.”

Sinh vật đẳng cấp thấp, người này độc thật. Thế nhưng, chính mình sao, không nghi hoặc, tin tưởng vững chắc sự tồn tại của mình, đi theo con đường đã chọn? Nghĩ thật ước ao.

“Đến trình độ của chủ nhân, nhân tố tồn tại đã càng quan trọng, mà làm người giao phó sự tồn tại cho chủ nhân, cha của chủ nhân, đây là nhân quả chủ nhân nợ ông, pháp tắc tối cao không thể vi phạm, vì vậy chủ nhân không thể giết ông, thậm chí không thể để người khác giết, phải chờ đến khi ông tự nhiên tử vong, thọ chung chính tẩm, mới được giải thoát.”

Mộc Linh Hạo trầm tư, không thể thương tổn ta, là vì quan hệ huyết thống sao? Quan hệ này rất khiến ta chán ghét cũng khiến ta may mắn.

“Đế đại nhân đã dặn, chủ nhân phải thiếp thân bảo vệ ông.” Raphael nói.

Đế, tên này hình như là Cảnh gọi ra trước khi hôn mê, hơn nữa là vì nó mới thả hắn. Người này rất quan trọng với Cảnh?

“Đế, là ai?” Mộc Linh Hạo hỏi, hắn khó chịu.

“Đế đại nhân, là một trong số đồng bạn của chủ nhân, cũng là người lãnh đạo duy nhất chủ nhân thừa nhận.”

“Người lãnh đạo duy nhất thừa nhận?” Mộc Linh Hạo nhíu mày, lấy kiêu ngạo của Cảnh cũng tâm phục khẩu phục một người, “Rất mạnh?”

“Đế đại nhân, là sủng nhi của hắc ám, Ám Dạ Quân Vương.” Raphael trả lời.

Đáp án của hắn khiến mọi người sợ hãi, từ mấy chữ này, bọn họ biết đó là người thế nào, được hắc ám sủng ái, đế vương quân lâm hắc ám, chỉ bằng mấy chữ ấy đã để bọn họ cảm giác được hắc ám và kinh khủng của y. Cảnh, người lãnh đạo thừa nhận, Đế sao?

“Bắt đầu từ giờ, cha của chủ nhân, toàn diện giao công tác an toàn của ông cho chủ nhân.” Raphael tiếp tục.

“Hả?” Mọi người lấy lại tinh thần, nghe.

“Vậy tôi làm gì?” Đối với người cướp công tác của mình, Vệ Thiên Liệt sao không phản ứng.

“Ông, vô dụng.” Raphael dùng chất giọng ưu nhã phun ra lời ác độc, thuận tiện khiến trầm ổn Vệ Thiên Liệt bạo phát, bất quá, rất nhanh bị Mộc Linh Hạo trấn áp.

“Thiên Liệt, giao công tác của cậu cho Cảnh.” Có cơ hội thân cận người âu yếm hắn sao sẽ buông tha, mặc kệ là nguyên nhân gì, Cảnh đứng bên hắn không phải sao. Hơn nữa phải tới gần mới càng hiểu được Cảnh, mới càng có cơ hội đạt được tình yêu của Cảnh. Hắn là Chiến Thần, sao không biết bắt lấy cơ hội.

Nghe được lời Mộc Linh Hạo, Vệ Thiên Liệt chỉ có thể phục tùng, mặc kệ Mộc Linh Hạo tính toán gì, anh đều sẽ nghe theo, hơn nữa, anh cũng cần nghỉ ngơi, xử lý chính mình, anh nên tỉnh lại từ giấc mộng Thuỷ Nhu.

“Cậu rất trung tâm với Cảnh.” Mộc Linh Hạo nói với Raphael ưu nhã.

“Tất cả của ta đều thuộc về chủ nhân.”

Câu trả lời của Raphael khiến Mộc Linh Hạo không vui, chán ghét là đương nhiên, trên mặt không để lộ.

“Cho dù Cảnh muốn cậu chết.” Mang theo ác ý nói.

“Ta là công cụ của chủ nhân, vì chủ nhân mà chết là chức trách của ta.” Trả lời không hề do dự.

“Nhưng, anh là người không phải sao? Không phải công cụ gì?” Trung thành của Raphael gọi người cảm phục, nhưng người thế nào là công cụ. Mộc Lỗi nói.

“Ai nói ta là người.” Em trai của chủ nhân? Sống đến ngây thơ,

không hề giống chủ nhân vĩ đại của hắn, người cũng là một loại công cụ. Khinh miệt trong mắt Raphael vừa nhìn đã biết.

Nhìn thấy sự khinh miệt ấy, mọi người đã quen, từ khi hắn xuất hiện ngoại trừ Cảnh, hắn nhìn ai cũng là vậy, khó chịu là có, nhưng người ta căn bản không để ý, bọn họ cũng bó tay.

Nhưng hắn vừa nói gì: “Anh, anh nói anh không phải người.” Âu Dương Ngạo hỏi.

Mọi người trái nhìn phải nhìn, này không phải người? Có mặt có tay có chân, cả bóng cũng có, là người nha.

“Ta là IS chủ nhân chế tạo.”

“Cái gì?” Mọi người kêu to, Mộc Linh Hạo cũng kinh ngạc nhìn Raphael.

“IS không phải là gì trên máy tính sao…” Âu Dương Trạch khó được nói không rõ.

“Đừng so sánh ta với công cụ đẳng cấp thấp này, ta là kết tinh trí tuệ của chủ nhân, tác phẩm đỉnh phong của chủ nhân.” Raphael kêu ngạo nói.

Mọi người một lần nữa hiểu được, bộ não của Cảnh không giống bọn họ.

“Thân thể cậu là Cảnh chế tạo, Cảnh rất có thẩm mỹ!” Vì sao tạo hình trước kia là thế, Lý Thiên Cách bà tám.

“Thân thể của ta là thực thể hoá, bề ngoài do Clovis đại nhân thiết kế.” Năng lực chế tạo của chủ nhân rất mạnh, nhưng xác thực không xinh đẹp bao nhiêu, mỗi lần đều là Clovis đại nhân nhìn không được bắt chủ nhân sửa, cả Đế đại nhân và Khiêm đại nhân cũng nói tuyệt không dùng phiên bản trước khi sửa, thậm chí trình tự của hắn đã gia nhập thiết kế nghệ thuật. Thiết kể của chủ nhân luôn thiên hướng thực dụng, về phần gia công chỉ có hắn tới, hình tượng hiện tại của chủ nhân là trải qua Clovis đại nhân nhiều lần yêu cầu, đương nhiên không thể thiếu Đế đại nhân nghiêm khắc ra lệnh, Khiêm đại nhân ôn ngôn khuyên bảo.

“Thực thể hoá?”

Raphael không nhiều lời, trực tiếp hư hoá, trong suốt xuất hiện trước mắt mọi người, rất giống Virtual Imaging.

“Lợi hại thật.” Mọi người ca ngợi.

“Nguyên lý xấp xỉ năng nguyên tinh hình thành.” Raphael khó được đáp lại, ca ngợi hắn là ca ngợi chủ nhân.

“Vậy cậu không phải năng nguyên tinh cỡ lớn ư?” Từng thấy năng nguyên tinh hình thành Lý Thiên Cách hỏi, oa, năng nguyên tinh lớn vậy, di, năng nguyên tinh có thể có ý thức.

“Sự hình thành của ta phức tạp hơn năng nguyên tinh nhiều, còn có năng nguyên tinh là đào thải phẩm chủ nhân đã không cần.” Raphael khinh thường, thực thể hoá của hắn là năng lượng áp súc trực tiếp, có thể nói hắn là năng lượng sinh mệnh thể

“Đào thải?” Liên Bang coi như kỳ tích, dĩ nhiên là đào thải phẩm.

“Được rồi.” Thấy mọi người hòa mình với Raphael, Mộc

Linh Hạo tuyên bố kết thúc, nên biết hắn đã biết, mặt khác hắn sẽ tự thân hỏi Cảnh. Hơn nữa, hắn bắt đầu nhớ Cảnh, chỉ có một lúc, hắn đã nhớ.

Nhìn ánh mắt Mộc Linh Hạo, Raphael trực tiếp biến mất, hắn phải đi chuẩn bị vài thứ, chủ nhân sẽ cần.

Thấy Raphael đột nhiên biến mất, mọi người hô to gọi nhỏ. Mộc Linh Hạo không dừng lại, trực tiếp về phòng, thừa dịp Cảnh chưa tỉnh, hắn có thể ôm Cảnh ngủ.

Trong phòng, Cảnh lẳng lặng nằm. Khi Mộc Linh Hạo rửa mặt phát hiện ấn ký kỳ dị trước ngực, hắn nghĩ thầm, là vì Cảnh sao, tình huống kỳ dị này chỉ xảy ra bên Cảnh, như lực lượng của y, hắn biết đó không phải người thường nên có. Lại không miệt mài theo đuổi, tai hại với hắn, Cảnh sẽ không cho phép, kiêu ngạo của Cảnh không thể chịu được đánh mất chính mình. Rửa mặt xong, hắn nằm xuống bên Cảnh.

“Không thể thương tổn ta sao?” Vuốt ve mặt Cảnh, Mộc Linh Hạo nói, “Thiếp thân bảo vệ?” Cảnh, đây là cơ hội em cho ta, ta sẽ lợi dụng, bắt lấy em, em trốn không thoát.

“Em là của ta, Cảnh.” Một lần nữa hôn lên đôi môi mong nhớ, lưỡi vẽ bề ngoài, được một tấc tiến một thước len vào, dùng tay niết cằm, mở ra hàm răng, đây không phải thương tiếc, là bá đạo tuyên cáo quyền sở hữu, Cảnh chỉ có thể là của hắn. Khó khăn lắm, mới buông ra đôi môi sưng đỏ, Mộc Linh Hạo yêu thương hôn mặt Cảnh, nhìn sâu vào y, vươn tay kéo Cảnh, một vòng qua cổ, một đặt lên eo, đầu tựa lòng hắn, ôm chặt. Đêm nay, Cảnh sẽ ngủ trong lòng hắn. Hắn biết, Cảnh phòng bị hắn, không tín nhiệm hắn, kế tiếp, hắn không biết bao lâu mới có thể ôm y lại vào lòng. Hãy để lúc này trở thành an ủi của hắn, thẳng đến ngày sau, trong trí nhớ hắn có thể có hồi ức. Hắn sẽ ôm hồi ức này vào giấc mộng, để Cảnh trong mộng có ôn độ và khí tức.

Thâm Uyên Chi Liêm