Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 48.1: BIỆN PHÁP

       

CHƯƠNG 48.1: BIỆN PHÁP

Mộc Linh Hạo nắm tay Cảnh, xuất hiện trước mặt bọn Âu Dương Trạch.

“S, sếp,” Nhìn Mộc Linh Hạo nắm lấy tay Cảnh, Lý Thiên Cách có chút lắp bắp, mắt anh bị viễn thị sao, sếp sẽ nắm lấy tay người khác, hơn nữa đối tượng là Cảnh vừa đại phát thần uy hủy diệt Nguyệt Cầu.

Nhìn bọn họ, Mộc Lỗi ảm đạm, nhưng cậu có thể tranh gì, anh cậu mạnh đến vượt qua tưởng tượng, cậu tranh không được, may mắn, cậu còn một vị bạn tốt,

thấy Ngạo an ủi nhìn mình, Mộc Lỗi rất nhanh tỉnh lại, cậu đã rất thoả mãn. Cha, con cũng sẽ học anh con, thoát khỏi bóng ma của cha.

“Sếp Linh.” Âu Dương Trạch nhìn bọn họ, nhạy cảm nhận ra giữa bọn họ có gì đã khác. Trước đây Cảnh tuyệt đối không để Mộc Linh Hạo tiếp cận như vậy.

“Về Ốc Lam.” Mộc Linh Hạo không nhiều lời, trực tiếp ra lệnh, “Edgar, xuất phát.”

“Dạ, Mộc Linh Hạo đại nhân.” Edgar chủ động đáp lại, quyền hạn của Mộc Linh Hạo đã mở, hắn có tư cách ra lệnh.

Ôi chao, lúc nào IS này nghe lệnh sếp, vừa nãy bọn họ năn nỉ đã lâu, Edgar cũng không để ý, sao giờ sếp nói đã nghe, hơn nữa xưng hô trước đây hình như là cha của chủ nhân, giờ trực tiếp thành đại nhân. Lý Thiên Cách cẩn thận nhìn Mộc Linh Hạo, rồi trao đổi một ánh mắt với Âu Dương Trạch. Sếp, khác hẳn, nói thế nào đây, khí thế nội liễm, ngày càng suy đoán không ra. Chốc lát vừa nãy, xảy ra chuyện gì?

“Tinh lộ đã mở.” Giọng rét lạnh của Edgar làm mọi người lo lắng, lẽ nào bọn họ phải thử lại cảm giác khó chịu ấy. Thấy cả hai vào phòng chỉ huy, bọn họ đuổi theo, thấy ghế thì vội ngồi, làm tốt tâm lý xây dựng, ừ, lần này sẽ không quá thảm.

“Đã vào tinh lộ, tốc độ cấp hai.”

Ây da, không phải bước nhảy. Ngoài cửa sổ mạn tàu, không phải vũ trụ màu đen, mà là lưu quang bảy sắc.

“Đẹp quá.” Mộc Lỗi nhịn không được ca ngợi.

“Ừ.” Âu Dương Ngạo tán thành.

“Đây là gì?” Âu Dương Trạch hỏi. Tuyệt đẹp như vậy, bọn họ còn ở vũ trụ sao?

“Tinh lộ.” Đối với câu hỏi của Âu Dương Trạch, cho ra đáp án là Mộc Linh Hạo, “Về đến Liên Bang, ta sẽ giao tư liệu cho cậu, sau này phi thuyền của chúng ta đều đi tinh lộ.”

“Cái gì?” Âu Dương Trạch kinh ngạc nhìn Mộc Linh Hạo.

“Thế giới này, tương lai do ta chi phối, nó thuộc về ta và Cảnh.” Mộc Linh Hạo khí phách nói.

“Là Vô Xá.” Cảnh nhìn Mộc Linh Hạo sửa đúng.

“Rồi, là Vô Xá.” Mộc Linh Hạo có chút không cam lòng, lại là Vô Xá.

Nghe bọn họ nói, Lý Thiên Cách và Âu Dương Trạch càng xác định giữa bọn họ nhất định có gì gạt mọi người. Hơn nữa, lấy tính tình sếp dĩ nhiên thỏa hiệp thoái nhượng, còn có sếp vẫn nắm tay Cảnh.

“Đã tới nơi.” Giọng rét lạnh của Edgar vang lên, con đường bảy sắc biến mất, ngoài cửa sổ mạn tàu là Ốc Lam, không cảng gần ngay trước mắt, bất quá phi thuyền đỗ lại rất nhiều.

Bọn họ càng xác nhận, lần trước Cảnh cố ý chỉnh bọn họ, đường lần này bình ổn hơn lần trước nhiều, nhưng lần này, không ai dám mở miệng trách cứ. Dưới lực lượng tuyệt đối của Cảnh, mầm móng sợ hãi đã gieo.

“Edgar, liên hệ không cảng.” Mộc Linh Hạo ra lệnh.

“Dạ.” Hình ảnh phòng tổng khống chế của không cảng lập tức xuất hiện trước mặt Mộc Linh Hạo.

“Nguyên soái đại nhân.” Khi người phụ trách thấy chiếc phi thuyền màu bạc xinh đẹp chỉ biết nguyên soái đại nhân đã về, trải qua thời gian này thành Saphir còn có nhân viên công tác Liên Bang ở Nguyệt Cầu giới thiệu, mọi người đều biết chiếc phi thuyền này thuộc về trưởng tử Chiến Thần, thiên tài kỳ tích Mộc Cảnh. Làm người phụ trách không cảng Liên Bang, hắn biết rõ chuyện vị thiên tài kia làm với Nguyệt Cầu. Tầm mắt vô thức liếc một cái, trời ạ, y ngồi cạnh nguyên soái, thân thể không tự chủ được run rẩy.

“Thanh lý không cảng.” Thấy sự sợ hãi của người phụ trách, Mộc Linh Hạo thờ ơ trực tiếp ra lệnh.

“Xin lỗi, nguyên soái đại nhân, giờ không thể thanh lý.” Người phụ trách khắc chế sợ hãi trả lời, có thể ngồi vào vị trí này, năng lực tuyệt đối không kém.

“Nguyên nhân?”

“Dạ, tất cả thiết bị không thể sử dụng, nếu nguyên soái đại nhân không chủ động liên hệ, chúng tôi sẽ phải dùng đèn tín hiệu thông báo. Giờ các phi thuyền đều là vậy, vì an toàn, chúng tôi để phi thuyền năng nguyên sắp hao hết cặp cảng.

Còn có, không thể đánh điện với Liên Bang.” Người phụ trách lưu loát nói.

“Edgar, kết nối phòng tổng khống chế Liên Bang.” Đóng lại thông tin, Mộc Linh Hạo ra lệnh.

Hình ảnh phòng tổng khống chế Liên Bang xuất hiện.

“Nguyên soái đại nhân.” Thấy hình ảnh thông tinh xuất hiện, người phụ trách phòng chỉ huy mặt đất đứng dậy hành lễ.

“Chuyện ta đã biết, nguyên nhân?” Người này là thủ hạ của Mộc Linh Hạo, hắn trực tiếp hỏi.

Cẩn thận nhìn Cảnh ngồi cạnh nguyên soái, người phụ trách run lên, anh ở hội nghị lần trước đã gặp Cảnh, lúc ấy chỉ cho rằng là một thiếu niên tịch mịch gọi người đau lòng, mãi đến tận khi chứng kiên y hời hợt hủy diệt Nguyệt Cầu, anh mới biết thiếu niên tịch mịch kia kinh khủng nhường nào, khiến người sợ hãi.

“Dạ, nguyên nhân sự cố, đại thể phân tích ra,” Người phụ trách mặt đất cẩn thận suy nghĩ câu từ, đừng chọc tới quái vật kia, “Là vì Nguyệt Cầu.”

Chờ người phụ trách mặt đất nói xong, mọi người hiểu, trọng lực, từ lực của Nguyệt Cầu và Ốc Lam cùng một nhịp thở, lần này Nguyệt Cầu hủy diệt khiến Ốc Lam rối loạn, làm không tốt, Ốc Lam cũng sẽ hủy diệt.

“Cảnh, có thể sửa lại Nguyệt Cầu sao?” Mộc Linh Hạo hỏi, lấy năng lực của Cảnh rất đơn giản. Hắn

bắt đầu rõ người của Vô Xá tuỳ ý làm bậy cỡ nào, bọn họ căn bản bất kể hậu quả, vị diện bị bọn họ hủy diệt lưu lại cũng không có tác dụng gì.

“Không. Thứ ta hủy diệt, không có cơ hội sống lại.” Đây là nguyên tắc.

Mọi người nghe vậy, đều căm tức, rồi lập tức thu hồi, sợ nha.

“Phương án khác thì sao?” Cảnh rất kiên quyết, phương án này không thể thực hiện.

“Thứ nhất, thay đổi pháp tắc.” Cảnh rất bình thản.

“Thứ hai?” Có thứ nhất sẽ có thứ hai, hiện tại pháp tắc của vị diện này bị Cảnh và hắn nắm giữ, muốn thay đổi rất đơn giản, nhưng hắn muốn nghe phương án khác, tranh thủ lợi ích tối đa hoá.

Những người khác cũng nghe, xem ra có rất nhiều phương án để giải quyết. Bất quá, pháp tắc là gì?

“Thứ hai, tái tạo một Nguyệt Cầu.” Cảnh bình tĩnh phun ra đáp án kinh người. Nguyệt Cầu có thể tạo?

“Cần bao lâu?” Mộc Linh Hạo hỏi, thời gian lâu lắm, Ốc Lam nếu chờ không được, cũng vô dụng.

“Có sẵn.” Câu trả lời của Cảnh lại khiến người kinh khủng, Nguyệt Cầu có sẵn.

“Hửm, cụ thể.” Một lần nữa kinh ngạc về sự thiên tài ở mặt khoa học kỹ thuật của Cảnh, có gì là y không thể chế tạo?

“Raphael.” Y không muốn giải thích.

Mộc Linh Hạo bất đắc dĩ nhìn Raphael xuất hiện.

“Dạ, chủ nhân.” Raphael trước hành lễ với chủ nhân, sau đó cung kính nói với Mộc Linh Hạo, “Mộc Linh Hạo đại nhân, chủ nhân từng chế tạo ra vệ tinh vũ khí, Oresia, nó hoàn toàn có thể thay thế công năng của Nguyệt Cầu.”

“Oresia? Vệ tinh vũ khí?” Những người khác kinh hô.

“Công năng?” Mộc Linh Hạo hỏi trực tiếp.

“Sở hữu năng lực di động, có thể tuỳ ý xuyên qua không gian Mộc Linh Hạo đại nhân đã thấy không gian trên tàu Edgar đi, Oresia có không gian sinh thái hoàn hảo, là sinh thái hoàn mỹ mô phỏng tinh cầu có sự sống.” Raphael kể ra công năng của Oresia.

Mà những người khác chỉ biết ngây ngốc nghe, không gian trên tàu Edgar bọn họ đã thấy, rất đẹp, đây là phiên bản giản dị, vậy hoàn mỹ là thế nào? Bọn họ không thể tưởng tượng được. Nghe tiếp bài giới thiệu của Raphael, “Còn có vũ khí chôn vùi tinh cầu, đủ để khiến tinh hệ này hóa thành hư ảo thiết bị lỗ đen cũng có, đủ để thôn phệ hà hệ…” Raphael liệt kê từng cái một.

Nghe từ kinh ngạc chậm rãi biến thành chết lặng, đống vũ khí này một cái kinh khủng hơn một cái, thế giới này quả thật rất nguy hiểm.

“Được rồi.” Mộc Linh Hạo cắt đứt, hắn đã biết vệ tinh vũ khí Oresia đủ để uy hiếp cả Liên Bang.

“Cảnh, ta muốn sử dụng Oresia.” Mộc Linh Hạo nói, “Hữu dụng với nhiệm vụ.”

“Được.” Một vệ tinh vũ khí mà thôi, không có gì đáng để ý.

Cứ vậy tặng người, đó là cả một vệ tinh vũ khí nha.

“Raphael, đánh thức chủ não Oresia.”

“Dạ, chủ nhân.”

“Cha,” Cảnh gọi.

“Chuyện gì?” Chất giọng ôn nhu của Mộc Linh Hạo khiến người quen rùng mình, đây là Mộc Linh Hạo, hắn sẽ có giọng ôn nhu như vậy sao.

“Ta sẽ thăng cấp Oresia thành IS phụ tá của cha, như Raphael vậy, cha thấy thế nào?” Cảnh hỏi, đối với đồng bạn y không keo kiệt.

“Raphael không thể chiếu cố ta?” Giữa hắn và Cảnh đã có một Raphael, thêm một người nữa, không thèm.

“Có thể, nhưng mỗi người của Vô Xá đều có, nên…”

“Raphael là được, ta không cần.” Mộc Linh Hạo cự tuyệt, hắn tin Tôn Hoàng cũng tuyệt đối không cần, cho dù là IS, nhưng không thời không khắc đứng cạnh người yêu ấu, rõ mồn một tình huống của người ấy, có thể nào chịu được, để bọn họ hầu hạ thêm một người, xem có thể giảm thiểu cơ hội xuất hiện cạnh người yêu ấu không, người của hắn do chính hắn chiếu cố.

“Được rồi.” Đồng bạn không cần, Cảnh cũng không miễn cưỡng, thân là một trong số những IS ưu tú nhất, Raphael tuyệt đối có thể chiếu cố hai người, Ma Phương không phải chiếu cố nhiều người như vậy sao, Raphael ưu tú hơn cả Ma Phương.

“Chủ nhân.” Khi bọn họ nói chuyện xong, một cái bóng tuyệt đẹp xuất hiện, mái tóc màu lam nhạt, đôi mắt cùng màu, ngũ quan tinh xảo, chất giọng ôn nhu, tham dự thiết kế Clovis tặng cho nàng thân tư và mỹ đức của nữ tính, ôn nhu mà kiên định.

“Oresia, từ giờ trở đi, quyền hạn của ngươi đều chuyển giao cha.” Cảnh nói với Oresia.

“Dạ, Mộc Linh Hạo đại nhân, xin đưa vào lực lượng.” Một màn hình nhỏ xuất hiện trước mặt Mộc Linh Hạo.

Mộc Linh Hạo đặt tay trên màn hình, đưa vào lực lượng.

“Chứng thực hoàn thành, Mộc Linh Hạo đại nhân, giờ ngài là chủ nhân của Oresia. Chủ nhân, mệnh lệnh của ngài cao hơn tất cả.” Hoàn thành chứng thực Oresia cung kính hành lễ với Mộc Linh Hạo.

“Đã vậy, Oresia, giữ nguyên quyền hạn của Cảnh.” Đây là mệnh lệnh thứ nhất của Mộc Linh Hạo.

“Dạ, chủ nhân.” Oresia phục tùng.

“Lái Oresia tới đây, thay thế công năng Nguyệt Cầu, ổn định mảnh vỡ.” Mộc Linh Hạo đưa ra nhiệm vụ.

“Tuân lệnh, chủ nhân của ta.” Giọng ôn nhu đáp lại.

Mà những người khác chỉ có thể ngơ ngác nhìn.

“Nói cho Liên Bang, sẽ có vệ tinh thay thế Nguyệt Cầu, đồng thời cho bọn họ biết công năng của Oresia.” Mộc Linh Hạo nói với người phụ trách mặt đất.

“Dạ. Nguyên soái đại nhân.” Tuy rằng không hiểu cụ thể, bất quá anh biết nguy cơ của Ốc Lam đã được giải quyết, làm thủ hạ của Mộc Linh Hạo, anh biết nên nói gì, không nên nói gì.

=================