Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 34: XUẤT PHÁT

       

CHƯƠNG 34: XUẤT PHÁT

“Sếp Linh.” Gọi vậy chỉ có Âu Dương Trạch, anh và Mộc Linh Hạo lớn lên bên nhau, gia thế xấp xỉ, tuổi anh tuy rằng lớn hơn, lại rất bội phục Mộc Linh Hạo, gọi đầy đủ anh cảm thấy không tôn kính, lại không muốn gọi giống Lý Thiên Cách, vì thế anh thêm một chữ Linh, vì sao không phải chữ Mộc, Âu Dương Trạch cho rằng gọi họ không thể hiện được mối quan hệ gần gũi của bọn họ, chữ Hạo, miễn bàn, nghe rất giống chào sếp, sẽ bị Lý Thiên Cách cười nhạo, tuyệt đối, đây là cách gọi trước đây Lý Thiên Cách thích, bất quá sau khi biết nguyên nhân Âu Dương Trạch gọi Mộc Linh Hạo là “sếp Linh”, Lý Thiên Cách đã không bao giờ nhắc lại từ sếp Hạo ấy nữa, chỉ gọi sếp.

“Chừng nào đi Nguyệt Cầu.” Mỗi lần trận đấu Saphir kết thúc bên thắng nhất định phải tới chỗ bên thua, nói là giao lưu học tập, trắng ra là người thắng diễu võ dương oai, đây là truyền thống, giờ song phương đều ở thời kỳ hoà bình, nhưng vẫn là kẻ thù truyền kiếp, có cơ hội áp chế tuyệt không buông tha nhau.

Làm dẫn đội lần này, Âu Dương Trạch sẽ đeo hào quang của người chiến thắng nhận phỏng vấn của Nguyệt Cầu, mà nhân vật chính yếu diễu võ dương oai, đoạt được vòng nguyệt quế Mộc Linh

Hạo đương nhiên càng phải hiện diện, đáng tiếc Thiên Liệt đã về Liên Bang, anh cũng cho rằng Thiên Liệt nên thanh tỉnh từ giấc mộng của người phụ nữ kia, anh từng gặp Thuỷ Nhu, anh không cảm thấy cô ấy hợp với Thiên Liệt, nói thế nào đâu, anh cảm thấy cô ấy không giống với bề ngoài, ấy vậy mà Thiên Liệt không phát hiện.

“Cảnh, con đâu?” Mộc Linh Hạo không đáp, mà hỏi Cảnh. Thân thể Cảnh có thể bay ư? Dù sao hôn mê cả đêm, đã khôi phục lại chưa?

“Hôm nay đi.” Là thời gian gấp rút? Vậy đi sớm đi.

“Hôm nay, Cảnh, chuẩn bị phi thuyền cần thời gian, làm xong cũng phải buổi chiều, tới hẳn là ngày mai.” Lý Thiên Cách rất rành chuyện này, tuy nói là thời đại vũ trụ, nhưng phi thuyền làm công cụ chủ yếu vẫn chịu hạn chế, thời gian chuẩn bị quá dài, phải kiểm tra đảm bảo an toàn, dù sao vũ trụ không giống mặt đất, có ngoài ý muốn gì là chết sạch, khoang thuyền cứu sinh tiên tiến cũng không cầm cự được, chỉ nhằm an ủi quần chúng vô tri mà thôi, làm một trong những người quyết sách chủ yếu của Liên Bang, anh rất rõ sự nguy hiểm của nó.

“Phi thuyền, không cần.” Lần trước là muốn thử phi thuyền của Liên Bang, vì y chưa từng ngồi, thật không ngờ chật hẹp như vậy, tốc độ phi hành cực thấp, một lần là đủ, y sẽ không ngồi lần thứ hai, “Raphael.”

“Dạ, chủ nhân của ta.” Raphael ưu nhã khom người.

“Lái toạ hạm của ta tới đây.” Cảnh nói.

“Toạ hạm!” Mọi người cùng hô. Đối với Cảnh, bọn họ biết không nên kinh ngạc, bất quá, toạ hạm, đây là một từ đáng sợ nhường nào, một lần nữa bọn họ hiểu được kỹ thuật của Cảnh vượt qua trình độ văn minh của mình, bất quá, một người cho dù thiên tài cỡ nào dưới tình huống không có tri thức cơ sở là không thể làm ra thứ vượt qua phạm vi tri thức vốn có, nhưng Cảnh đã vượt qua, những tri thức này từ đâu mà ra? Đáy lòng mọi người không phải không có nghi ngờ, nhưng bọn họ biết Cảnh sẽ không đáp.

Ánh mắt Mộc Linh Hạo phức tạp, Cảnh, thế giới của em hình như cách ta rất xa, nhưng ta sẽ không buông tay, là em cho ta lợi thế, ta sẽ cược một lần, dùng cả đời để cược.

“Dạ, chủ nhân.” Không để ý sự kinh ngạc của mọi người, Raphael biến mất.

“Thiên Cách, gọi cảng vũ trụ nhường chỗ, chuẩn bị đi Nguyệt Cầu.” Mộc Linh Hạo đâu ra đấy phân phó.

“Dạ.” Lý Thiên Cách chính sắc đáp, sau đó hỏi, “Cảnh, toạ hạm của cháu lớn chừng nào? Cần bao lâu để tới?” Cần cảng vũ trụ nhường chỗ bao nhiêu, còn có khi đỗ lại phải thông báo.

“Hình thái thứ nhất không quá lớn, dài 2215 mét, rộng 766 mét, cao 298 mét. Tới ngay thôi.” Cảnh bâng quơ trả lời, lại khiến khoé miệng Lý Thiên Cách, Âu Dương Ngạo, Mộc Lỗi, Âu Dương Trạch co rút, cái này là không quá lớn, phi thuyền lớn nhất của Liên Bang dài bất quá 1200 mét, cao bất quá 60 mét, rộng cũng chỉ có 288 mét. Quả nhiên kết cấu não của Cảnh rất rất không giống bọn họ, còn có cái gì là hình thái thứ nhất, chẳng lẽ nó biết biến hình? Tới ngay thôi, lẽ nào ở gần đây, nhưng bọn họ không thấy được thứ lớn như vậy a?

Lý Thiên Cách bảo cảng vũ trụ dọn sạch, bằng không sẽ chứa không nổi toạ hạm của Cảnh, dặn nhân viên tới Nguyệt Cầu nội trong một giờ tập kết. Sau đó cũng đi thu dọn, ngồi lại chỉ có Mộc Linh Hạo và Cảnh.

“Con rất vượt qua tưởng tượng của ta.” Mộc Linh Hạo mở miệng, như tất cả thay đổi trong nháy mắt vậy, bất luận là Cảnh hay hắn, hắn chưa từng ngờ được mình sẽ yêu một người, còn là cốt nhục của mình.

“Ta trả giá.” Bọn Mộc Linh Hạo tuyệt đối không thể biết, để có được ngày này y trả giá bao nhiêu, ngày qua ngày không ngừng học tập đủ loại tri thức, chỉ vì một tí cơ hội sống sót, bất kể sinh tử đào vong cỡ nào, chỉ cần có thời gian y quyết không buông tha, tuy rằng không thích thế giới Ma Phương, nhưng bọn họ học được rất nhiều từ đó, điểm này phải cảm ơn những kẻ bắt bọn họ làm vật thí nghiệm, bất quá, chúng đại khái cũng không ngờ được sẽ chết trong tay vật thí nghiệm đi.

“Con, rất khổ.” Mộc Linh Hạo thương tiếc nói, hắn có thể tưởng tượng được sự trả giá của Cảnh, thành tựu vượt qua nền văn minh của Liên Bang, lực lượng kỳ quái, chiêu thức ngắn gọn Cấm Đoạn sử dụng, đó là trả giá thiên chuy bách luyện đến cực điểm cũng không thể hình dung, còn có vô tận mồ hôi và máu.

“Ta không cần đồng tình.” Lời của Mộc Linh Hạo khiến y nghĩ mình bị đồng tình, y không cần đồng tình, đồng tình là dành cho kẻ yếu, mà y không phải.

“Không phải đồng tình, là bội phục.” Đúng vậy, hắn xác thực bội phục sự trả giá của Cảnh, sống dưới bóng ma của hắn như Lỗi, lại có thể đi tới, có thể bình tĩnh nhìn bọn họ. Trái tim Cảnh là rất kiên cường, đồng thời cũng khiến hắn rất khó công phá. Lần đầu tiên Mộc Linh Hạo hối hận, vì sao chưa từng chú ý tới người này, chưa từng chú ý tới một trái tim kiên cường như vậy, là quan niệm thế nhân ảnh hưởng hắn sao? Thì ra Mộc Linh Hạo cũng là một kẻ trong thế tục mình hèn mọn.

Đôi ngươi đen bình tĩnh nhìn Mộc Linh Hạo, khiến cái bóng của hắn một lần nữa ánh vào, y cảm giác được tấm lòng thành của hắn.

“Xong cả rồi, sếp ơi.” Lý Thiên Cách quát, cắt đứt cả hai. Đồng thời khiến Mộc Linh Hạo khó chịu, xem ra phải tăng lượng công việc cho Thiên Cách, hắn khó lắm mới tìm được cơ hội thay đổi địa vị của mình trong cảm nhận của Cảnh.

“Thầy.” “Cha.” “Sếp Linh.” Mọi người lục tục xuất hiện, bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất thu dọn xong, vì sớm có thể thấy được toạ hạm của Cảnh.

“Đi thôi.” Biết đã chuẩn bị tốt, Mộc Linh Hạo cũng không dừng lại, còn rất nhiều thời gian không phải sao.

Đoàn người hạo hạo đãng đãng đi về phía cảng vũ trụ.

Thâm Uyên Chi Liêm