Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 41: ÁM SÁT

       

CHƯƠNG 41: ÁM SÁT

Cả đêm bận rộn rất nhanh trôi qua, nhân viên Liên Bang cơ bản đã rút đi, may mắn là ngày độc lập, người Liên Bang ở Nguyệt Cầu không quá nhiều, phi thuyền cũng đủ, đại bộ phận đã an toàn, Nguyệt Cầu biết tin lại không ngăn cản, quả nhiên mục tiêu là bọn họ, bỏ qua cho những người khác.

Ở bộ phòng khách sạn Violet, Mộc Linh Hạo nhìn

Cảnh một thân đồ đen, đây không phải quần áo hắn chuẩn bị cho Cảnh. Quần áo màu đen chỉnh tề mặc trên người, không có hoa văn dư thừa, chỉ có đường văn màu bạc tinh xảo thêu ở cổ tay, phản chiết một tầng, vạt áo thật dài thẳng đến tất cái, chia làm bốn tổ, dễ dàng hoạt động, chiếc quần dài cùng màu vòng quanh đôi chân thon thả. Cho dù nhìn không ra xuất xứ, nhưng Mộc Linh Hạo biết đây là một bộ chế phục.

Không sai, đây là bộ đồ Vô Xá mặc khi hoạt động, là phục sức tống táng, mặc nó ý nghĩa hủy diệt, huyết tinh và giết chóc, là phá huỷ và tuyệt vọng, đối với người bị tống táng, Vô Xá mặc nó là tống táng cho các ngươi, hãy ngủ yên đi, bước vào sự an nghỉ vĩnh hằng.

Bộ đồ này mặc trên người Cảnh rất hợp, biểu hiện hoàn mỹ hắc ám thâm trầm của y, rồi lại như một vị học giả nghiêm cẩn tự giữ, tồn tại mâu thuẫn, Mộc Linh Hạo nhìn Cảnh một lần nữa càng yêu, thầm nghĩ, Cảnh của hắn bất kể thế nào đều đẹp.

Khi Lý Thiên Cách vào nhìn hai người đang trầm mê, nói: “Sếp, tướng quân Leeds đã tới.” Bắt đầu rồi. Cảnh và Mộc Linh Hạo ra ngoài.

Thành Crystal, thủ phủ của Nguyệt Cầu, địa vị chính trị không cần nói cũng biết, nó cũng là một tòa thành cực kỳ xinh đẹp, Nguyệt Cầu không giống Ốc Lam, nó không có hồ nước thiên nhiên chảy xuống từ núi, không có rừng vàng biển bạc, không có thiên nhiên vĩ đại. Nhân loại leo lên Nguyệt Cầu, cải tạo Nguyệt Cầu, nhưng vẫn không thể cho nó nét đẹp của Ốc Lam, cho nên mặc dù Nguyệt Cầu độc lập, mỗi khi nhìn thế giới mỹ lệ ở đầu kia vũ trụ, nó luôn muốn chiếm làm của riêng. Toà thành Crystal này đương nhiên không phải dùng thủy tinh mà làm, tài liệu nó chọn dùng rất giống thủy tinh, dưới ánh lửa chiếu rọi lóe ra hào quang rực rỡ.

Tháp Crystal là kiến trúc cao nhất thành phố này, là một trong những tiêu chí chủ yếu của Nguyệt Cầu, bên dưới là quảng trường trung ương, từ đỉnh có thể thấy rõ Ốc Lam, dùng kính viễn vọng thậm chí bắt được địa mạo.

Đoàn người Mộc Linh Hạo tới đây, vì là ngày độc lập, người trên đỉnh không ít, chú ý tới Chiến Thần Mộc Linh Hạo, mọi người có chút rối loạn, nhân viên bảo vệ nghe sự an bài của tướng quân Leeds tách ra những người rối loạn ra khỏi đoàn người.

“Sếp, ở đâu cũng rất được hoan nghênh.” Lý Thiên Cách nhìn những người rối loạn nói.

Mộc Lỗi vì có người cha như Mộc Linh Hạo kiêu ngạo không thôi, gật đầu.

“Thầy là Chiến Thần, thần tượng của mọi người.” Âu Dương Ngạo kiêu ngạo trả lời.

“Đây là sự thật, cho dù vị trí bất đồng, nhưng thực lực của nguyên soái đại nhân bất kỳ ai cũng không thể phản đối, nhìn con tôi thì biết, đời tiếp theo của Nguyệt Cầu chúng tôi, ai…” Đây là bi ai, làm người Nguyệt Cầu lại sùng bái địch nhân, muốn dạy cho con trẻ, lại bị bắt bẻ giờ là thời đại hòa bình, con sùng bái Chiến Thần đại nhân thì có gì sai, nếu Chiến Thần đại nhân muốn chinh phục Nguyệt Cầu, con là người đầu tiên đầu hàng. Khi ông nghe câu trả lời của con, quả thật không biết phải làm sao, thế giới này nào có hòa bình, nhưng sự ngây thơ ấy khiến ông không nói nên lời. Rồi cũng lo lắng, đời tiếp theo của Nguyệt Cầu từ lâu bái phục dưới chân người khác, còn là kẻ địch, tiếp tục như vậy, Nguyệt Cầu sẽ ra sao, cho nên ông mới quyết định hoàn thành kế hoạch, gọi tỉnh thế nhân. Con của cha, cha hy vọng con có thể hiểu, Chiến Thần là cường đại, nhưng đó là kẻ địch.

“A, không nói nữa, bất quá trận chung kết lần này của nguyên soái đại nhân rất đặc sắc, khiến các Mechanic như chúng tôi thấy được mục tiêu, trạng thái Thần Chiến, bất quá Cấm Đoạn là ai? Mechanic mạnh như vậy sao không có tiếng tăm gì? Tôi còn riêng tra tư liệu Mechanic, nhưng không một ai là Cấm Đoạn.” Làm Mechanic ông bội phục Mộc Linh Hạo, đáng tiếc bọn họ là kẻ địch.

Mộc Lỗi và Âu Dương Ngạo định lực thiếu chút, nghe câu hỏi của tướng quân Leeds, đôi mắt liếc về phía Cảnh. Tướng quân Leeds dù sao trà trộn chính đàn nhiều năm, từ ánh mắt hai người đã nhìn ra gì. Lẽ nào, Cấm Đoạn là… Leeds tướng quân hoài nghi, nhưng bất luận phải hay không, hôm nay những người này đều không thể thoát được.

“Mời sang bên này, lễ duyệt binh sắp bắt đầu.” Tướng quân Leeds dẫn bọn họ tới đài quan sát, ở đó có mấy cái kính viễn vọng.

Lễ duyệt binh cử hành ở quảng trường trung ương, các loại vũ khí hoàn mỹ của Nguyệt Cầu đều lên sân khấu, Mecha, vũ khí nặng, từ động tác chỉnh tề của đội ngũ có thể thấy, đây là một bộ đội tinh anh.

“Tướng quân Leeds, chỉ là một lễ duyệt binh cỡ nhỏ, đã có vũ khí tiên tiến và bộ đội ưu tú như vậy, Nguyệt Cầu quả thật rất giỏi.” Âu Dương Trạch nhìn một hồi, tâng bốc nói.

“Đâu nào, so kém Liên Bang, lần này năng nguyên tinh khiến chúng tôi biết người Liên Bang mới giỏi, có thiên tài như Cảnh công tử, Liên Bang phát triển không thể đo lường.” Cho nên Nguyệt Cầu mới không cho phép thiên tài như vậy xuất hiện, chế tác năng nguyên tinh chỉ có Mộc Cảnh biết, thiết bị chuyển đổi năng nguyên cũng chỉ có một, không có được tư liệu, chỉ có thể cướp, đáng tiếc, thiết bị chuyển đổi năng nguyên được bảo vệ quá mức nghiêm mật, tất cả hành động đều là thất bại.

“Không sai, sự thiên tài của Cảnh cũng khiến chúng tôi kinh ngạc.” Âu Dương Trạch ca ngợi, gần nhất đối với Cảnh, anh đã rất vô lực, Cảnh khiến anh nguyên vẹn biết thế giới anh sống vô tri nhường nào, ai, bị Raphael đả kích, anh vẫn cho rằng mình rất thông minh.

“Anh ơi, có thể cho em xem không?” Một cô bé khả ái chừng sáu, bảy tuổi mặc váy đỏ, ôm gấu đồ chơi kéo áo Mộc Lỗi hỏi.

Mộc Lỗi đứng sau Âu Dương Ngạo, Âu Dương Ngạo đứng cạnh Mộc Linh Hạo đang nhìn kính viễn vọng. Mộc Lỗi nhìn cô bé, hỏi: “Cha mẹ em đâu?”

Cô bé chỉ mấy người bên ngoài nói, “Ở đó, cha mẹ không vào được, nhưng em muốn xem.”

Mộc Lỗi nhìn qua, cha mẹ bé đang tán gẫu với bạn bè, không phát hiện con mình đi lạc, bức tường người ngăn cản người lớn, nhưng không để ý khiến bé nhân cơ hội chạy vào.

“Qua đây, anh dẫn em xem.” Mộc Lỗi nắm tay cô bé, đẩy Âu Dương Ngạo đang chuyên tâm nhìn, cậu không dám quấy rầy cha. Âu Dương Ngạo quay đầu nhìn Mộc Lỗi, thấy cô bé Mộc Lỗi nắm, làm bạn tốt nhiều năm, cậu biết suy nghĩ của Mộc Lỗi, nhường chỗ.

“Tới đây.” Mộc Lỗi tốt bụng giúp cô bé chỉnh vị trí. Sau đó lùi lại.

“Cảm ơn anh.” Cô bé ngọt ngào nói cảm ơn, xoay người, gấu đồ chơi biến mất, một khẩu súng xuất hiện nhắm về phía Mộc Linh Hạo, kéo cò.

Thâm Uyên Chi Liêm