Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 45: TRAO ĐỔI

       

CHƯƠNG 45: TRAO ĐỔI

Tàu Edgar, thu viên diễm lệ bị hào quang bạc bao phủ, cánh hoa thu xán lạn nhảy múa giữa hồ quang. Cảnh đầu tiên chạy tới, thấy cảnh này, cảm nhận, lực lượng lôi thuộc tính, mà chủ nhân của nó dĩ nhiên là Mộc Linh Hạo, người đàn ông chói mắt kia là vì vậy mà dẫn hắn đi? Vì sao cho Mộc Linh Hạo lực lượng? Lực lượng tuyệt đối không thua kém gì y.

Giữa hào quang Mộc Linh Hạo mang theo uy thế tuyệt đối trở về, mở mắt ra thấy được là người đầy lòng nhung nhớ, thu liễm bản thân, hắn rớt xuống trước mặt Cảnh. Vươn tay ôm y vào lòng, vô tận tưởng niệm và tình ý, “Ta rất nhớ con, Cảnh.” Rất nhiều lời, rất nhiều ái ý, nhưng khi thấy người này chỉ hóa thành một câu, đã lâu lắm, Cảnh, trên con đường truy tìm lực lượng thật là đã lâu lắm, tịch mịch cô độc, còn có dài dòng tưởng niệm suýt nữa dằn vặt ta phát điên, may mắn trước khi ta điên cuồng, ta rốt cục đuổi kịp em, tất cả đều đáng giá.

Không thể hiểu được ngôn ngữ và động tác đột nhiên của Mộc Linh Hạo. Cảnh thoát khỏi vòng tay hắn, đánh giá, thật không ngờ người đàn ông này dĩ nhiên có thể ôm lấy y trước khi y kịp phản ứng, hắn này đã mạnh lên, lực lượng đủ để sóng vai với y, là người đàn ông chói mắt kia ư, thật là lợi hại, Đế, ngươi quen người như vậy, hắn đối với ngươi có mục đích gì, lấy sự thông minh của ngươi hẳn đã biết, ta cũng không cần lo lắng. Nhưng hắn vì sao khiến Mộc Linh Hạo mạnh lên?

“Chủ nhân, Đế đại nhân tìm ngài.” Raphael xuất hiện trước mặt bọn họ, nói với Cảnh. Rồi nhìn Mộc Linh Hạo nhíu mày, Mộc Linh Hạo thay đổi, khí tràng cường liệt như vậy, ngắn ngủi vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

“Tiếp.” Cảnh nhàn nhạt đáp, để nghi hoặc sang bên, Đế sẽ cho y biết.

Hình ảnh của Đế xuất hiện, thấy Mộc Linh Hạo bên cạnh Cảnh, lực lượng mạnh mẽ xuyên qua hư không truyền tới, trong mắt Đế lướt qua cái gì.

“Cảnh, để ta nói chuyện riêng với Mộc Linh Hạo.” Đế nói, không dung cự tuyệt.

Cảnh gật đầu, dẫn Raphael ra thu viên, về phần nói gì, y không hiếu kỳ. Hẳn là liên quan tới người đàn ông kia.

“Đây là lần đầu chúng ta gặp nhau. Nể mặt Cảnh, ta hẳn gọi một tiếng bá phụ.” Đế ưu nhã chào hỏi.

“Không cần. Cậu có thể trực tiếp gọi tên ta.” Đây là người khiến Cảnh nhận đồng, xác thực là rất xuất sắc, hắn phải thừa nhận thanh niên trước mắt đủ để Cảnh tâm phục khẩu phục, không phải vì khí thế và lực lượng, mà là vì đôi mắt không thèm đoái hoài, không chịu ước thúc, vô pháp vô thiên, tuyệt đối tự do, gọi người ước ao kia.

“Vậy ta hỏi thẳng, Mộc Linh Hạo tiên sinh yêu Cảnh.” Vấn đề của Đế chỉ thẳng hạch tâm.

“Phải.” Hắn biểu hiện rất rõ ư, vì sao bọn họ đều biết, mà người bên cạnh hắn không hề cảm giác, là không dám nghĩ, sẽ có người nghịch luân yêu con ruột mình.

“Cả hai là cha con.” Đế đưa ra vấn đề lớn nhất trong mắt thế nhân.

“Ta không quan tâm, cậu sẽ quan tâm ư? Cảnh sẽ quan tâm ư?” Mộc Linh Hạo hỏi ngược, thanh niên này tuyệt đối không vì vậy mà quan tâm, đôi mắt như vậy sao có thể quan niệm thế tục, Cảnh ở chung với y lại thế nào quan tâm. Cha con căn bản không phải vấn đề.

“Cảnh không yêu ông.” Đế một lần nữa đưa ra vấn đề hiện thực.

“Ta biết. Ta sẽ khiến Cảnh yêu ta, y là thuộc về ta.” Chất giọng và đôi mắt Mộc Linh Hạo là tình thế bắt buộc.

“Ta bảo Raphael ghi lại tình huống ở chung gần nhất giữa hai người.” Lời của Đế khiến Mộc Linh Hạo nhướng mày, thì ra bên cạnh bọn họ có một con ruồi kiêm chức nội gian lớn vậy. “Ta không hoài nghi cảm tình ông dành cho Cảnh, ta đang lo lắng có nên giao y cho ông không, đừng giận, ông phải biết, ở trong lòng Cảnh chúng ta tuyệt đối quan trọng hơn ông, vốn dĩ ta tính nếu ông không hợp cách ta sẽ để ông an ổn sống hết trăm năm, trả lại sự tự do cho Cảnh, nhưng ta không ngờ Tôn Hoàng đã khiến ông đạt được trình độ vĩnh hằng. Vậy nên ta trịnh trọng hỏi ông, ông sẽ làm Cảnh hạnh phúc sao?” Đế nghiêm túc, khí thế hắc ám xuyên qua VI có thể cảm giác được.

“Y là tình yêu duy nhất của ta.” Mộc Linh Hạo trịnh trọng đáp lại, không quan tâm khí thế áp bách của Đế. Lời Đế khiến hắn bất mãn, nhưng không thể phản bác, xác thực hiện tại trong lòng Cảnh đồng bạn của y quan trọng hơn hắn, hắn cũng biết, bất luận mình vun đắp trồng trọt ra sao ở trong lòng Cảnh, đồng bạn thủy chung chiếm lấy một góc quan trọng nhất, không ai có thể thay đổi, hắn bắt đầu rõ tâm tình của Tôn Hoàng, sớm giao những kẻ chướng mắt rồi lại không thể giết này cho người khác, để người khác quan tâm, đừng để bọn họ chiếm lấy góc lòng của người yêu dấu.

“Trên ngực của ông có một ấn ký màu đỏ phải không?” Đế đột nhiên hỏi.

“Phải.” Xuất hiện ở ngày Cảnh té xỉu, hắn nhớ rất rõ, cũng là ngày đó hắn phát hiện cảm tình của mình, vạn kiếp bất phục.

“Cho ta xem.”

Không hỏi lý do, Mộc Linh Hạo kéo áo xuống, để Đế thấy được ấn ký kia.

“Đối tinh duy nhất sao?” Đế nỉ non. “Ông có biết hàm nghĩa ấn ký này?”

“Không biết.” Hắn biết nó liên quan tới Cảnh, nhưng có ý gì hắn xác thực không biết, tin tức Tôn Hoàng cho hắn không có mấy thứ này.

“Hoa văn kia là văn tự xa xưa nhất thần thánh nhất viết ra tên Cảnh, là chứng minh trái tim của ông hoàn toàn thuộc về Cảnh.” Văn tự này là Tôn Hoàng nói cho y biết, đây là văn tự đã biến mất, thế nên bác học như bọn họ cũng chưa từng thấy.

Lời của Đế khiến Mộc Linh Hạo không khỏi đè lại ngực, đây là tên Cảnh.

“Ông là đối tinh của Cảnh.” Đế kể sự tồn tại của đối tinh cho Mộc Linh Hạo nghe. “Bất quá, Cảnh có thể yêu ông không, phải xem ông.”

Mộc Linh Hạo nghe về đối tinh, bàn tay đặt trên ngực siết chặt, đáy lòng nổi lên là cuồng hỉ, hắn là đối tinh của Cảnh, đối tinh duy nhất, chỉ cần trên ngực Cảnh xuất hiện tên hắn, vậy Cảnh sẽ vĩnh viễn ở bên hắn. Nụ cười ngây ngô khó được nở rộ trên mặt Mộc Linh Hạo.

“Đáng tiếc, Cảnh, không tín nhiệm ông, càng không cho ông tới gần.” Đế ứa mắt biểu tình mừng rỡ của Mộc Linh Hạo, làm khán giả quan sát tình huống gần nhất bọn họ ở chung, Đế rất hiểu Mộc Linh Hạo, muốn cướp đi đồng bạn của y, nằm mơ. Một chậu nước lạnh dội lên đầu hắn. Thành công đánh nát biểu tình khó được trong khó được. Mộc Linh Hạo khôi phục lạnh lùng.

“Cho nên, ta sẽ giúp ông, làm trao đổi, chuyện về đối tinh trước khi Cảnh đáp lại ông không thể nói cho y biết.” Lấy cá tính nghiêm túc của Cảnh, nếu nói cho y, Cảnh chắc chắn sẽ bị Mộc Linh Hạo lừa đến đầu khớp xương cũng không còn, nhìn gần nhất bọn họ ở chung thì biết, đó chỉ là dưới tình huống nhiệm vụ thiếp thân bảo vệ. Giờ cứ để người đàn ông này đắc ý đi, Cảnh không dễ tới tay như vậy. Cho dù để ông tiếp cận, cũng đừng mong có được, vì người của Vô Xá không hiểu yêu.

“Được.” Mộc Linh Hạo đáp ứng, bất kể thế nào, Cảnh sẽ là của hắn, giờ có thể tới gần Cảnh là chính yếu.

3n$

=================

046 048

Thâm Uyên Chi Liêm