Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 37: CẢNG NGUYỆT CẦU

       

CHƯƠNG 37: CẢNG NGUYỆT CẦU

“Đã lâu không gặp, tướng quân Leeds, ngài thoạt nhìn rất kém, tôi có thể hỏi đã xảy ra chuyện gì sao?” Nhìn cái vẻ chật vật của lão đối thủ, Âu Dương Trạch không thể dừng được sự vui sướng khi người gặp họa, đáng giá, bị Cảnh chỉnh lúc này rất đáng giá. Âu Dương Trạch thầm cuồng tiếu, khuôn mặt lại vẫn giữ sự ổn trọng nội liễm.

“Nguyệt Cầu xảy ra chút chuyện nhỏ.” Chải vuốt lại dung nhan, tướng quân Leeds khôi phục sự trầm ổn, để con hồ ly này thấy, phiền phức, phải nghĩ cách gạt mới được.

“Ôi chao, có thể nói cho tôi biết không?” Vờ đi, vờ đi. Anh biết chú mày muốn gạt anh.

“Không phải chuyện quan trọng gì, không biết Âu Dương nghị viên có chuyện gì sao? Tôi có thể giúp nhất định tận lực.” Đổi chủ đề, bất quá tên này làm sao vào được thông tin không cảng Nguyệt Cầu? Liên Bang đã có thể xâm nhập hệ thống nội bộ, kỹ thuật rất cao minh, cần phải báo.

“Cũng không có gì, chỉ là chúng tôi cần vào cảng, hy vọng không cảng nhường chỗ.” Âu Dương Trạch nói. Hừ, muốn nói sang chuyện khác, vô dụng.

“Lần này là Âu Dương nghị viên dẫn đội, không thành vấn đề, tôi lập tức chuẩn bị, xin hỏi lúc nào sẽ tới?” Liên Bang là tới diễu võ

dương oai, từ khi Chiến Thần Mộc Linh Hạo dự thi, Nguyệt Cầu chưa từng thắng được. Giờ phải đối phó với chiếc phi thuyền không rõ lai lịch kia đã, bọn họ muốn tới còn cần một thời gian.

“Chúng tôi đã tới rồi.” Âu Dương Trạch nhìn tướng quân Leeds, thầm cuồng tiếu.

Lời của Âu Dương Trạch, khiến tướng quân Leeds sửng sốt, đã tới rồi. Vội lật xem ghi lại, không có, không có ghi lại của đoàn người Âu Dương Trạch, thiết bị không tìm ra, sao có thể chứ, tất cả phi thuyền vào phạm vi trăm dặm quanh Nguyệt Cầu đều sẽ bị cảm ứng, vệ tinh kiểu mới có thể phát hiện dù chỉ là một mẫu kim loại nhỏ nhất, một chiếc phi thuyền sao có thể không thấy. Chẳng lẽ là phi thuyền kiểu mới, có thể né tránh thiết bị cảm ứng, nhưng cũng không thể giấu được vệ tinh? Sắc mặt của tướng quân Leeds bất ổn.

“Sao vậy, tướng quân Leeds, sắc mặt ngài kém quá.” Âu Dương Trạch có lòng mèo bỡn chuột, cảm giác này tốt quá.

“Không, không sao cả, xin hỏi quý hạm ở đâu?” Làm nhân vật chính trị, sao sẽ để người nhìn ra nhược điểm. Tướng quân Leeds phản ứng không sai.

“Ngay trước không cảng.” Âu Dương Trạch qua loa nói ra đáp án.

Tướng quân Leeds vội điều ra bản đồ phân bố quanh không cảng, không có, phi thuyền Liên Bang Âu Dương Trạch ngồi là đặc chế, làm người phụ trách không cảng, gã tất nhiên nhận ra.

“Này, Âu Dương nghị viên xin đừng nói giỡn.” Âu Dương Trạch sao vậy, trước đây sẽ không làm mấy chuyện buồn chán như vậy.

“Không có, tướng quân Leeds, chúng tôi ngay trước không cảng.” Vui a, thật là vui. Thấy Leeds như vậy anh vui vẻ.

Tướng quân Leeds không tin.

“Là ngay trước mặt không cảng, ngài thấy chưa, rất rõ ràng, phi thuyền màu bạc.” Vẻ mặt không tin của tướng quân Leeds Âu Dương Trạch vừa nhìn đã hiểu, cũng được rồi, Âu Dương Trạch tốt bụng nói ra đáp án.

Quay đầu nhìn chiếc phi thuyền ngay trước không cảng, tướng quân Leeds không thể tin được. Phi thuyền màu bạc kia là của Liên Bang. Đáp án này khiến ông khiếp sợ, kỹ thuật Liên Bang đã tiên tiến như vậy, vô thanh vô tức có thể tự do lui tới Nguyệt Cầu, không kinh động bất luận thiết bị giám thị nào, vậy Nguyệt Cầu… Tướng quân Leeds tràn ngập lo lắng. Bất quá làm nhân vật chính trị, ông bật người lấy lại tinh thần ứng đối.

“A, thì ra là phi thuyền Liên Bang, đẹp thật, bất quá sao Liên Bang lại có chiếc phi thuyền này?” Mạng lưới tình báo của Nguyệt Cầu sẽ không bỏ sót thứ quan trọng như vậy, cho dù Liên Bang giấu diếm, cũng sẽ có tiếng gió, như năng nguyên tinh vậy, lập tức bị Nguyệt Cầu biết.

“A, rất xấu hổ, phi thuyền này không thuộc về Liên Bang, nó là tọa hạm của công tử nhà Chiến Thần đại nhân, thiên tài của thế kỷ, của kỳ tích, Mộc Cảnh.” Âu Dương Trạch nói xấu hổ, nhưng che giấu không được đắc ý.

Tướng quân Leeds há hốc mồm, phi thuyền này là tọa hạm của một người. Mộc Cảnh, ông biết, trưởng tử của Chiến Thần Mộc Linh Hạo, từng là phế vật không nên thân trong mắt thế nhân, lại ở một đêm trở thành thiên tài như kỳ tích, người phát minh năng nguyên tinh, người sáng lập VR. Thật không ngờ, dĩ nhiên thiên tài đến nước này, xem ra ngoại trừ Chiến Thần Mộc Linh Hạo, Mộc Cảnh cũng là uy hiếp, hơn nữa nguy hiểm hơn cả Mộc Linh Hạo, vừa nghĩ tới Liên Bang dưới sự trợ giúp của y, chết tạo ra vô số phi thuyền, tiếp cận Nguyệt Cầu mà không hề bị phát hiện, phòng tuyến thứ nhất chẳng khác nào toàn diện tan vỡ, ông không rét mà run, người này không thể giữ lại. Trong mắt tướng quân Leeds lóe lên sát khí, bất quá vì cúi đầu nên không bị ai phát hiện.

“Ây da, quả là thiên tài tuyệt vời, Nguyệt Cầu vốn định trao tặng cậu ấy xưng hào vinh dự dân, đáng tiếc thành Saphir vô duyên gặp mặt, không biết lần này cậu ấy đi theo chứ?” Tướng quân Leeds hỏi, tới thì tốt.

“Đương nhiên.” Âu Dương Trạch nghiêng người, để tướng quân Leeds thấy được Cảnh và Mộc Linh Hạo.

“Hoan nghênh nguyên soái đại nhân, còn có thiên tài kỳ tích khiến người ca ngợi, Cảnh công tử, các vị tới khiến Nguyệt Cầu vinh hạnh không thôi, tôi đại biểu Nguyệt Cầu chào đón các vị, tôi sẽ lập tức thanh lý cảng. Vì hiện tại không cảng khá bận, đại khái cần tí thời gian, để các vị phải chờ, đối với việc này chúng tôi rất xin lỗi, cũng mong các vị lý giải.” Tướng quân Leeds nói ngôn ngữ phía chính phủ, sau đó trưng cầu ý kiến.

Mộc Linh Hạo gật đầu, Cảnh không nói gì, bóng của bọn họ biến mất khỏi màn hình chủ.

Tướng quân Leeds bật người lao ra phòng tổng khống chế, ông phải đi báo cho cấp trên, lần này Liên Bang lai giả bất thiện, quan trọng nhất là Mộc Cảnh, tuyệt đối phải giải quyết. Sự thiên tài của y không thể phục vụ cho Nguyệt Cầu, động tác nhỏ ở thành Saphir là một lần thăm dò, không thể phục vụ thì phải biến mất, không được để Liên Bang mạnh hơn nữa, lúc này ở chỗ bọn họ, nhất định sẽ thành công.

Thành Saphir nhiều năm như vậy cơ bản thuộc về Liên Bang, chỉ cần có Mộc Linh Hạo, Nguyệt Cầu rất khó bắt được quyền sở hữu, nếu Nguyệt Cầu không có được, vậy nghĩ cách khiến nó thoát khỏi Liên Bang, mọi người đều không có được. Nguyệt Cầu cất dấu lực lượng ở thành Saphir, kích động lũ trẻ ngây thơ ở những gia tộc thế lực, xây dựng tổ chức độc lập, lập vài lời nói dối nhẹ nhàng lại khiến bọn họ tin tưởng, chủ động tìm Mộc Cảnh. Lần đó là tính thử xem có thể kéo Mộc Cảnh đi không, quá trình cụ thể bọn họ không rõ, bất quá lực lượng bảo hộ của Mộc Cảnh tuyệt không kém cạnh, mọi người vào đêm đó chết sạch, cách ngày tổ chức độc lập của thành Saphir cũng biến mất, Nguyệt Cầu vì tránh né hiềm nghi, chỉ có thể hủy đi tâm huyết nhiều năm, bất quá vốn không trông cậy vào bọn ở thành Saphir làm được gì. Lúc này, hai người kia tới Nguyệt Cầu, thật là cơ hội tốt.

Âm mưu đang trồi lên, nhưng bất luận âm mưu quỷ kế gì đứng trước lực lượng tuyệt đối là không có tác dụng. Kẻ thi triển âm mưu tuyệt đối không biết bọn họ chọc tới ai, đó là Tử Thần mang đến sự hủy diệt.

Thâm Uyên Chi Liêm