Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 47: NHIỆM VỤ

       

CHƯƠNG 47: NHIỆM VỤ

“Cảnh, chúng ta chơi một trò chơi đi?” Mộc Linh Hạo cười nói với Cảnh.

Cảnh nhìn người cười đến giảo hoạt trước mắt. Trò chơi?

“Con có muốn tự tay thay đổi thế giới?” Mộc Linh Hạo nghĩ ra một kế hoạch.

Thay đổi thế giới? Thú vị lắm sao? “Ta thay đổi rất nhiều thế giới.” Cảnh nói vậy.

“Hả.” Mộc Linh Hạo nghi hoặc, lấy hiểu biết hắn dành cho Cảnh, Cảnh sẽ không làm ra việc này, vậy là người khác của Vô Xá, hắn đã gặp Đế, cũng không giống, bọn họ thoạt nhìn rất tùy tính, không giống người sẽ làm ra chuyện phiền phức này, Mộc Linh Hạo thuận miệng hỏi, “Thay đổi thế nào?”

“Hữu dụng cướp đi, vô dụng hủy diệt.” Cảnh nói như hái hoa dại ven đường, đơn giản dễ dàng, nhưng phía sau đó là vô tận huyết lệ, huyết lệ của người khác, thống khổ kêu rên, thắng chỉ có Vô Xá.

“Không phải thay đổi này.” Mộc Linh Hạo vô lực, thì ra Vô Xá, như cường đạo vậy, tuy rằng thực lực mạnh mẽ, không kiêng nể gì, nhưng đối tương lai không có dự định cụ thể, được ngày nào hay ngày nấy.

Cảnh nghi hoặc nhìn Mộc Linh Hạo, còn có thể thế nào.

“Làm nhiệm vụ hợp tác đầu tiên, chúng ta cùng thay đổi Liên Bang đi, sẽ rất thú vị.” Mộc Linh Hạo hăng hái bừng bừng nói.

“Nhiệm vụ sao? Cha chờ chút, ta hỏi Đế.” Nghe được nhiệm vụ, Cảnh lập tức nghĩ tới Đế, nhiệm vụ của Vô Xá phải được Đế đồng ý. Điều này khiến Mộc Linh Hạo đố kị, rồi lại không thể biểu hiện, hắn bây giờ vẫn so kém những người khác, Tôn Hoàng, cậu xác thực thông minh, biết đẩy bọn họ đi, ta cũng hy vọng cậu quản được người yêu nhà mình, đừng khiêng đến người yêu nhà ta nữa.

Nhận được tin của Cảnh, nghe Mộc Linh Hạo nói muốn thay đổi thế giới, Đế hỏi: “Ông muốn thay đổi thế nào, ngoại trừ hủy diệt cướp đoạt.”

“Vị diện trước đây các cậu chinh phục, đều hủy diệt bỏ qua?” Mộc Linh Hạo hỏi. Lấy hắn làm tiêu chuẩn, thực lực của bọn họ muốn chinh phục vị diện là rất dễ dàng. Từ lời của Cảnh hắn cũng nghe ra, Vô Xá hủy diệt rất nhiều vị diện.

Cả hai gật đầu, đồ đã cướp xong rồi, lưu lại làm chi, không bằng hủy diệt, thuận tiện luyện chiêu mới.

“Các cậu không nghĩ tới quản lý, duy trì liên tục tuần hoàn lợi dụng?” Mộc Linh Hạo lại hỏi, đầu đau quá.

“Chúng ta không cần.” Cảnh trả lời, cướp lấy hữu dụng với mình, cầm đi thấy hứng thú, không nhiều công dụng giao cho Clovis tìm người trao đổi.

“Chúng ta không sở trường quản lý.” Đế ưu nhã đáp, bọn họ không có kiên trì làm chuyện này, cho dù ngày sau bọn họ cường đại, có chỗ an cư, có người hầu, vẫn cự tuyệt dừng lại. Bọn họ không tin người khác, ngoại trừ đồng bạn, phản bội là tồn tại.

“Được rồi, cái gọi là thay đổi của ta, là nắm giữ vị diện, không riêng gì nắm giữ pháp tắc, mà là tất cả, người, tài nguyên, đều triệt để nắm giữ, nghiền ép giá trị có thể lợi dụng…” Mộc Linh Hạo liệt kê chi tiết.

“Người, không thể tin, ông có nắm chắc bọn họ sẽ không phản bội.” Đế hỏi. Người hầu của bọn họ không phải người máy Cảnh chế tạo, vì Clovis kiên quyết không nhận những thứ không mỹ cảm, nói thật người máy xác thực đáng tin cậy, lại rất buồn, bọn họ tìm vài kẻ ký khế ước, nhưng sinh vật như người, cho dù có ký, cũng sẽ tự tìm đường chết. Bất quá, không như vậy, không phải sẽ nhàm chán. Người là cần vậy mới có thú.

“Không thể, nhưng ta có thể triệt để nắm giữ bọn họ, đừng quên, ta làm nguyên soái không ít năm,

đối với việc này, ta rất rành.” Mộc Linh Hạo đáp, hắn hình như đã hiểu, không phải người của Vô Xá không biết, mà là bọn họ căn bản không thể tín nhiệm người khác, cảm giác bài xích cường liệt như vậy, bọn họ rốt cuộc đã trải qua gì, mới có thể không tin tất cả.

“Cảnh, cha ngươi là một nhân tài không sai.” Đế nói, nghe Mộc Linh Hạo nói vậy, Vô Xá ra vẻ lãng phí không ít tài nguyên, bất quá ai bảo bọn họ không nghĩ tới, thế giới của y là mạt nhật, căn bản không cần quản lý, cho dù có cũng vô dụng, đổ nát như vậy, đã không tìm được gì Clovis tuy sinh ra ở thế gia, có chút năng lực quản lý tài sản, nhưng ánh mắt không thể so với Mộc Linh Hạo, bị giới hạn ở thế giới của mình, ngày sau cũng không đi nghiên cứu, vì đối với Vô Xá Clovis làm vậy là đủ rồi Khiêm thì miễn bàn, cũng bị nguyên điểm ảnh hưởng, không có tri thức về mặt này. Về phần Cảnh, căn bản không nghĩ tới. “Đã vậy, Mộc Linh Hạo, ông làm ra thành quả cho chúng ta xem, Cảnh, ngươi hiệp trợ Mộc Linh Hạo hoàn thành nhiệm vụ, đây xem như là nhiệm vụ hợp tác đầu tiên của các ngươi.” Có lẽ Vô Xá có thể đi một con đường khác, năm tháng sau này sẽ rất thú vị. Này có phải là từ hắc chuyển bạch trước đây từng thấy trong tư liệu ở Ma Phương?

“Được.” Cảnh đáp ứng. Hình ảnh của Đế biến mất.

Nghe câu trả lời của Cảnh, Mộc Linh Hạo cười thầm, tính cách của Cảnh không biết chủ động, lấy nhiệm vụ làm lý do, cơ hội tiếp cận sẽ ngày một nhiều, hắn là lấy nhiệm vụ lần này làm quá trình theo đuổi tình yêu. Tính tình Cảnh, không có việc gì có thể trầm mặc thật lâu, nếu không phải những chuyện gần nhất, hắn khẳng định không chú ý tới Cảnh, càng miễn bàn yêu, dù sao hắn trước đây bị thế tục ảnh hưởng khi nào thì chú ý tới người không có giá trị lợi dụng, giờ ngẫm lại quả thật tự đại. Đối với Cảnh, nhất định phải tìm thật nhiều việc, bằng không, y sẽ vẫn trầm mặc, mà hắn cũng không có cơ hội đánh vào trái tim y.

“Cha cần gì, có thể nói cho ta biết.” Cảnh nói, nếu là nhiệm vụ, y sẽ ngoan ngoãn phối hợp.

“Có gì cần ta sẽ nói, quá trình thay đổi con phải đứng bên ta.” Đã không có nhiệm vụ thiếp thân bảo vệ, ta còn có cách khác, Mộc Linh Hạo tính toán, có thực lực làm chỗ dựa, đối với Cảnh, hắn càng không bỏ qua, hắn sẽ thiết hạ bẩy rập để Cảnh rơi xuống.

Trên con đường truy tìm lực lượng, tính cách Mộc Linh Hạo so với trước đây càng thêm càn rỡ, hắn đã nhận rõ thứ mình muốn, hơn nữa không có gì có thể ngăn cản, như bọn Cảnh nói vậy, kẻ ngăn cản, giết không tha, hắn không quan tâm, Cảnh càng không hề quan tâm.

“Được.” Trong lúc làm hiệm vụ ở bên đồng bạn là rất bình thường, hơn nữa giờ y đã không có gì cần giấu Mộc Linh Hạo.

“Vậy, chúng ta ra ngoài trước.” Mộc Linh Hạo nắm tay Cảnh.

Cảnh không cự tuyệt, tuy không rõ Mộc Linh Hạo vì sao nắm lấy tay y, nhưng người này là đồng bạn, cho nên, làm gì cũng không quan trọng.

Mà Mộc Linh Hạo thấy Cảnh không phản kháng, lộ ra ý cười ôn nhu nịch chết người nhìn Cảnh.

Cảnh nghi hoặc nhìn nụ cười của Mộc Linh Hạo, Mộc Linh Hạo từng cười như vậy sao, quả nhiên y trước đây lý giải hắn quá ít, làm đồng bạn, vậy là không được, thừa dịp nhiệm vụ này, phải hiểu rõ hắn hơn. Cảnh đặt ra mục tiêu cho mình.

Thâm Uyên Chi Liêm