Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 36: TỚI RỒI

       

CHƯƠNG 36: TỚI RỒI

Cách cảng vũ trụ Nguyệt Cầu không xa đột nhiên xuất hiện một chiếc phi thuyền màu bạc xinh đẹp, người trên cảng đều có thể thấy rõ, cũng khiến bọn họ kinh hoảng, đây là một chiếc phi thuyền không rõ lai lịch, chưa từng có ai thấy. Chẳng lẽ là ngoại tinh nhân đánh tới? Có vài người sức tưởng tượng phong phú nghĩ vậy.

Mà trong phi thuyền, Cảnh và hai IS sắc mặt như thường, không hề thay đổi. Mộc Linh Hạo cũng vậy, bất quá hơi trắng, nhưng không ngại gì. Về phần những người khác đã ói đến mịt mù sương gió, ở phòng chỉ huy tay có thùng rác không ói trên đất, mà đồng hành nơi khác ói to ói nhỏ, uế vật trải đầy, may là người máy dọn dẹp đã chuẩn bị tốt.

“Tới rồi.” Cảnh không nhìn nỗi thống khổ của bọn họ, bâng quơ nói.

“Con cố ý.” Mộc Linh Hạo khẳng định. Cảnh biết gọi Raphael chuẩn bị sẵn sàng, vậy nhất định cũng biết kết quả, cố ý không nói là không cho bọn họ chuẩn bị tâm lý, hơn nữa y tin chắc chuyện này sẽ không tạo thành bất kỳ thương tổn gì cho hắn, chỉ là khó chịu.

“Phải.” Cảnh hào phóng thừa nhận, mấy ngày nay y không vui, tuy nỗi lòng đã bình tĩnh, nhưng bất mãn vẫn còn, không thể thương tổn Mộc Linh Hạo, vậy y chỉnh người khác xoa dịu tâm tình, hết cách rồi, khi tâm tình Vô Xá không tốt, phải có người xui xẻo, may mắn y có lý trí biết Mộc Linh Hạo ở đây, không thể quá phận, nếu thương tổn hắn, ai biết pháp tắc tối cao phán định thế nào, bất quá sự khó chịu của Mộc Linh Hạo xem ra không quan trọng, chứng cứ là y không cảm giác được lực lượng phản phệ, cho nên bọn họ mới chỉ xui xẻo như vậy.

“Không có lần sau.” Mộc Linh Hạo nói, mùi vị rất không dễ chịu. Bất quá, Cảnh đã nguôi giận tí đi.

“Không.” Lần này một phần là thí nghiệm sự tha thứ của pháp tắc, một phần là cố ý, y rất khó không khống chế được, lần này đã là hiếm thấy.

“Cảnh, cháu đừng chỉnh người vậy chứ.” Lý Thiên Cách đáng thương nói, xem ra không thể đắc tội Cảnh, quả thật khó chịu, nghĩ thử xem, ngũ tạng lục phủ lắc lư di động, như có gì khuấy trộn cơ quan nội tạng, dục vọng nôn mửa không thể áp lực lao về yết hầu, a, chỉ cần nhớ, đã muốn ói.

“Đây là phi thuyền tiên tiến kiểu gì, còn kém hơn cả phi thuyền Liên Bang.” Âu Dương Ngạo khó chịu mắng, chọc giận hai IS, một cái không nói, trình tự của hắn không có phản kháng, không thể tính toán.

“Đó là vì thể chất của các vị quá kém, không thể chịu nổi chấn động không gian gấp.” Một cái khác nghĩ quyền uy của chủ nhân bị nghi ngờ, đồng bào bị vũ nhục, mở miệng khai chiến.

“Cái gì là không gian gấp?” Học sinh giỏi Mộc Lỗi hỏi.

“Học sinh tiểu học cũng biết khoảng cách gần nhất giữa hai điểm là đường thẳng, mà không gian gấp là bẻ cong đường thẳng ấy, khiến chúng gần nhau hơn. Khoảng cách giữa Nguyệt Cầu và thành Saphir không xa, một lần gấp là đủ, vì quá gần, khi hai điểm trùng hợp, nhảy một cái là tới, phản ứng lần đầu tiên khó tránh khỏi hơi lớn, bất quá các vị thật là Mechanic ư, yếu xìu, chấn động khoảng cách nhỏ vậy cũng chịu không nổi.” Raphael trào phúng.

“Không thể dùng cách không chấn động sao?” Âu Dương Trạch không vui.

“A, không thể trách ta, là các vị nói muốn đi Nguyệt Cầu, ta nghĩ các vị gấp, nên dùng cách nhanh nhất, yên tâm, biết sự yếu ớt của thể chất các vị, không gánh nổi dù chỉ là tí ti chấn động, tinh lộ kế tiếp chúng ta đi, sẽ không khó chịu, không để thể chất yếu ớt của các vị bị thương tổn đâu.” Raphael tiếp tục ngôn ngữ độc ác.

Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo tiếp tục ói, nghe những từ ngữ như yếu ớt trong miệng

Raphael, tức giận không thôi lại vô lực phản bác.

“Raphael. Pha loãng nước suối sinh mệnh.” Khó ngửi thật, Cảnh nói, y chỉnh người, cũng không muốn người khác chỉnh y.

“Dạ, chủ nhân.” Như ảo thuật vậy, trên tay Raphael nhiều một bình thủy tinh, nước trong bình có ánh sáng bảy màu, phòng chỉ huy hiện lên một quả cầu bạc bé xíu, giống lúc hình thành ghế, nó kéo dài biến hình giữa không trung, một chiếc bàn nhỏ được đặt trước mặt bọn họ, một người máy tròn vo lái vào, bưng bình nước, thân máy trong suốt đựng không ít ly, phía sau là người máy vệ sinh. Raphael lấy vài cái ly đặt lên bàn, rót một giọt vào mỗi ly, kế người máy tròn vo rót nước, làm xong, người máy đưa ly cho mọi người ngoại trừ Cảnh và hai IS, đương nhiên đoàn người ở chỗ khác tuyệt đối không có đãi ngộ này, được uống nước suối sinh mệnh trân quý, bọn họ chỉ có một người máy như máy bán hàng tự động lái tới, phải tự mình động thủ.

Uống xong, cảm giác khó chịu biến mất, nước suối sinh mệnh thần kỳ khôi phục cả thể lực và tinh thần khô cạn, mọi người lại vui vẻ.

“Hura, sống rồi.” Lý Thiên Cách khoa trương kêu, nước này rất thần kỳ, có nên hỏi Cảnh một ít không, ngẫm lại sau khi làm vận động ấy, uống một ly, oa, thể lực lập tức khôi phục, vậy không phải… Lý Thiên Cách *** loạn nghĩ. Nước suối sinh mệnh đối với Vô Xá không tính gì, nhưng bị dùng ở việc này, nếu để những người vì một giọt hao phí vô số tâm lực, cửu tử nhất sinh biết, nhất định sẽ giết Lý Thiên Cách vô số lần.

“Chủ nhân, không thể vào cảng.” Lời của Edgar tỉnh lại mọi người.

Cảng, vừa nãy Cảnh hình như nói “Tới rồi”, tới rồi là tới Nguyệt Cầu rồi?

Mọi người vội nhìn về phía cửa sổ mạn tàu, Nguyệt Cầu gần như vậy, nhìn được cảng, nhìn được cả những người hoang mang rối loạn bỏ chạy.

“Nguy rồi.” Lý Thiên Cách rên, “Tôi không ngờ chúng ta tới nhanh như vậy, nên không báo cho Nguyệt Cầu.” Trời ạ, anh chỉ nghĩ phi thuyền của Cảnh nhanh đến đâu cũng phải tốn chút thời gian, trên đường liên hệ hẳn là kịp, lại không ngờ nhảy một cái đã xong. Thật không thể trách anh.

“Giờ đừng nói này nữa, cậu nhìn phía dưới xem, đều cuống cả lên rồi, Cảnh, có thể nói chuyện với không cảng Nguyệt Cầu sao?” Âu Dương Trạch hỏi.

Cảnh không đáp, Edgar trực tiếp mở màn hình trước mặt Âu Dương Trạch, vì sao những người này luôn xem thường chủ nhân và kỹ thuật của bọn họ, quả nhiên, sinh vật đẳng cấp thấp không thông minh. Bọn Âu Dương Trạch lại bị một IS khinh bỉ.

Trên màn hình Âu Dương Trạch thấy được người phụ trách không cảng, mỗi lần tới anh đều giao tiếp chút ít với ông. Không cảng Nguyệt Cầu là phòng tuyến đối ngoại thứ nhất, có thể trở thành người phụ trách thế lực không tính nhỏ, là cấp bậc rất quan trọng, có tư cách triệu tập một bộ phận quân đội ở Nguyệt Cầu, một vị trí có thực quyền. Người phụ trách cảng Nguyệt Cầu là một người trầm ổn lão luyện, mà giờ trên màn hình ông không hề có tí trầm ổn nào, sắc mặt hoảng loạn, mồ hôi không ngừng, cà-vạt đeo ở cổ cũng kéo rời, hổn hển gào thét với thủ hạ, sau đó đôi mắt không ngờ đảo qua màn hình chủ, thấy Âu Dương Trạch xuất hiện trên màn hình, tất cả những tiếng gầm rú im bặt, động tác cũng dừng lại.

Thời gian phảng phất bị đóng băng, hai bên cùng trầm mặc.

=================

037 039

Thâm Uyên Chi Liêm