Thâm uyên chi liêm – CHƯƠNG 5: BỮA CƠM

       

CHƯƠNG 5: BỮA CƠM

Người hầu rất nhanh thu dọn xong, các món đầu bếp cẩn thận chế biến cũng được đưa lên bàn.

Ngón tay xinh đẹp cầm ly rượu chế từ ngọc lưu ly, nhấp một ngụm, Mộc Linh Hạo nhìn Cảnh đại biến thầm có suy nghĩ. Đối với Cảnh, hắn không có kỳ vọng gì, đối với hai đứa con trai hắn rất lãnh đạm, không có tình cảm đáng nói, so sánh với nhau, vì tự thân thiên phú Lỗi gọi hắn thoáng quan tâm, mà sau khi phát hiện Cảnh không có thiên phú, hắn có thể nói đã hoàn toàn buông tha Cảnh.

Nhìn Cảnh biểu tình bình thản, bỗng nhiên một thứ cảm giác gì xuất hiện dưới đáy lòng hắn, lần đầu tiên Mộc Linh Hạo muốn quan tâm con mình. Hắn buông ly rượu.

“Thi tốt nghiệp thế nào?”

“Chiều mai bắt đầu.” Cảnh không chớp mắt, động tác trên tay không dừng, lãnh đạm đáp.

“Ta sẽ đi.”

Đang đang thương thương, bộ đồ ăn lần thứ hai rơi xuống, lúc này thức ăn không may mắn tránh khỏi. Lý Thiên Cách phun ra ngụm rượu vừa uống, may mắn bàn ăn đủ lớn, đối diện không bị phun trúng Âu Dương Ngạo bị sặc liều mạng ho khan dao ăn của Vệ Thiên Liệt kéo nứt bộ đồ ăn, phát ra tiếng két chói tai Mộc Lỗi đánh rớt miếng đồ ăn tính đưa vào miệng, bắn trúng canh, dấy lên gợn sóng bàn tay Trần Lâm tính cầm ly rượu bị trượt, rượu đổ, chất lỏng màu đỏ cấp tốc khuếch tán khăn ăn màu trắng. Mọi người nhất trí nhìn về phía hai người đang nói.

Cảnh ngừng động tác trên tay, đặt bộ đồ ăn xuống, ngẩng đầu nhìn Mộc Linh Hạo. Hai đôi ngươi đen kịt đối diện, một lạnh lẽo, một bình tĩnh.

Lần đầu tiên, Mộc Linh Hạo thấy được đôi mắt giấu sau thấu kính, màu đen, không phải âm u, không phải trống rỗng, ánh đèn sáng rọi nhà ăn không chiếu vào nó, chỉ có màu đen, thâm thuý bình tĩnh, như không có gì, trong ánh mắt đó chiếu ra cái bóng của hắn, chỉ có mình hắn. Nói không rõ là cảm giác gì, nhưng hắn có thể xác định đây là vui vẻ, vì đôi mắt ấy.

Cảnh nhìn một hồi, không nói gì, quay đầu tiếp tục dùng cơm. Mộc Linh Hạo thu hồi tầm mắt có chút mê hoặc, hắn cầm ly rượu khẽ nhấp một ngụm.

Người hầu phản ứng lại, huấn luyện có tố chất thu dọn.

“Lão gia, ngài tính đi?” Trần Lâm hỏi, sao lão gia đột nhiên quan tâm phế vật? Không được, không thể để phế vật đắc ý, “Lão gia, hôm nay Lỗi Nhi lấy được bằng tốt nghiệp điều khiển Mecha cấp S, giống anh năm đó. Có người, cả tốt nghiệp cũng không được, anh xem không bằng nói trường học một tiếng, để cậu ta lấy bằng tốt nghiệp cấp B đi, miễn cho mất mặt anh.”

“Không cần.” Mộc Linh Hạo lạnh lùng đáp. Nếu cả tốt nghiệp cũng không thông qua, vậy Cảnh có thể triệt để buông tha, Lỗi làm người thừa kế là được. Nếu thông qua… Nếu thông qua thì sao, vị trí gia chủ sẽ không giao cho một phế vật. Mộc Linh Hạo lòng có quyết đoán, hắn không cho rằng Cảnh có thể khiến hắn thoả mãn, dù là Lỗi cũng không thể. Nhìn thoáng qua Lỗi: “Lỗi, không sai.” Hắn chỉ cho đánh giá như vậy.

“Cảm ơn, cha.” Cười đáp một tiếng, Mộc Lỗi cúi đầu. Lại là không sai ư? Cha cho tới giờ cũng không nói với con một tiếng tốt.

Quen nhau lâu năm, Âu Dương Ngạo sao không rõ tâm tình bạn tốt, thấy Mộc Lỗi suy sụp, cậu cung kính hỏi Mộc Linh Hạo: “Thầy ơi, năm nay trận đấu Saphir, ngài sẽ tham dự chứ?”

“Hắc hắc hắc…” Mộc Linh Hạo không đáp, cười ra tiếng là Lý Thiên Cách.

“Sao vậy ạ?” Âu Dương Ngạo không hiểu hỏi.

“Lần tham dự này của sếp có tí vấn đề. Nguyệt Cầu từ khi sếp được ba lần quán quân, mười lăm năm nay, thành Saphir thuộc về Liên Bang, lần này bọn họ đưa ra quy tắc mới, tuyển thủ nào ba lần đạt giải quán quân không được tham dự nữa, nói là không công bằng, nói chung, là không cho sếp chơi. Lũ sâu gạo Liên Bang kia, sợ uy vọng sếp cao thêm, cũng đồng ý. Lần này tới thành Saphir là vì chuyện này.”

“Gì chứ? Sao có thể làm vậy, cháu còn muốn so với thầy trong trận đấu? Đã quyết định chưa?” Âu Dương Ngạo rên lên, Mộc Lỗi ngẩng đầu nhìn Lý Thiên Cách.

“Chưa, sếp không đáp ứng, tin tức này truyền ra, sẽ gây bạo động, người sùng bái sếp không phân khu vực. Có người đề nghị để sếp trở thành tuyển thủ đặc biệt, quán quân trận đấu có quyền khiêu chiến tuyển thủ đặc biệt, thật là, hai mặt đều lấy lòng.” Lý Thiên Cách trào phúng.

“Vậy là tốt, thầy không thể đáp ứng nha.”

Kế tiếp, nhà ăn an tĩnh, mọi người rất nhanh kết thúc bữa cơm, tự tán đi.

Phòng Mộc Lỗi.

“Lỗi, chúng ta không phải tỷ thí sao? Cậu còn nằm đó làm gì.” Âu Dương Ngạo đá Lỗi nằm trên giường.

“Ngạo, phải làm sao mới có thể khiến cha thoả mãn?” Mu bàn tay che khuất đôi mắt, Lỗi thương tâm hỏi.

“Cậu còn buồn.”

………

“Lỗi, thầy rất mạnh, cực kỳ mạnh, so với thầy, chúng ta quá yếu, thầy hai mươi tuổi lấy được quán quân trận đấu Saphir, chúng ta hai mươi tuổi mới lấy được tư cách Mechanic chính thức. Nếu tôi lợi hại như thầy, tôi cũng không hài lòng trình độ ấy của học trò, huống chỉ còn là đứa con kế thừa huyết thống. Thầy căn bản không phải nhân loại, chúng ta đừng so với thầy. Chúng ta lợi hại hơn người khác rất nhiều, trận đấu lần này chúng ta tham gia, tôi nhất định đoạt giải quán quân.”

“Xéo, thắng là tôi.” Nghe được lời bạn tốt, Lỗi nhảy dựng lên, giỡn với Ngạo. Có bạn thật tốt, cảm ơn, Ngạo.

Tối hôm đó, bọn họ không vào VR, mà là hàn huyên cả đêm.

Đêm, cứ thế trôi qua.

Thâm Uyên Chi Liêm