Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 40: ÂM MƯU

       

CHƯƠNG 40: ÂM MƯU

Hội nghị ở Nguyệt Cầu không nhanh không chậm tiến hành, lúc này Liên Bang Ốc Lam là cầm ưu thế tuyệt đối mà đến, người đoạt được vòng nguyệt quế xuất sắc nhất của trận đấu Mecha ở Saphir, còn có năng nguyên tinh, khiến hội nghị khuynh hướng nghiêng về phía Liên Bang, thực lực đại biểu tất cả, đây là chân lý chính trị.

Mấy ngày nay, ban ngày Cảnh theo Mộc Linh Hạo tham dự hội nghị, không nói lời nào. Ban đêm ở cùng một phòng, một giường với Mộc Linh Hạo, cũng là xa cách. Vì vậy, khí thế của Mộc Linh Hạo ngày càng lạnh, đối với người tới tham dự hội nghị mà nói quả thực là dằn vặt, bên Nguyệt Cầu nghĩ mình chọc Chiến Thần không vui, ở bàn đàm phán liên tiếp bại lui.

Hoàn cảnh u tối luôn thích hợp với âm mưu, như những kẻ mưu đồ bí mật này đây.

“Đã an bài xong cả rồi?” Giọng âm trầm.

“Lần này nhất định sẽ khiến bọn họ triệt để biến mất, yên tâm đi, chuẩn bị đủ để hủy diệt bọn họ, đây là chỗ của chúng ta, lại nói lần này không có Vệ Thiên Liệt, cho dù có cũng không thay đổi được gì.” Giọng rất có tự tin.

“Leeds, nhiệm vụ lần này nhờ cả vào anh, tất cả vì Nguyệt Cầu.” Giọng mang theo khẩn cầu và kiên định.

“Tôi đã chuẩn bị tốt.” Người phụ trách Nguyệt Cầu không cảng tướng quân Leeds đáp, nhiệm vụ lần này ông sẽ chết không thể nghi ngờ, nhưng ông không hối hận, cũng không thể hối hận, tất cả vì Nguyệt Cầu.

“Người nhà của anh, chúng tôi sẽ chiếu cố.” Một người trong đó nói.

Tướng quân Leeds không nói gì thêm, làm quân lễ tiêu chuẩn, sau đó lui ra.

“Bộ đội đã an bài xong.” Giọng âm trầm tiếp tục.

“Đang sơ tán người xung quanh, thích khách đã lẫn vào.” Giọng tự tin trả lời.

“Đang giám thị phi thuyền ở không cảng, không ai tiếp cận.”

“Tất cả vì Nguyệt Cầu.” Những kẻ núp sau bóng tối cùng nói, biến mất ở phòng, hoàn thành kế hoạch lần này.

Thời gian trôi qua, ngày này là ngày độc lập của Nguyệt Cầu, người Nguyệt Cầu cao hứng bừng bừng, hỉ khí dương dương, mà người Liên Bang khinh thường ngoảnh mặt. Ngày độc lập là ngày lễ quan trọng của Nguyệt Cầu, nghỉ mười ngày. Người Liên Bang làm việc ở Nguyệt Cầu, đa phần không muốn ở lại đây, thừa dịp nghỉ, đều về Ốc Lam. Cho nên gần nhất không cảng các nơi bận rộn, đại lượng phi thuyền cập bến, chuẩn bị tùy thời xuất phát.

“Nguyên soái đại nhân, mấy ngày nay mọi người đều nghỉ ngơi, không bằng do tôi dẫn các vị vui chơi một tí đi.” Hội nghị hôm nay kết thúc, tướng quân Leeds nhiệt tình nói, “Cảnh công tử, Lỗi công tử còn có con của Âu Dương nghị viên đều là lần đầu tới Nguyệt Cầu, không nhân cơ hội kiến thức một chút, quả là rất đáng tiếc.”

Đôi mắt của Âu Dương Ngạo và Mộc Lỗi tỏa mắt, đúng vậy, gần nhất luôn phải theo các trưởng bối tham gia hội nghị buồn chán, vẫn chưa đi dạo Nguyệt Cầu.

Âu Dương Trạch nhìn Mộc Linh Hạo, Mộc Linh Hạo gật đầu. Âu Dương Trạch nói: “Vậy phiền tướng quân.”

“Không phiền, tôi cũng rảnh lắm, vợ con về nhà mẹ đẻ, lần này nguyên soái đại nhân tới tôi không nghỉ được, biết tôi đi theo nguyên soái đại nhân, thằng nhóc nhà tôi còn dặn tôi nhất định phải lấy được chữ ký của ngài, nguyên soái đại nhân có thể cho chút mặt mũi sao?” Tướng quân Leeds hài hước nói, thuận tiện lấy ra một tờ giấy trắng và bút, đáng tiếc Mộc Linh Hạo không kí tên, đợi hồi lâu, tướng quân Leeds thấy vô vọng, chỉ có thể xấu hổ thu hồi.

“Vậy, ngày mai, tôi dẫn các vị tới tháp Crystal kiến trúc cao nhất của thành phố, các vị có thể thấy được toàn cảnh, cách không xa là quảng trường trung ương, ở đó sẽ cử hành lễ duyệt binh cỡ nhỏ cho dân chúng, không ít người tới xem…” Tướng quân Leeds bật máy hát, thao thao bất tuyệt kể ra Nguyệt

Cầu có chỗ nào thú vị, thẳng đến khi đoàn người Mộc Linh Hạo về khách sạn, mới rời đi.

Trong phòng khách ở bộ phòng khách sạn Violet, Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo mang theo chờ mong cho cuộc vui ngày mai về phòng, Âu Dương Trạch và Lý Thiên Cách ngồi ở hai cái sô pha đối diện nhau, Mộc Linh Hạo ngồi ở cái lớn nhất, Cảnh ngồi chung, chỉ là dựa sang một bên.

“Leeds rất kỳ quái.” Âu Dương Trạch nói, tính cách Leeds anh hiểu, hôm nay ông rất bất thường, nói nhiều lắm, cũng quá nhiệt tình.

“Sếp, tôi tra được gần nhất hướng đi của Nguyệt Cầu không đúng lắm.” Nguyệt Cầu làm có bí ẩn vẫn lọt tiếng gió, tuy rằng không biết cụ thể, nhưng bộ đội phân phối ở thành Crystal rõ ràng dày hơn bình thường, nói là vì duyệt binh, lại dày đến quá phận, làm nhân viên tình báo, Lý Thiên Cách phát hiện gần nhất những người ra vào không giống bách tính.

“Nguyệt Cầu định làm gì?” Âu Dương Trạch nghi hoặc, muốn động thủ với bọn họ trước đây không phải không có, nhưng không gióng trống khua chiêng đến vậy.

“Bọn họ muốn triệt để giết chúng ta, khai chiến sao?” Lý Thiên Cách nói ra khả năng.

“Rất có thể.” Âu Dương Trạch nói, lần này năng nguyên tinh của Cảnh đánh vỡ sự bình tĩnh, còn có khả năng bay cấp tốc của tàu Edgar, Nguyệt

Cầu không thể để yên không nhìn, khả năng nhất là triệt để thanh trừ căn nguyên. Âu Dương Trạch nhìn về phía Cảnh.

Mộc Linh Hạo cũng nhìn y, Nguyệt Cầu là muốn động thủ với Cảnh, thật là đụng vào người không nên đụng, Cảnh là nghịch lân của Mộc Linh Hạo, tất cả những kẻ và tổ chức đánh chủ ý Cảnh, hắn sẽ không bỏ qua.

“Thiên Cách, thông báo, chuẩn bị tác chiến.” Mộc Linh Hạo không cho phép có ai xúc phạm tới Cảnh.

“Sếp, đây là…” “Sếp Linh.” Mộc Linh Hạo thật muốn khai chiến. Lời khuyên của Lý Thiên Cách và Âu Dương Trạch đông lại trong sát ý băng lãnh của Mộc Linh Hạo, Nguyệt Cầu đã chọc giận hắn.

“Không cần, cho các vị một lời khuyên, rút toàn bộ người Liên Bang ra khỏi Nguyệt Cầu, nơi này sẽ biến mất.” Cảnh lạnh lùng lên tiếng, trong mắt là u tối như thâm uyên tuyệt vọng bọn họ từng thấy, nhưng càng sâu hơn, cũng càng kinh khủng hơn.

Nguyệt Cầu muốn động thủ với y, vậy biến mất đi, nhịp điệu của máu phải tiếp tục, lúc này y sẽ tự mình động thủ, không chỉ vì bảo vệ Mộc Linh Hạo, chính yếu là vì y, nỗi lòng xao động của y cần máu để bình phục, hãy để Nguyệt Cầu triệt để biến mất, tồn tại nhỏ bé không đáng nhắc tới, nơi này sẽ hóa thành tro bụi, tất cả sự sống đều sẽ biến mất.

“Thiên Cách, an bài người Liên Bang trở về, nhanh chóng.” Thấy u tối trong mắt Cảnh, Mộc Linh Hạo biết y là nghiêm túc, trầm lãnh hắc ám mang theo sát ý thị huyết, làm nguyên soái Liên Bang hắn có trách nhiệm, đây là điểm khác nhau giữa hắn và Cảnh, Cảnh độc thân một mình không quan tâm gì, nhưng hắn là thượng vị giả, hắn có lập trường của mình.

“Dạ.” Hai người chính sắc, vội ra ngoài an bài, bọn họ cũng cảm giác được sát ý, sát ý thâm trầm kinh khủng. Cảnh rốt cuộc đã trải qua gì, mà dính lấy sát ý khiến người sợ hãi như vậy. Bọn họ chỉ biết, lúc này, Nguyệt Cầu thảm rồi.

Người thật đáng buồn, vẫn không nhận rõ thực lực chân chính của đối thủ, những gì họ quan tâm đều phải chôn vùi, đây cũng là lần đầu tiên thế nhân thấy được tồn tại vô tình kia, một tí lực lượng cường hãn, đã đủ khiến thế giới run rẩy, sợ hãi.

Thâm Uyên Chi Liêm