Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 42: PHÁ HUỶ

       

CHƯƠNG 42: PHÁ HUỶ

Máu, từng giọt chảy xuống, súng, rơi khỏi bàn tay, phát ra tiếng vang thanh thúy trên mặt đất tài liệu đặc thù, cô bé chưa kịp nổ súng, đã bị một bàn tay chọc thủng trái tim. Cô bé thấy một đôi mắt đen mang theo giễu cợt, tựa như thâm uyên, khiến người rơi vào tuyệt vọng.

Cảnh không tí thương hại rút bàn tay ra khỏi trong ***g ngực cô bé, hờ hững vẫy đi mấy giọt máu, cô bé mang theo đắc ý ngã về phía sau. Sắc mặt Mộc Lỗi trắng bệch, cậu không biết đứa trẻ nhìn như ngây thơ này là một thích khách, suýt nữa cha đã…

Trong nháy mắt, đỉnh tháp Crystal vang lên những tiếng thét, những người chú ý tới đoàn người Mộc Linh Hạo thấy rõ tất cả, bọn họ hoảng loạn, những kẻ như cha mẹ và bạn của cha mẹ cô bé cấp tốc rút vũ khí, càng thêm hoảng loạn.

Tướng quân Leeds lưu loát ra lệnh, thích khách bị đánh gục, nhân viên bảo vệ sơ tán, rất nhanh, đỉnh tháp chỉ còn lại đoàn người Mộc Linh Hạo, tướng quân Leeds và mấy thi thể.

“Xin lỗi, nguyên soái đại nhân, thật không ngờ sẽ xảy ra chuyện này.” Tướng quân Leeds không hề thành ý, “Sẽ không có lần sau, nguyên soái đại nhân, lần này mời các vị triệt để chết đi, tôi sẽ đồng hành cùng các vị.” Leeds lấy ra máy khống chế, những thích khách này, vốn không trông cậy vào chúng sẽ thành công, thành công thì tốt, thất bại cũng có thể chế tạo sự cố, sơ tán mọi người, tránh cho hại đến vô tội. Vũ khí chân chính đối phó Mộc Linh Hạo là máy khống chế trong tay ông, chỉ cần ấn xuống, thiết bị đặt trên đỉnh tháp sẽ nổ tung, tài liệu của tháp Crystal là gia cố, thiết bị nổ bình thường không có tác dụng, cho nên chuẩn bị là đặc thù, nhưng máy khống chế của thiết bị phải cách vị trí trăm mét ấn xuống, cũng tức là người khống chế phải ở đỉnh tháp biến mất cùng với mục tiêu.

Leeds không hề do dự ấn nút, oanh, tháp Crystal biến mất theo một tiếng này, người dưới tháp tận mắt chứng kiến đỉnh tháp bắn ra hoa lửa màu cam, đỉnh tháp Crystal khiến Nguyệt Cầu kiêu ngạo tràn ngập giữa khói đen mịt mù.

Xa xa, có vài người nhìn cột khói, trang nghiêm hành lễ.

Mộc Lỗi, Âu Dương Ngạo, Âu Dương Trạch, Lý Thiên Cách tiềm thức nhắm mắt lại khi tướng quân Leeds ấn nút, chờ đợi tử vong. Nhưng đợi một hồi, không có cảm giác gì, không có đau đớn, cả bị lửa đốt cũng không, ngoại trừ tiếng nổ ầm ầm, tất cả đều bình tĩnh, bọn họ mở mắt.

Cảnh giơ bàn tay dính máu cô bé, mở ra năm ngón, một vòng tròn màu lam trong suốt bảo vệ mọi người, không ai bị thương tổn.

Bọn họ không sao cả. “Oa.” Lý Thiên Cách ngạc nhiên kêu lên, khiến bọn họ lưu ý tới mình đang đứng giữa không trung. Đỉnh Tháp Crystal dưới chân đã biến mất, khói đen mịt mù dữ tợn tràn lan.

“Sao sẽ?” Tướng quân Leeds đã chuẩn bị hi sinh, không thể tin được, vì sao? Uy lực vụ nổ ông biết, bọn họ sao sẽ còn sống?

Cảnh buông tay, tới trước mặt tướng quân Leeds, bình thản hỏi: “Ông rất coi trọng Nguyệt Cầu?”

Leeds tướng quân hoàn toàn không thể lấy lại tinh thần.

Cảnh cũng không để ý, giơ bàn tay dính máu, một quả cầu nhỏ ánh hào quang màu trắng xuất hiện, “Thế thì ta sẽ hủy diệt nó.” Chết, rất đơn giản, nhưng nhìn thứ mình coi trọng biến mất từng tí một mới là thống khổ.

“Viêm Long.” Cảnh thì thầm, quang cầu màu trắng phân giải, hóa thành mấy đường sáng bắn xuống, trong quá trình này nó biến thành hình thái rồng, nơi đi qua tất cả đều khí hoá, biểu hiện ôn độ cao đến nhường nào.

Cự long màu trắng vọt tới mặt đất, mặt đất rất nhanh bị chia cắt, tháp Crystal và quảng trường trung ương biến mất theo công kích, bất luận là kiến trúc hay người, đều không thể phản kháng cứ thế hòa tan. Vị trí ban đầu của tháp Crystal, phạm vi hai km lấy nó làm trung tâm hóa thành lưu ly trắng, rất đẹp, còn đẹp hơn cả tài liệu của chính nó, nhưng cũng rất tàn khốc.

“Không.” Tướng quân Leeds kinh khủng quát. “Cậu, cậu sao có thể, ở đó có rất nhiều người vô tội.” Bất luận Cảnh vì sao sở hữu lực lượng này, nhưng y đang hủy diệt nơi ông yêu, tướng quân Leeds sao không sợ hãi? Cái gì trầm ổn, cái gì quyết tâm ở giờ khắc này đều biến mất.

Căn bản không để ý tới tiếng quát của tướng quân Leeds. Cảnh lại vươn tay, một hạt hào quang màu đen xuất hiện ở đầu ngón tay, y nhẹ nhàng xẹt qua không trung, nơi xẹt qua bị ánh sáng cùng màu tiêu diệt, tiếng mặt đất xé rách không ngừng, kiến trúc khổng lồ ầm ầm ngã xuống, chỉ còn hỗn độn.

“Dừng tay, dừng tay,” Tướng quân Leeds nhìn Cảnh thét chói tai, muốn nhào tới nhưng ở khi lại gần đã bị bức tường vô hình chặn đứng. Ông không ngừng nện vào, ý định ngăn Cảnh.

Một lần nữa, tay Cảnh lóe ra quả cầu nhỏ ánh hào quang màu bạc, hồ quang lấp lánh.

“Xin cậu, xin cậu, dừng tay.” Tướng quân Leeds thấy động tác của Cảnh, quỳ xuống nói, “Là chủ ý của tôi, là tôi muốn giết các vị, xin cậu hãy buông tha cho bọn họ, giết tôi, giết tôi đi.” Tướng quân Leeds nhận tội, chỉ cần có thể ngăn cản người này, ông có thể chết.

Cảnh thờ ơ, quăng ra quang cầu màu bạc, thả ra vạn đạo hồ quang, dưới lực lượng của nó lại một khu hóa thành phế tích.

“Ác ma, ác ma. Đồ ác ma.” Tướng quân Leeds không thể kiềm được mắng to. Người này có thể nào làm vậy, rất nhiều người vô tội. Người này căn bản không có nhân tính.

Khoé miệng Cảnh kéo độ cung khinh miệt, không để ý tiếng kêu gào của tướng quân Leeds, ác ma tính cái gì, đã sớm bị bọn họ giẫm dưới chân. Một lần nữa vươn tay.

“Cảnh, đủ rồi.” Mộc Linh Hạo nói, hắn không đồng tình người Nguyệt Cầu, Nguyệt Cầu hủy diệt hay không không liên quan tới hắn, chỉ là Cảnh của giờ khắc này cách xa hắn như vậy, giờ khắc này hắn rõ ràng được cái gì là chênh lệch. Hắn không thích cảm giác ấy, nó cho hắn biết hắn có lẽ sẽ không chiếm được người này.

“Anh ơi, đủ rồi.” Mộc Lỗi nghe cha nói, cũng lên tiếng, đáng sợ quá, giết chóc lãnh huyết như vậy, lực lượng như vậy. Người Nguyệt Cầu dù sao đại đa số là người thường, giết chóc như vậy rất tàn nhẫn.

Những người còn lại cũng tính mở miệng, lại ngưng nghẹn trong tầm mắt lạnh lẽo của Cảnh, đó không phải sát khí, là triệt để miệt thị, miệt thị của thượng vị giả đối với hạ vị giả, giai cấp không dung vi phạm, hồng câu không thể vượt qua, uy áp đông lại linh hồn.

“Raphael.” Cảnh gọi, cái bóng màu bạc xuất hiện.

“Chủ nhân.” Không nhìn thảm cảnh, Raphael ưu nhã.

“Dẫn bọn họ lên thuyền.” Cảnh ra lệnh, không ai có thể ngăn y.

Không chờ mọi người kịp phản ứng, bọn họ đã biến mất trước mặt Cảnh.

“Về phần ông, gọi chúng tới.” Cảnh nhìn tướng quân Leeds nói.

“Sẽ, bọn tao nhất định sẽ giết mày, đồ ác ma.” Tướng quân Leeds đã bị thù hận bao phủ, ông sẽ vận dụng tất cả lực lượng giết ác ma này, người này thật đáng sợ.

Cảnh, lẳng lặng đứng, tới đây đi, ta đang chờ.

en�U�Sk

=================

043 045

Thâm Uyên Chi Liêm