Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 4: CHA CON GẶP NHAU

       

CHƯƠNG 4: CHA CON GẶP NHAU

Nữ hầu gõ cửa.

“Vào đi.”

Nữ hầu đẩy cửa vào, cúi đầu cung kính mà xa cách nói: “Cảnh thiếu gia, lão gia đã về, mời ngài tới Ngọc Hiên dùng cơm.”

“Biết rồi.” Cảnh đi về phía cửa.

Thấy Cảnh tới, nữ hầu nghiêng người tránh đường, lơ đãng ngẩng đầu thấy hình tượng sau khi thay đổi, kinh dị tại chỗ, thẳng tới khi Cảnh rời khỏi tầm mắt, mới lấy lại tinh thần, “Đó… là… Cảnh thiếu gia…”

Ngọc Hiên.

Trên bàn cơm đã ngồi đầy người, thủ toạ là chủ nhân một năm chưa về Mộc Linh Hạo, mái tóc hắn được chải vuốt chỉnh tề, ăn mặc đơn giản lại ép không được khí chất vương giả quân lâm thiên hạ, ánh mắt không sắc bén, nhưng những ai nhìn mắt hắn đều sợ hãi, vì rất lạnh, không có cảm tình. Dung mạo anh tuấn không thể hình dung, chỉ cần liếc mắt, bạn sẽ quên đi ngôn ngữ, vóc người là sự hoàn mỹ tỉ lệ hoàng kim, ngón tay thon dài ưu nhã là của nghệ thuật gia, thích hợp hội hoạ, đàn tấu nhạc khí, tuyệt không phải dùng để thao túng Mecha. Hắn là vương giả, kẻ thống trị trời sinh, đây là ấn tượng mọi người dành cho hắn.

Dưới thủ toạ bên phải là an toàn chủ quản Vệ Thiên Liệt, Vệ Thiên Liệt được Mộc lão gia tử

thu dưỡng, từ nhỏ lớn lên với Mộc Linh Hạo, là một người đàn ông trầm mặc, khuôn mặt kiên cường, bên trái có một vết sẹo, làm anh thoạt nhìn rất cứng ngắc. Anh trung thành tận tâm với Mộc Linh Hạo, nhiều lần sinh tử, Mộc Linh Hạo xem anh như huynh đệ. Trong trận đấu Mecha ở Saphir đánh vào Top 10. Năm đó, anh thầm mến Thuỷ Nhu mẹ của Cảnh, Mộc Linh Hạo biết nên không trêu chọc, lại không ngờ rằng Thuỷ Nhu thích Mộc Linh Hạo. Vệ Thiên Liệt tự nhận không xứng với Thuỷ Nhu, cộng thêm sự tồn tại hoàn mỹ của Mộc Linh Hạo, thế nên anh nghĩ chỉ có Mộc Linh Hạo mới xứng với Thuỷ Nhu. Sau khi biết Thuỷ Nhu có thai, anh không tiếc quỳ xuống cầu Mộc Linh Hạo cưới Thuỷ Nhu, Mộc Linh Hạo mới đồng ý.

Ngồi bên phải Vệ Thiên Liệt đùa giỡn nữ hầu là trợ thủ đắc lực Lý Thiên Cách của Mộc Linh Hạo, đôi mắt đào hoa ngả ngớn, ngũ quan tuấn tú khiến nữ hầu bị anh đùa giỡn ửng mặt. Anh tuy rằng không thể thao túng Mecha lại am hiểu phân tích tình báo, tất cả mạng lưới tình báo của Mộc Linh Hạo đều giao cho anh quản lý, anh giống như Vệ Thiên Liệt, trung thành tận tâm, cùng trải qua vô số nguy hiểm với Mộc Linh Hạo, là số ít người có thể được Mộc Linh Hạo xem là bạn tốt.

Vị trí kế tiếp là Âu Dương Ngạo, không có lười biếng thường ngày, mái tóc chải chuốt ngay ngắn, quần áo cũng quy củ, nét mặt nghiêm túc.

Vị trí đầu tiên bên tay trái bỏ trống, đó là chỗ của Cảnh. Phía dưới là Mộc Lỗi, cậu ngồi cũng y như Âu Dương Ngạo, cậu muốn nói chuyện với cha, lại không dám, cậu sùng bái cha cũng sợ cha. Cha rất lạnh.

Trần Lâm ngồi cạnh Mộc Lỗi, nhìn lại, chỗ của Cảnh vẫn trống, vì vậy nói: “Lão gia, anh xem, người đã tới đủ cả rồi, sao Cảnh vẫn chưa tới, biết rõ hôm nay lão gia về còn muộn vậy, lão gia anh nên dạy lại thằng bé. Xem Lỗi Nhi kìa, đã sớm chờ ở đây, Cảnh rất không hiểu chuyện, còn…” Tiếng mở cửa cắt đứt thao thao bất tuyệt.

“Ấy da, Cảnh này, bắt mọi người chờ lâu như vậy, lễ phép… của… cậu…” Vốn có ý nói ra lời không tốt, nhìn người vào cửa lại nói không được.

Người vào mặc Tây trang màu trắng thẳng thớm, hợp với khuôn mặt nhã nhặn có phong độ người trí thức, đôi mắt bình thản vô ba, không chút biểu tình, không phải anh tuấn gọi người đui mù, lại có ma lực đặc biệt khiến người đặt tầm mắt lên người y. Không để ý sự kinh ngạc xung quanh, Cảnh tới chỗ mình, nhìn Mộc Linh Hạo gọi một tiếng: “Cha.” Sau đó ngồi xuống.

Rất khó được, Mộc Linh Hạo có một khắc dừng lại, hắn chần chờ mở miệng: “Con là? Cảnh?”

“Phải.”

Từ này vừa ra, đang đang thương thương, bộ đồ ăn người hầu cầm trên tay rơi xuống, Lý Thiên Cách thậm chí khoa trương ngã cùng cái ghế, những người khác tốt hơn, chỉ há to miệng kinh ngạc nhìn Cảnh.

Một hồi lâu, Trần Lâm thét chói tai: “Cậu là Cảnh? Sao sẽ? Cảnh âm u kia? Không thể nào.” Tiếng thét chói tai khiến mọi người lấy lại tinh thần, Mộc Linh Hạo dùng ánh mắt lạnh lùng khiến Trần Lâm ngậm miệng.

“Thu dọn.” Gia chủ đại nhân lên tiếng, người hầu vội vã thu dọn, mặc kệ Cảnh thiếu gia biến hoá gì, làm người hầu chỉ cần làm tốt việc người hầu nên làm, đặc biệt ở gia tộc Chiến Thần. Lý Thiên Cách cũng bò dậy, chỉ là ánh mắt hứng thú nhìn Cảnh. Biến hoá lớn thật, thay đổi hình tượng cả khí chất đều thay đổi, rất thần kỳ, quyết định rồi, mình cũng phải đi thay đổi hình tượng, các mỹ nữ hãy để anh càng anh tuấn tới an ủi các em.

Âu Dương Ngạo nhìn Cảnh, tuy rằng kinh ngạc, nhưng suy nghĩ không đổi, mặc dù trở nên xinh đẹp, vẫn là phế vật, không có gì đáng chú ý.

Mộc Lỗi kinh ngạc xong, cười với Cảnh, rồi ngồi xuống.

Biểu tình của Trần Lâm đổi tới đổi lui, tạm thời không lấy lại tinh thần.

Vệ Thiên Liệt ôn nhu nhìn Cảnh, nói: “Cảnh, rất hợp với cháu.” Anh cam tâm tình nguyện thấy sự thay đổi của Cảnh, vì đây là con của người anh yêu nhất và người anh sùng kính nhất, đứa bé này trước đây rất thân cận anh, mấy năm gần đây lại bất hoà. Tỉ mỉ nhìn Cảnh, anh tiếc nuối phát hiện không hề giống người anh yêu.

“Cảm ơn, chú Liệt.” Thấy biểu tình tiếc nuối của Vệ Thiên Liệt, Mộc Cảnh lóe lên miệt thị. Từng Vệ Thiên Liệt tốt với y là màu sắc duy nhất trong cuộc đời y, nhưng trải qua nhiều như vậy, y rõ ràng Vệ Thiên Liệt tốt với y không phải vì y. Mà là vì tìm kiếm cái bóng trên người y, y chỉ là vật thay thế, đáng tiếc, ngoại trừ huyết thống y là một vật thay thế không hợp cách, không hề giống mẹ. Cảm tình như vậy y không thèm, cũng không cần, càng không đáng.

Thâm Uyên Chi Liêm