Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 43: TUYỆT VỌNG

       

CHƯƠNG 43: TUYỆT VỌNG

Trên tàu Edgar, bọn Mộc Linh Hạo bị cưỡng chế đưa về, không biết vì sao mình đột nhiên xuất hiện ở đây, linh hồn bọn họ vẫn đâu đó ngoài kia.

“Ta muốn qua đấy.” Mộc Linh Hạo nhìn Raphael nói.

“Xin lỗi, chủ nhân không cho phép các vị cản trở.” Raphael nói, “Cũng là để các vị biết chủ nhân cách các vị xa đến nhường nào.” Raphael rất có thâm ý nhìn Mộc Linh Hạo, chủ nhân không nhận ra, nhưng làm IS của chủ nhân, hắn vẫn báo cáo tình huống ở chung của chủ nhân và Mộc Linh Hạo cho Đế đại nhân, sao không nhận ra tâm tư và hành động của Mộc Linh Hạo, nếu không phải Đế đại nhân dặn hắn trước đừng nói cho chủ nhân, chủ nhân đã sớm biết.

“Có ý gì?” Mộc Linh Hạo nhìn ra thâm ý trong mắt Raphael.

“Chuyện bên cạnh chủ nhân, ta thấy rất rõ, ông cho rằng ta có ý gì?” Raphael đối chọi gay gắt, khinh thường nhìn Mộc Linh Hạo, “Nhìn đi, đây mới là lực lượng chân chính của chủ nhân. Ông phải hiểu chủ nhân cách ông xa đến nhường nào, có vài thứ là không thể vọng tưởng.”

Một màn hình cực lớn xuất hiện trước mặt bọn Mộc Linh Hạo.

Cảnh đứng trên phế thổ, tướng quân Leeds chật vật ghé bên, trước mặt Cảnh là từng bãi hài cốt, thi thể và biển máu, mà nguyên liệu của chúng đều là người Leeds gọi tới, đáng tiếc tất cả trận vong.

Y ngẩng đầu, lại tới một bộ đội Mecha. Liêm đao giống của Cấm Đoạn, cũng xuất hiện trên tay y. Giơ lên, y vẽ nhẹ về phía không trung, thân máy nở rộ ánh lửa, vô lực rơi xuống, chồng chất thành núi.

Thật là quá yếu, cũng quá không thú vị, những kẻ này yếu đến khiến y không có hăng hái gì cả.

“Triệt để hủy diệt đi.” Cảnh nỉ non.

Leeds đã đánh mất thần chí, nhìn đội ngũ mình khổ cực bồi dưỡng biến mất từng tí một, mảnh đất thân yêu dần bị phá huỷ, mà bọn họ đã vô lực ngăn cản. Muộn rồi, bọn họ trêu chọc quái vật không nên trêu chọc, lực lượng không thuộc về thế giới này. Nhưng biết đã quá muộn.

Thấy Leeds không tất yếu tồn tại nữa, Cảnh kết thúc sinh mệnh ông, đã mất đi thần trí, nhiều hơn thống khổ cũng không ý nghĩa gì, vì không có phản ứng. Kế y dạo bước như tản bộ. Tất cả những gì ngăn cản xuất hiện trước mặt. Bất luận là người hay vật, đều phải biến mất dưới liêm đao của Cảnh.

“Đây mới là tư thái chân chính của chủ nhân, Vô Xá Thâm Uyên Chi Liêm, liêm đao Tử Thần.” Chất giọng của Raphael mang theo sùng kính. Lực lượng cường đại, giết chóc hủy diệt, thâm uyên tuyệt vọng, đây mới là hình dạng chân chính của chủ nhân.

Mộc Linh Hạo nhìn sự lãnh khốc của Cảnh, siết chặt quyền, không phải sợ, là không cam lòng, đây là cảm giác không cam lòng ư. Vô lực cỡ nào. Một giọt máu tươi chảy xuống, người xung quanh chỉ lo nhìn Cảnh, không để ý tới, Raphael thì khác, hắn chữa trị. Hắn sẽ không để chủ nhân chịu tí phản phệ nào, vết thương lập tức khỏi, mà Mộc Linh Hạo tuyệt không để ý, hắn không dời mắt khỏi màn hình, tất cả của Cảnh hắn đều phải nhìn, hắn sẽ không bỏ qua nữa.

Mỗi bước đi là một bãi hài cốt, một bãi huyết vũ, thành Crystal đã triệt để hóa thành tòa thành chết. Cảnh ở biên giới của nó dùng liêm đao quét nhẹ mặt đất, cả thành phố này bị bóng tối thôn phệ, biến mất khỏi thế giới.

Liên Bang Ốc Lam nhận được thông báo của Lý Thiên Cách, đã sớm rời đi Nguyệt Cầu, lúc này người trên phi thuyền đều có thể thấy cả thành Crystal bị bao phủ dưới tấm màn đen. Trên Ốc Lam tinh, mọi người cũng thấy được Nguyệt Cầu đột nhiên xuất hiện một bóng đen. Chính phủ điều động kính viễn vọng vũ trụ, tìm rõ nguyên nhân, thiếu niên tay cầm liêm đao, bọn họ biết y, những tin tức gần nhất đều về y, trưởng tử Chiến Thần, thiên tài kỳ tích, lại không ngờ rằng chính y là người chôn vùi cả một thành phố. Những kẻ đánh tính toán nhỏ nhặt dưới đáy lòng bắt đầu sợ hãi, suýt chút nữa bọn họ trêu chọc quái vật này.

Cảnh không đi tiếp nữa, mà là bay về trước, lao ra khỏi vòng bảo vệ của Nguyệt Cầu, cứ thế không có bất luận phòng bị gì đứng giữa vũ trụ. Để người thấy được, đều không thể tin, con người, có thể bằng vào thân thể đứng giữa vũ trụ, đây quả thực là khiêu chiến thường thức của nhân loại.

Cảnh thu hồi liêm đao, nhìn Nguyệt Cầu, lại vươn tay, hào quang màu trắng xuất hiện, không phải là quả cầu nhỏ như lần trước, mà là một con rồng khổng lồ, nó đường hoàng thân thể dài ngoằng, quấn lấy Nguyệt Cầu.

Người trên phi thuyền, người trên Ốc Lam đều thấy được, cự long màu trắng tỏa ra hào quang rực rỡ, mang theo màu sắc thánh khiết, đưa tới hơi thở huỷ diệt. Nguyệt Cầu bị nó quấn lấy bắt đầu vỡ vụn, như một cái đĩa tầm thường vậy.

Bọn họ ngơ ngác, ánh trăng màu bạc vẫn soi sáng Ốc Lam đã vỡ vụn, ánh trăng ký thác hướng tới tốt đẹp của nhân loại từ trước khi Nguyệt Cầu độc lập, từ thời đại chưa khai hoá, đã bị hủy diệt. Bất luận cảm tình dành cho Nguyệt Cầu ra sao, giờ khắc này bọn họ đều không phản ứng, chỉ là ngơ ngác, đã quên đáp lại, bi thương không có, vui vẻ không có. Tận mắt chứng kiến một người hủy diệt cả một tinh cầu, bọn họ sợ hãi lực lượng ấy, con người, vô lực nhường nào. Tuyệt vọng, đây là cảm giác của thế giới, như rơi vào thâm uyên, vô lực giãy dụa.

Đây là tuyệt vọng Vô Xá Thâm Uyên Chi Liêm mang tới cho thế giới này.

Tuyệt vọng, cũng là cảm giác ở giờ khắc này của Mộc Linh Hạo, cái gọi là tự tin, cái gọi là kiên định đã hoàn toàn biến mất, hắn thật có thể bắt được người này ư? Lần đầu tiên hắn tuyệt vọng, nhìn cái bóng đứng giữa vũ trụ, chẳng lẽ ta chỉ có thể nhìn em rời khỏi sinh mệnh ta, sao hắn cam tâm chứ, nhưng, hắn làm gì được đây. Cảnh, ta yêu em nhường nào, lại không có cách gì bắt được em. Ai nói cho hắn biết làm sao mới có thể có được người hắn yêu?

“Ông muốn có được y.” Đột nhiên một chất giọng xuất hiện trong đầu Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo dù sao là cường giả, nháy mắt đã khôi phục từ tâm tính tuyệt vọng, bất động thanh sắc quan sát, xung quanh không có chủ nhân của nó.

“Không hổ là người mạnh nhất Ốc Lam, khôi phục nhanh như vậy.” Chất giọng lần thứ hai truyền tới, mang theo đùa giỡn “Đừng nói, trực tiếp trả lời trong đầu là được, ngươi muốn sở hữu lực lượng có được y?”

“Cậu có thể cho ta?” Mộc Linh Hạo không quan tâm kẻ này là ai, trực tiếp hỏi.

“Thông minh, không sai, ta có thể cho ông, nhưng, ông nguyện ý trả giá sao?” Chất giọng hỏi.

“Đương nhiên.” Mộc Linh Hạo trả lời rất minh xác, dưới tình huống tuyệt vọng có được hy vọng, hắn sao sẽ cự tuyệt, vì Cảnh, hắn có thể trả giá tất cả.

“Vậy, gặp mặt đi.” Cảm nhận được sự kiên định và quyết tâm của Mộc Linh Hạo, chất giọng nói vậy, kế Mộc Linh Hạo biến mất trong phi thuyền.

Raphael kinh ngạc phát hiện Mộc Linh Hạo biến mất, muốn vươn tay ngăn cản, đã muộn rồi, sao sẽ chứ, biến mất trước mặt hắn, Mộc Linh Hạo tuyệt đối không có lực lượng này.

Thâm Uyên Chi Liêm