Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 35: PHI THUYỀN

       

CHƯƠNG 35: PHI THUYỀN

Cảng vũ trụ ở thành Saphir đã được dọn sạch, phi thuyền ngày thường đỗ lại đã bị dời đi, nhưng người trong cảng thì không, bọn họ như bọn Mộc Linh Hạo vậy, há hốc mồm, ngơ ngác nhìn chiếc phi thuyền chiếm lấy vị trí rộng lớn ở cảng, còn giữ được bình tĩnh chỉ có Mộc Linh Hạo và Mộc Cảnh, một là lạnh lùng bất động như núi, thoáng tí lý giải năng lực vượt qua tưởng tượng của Cảnh, một là người chế tạo, không hề kinh ngạc.

Phi thuyền màu trắng bạc chói mắt giữa vũ trụ, không có sự cồng kềnh xấu xí thường thấy, đường cong lưu sướng nhu hoà rực rỡ tựa dòng nước, hoa văn mơ hồ màu tím nhạt, tinh xảo, ưu nhã, mộng ảo, kết hợp đường vân huyền diệu của thế giới Clovis, khiến nó thoạt nhìn mang theo chút sắc thải thần bí. Tạo hình không chỉnh tề, mà là độc đáo, như một tấm thuỷ kính bị cánh hoa ôm trọn, so với nó, phi thuyền ngày thường như hòn than và tác phẩm nghệ thuật, thiên soa địa biệt. Càng sâu hơn là ở một góc phi thuyền có thể thấy thực vật màu xanh.

“Đó là gì?” Rất có tinh thần truy nguyên Lý Thiên Cách chỉ vào màu xanh kia hỏi.

“Hoa viên.” Cảnh trả lời rất bình thản.

“Hoa viên? Cháu xây hoa viên trên phi thuyền.” Thường ngồi phi thuyền Âu Dương Trạch không bình tĩnh, phi thuyền anh ngồi không thể nói quá kém, ít người, không gian lớn, nhưng không xa xỉ đến mức có thể xây một hoa viên, người quả nhiên không thể so với người, nhìn phi thuyền này, nghĩ tới trước đây mình ngồi, anh có thể bình tĩnh sao?

“Đi thôi.” Mộc Linh Hạo xứng với danh hiệu người mạnh nhất, ban đầu có tí giật mình, lập tức khôi phục lại, thật không hổ là nguyên soái, lực thống lĩnh phi phàm, mọi người hoàn hồn, lập tức tiến về phía phi thuyền.

Cửa thuyền mở, Raphael xuất hiện ở cửa, khom người hành lễ: “Chủ nhân.”

Bên trong là không gian rộng lớn màu trắng, không có gì cả, Cảnh và Mộc Linh Hạo vào thuyền, một cánh

cửa xuất hiện, hai người lại vào.

Raphael ngăn lại những người muốn đi theo: “Hoan nghênh các vị, đây là thuyền Edgar, toạ hạm riêng của chủ nhân. Mời các vị nghe theo sự an bài, có bất kỳ câu hỏi gì có thể hỏi hệ thống chủ Edgar, nó sẽ giữ hành lý thay các vị. Xin nhắc nhở, thời gian không quá dài, cố định đồ vật là được.”

Sau đó, đi theo Cảnh, cửa biến mất.

“Xin hỏi, Âu Dương nghị viên, đây là phi thuyền kiểu mới của Liên Bang ư?” Một nhân viên đi theo nghi hoặc hỏi, anh là nhân viên công tác của chính phủ, sao không biết, Liên Bang không có thứ tiên tiến như vậy.

“Có vài chuyện, không nên biết thì đừng hỏi.” Âu Dương Trạch nhìn người đặt câu hỏi, anh biết bọn họ nhất định sẽ báo cáo việc mình thấy cho Liên Bang, vậy thì sao, không nói Mộc Linh Hạo, thân là nguyên soái Liên Bang Mộc Linh Hạo có đủ tiền vốn áp đảo những kẻ chống đối, trước không động thủ là không muốn, huống hồ còn có một Cảnh không thể nắm giữ, nhìn thủ pháp và thái độ giết người của y là rõ, y không dễ đối phó, cộng thêm một kích chém về phía quần vẫn thạch đủ để huỷ diệt Liên Bang, và phi thuyền này, trước mắt nhìn không ra có vũ khí gì, nhưng Cảnh là phần tử nguy hiểm, vũ lực trên phi thuyền tuyệt sẽ không kém, bằng vào đó, thực lực Cảnh đã đủ để quét ngang tinh hệ, hy vọng Liên Bang đùng quá nhiều lũ ngu ngốc chọc giận y, Nguyệt Cầu anh không để ý, Cảnh có thể giết cũng không sai.

“Ta là hệ thống chủ Edgar, hoan nghênh các vị.” Giọng đàn ông máy móc vang lên, sau đó bức tường bên cạnh xuất hiện một cánh cửa, chạy ra rất nhiều người máy thùng hình, “Các vị hãy giao hành lý cho người máy vận chuyển.” Không chờ bọn họ phản ứng, người máy đã cầm đi chỗ hành lý quá lớn, vào cửa, cửa lại biến mất.

“Mời các vị.” Lại một cánh cửa thần kỳ xuất hiện, bên trong là không gian rộng lớn, như một quảng trường giải trí, rải rác bàn ghế, còn có đủ loại hoa cỏ, trần nhà chậm rãi mở, hiện lên cửa sổ mạn tàu, có thể thấy vũ trụ xinh đẹp và bến cảng không xa, mọi người lơ mơ nghe vào. Bọn Mộc Lỗi chịu kích thích quá lớn, rất nhanh hồi hồi, nhưng không vào. Mà là hỏi: “Anh tôi đâu rồi?”

“Chủ nhân ở phòng chỉ huy.” Giọng máy móc trả lời.

“Bọn tôi có thể tới đó sao?” Âu Dương Ngạo hưng phấn hỏi, cậu muốn đi.

Giọng máy móc lần này không đáp, hắn đang xin chỉ thị, hồi lâu sau, “Xin hãy báo tên.”

“Mộc Lỗi.”

“Âu Dương Ngạo.

“Lý Thiên Cách.”

“Âu Dương Trạch.”

“Nhận được chỉ thị, Mộc Lỗi, Âu Dương Ngạo, Lý Thiên Cách, Âu Dương Trạch cho phép vào phòng chỉ huy.” Câu trả lời của giọng máy móc khiến bọn họ vui vẻ, vào phi thuyền tiên tiến như vậy, sao không đi tham quan phòng chỉ huy chứ.

Một cánh cửa xuất hiện, bọn họ vội chạy vào.

Đây là phòng chỉ huy. Đầu tiên thấy được là vũ trụ màu đen, tài liệu trong suốt bao lấy căn phòng, đứng ở đây như lạc vào thế giới kỳ lạ, như đứng trong vũ trụ.

“Mời ngồi.” Raphael kéo bọn họ về từ chấn động cực lớn. Sau đó bọn họ thấy được Cảnh ngồi ở giữa, vị trí của y cao hơn những người khác, đối diện vũ trụ, Mộc Linh Hạo ngồi bên cạnh, Raphael đứng phía trước, và một cái bóng trong suốt vẻ mặt rét lạnh kề bên, trước mặt cái bóng có rất nhiều màn hình, bọn họ thấy được người máy vận chuyển hành lý, còn có đoàn người đã lấy lại tinh thần tham quan khắp nơi, cái vẻ như chưa thấy sự đời ấy, chọc bọn Âu Dương Trạch xấu hổ không thôi.

Kim loại màu bạc lóe ra mấy khối, kéo dài biến hình tựa chất lỏng, rất nhanh hóa thành ghế, đã thấy được vẻ mất mặt của đoàn người, bọn họ đè xuống lòng hiếu kỳ, ngồi, nhún vài cái, rất rắn chắc cũng rất mềm mại, ngồi rất thoải mái.

“Chủ nhân, công tác kiểm tra hoàn thành, không có phản ứng bất thường gì. Tuỳ thời có thể xuất phát.” Giọng máy móc nói.

“Raphael.”

Cảnh không ra lệnh.

Raphael hiểu, “Edgar, vì sự an toàn của các vị khách, mở hệ thống an toàn, còn có chuẩn bị người máy vệ sinh.”

“Dạ.” Edgar không hỏi, hắn tuy rằng có trí năng, nhưng dưới tình huống không có nguy hiểm trình tự của hắn chỉ có hoàn toàn phục tùng. Một chiếc dây dài xuất hiện trên ghế ngoại trừ ghế Cảnh, quấn quanh eo, cố định mọi người vào chỗ, mà như quảng trường giải trí, Edgar thông báo ngồi xuống xong, cũng cố định đoàn người.

Raphael tới trước mặt bọn họ, đưa một cái thùng rác nhỏ. Hắn sẽ không để những người này ô nhiễm chỗ của chủ nhân.

“Gì vậy?” Âu Dương Ngạo không hiểu, thùng rác, làm gì?

“Cậu lập tức sẽ biết.” Sau đó ngồi xuống, “Edgar, xuất phát.”

Từ cửa sổ mạn tàu cực lớn có thể biết phi thuyền đang di chuyển, ở cánh trái có thể thấy thành Saphir chậm rãi biến mất, mọi người nghĩ phi thuyền này quả thật rất tiên tiến, không hề có cảm giác chuyển động tí nào, thoải mái hơn phi thuyền Liên Bang nhiều, không gian lớn, di chuyển ổn.

“Tinh chi thông lộ đã mở.” Giọng lạnh lùng của Edgar vang lên. Trước mặt bọn Cảnh xuất hiện hình ảnh lập thể thật lớn, đó là thành Saphir và Nguyệt Cầu, nối cả hai bên là một con đường.

“Không gian gấp hoàn thành.” Edgar nhìn số liệu phức tạp

trước mắt, “Bắt đầu nhảy.”

Người trên phi thuyền và người trên cảng còn chìm trong sự xinh lệ của phi thuyền, nó đã nháy mắt biến mất ở cảng thành Saphir.

Thâm Uyên Chi Liêm