Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 38: THAM QUAN

       

CHƯƠNG 38: THAM QUAN

“Ha ha ha.” Khi màn hình biến mất, Âu Dương Trạch cười ngã ra đất. Hồi lâu sau mới ngừng.

“Cảnh, trong lúc chờ, các chú có thể tham quan tàu Edgar không.” Lý Thiên Cách dùng ánh mắt chờ mong nhìn Cảnh, phi thuyền tiên tiến vậy, anh thế nào cũng phải đi thăm một cái, những người khác nghe được cũng chờ mong.

Cảnh ngẫm lại, Mộc Linh Hạo lui tới giữa Liên Bang và Nguyệt Cầu, y khẳng định sẽ không ngồi phi thuyền lạc hậu, tàu Edgar là phương tiện giao thông chủ yếu, đạt được tín nhiệm của mục tiêu phải để lộ thực lực, kết luận là, Mộc Linh Hạo cần lý giải tàu Edgar.

Cảnh đứng dậy, tới cạnh Mộc Linh Hạo, nói: “Cha, đi theo ta.” Mộc Linh Hạo nghe lời.

Một cánh cửa xuất hiện, Cảnh bước vào, những kẻ dư thừa bám đuôi sai, triệt để quên đi đoàn người đồng hành với bọn họ.

Đây không phải quảng trường giải trí khi nãy, mà là hoa viên bọn họ chú ý thấy khi ở thành Saphir, những con đường trắng trải rộng phân tách mặt nước, đây là một hoa viên xây trên nước, một cái cây khổng lồ sừng sững ở giữa, xanh tươi dạt dào, nhánh dương như sợi tơ chảy ra từ kẽ lá, người ở đây ngoại trừ Cảnh, không ai biết cái cây này là cơ sở tồn tại của tàu Edgar, tất cả hoa cỏ, dưỡng khí, đủ loại sinh vật trên phi thuyền, đều nhờ vào nó mà sống, có nó, mới có hoàn cảnh thích hợp cho nhân loại ở, cái cây này có một xưng hô, Yggdrasil. Bất quá không phải chân chính, mà là một loại thực vật Cảnh lấy Yggdrasil làm mẫu chế tạo, rất giống Yggdrasil. Hoa cỏ hoặc mọc trong nước, hoặc mọc thành bụi, dòng nước bị

kiểu thiết kế cao thấp không cân xứng ảnh hưởng, phát ra những tiếng dễ nghe, xa hoa. Về phần vì sao vừa ra cửa đã tới đây, bọn họ không ngại học hỏi kẻ dưới.

“Đây là kỹ thuật không gian,” Biết chủ nhân tuyệt đối không giải thích cho sinh vật đẳng cấp thấp, Raphael chủ động, cũng khiến lũ sinh vật đẳng cấp thấp này hiểu được chủ nhân vĩ đại cỡ nào, tài hoa cỡ nào, “Thường được dùng trong vũ trụ, một kiểu tinh môn loại nhỏ.”

“Cái gì là tinh môn?” Học sinh giỏi Mộc Lỗi hỏi.

“Ta làm một so sánh, lấy ví dụ giữa Ốc Lam và Nguyệt Cầu, nếu hai bên thiết lập một cánh cửa, vào từ cửa của Ốc Lam, ra là cửa của Nguyệt Cầu.” Raphael dùng giải thích dễ hiểu cho sinh vật trí tuệ đẳng cấp thấp.

“Tiện thật, nếu vậy không phải vừa vào vừa ra đã tới một nơi khác.” Âu Dương Ngạo nghĩ, nếu thiết lập trang bị này ở Ốc Lam, vậy không phải ta lúc này ở thủ phủ, mở cửa có thể tới nơi khác, muốn đi đâu thì đi, lữ hành đường dài không thành vấn đề, mỹ nữ các nơi tùy thời lui tới.

“Là rất tiện, bất quá thân thể các vị yếu vậy là không thể nhận sự thay đổi đột nhiên của không gian.” Raphael giội nước lã, hắn không quên đả kích.

“Ai nói?” Âu Dương Ngạo không phục.

“Dùng thân thể xuyên qua tinh môn còn khó

chịu hơn cả bước nhảy không gian gấp, thể chất không tốt sẽ bị xé rách, bình thường đều là lái phi thuyền ra vào.” Raphael giải thích. Dùng thân thể xuyên qua tinh môn, thể chất của người Liên Bang căn bản không được.

Lời của Raphael dập tắt cái vẻ bệ vệ của Âu Dương Ngạo, bước nhảy kia xác thực khó chịu.

“Vậy vì sao, bọn tôi không sao cả?” Học sinh giỏi Mộc Lỗi đưa ra điểm đáng ngờ, Raphael nói đây là tinh môn loại nhỏ, phản ứng mạnh vậy, vì sao bọn họ không có cảm giác gì.

“Cho nên là loại nhỏ, khoảng cách không xa, không gian ảnh hưởng cũng yếu đi.” Raphael trả lời.

“A.” Vẫn không rõ.

“Khoảng cách càng xa, không gian cần áp súc càng rộng, không gian chấn động càng lớn, thể chất của các vị sẽ không phản ứng trong khoảng cách 1 km, vượt trước thì có, khi nhảy, vì có phi thuyền bảo hộ phản ứng của các vị chỉ là vậy, bằng không, sớm đã bị xé nát.” Raphael biết trí tuệ của bọn họ cực thấp, nên giải thích rất rõ.

Kế bọn họ nhìn thấy rất nhiều thứ kỳ lạ. Xa hoa không cần nói, vừa thấy những căn phòng hoa lệ thư thích này, thường ngồi phi thuyền Âu Dương Trạch và Lý Thiên Cách thở dài sự chênh lệch giữa người và người vì sao lớn vậy.

Tứ quý viên tuyệt đẹp, xuân viên thanh lệ, hạ viên kiều mị, thu viên diễm lệ, đông viên thoát tục, bốn hoa viên khiến người nhìn ca ngợi Cảnh rất biết hưởng thụ, bất quá vì sao đều lớn hơn cả phi thuyền, bọn họ một lần nữa không ngại học hỏi kẻ dưới. Sau đó là những thuật ngữ chuyên nghiệp không gian khuếch trương, không gian kéo dài, ai, nghe không hiểu. Rồi là phòng sách, oa, mỗi một dãy đều là sách, không hề thua kém thư viện ở đại học Liên Bang, nghe Raphael nói, Cảnh đã đọc hết cả, ca ngợi, sự trả giá của thiên tài nhất định hơn người.

Còn có buồng lương thực, trồng đủ loại lương thực buồng rau dưa, cần gì có đó buồng hoa quả, trái cây chồng chất, khoa trương nhất là một buồng riêng dùng để nuôi đủ loại động vật để ăn. Raphael nói, phi thuyền này có thể tự cấp tự túc, không cần tiếp tế. Nhìn, gì cũng có, còn cần gì tiếp tế. Có mấy buồng bọn họ muốn vào lại bị ngăn, Raphael nói bên trong là những thứ nguy hiểm, bọn họ đã mệt rồi cũng không đi tiếp nữa, hôm nay bọn họ quả thật thấy không ít thứ khiến mình rả rời, tâm lực và thính lực tiêu hao lợi hại.

Xuân viên, trăm hoa đua nở, mùi hoa phức mũi, nước chảy róc rách, bọn Âu Dương Ngạo rất biết phá cảnh, không hình tượng ngã vào bụi hoa nghỉ ngơi, thái dương phỏng chế loại nhỏ ấm áp chiếu rọi, thoải mái thật.

Cách bọn họ không xa, một ngôi đình lịch sự dây leo bám dọc, nụ hoa khéo léo nở rộ màu sắc rực rỡ, Cảnh và Mộc Linh Hạo ngồi đối diện nhau.

“Nguyệt Cầu có nguy hiểm,” Đầu tiên lên tiếng là Cảnh, sát khí của Leeds y cảm giác được, sát khí đối với bọn họ, cho dù không thấy cũng không thể giấu diếm, “Ở lại phi thuyền?”

“Cảnh, con cho ta sẽ trốn?” Hắn cảm giác được sát khí của tướng quân Leeds, rất nhỏ nhưng vẫn có thể.

Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo lắc đầu, nếu trốn, Mộc Linh Hạo tuyệt đối không có thành tựu hiện tại, Mộc Linh Hạo là kẻ mạnh, cho dù thực lực kém rất xa y, nhưng sự cường đại của Mộc Linh Hạo y không phủ nhận, bất luận là quá khứ, hay hiện tại, trái tim Mộc Linh Hạo đều rất kiên định, kẻ sở hữu trái tim kiên định, không phải kẻ yếu.

“Hơn nữa, con sẽ bảo vệ ta đúng không?” Mộc Linh Hạo nhìn Cảnh. Có vài việc nên đi giải quyết, hắn định an tâm theo đuổi Cảnh, không muốn bị nhàm chán quấy rầy, để quá nhiều chuyện quẩn chân là không thể.

Nghe được lời Mộc Linh Hạo, khóe miệng Cảnh có tí cung độ. Tự tin nhường nào, ngạo thị thiên hạ. Gọi Mộc Linh Hạo trầm mê giữa nụ cười khó gặp ấy, đây là lần đầu tiên Cảnh cười với hắn.

“Không sai.” Không ai có thể thương tổn Mộc Linh Hạo, chỉ

cần y ở đây, không ai có thể.

Thâm Uyên Chi Liêm