Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 39: KHÁCH SẠN

       

CHƯƠNG 39: KHÁCH SẠN

Khách sạn Violet là khách sạn cao cấp nhất Nguyệt Cầu, nằm ở thủ phủ thành Crystal, nội thất hoa lệ, phục vụ đế vương, đầu bếp đỉnh cấp đến từ các nơi trên thế giới, còn có thương trường với những sản phẩm xa xỉ, thậm chí hiệu may chỉ phục vụ cho thế gia đều có phòng làm việc tại đây, các vị khách có thể hưởng thụ tất cả những phục vụ mình cần.

Thù hận giữa Mộc gia và Nguyệt Cầu có từ đã lâu, Mộc gia lão gia tử dù là thời đại hòa bình, cũng quyết không cho xây hành quán ở Nguyệt Cầu. Cho nên mỗi lần đoàn người Mộc Linh Hạo tới đều là ở lại khách sạn Violet. Thân là một trong những cổ đông, Mộc Linh Hạo sở hữu bộ phòng riêng ở khách sạn, miễn bàn trình độ xa hoa, trang trí và phục vụ tuyệt đối là đỉnh cấp, muốn ở bộ phòng này trừ phi được chủ nhân cho phép, đồng thời bộ phòng cao cấp nhất tuyệt không đối ngoại, cho nên đối với người ngoài mà nói có thể ở phòng tổng thống đã là tốt rồi.

Hôm nay, một bộ phòng riêng của khách sạn Violet nghênh đón chủ nhân của nó, Chiến Thần Mộc Linh Hạo, mà còn lần này có một người khác nữa, thiên tài kỳ tích, Mộc Cảnh, những người còn lại ở phòng cùng tầng.

Trải qua nghi thức hoan nghênh cũ kỹ ở không cảng Nguyệt Cầu, đoàn người tới thành Crystal, hôm nay bọn họ đã chịu đủ kích thích, hơn nữa tham quan xong phi thuyền lớn vậy, đều rất mệt mỏi, qua loa giải quyết vấn đề ấm no của bản thân, đã về phòng nghỉ ngơi, ngày thứ hai phải đối trận với quan viên Nguyệt Cầu, nên dưỡng đủ tinh thần, lúc này bọn họ là tới diễu võ dương oai, tuyệt không thể thua trận.

Raphael biến mất sau mệnh lệnh của Cảnh, bộ phòng xa hoa chỉ còn Cảnh và Mộc Linh Hạo, nói là bộ phòng, lại chỉ có một phòng ngủ. Những phòng còn lại dưới mệnh lệnh trước đây của Mộc Linh Hạo đã cải tạo thành phòng có công dụng khác.

Giường lớn thuần trắng, cửa sổ sát đất khổng lồ, từ đây có thể thấy Ốc Lam màu xanh như bảo thạch lơ lửng giữa không trung, so với ánh sáng của mặt trăng hơn một phần sự sống. Cảnh từ lâu đã rửa mặt xong, mặc áo ngủ Mộc Linh Hạo gọi người đưa tới, đứng ở cửa phòng tắm, chờ Mộc Linh Hạo.

Không bao lâu sau, Mộc Linh Hạo mặc kiểu áo ngủ giống Cảnh đi ra, Cảnh theo hắn tới giường. Mộc Linh Hạo trước nằm xuống. Một tay chống mặt, không biểu tình gì, nhưng trong mắt có chờ mong, đặc biệt để lại một khoảng lớn cho Cảnh. Đáng tiếc, hiện thực không như nhân ý.

Cảnh không lên giường, tới cạnh cửa sổ thuỷ tinh sát đất, nằm xuống chiếc ghế cạnh rèm cửa sổ, xem ra không chuẩn bị ngủ chung với Mộc Linh Hạo. Chờ mong trong mắt Mộc Linh Hạo bị đông lại, khí thế lạnh lùng bắt đầu trào dâng, đáng tiếc đối với một người mà nói căn bản vô dụng.

Mộc Linh Hạo xuống giường, tới cạnh Cảnh, hai tay ôm ngực cúi đầu nhìn người nằm trên ghế, suy tính cách kéo y lên giường.

“Con sẽ bị cảm.” Mộc Linh Hạo nói.

“Không.” Lấy thể chất của y không có thể bị cảm, Cảnh lãnh đạm đáp.

“Ngủ với ta.” Mộc Linh Hạo tiếp tục.

Cảnh nhìn hắn, không biểu tình gì, Mộc Linh Hạo biết y nghi hoặc vì sao.

“Thiếp thân bảo vệ, không phải nên bên nhau sao, ngủ một giường là đương nhiên.” Mộc Linh Hạo khi dễ Cảnh không có kinh nghiệm, quỷ biện.

Cảnh trầm mặc, phải không?

“Đương nhiên, vạn nhất có kẻ xông vào, khoảng cách càng gần càng dễ phản ứng, chung một giường là khoảng cách gần nhất, không phải sao.” Nhìn rõ Cảnh không xác định, Mộc Linh Hạo tiếp tục lừa dối.

Cảnh ngẫm lại, khoảng cách này đối với y mà nói căn bản không có gì, hơn nữa y không cho rằng thế giới này có kẻ có thể xông vào lĩnh vực của y mà y không hay biết. Cảnh bất động.

“Con như vậy không giống bảo vệ, không thể gọi người tín nhiệm.” Thấy Cảnh thờ ơ, Mộc Linh Hạo rất không cẩn thận chọc trúng tử huyệt.

Phải khiến mục tiêu tín nhiệm, đây là vấn đề căn bản nhất của hành động, y không thể bỏ lơ nữa. Bị chọc trúng tử huyệt Cảnh đứng dậy.

Mộc Linh Hạo thấy mục đích đạt thành, xoay người, khóe miệng kéo ra ý cười giảo hoạt, thành công.

Hai người nằm lên giường, nhưng một trái một phải, khoảng trống ở giữa lớn.

Qua hồi lâu, Mộc Linh Hạo giật giật, lại chỗ Cảnh, Cảnh không có bất kỳ phản ứng gì, Mộc Linh Hạo lại giật giật, gần hơn. Vươn tay, chạm vào Cảnh, vừa tiếp xúc, Mộc Linh Hạo phát hiện, thân thể Cảnh cứng ngắc, rồi lại lập tức thả lỏng, thầm thở dài, Mộc Linh Hạo hỏi: “Ngủ không được?”

Cảnh biết Mộc Linh Hạo hỏi y, bên cạnh là người y không tín nhiệm, cho dù hắn là cha, nhưng Cảnh không tín nhiệm hắn, ngoại trừ đồng bạn, y không thể bình yên vào giấc ngủ bên cạnh người khác. Cho nên y đã có chuẩn bị, khi ở cùng Mộc Linh Hạo y sẽ không ngủ, lấy cách minh tưởng thay thế giấc ngủ, thẳng đến khi Mộc Linh Hạo thọ chung chính tẩm, lần này tối thiểu có trăm năm.

“Cảnh, đừng phòng bị ta như vậy, ta sẽ không thương tổn con, con tin ta sao?” Mộc Linh Hạo không quan tâm sự thờ ơ của Cảnh, chất giọng mang theo khẩn cầu, phòng bị như vậy hắn sao có thể không ưu thương, cho dù không phải người yêu, nhưng bọn họ là cha con, Cảnh đối với hắn căn bản không tí tình nghĩa nào ư? Thân tình tối thiểu cũng không có?

“Ngoại trừ đồng bạn, ta không tín nhiệm ai cả.” Một lát sau, Cảnh đáp. Mộc Linh Hạo là muốn bồi thường tình thương của cha, nhưng y đã qua cái tuổi khát vọng ấy rồi, đối với y mà nói tình thương của cha quá mức xa xôi. Nói gì đến tín nhiệm, ở Ma Phương, ở những năm tháng truy tìm, cho dù là cha con, y cũng thấy quá nhiều cha con tương tàn, vì lợi ích, vì sống sót, con người sẽ làm bất kỳ chuyện gì, cha con thì sao, chỉ có mình là quan trọng nhất. Cho nên ngoại trừ đồng bạn, ngoại trừ đồng bạn được tán thành, y sẽ không tin bất kỳ ai.

“Phải không? Ngủ đi.” Mộc Linh Hạo suy sụp, lui về chỗ, không tới gần nữa. Người yêu nhất bên cạnh, nhưng xa xôi nhường nào.

Câu trả lời của Cảnh, khiến tâm tình Mộc Linh Hạo rất kém, không phải sớm biết Cảnh không tín nhiệm hắn sao. Không phải quyết định không từ thủ đoạn đoạt được tín nhiệm của Cảnh sao, vậy kiên trì tiếp đi, dù là nghe được câu trả lời trảm đinh tiệt thiết của y sẽ đau lòng tột đỉnh, hắn vẫn phải kiên trì. Cảnh, ta sẽ không buông tay, cho dù em cách ta xa vậy, ta cũng sẽ đuổi theo, ôm em vào lòng, ta đã không thể buông tay, con đường này không quay đầu được, ngoại trừ có em, ta không có cứu thục nào khác.

Cảnh không biết tâm lý của Mộc Linh Hạo, cũng không hứng thú theo đuổi, y cần làm chỉ có bảo vệ Mộc Linh Hạo, mặt khác không liên quan tới y, Mộc Linh Hạo thương tâm cũng được, suy sụp cũng được, y không hề để ý. Nhắm mắt lại, Cảnh dùng minh tưởng thay thế giấc ngủ, rõ ràng biết nhất cử nhất động của người bên cạnh, lại không hề hay trái tim vì y si mê.

��o�M

=================

040 042

Thâm Uyên Chi Liêm